Cửu thiên linh giới - Chương 855: U Cốc Thanh Tẩy: Kháng Cự Từ Linh Mạch Mục Nát
Đêm đã về khuya, U Cốc chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ, tựa như một nấm mồ khổng lồ của linh khí. Không một vì sao, không một ánh trăng lọt qua được tầng sương mù đen kịt, quánh đặc của tà khí, bao phủ không gian với một vẻ u ám rợn người. Tại chính giữa nơi linh mạch bị ăn mòn nặng nề nhất, Lục Trường Sinh ngồi đó, thân ảnh gầy gò ẩn hiện trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt, thanh u từ Tàn Pháp Cổ Đạo trên lòng bàn tay hắn là nguồn sáng duy nhất, như một đốm lửa leo lét giữa biển đêm đen thẳm. Ánh sáng ấy không chói chang, mà dịu dàng, trầm tĩnh, mang một sắc xanh lục pha lam huyền ảo, đủ để soi rõ từng đường gân, từng thớ thịt trên đôi tay đang kết thủ ấn của hắn.
Hắn hít thở sâu, từng hơi thở chậm rãi, đều đặn, điều hòa tâm cảnh cho đến khi tâm hồn đạt đến một cảnh giới vô ngã. Tiếng gió hú rít qua các khe núi, mang theo mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc, nhưng không thể lay chuyển đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận rõ sự mục ruỗng, sự rên rỉ vô thanh của linh mạch dưới lòng đất, một nỗi đau âm ỉ kéo dài từ thuở hồng hoang. Trong sâu thẳm tâm trí, hắn thầm nhủ: "Đạo của ta, là để phục hồi... không phải để hủy diệt."
Lục Trường Sinh nhắm mắt, hình dung lại cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn đã chiêm nghiệm. Nơi đó, linh khí thuần túy như suối nguồn vô tận, chảy tràn khắp càn khôn, kiến tạo vạn vật. Sự tinh khiết nguyên sơ ấy đối lập hoàn toàn với cảnh tượng mục nát, méo mó trước mắt. "Vạn Cổ Khai Thiên, linh khí thuần túy. Giờ đây, chỉ còn lại sự mục nát... và sự biến chất đau đớn." Hắn cảm nhận được không chỉ là năng lượng, mà là một nỗi thống khổ sâu sắc từ chính bản nguyên của thế giới. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn lúc này không còn là một công pháp đơn thuần, mà là một cây cầu nối, một sợi dây liên kết giữa hắn và linh mạch đang hấp hối. Linh khí thuần khiết, tinh túy từ nội thể hắn, được Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt, chậm rãi thẩm thấu vào mạch đất khô cằn, tựa như một giọt sương mai rơi xuống sa mạc.
Đó không phải là một sự bùng nổ của sức mạnh, mà là một sự xâm nhập tinh tế, uyển chuyển. Từng dòng linh khí được hắn điều khiển, xuyên qua tầng đất, qua những lớp đá bị tà khí ăn mòn, tìm đến tận cùng của linh mạch. Hắn dùng ý chí của mình để định hình, để dẫn đường cho những dòng linh khí ấy, như một người thầy thuốc đang dò tìm căn bệnh trong cơ thể bệnh nhân. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn, nhưng bên trong, một ngọn lửa bất diệt của đạo tâm vẫn rực cháy, sưởi ấm toàn thân. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, một bước đi đầu tiên trên con đường phục hồi thiên địa. Con đường này không dành cho kẻ vội vã, càng không dành cho kẻ yếu lòng. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, sự thấu hiểu sâu sắc và một đạo tâm kiên cố, vững vàng như bàn thạch.
Lục Trường Sinh không cố gắng xua tan tà khí ngay lập tức. Thay vào đó, hắn để linh khí của mình nhẹ nhàng bao bọc lấy những sợi tà khí đầu tiên mà nó tiếp xúc, không đối kháng, không bài xích, mà là một sự "thăm dò", một sự "lắng nghe" sâu sắc. Hắn muốn hiểu rõ bản chất của sự biến chất này, muốn tìm ra con đường để chuyển hóa nó, chứ không phải chỉ đơn thuần là đẩy lùi hay tiêu diệt. Bởi lẽ, tà khí vốn dĩ cũng là linh khí, chỉ là nó đã bị vặn vẹo, bị tha hóa mà thôi. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhắc lại câu nói quen thuộc. Nhưng giờ đây, không chỉ là tâm người, mà chính bản nguyên của linh khí cũng đã bị vặn vẹo bởi ý niệm tà ác, bởi sự tham lam, bởi những cuộc chiến tranh vô tận.
