Cửu thiên linh giới - Chương 852: Hành Trình Nguyên Thủy: Linh Khí Chi Sơ
Luồng linh khí ấy không chỉ đơn thuần là phục hồi, mà còn mang theo ý chí của sự cân bằng, của sự sống. Nó bắt đầu thanh tẩy những tà khí ẩn sâu trong đất, chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng vô hại, hoặc thậm chí là dưỡng chất cho sự sống mới. Nó khơi thông những mạch địa nhỏ bé đã bị tắc nghẽn, và đánh thức những tiềm năng phục hồi vốn có của thiên địa, thứ mà chính Cửu Thiên Linh Giới đã lãng quên trong cơn bão chiến tranh và tranh giành quyền lực.
Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ vùng đất hoang tàn này, từ dòng suối cạn này, từng bước một. Một hành động nhỏ bé, không ai chứng kiến, không ai biết đến, nhưng lại là sự khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một hành trình chữa lành toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành không bao giờ kết thúc, và Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, giữa vô số tinh hà, vô tận chân lý. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, không phải là sự phụ thuộc vào một anh hùng, mà là sự tự phục hồi, tự đứng vững trên nền tảng của Đạo Của Cân Bằng.
***
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên tại Cổ Thành Phế Tích, thân ảnh giản dị hòa vào bóng đêm dần buông. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, và những ngôi sao lấp lánh như vô vàn con mắt cổ xưa đang dõi theo. Gió lạnh luồn qua những bức tường đá đổ nát, mang theo âm thanh than khóc của gạch đá vỡ vụn và tiếng chim chóc hoang dã tìm nơi trú ẩn. Mùi đất cũ, bụi bặm và rêu phong ẩm ướt quyện vào không khí, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của sự tàn phai. Toàn bộ Cổ Thành Phế Tích chìm trong một bầu không khí nặng nề, nơi linh khí yếu ớt và hỗn loạn vẫn còn vương vấn, như một vết sẹo không thể xóa nhòa trên thân thể đại địa.
Lục Trường Sinh đặt bàn tay phải lên mặt đất cằn cỗi, cảm nhận từng thớ đất khô cằn, từng viên đá lạnh lẽo. Tia linh khí nhỏ bé, tinh khiết và cổ xưa mà Tàn Pháp Cổ Đạo khơi gợi, giờ đây không còn chỉ là một dòng chảy vật chất. Nó hóa thành một sợi tơ vô hình, một dòng ánh sáng mờ ảo, từ từ kéo ý thức hắn vượt qua ranh giới của không gian và thời gian. Thân thể hắn bất động như một pho tượng cổ, hơi thở đều đặn, nhưng linh hồn hắn, ý thức hắn, đã bắt đầu một hành trình siêu việt.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng cảnh tượng trước mắt lại mở ra bao la hơn bao giờ hết. Không phải là bóng đêm của Cổ Thành Phế Tích, mà là một vũ trụ vô hạn, một không gian chưa định hình.
Trong ý thức, hắn thầm thì, giọng nói chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng lại vang vọng như sấm rền trong cõi vô thường: "Tia linh khí này... nó không chỉ là sự sống, mà là ký ức của sự sống... một ký ức nguyên bản, khắc sâu vào tận cùng của vạn vật." Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa sợi tơ linh khí này và chính bản thể của Cửu Thiên Linh Giới, như một đường dẫn bí ẩn dẫn thẳng về thuở hồng hoang. Cổ Thành Phế Tích, với tất cả sự hoang tàn của nó, lại trở thành cánh cổng dẫn lối về một thời đại mà không ai còn nhớ rõ.
Ý thức hắn bay bổng, tách rời khỏi thân xác phàm trần, vượt qua những tầng không gian mà ngay cả Tiên Quân cũng khó lòng chạm tới. Dưới chân hắn, không còn là mặt đất khô cằn, mà là những dải ngân hà lấp lánh, những tinh vân đủ màu sắc như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Hắn không còn là Lục Trường Sinh của thời đại này, mà là một lữ khách vô danh, một người chiêm nghiệm, một hạt bụi trong dòng chảy của tạo hóa.
Cảm giác trôi nổi trong hư không thật kỳ lạ. Không có trọng lực, không có gió, không có âm thanh. Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và ánh sáng kỳ ảo không rõ nguồn gốc bao trùm. Các vì sao xa xôi như những viên ngọc trai khổng lồ, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, đôi khi bùng cháy rồi lại lụi tàn trong khoảnh khắc. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của áp lực tạo hóa, nhưng đồng thời cũng là sự nhẹ nhõm của việc thoát ly khỏi mọi ràng buộc trần thế. Sự lạnh lẽo của không gian và sự nóng bỏng của các yếu tố nguyên thủy giao thoa, tạo nên một trải nghiệm vô cùng đặc biệt. Một chút mùi ozon nồng nặc, mùi đất đá mới, khoáng vật nguyên sơ, thậm chí là một chút mùi "nguyên tội" hay năng lượng âm bản mơ hồ, tất cả hòa quyện vào khứu giác vốn đã được mở rộng đến cực hạn của hắn.
Hắn không biết thời gian trôi qua bao lâu. Có thể là một khoảnh khắc, cũng có thể là vạn kiếp. Cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt ý thức của hắn.
Đó là buổi bình minh của Cửu Thiên Linh Giới.
Ý thức của Lục Trường Sinh trôi nổi giữa một không gian hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Đây không phải là Cửu Thiên Linh Giới mà hắn từng biết, mà là một thế giới nguyên thủy, chưa được đặt tên, chưa được định hình. Hắn nhìn thấy những ngọn núi khổng lồ từ từ nhô lên từ lòng đất, không phải do địa chấn thông thường, mà do những dòng linh khí cuồn cuộn như đại dương đang dâng trào, đẩy cao những khối địa chất khổng lồ. Những đỉnh núi cao chót vót, sừng sững vươn lên tận trời xanh, đôi khi chọc thủng những tầng mây nguyên thủy, để lộ ra những ngọn núi đá trần trụi, lạnh lẽo.
Những dòng sông linh khí, không phải là nước mà là những luồng năng lượng màu sắc rực rỡ, chảy cuồn cuộn, hung hãn, khắc sâu vào địa mạch của thế giới non trẻ. Chúng không chảy theo quy luật vật lý thông thường, mà uốn lượn theo ý chí của tạo hóa, tạo nên những thung lũng sâu thẳm, những hang động tự nhiên rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng. Thác nước hùng vĩ không phải là dòng nước đổ xuống, mà là những dòng linh khí tinh thuần như ngọc thạch tuôn trào từ đỉnh núi, tạo nên những màn sương mù linh khí bao phủ khắp nơi. Cây cối cổ thụ, khổng lồ đến mức rễ của chúng có thể đâm xuyên qua nhiều tầng địa chất, thân cây vươn tới tận trời, lá cây xào xạc trong làn gió nguyên thủy, phát ra những âm thanh như tiếng thở dài của vạn vật.
Bầu không khí nơi đây hoang dã, hùng vĩ, tràn ngập linh khí tự nhiên dồi dào nhưng lại cực kỳ bất ổn. Các yếu tố nguyên thủy hỗn loạn, linh khí biến đổi không ngừng, tạo nên một cảnh tượng vừa tráng lệ vừa đầy rẫy sự đe dọa. Ánh sáng tự nhiên ở đây không phải là ánh mặt trời, mà là ánh sáng kỳ ảo phát ra từ chính linh khí, đôi khi rực rỡ chói lòa, đôi khi bị che khuất bởi những tầng mây dày đặc hoặc tán cây cổ thụ khổng lồ.
Lục Trường Sinh chứng kiến những linh mạch đầu tiên được hình thành. Chúng không phải là những mạch ngầm được con người phát hiện hay khai thác, mà là sự kết tinh tự nhiên của Đạo và linh khí, hoàn hảo và tinh khiết đến khó tin. Linh mạch cuộn xoắn như những con rồng khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất, thỉnh thoảng trồi lên thành những suối linh tuyền phun trào, nuôi dưỡng vạn vật. Hắn cảm nhận được sự rung động của linh khí dồi dào, tiếng linh khí dâng trào như đại dương, tiếng sấm sét của tạo hóa, tiếng nứt vỡ của đất đá khi những ngọn núi mới hình thành, tiếng gầm rú trầm thấp của các thực thể năng lượng nguyên thủy, và tiếng nước chảy xiết của những dòng linh tuyền.
"Đây là... linh mạch nguyên bản... thuần khiết đến vậy... nhưng cũng mong manh đến vậy." Lục Trường Sinh thầm than trong ý thức. Hắn nhận ra rằng, ngay cả trong sự hoàn hảo nguyên thủy đó, vẫn ẩn chứa những điểm yếu tiềm tàng. Có những nơi linh khí quá mạnh đến mức tự hủy, tạo ra những vùng đất cằn cỗi do năng lượng dư thừa. Có những nơi linh khí quá yếu ớt, không đủ để duy trì sự sống, khiến các vùng đất đó trở thành sa mạc.
Hắn chiêm nghiệm về sự "hỗn loạn" của thuở sơ khai này. "Sự 'hỗn loạn' này... chính là khởi nguồn của mọi sự sống... và cả sự suy vong." Không có sự hỗn loạn, không thể có sự phân tách, không thể có sự hình thành. Nhưng sự hỗn loạn quá mức lại dẫn đến sự hủy diệt. Cân bằng – đó mới là chìa khóa.
Các sinh linh nguyên thủy, hình thù kỳ dị, xuất hiện trong tầm nhìn của hắn. Chúng là những dạng sống sơ khai, được tạo ra từ linh khí và các yếu tố tự nhiên, chưa mang hình hài rõ rệt nhưng đã có ý thức sinh tồn. Chúng vật lộn trong môi trường khắc nghiệt, cố gắng thích nghi với sự biến đổi không ngừng của linh khí. Một số bị nghiền nát bởi những dòng năng lượng khổng lồ, tan biến vào hư vô. Số khác kiên cường bám trụ, dần dần tiến hóa, thích nghi.
Lục Trường Sinh nhận ra, những linh mạch này tuy hùng vĩ, nhưng chúng vận hành theo một quy luật nguyên thủy, chưa có sự can thiệp hay điều chỉnh của sinh linh. Chúng là trái tim của thế giới, nhưng cũng là những dòng máu chảy xiết không ngừng, cần một bàn tay vô hình để điều hòa, để cân bằng. Sự mất cân bằng ngay từ thuở hồng hoang này, hắn thầm nghĩ, có lẽ chính là mầm mống cho những tai ương về sau.
Ý thức Lục Trường Sinh không ngừng lặn sâu hơn nữa, xuyên qua những tầng địa chất nguyên thủy, nơi mà ánh sáng của linh khí cũng trở nên mờ nhạt. Hắn tiến vào Thâm Uyên, nhưng không phải là Thâm Uyên đầy tà khí mà Cửu Thiên Linh Giới đang phải đối mặt. Đây là những Thâm Uyên đầu tiên hình thành, những khoảng trống sâu thẳm dưới lòng đất nguyên thủy, nơi các yếu tố âm bản của thế giới tụ hội.
Nơi đây không có tà khí như hắn biết, thứ tà khí đã bị ô nhiễm bởi oán niệm và sự hủy diệt của sinh linh. Mà chỉ có những dòng năng lượng âm bản thuần túy, những yếu tố nguyên thủy chưa được cân bằng. Đó là sự lạnh lẽo của hư vô, sự nặng nề của trọng lực, sự mục rữa của những vật chất đầu tiên. Chúng không mang ý chí thiện ác, nhưng lại tạo nên sự khắc nghiệt và "nỗi đau" của sự tồn tại. Một nỗi đau thầm lặng, nguyên thủy, khi vạn vật cố gắng hình thành và bám trụ vào sự sống.
Hắn thấy những sinh linh nguyên thủy, yếu ớt hơn cả những gì hắn đã thấy trên mặt đất, đấu tranh để thích nghi hoặc bị nghiền nát bởi những dòng năng lượng khổng lồ và không ngừng biến đổi này. Chúng không có sự bảo vệ của linh khí thuần khiết, chỉ có thể dựa vào bản năng sinh tồn thô sơ nhất. Những âm thanh ở đây cũng khác biệt: không có tiếng gầm rú hay suối reo, chỉ có tiếng vọng trầm thấp của sự hình thành, tiếng nứt vỡ của địa chất sâu thẳm, và một sự tĩnh mịch đến rợn người.
Lục Trường Sinh thấu thị sự vận hành của các yếu tố âm bản này. Hắn nhận ra rằng "tà khí" sau này, thứ đã tàn phá Cửu Thiên Linh Giới, có lẽ chỉ là sự biến dạng của những yếu tố nguyên thủy này khi bị ô nhiễm bởi ý niệm của sinh linh, bởi sự tham lam, oán hận, và khao khát quyền lực. Chúng không phải là bản chất xấu xa, mà là một phần không thể thiếu của vũ trụ, cần được cân bằng.
"Những dòng năng lượng này... bản chất không thiện ác... nhưng sự mất cân bằng của chúng có thể dẫn đến hủy diệt." Hắn tự chiêm nghiệm, giọng nói vang vọng trong không gian vô tận của ý thức. "Phục hồi linh mạch... không chỉ là phục hồi linh khí... mà là phục hồi sự cân bằng này từ gốc rễ, từ những yếu tố nguyên bản nhất của thế giới."
Hắn nhận ra gánh nặng của nhiệm vụ phục hồi thế giới không chỉ là sửa chữa những vết thương bề mặt, mà là tái tạo một phần Đạo nguyên thủy, thiết lập lại sự cân bằng đã bị phá vỡ từ hàng vạn kiếp. Đây không còn là việc loại bỏ tà khí, mà là chuyển hóa chúng, hòa hợp chúng vào dòng chảy tự nhiên. Hắn đối mặt với câu hỏi về khả năng của bản thân trước một nhiệm vụ vĩ đại như vậy. Liệu một phàm nhân với Tàn Pháp Cổ Đạo có thể can thiệp vào tận cùng bản chất của thế giới?
Sự hỗn loạn và các lực lượng nguyên thủy của thế giới Vạn Cổ Khai Thiên không ngừng gây áp lực lên ý thức của Lục Trường Sinh. Sự nguy hiểm tiềm tàng của việc lạc lối trong dòng chảy thời gian, hoặc bị đồng hóa bởi các năng lượng nguyên thủy, luôn rình rập. Nhưng đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch. Cảm giác trôi nổi trong không gian, sự nặng nề của áp lực tạo hóa, sự lạnh lẽo và nóng bỏng của các yếu tố nguyên thủy, sự rung động của linh khí dồi dào, tất cả đều không thể lay chuyển được ý chí của hắn.
Sự chiêm nghiệm về linh mạch nguyên thủy này sẽ là nền tảng cho phương pháp thanh tẩy và phục hồi linh mạch độc đáo của Lục Trường Sinh. Việc nhận ra bản chất nguyên thủy của các yếu tố âm bản sẽ giúp hắn hiểu sâu hơn về nguồn gốc và cách hóa giải tà khí sau này. Khái niệm "nỗi đau của sự hình thành" và "sự mất cân bằng" khắc sâu vào tâm trí hắn, định hình triết lý "tu hành bền vững" của mình, nhấn mạnh tầm quan trọng của căn cơ và sự hài hòa.
Lục Trường Sinh mở mắt. Hắn vẫn ngồi yên tại Cổ Thành Phế Tích, bàn tay vẫn đặt trên mặt đất cằn cỗi. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm, và những ngôi sao trên trời càng thêm lấp lánh, như những hạt bụi của ký ức xa xăm. Hắn cảm thấy mình đã trở về, nhưng không phải là trở về nguyên vẹn. Trong tâm trí hắn, một bản đồ vô hình của Cửu Thiên Linh Giới đã được vẽ lại, không phải là bản đồ địa lý, mà là bản đồ của linh mạch, của các dòng chảy năng lượng, của cội nguồn vạn vật.
Hắn đã nhìn thấy sự khởi nguyên, và giờ đây, hắn biết mình phải làm gì để chữa lành. Hành trình của hắn, không chỉ là cứu rỗi một thế giới, mà còn là một chuyến tu hành sâu sắc, chạm đến tận cùng của Đạo.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.