Trong bóng tối thăm thẳm của U Cốc, linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh tiếp tục lan tỏa, tạo nên một trường năng lượng vô hình nhưng kiên cố, bao bọc lấy hắn. Trường năng lượng này không chỉ là lá chắn, mà còn là một tấm gương phản chiếu, giúp hắn nhìn thấu bản chất của tà khí. Hắn cảm nhận được sự "tinh quái" của nó, một sự phản kháng thầm lặng, một "ý chí" yếu ớt nhưng dai dẳng, cố gắng ăn mòn vòng bảo hộ của hắn, quấy nhiễu tâm trí hắn. Nó không phải là một thực thể vô tri, vô giác, mà nó dường như đã "học" được cách tồn tại, cách phản ứng, thậm chí là cách "tự vệ" trước sự thanh lọc. Lục Trường Sinh biết, trận chiến này sẽ không chỉ là đối kháng năng lượng, mà còn là một cuộc đấu trí, đấu ý chí, một cuộc chiến của Đạo. Hắn đã sẵn sàng.
***
Ngay khi những dòng linh khí thuần khiết từ Lục Trường Sinh bắt đầu thẩm thấu sâu hơn vào trong linh mạch, U Cốc vốn đã u ám bỗng trở nên hỗn loạn một cách dữ dội. Tà khí, vốn cuộn trào âm ỉ, giờ đây như bị chọc giận, bùng nổ mãnh liệt, cuốn lên thành từng đợt sóng đen kịt, mang theo những ánh sáng xanh lục ma quái và đỏ máu chớp giật, nhuộm cả không gian trong một màn đêm kinh hoàng. Không khí lạnh lẽo thấu xương càng thêm buốt giá, như hàng ngàn lưỡi dao vô hình rạch qua da thịt. Một áp lực khổng lồ đè nặng lên Lục Trường Sinh, tựa như cả ngọn núi đang sụp đổ xuống vai hắn.
"Rít... gào... thét...!"
Tiếng gió hú rít ghê rợn hòa cùng tiếng rên rỉ của vô số vong hồn, tiếng ma quỷ gào thét vang vọng khắp U Cốc, xuyên thấu màng nhĩ, trực tiếp công kích vào tâm thần. Từ trong làn tà khí cuộn xoáy, vô số ảo ảnh kinh hoàng hiện ra: những quỷ vật với hình thù dị hợm, nhe nanh múa vuốt; những cảnh tượng chiến tranh thảm khốc, máu chảy thành sông, xác chất thành núi; những khuôn mặt méo mó vì thống khổ của linh hồn bị ăn mòn, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, như muốn kéo hắn vào vực thẳm tuyệt vọng. Chúng không chỉ là hình ảnh, mà mang theo cả cảm xúc, cả sự tuyệt vọng, sự giận dữ và nỗi đau đớn cùng cực, trực tiếp tấn công vào tinh thần và đạo tâm của hắn.
"Đây là sự phản kháng của những gì đã mục nát... và cả sự tuyệt vọng của những gì đã mất," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm trí, dù đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng linh giác đã mở rộng đến cực hạn. Hắn cảm nhận rõ từng đợt tà khí không ngừng cố gắng len lỏi vào cơ thể, như những con rắn độc tìm cách xâm nhập. Mùi tử khí, máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc trở nên gay gắt đến mức khiến người ta muốn nôn ói, nhưng hắn vẫn giữ vững hơi thở, không để bất kỳ tạp niệm nào xâm chiếm.
"Đạo tâm phải vững, không thể lung lay!"
Lục Trường Sinh siết chặt thủ ấn, toàn lực vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh lực thuần khiết trong cơ thể hắn dâng trào, không phải để bùng nổ thành sức mạnh hủy diệt, mà để tạo thành một lá chắn kiên cố, một dòng chảy ổn định, vững chắc. Từng ảo ảnh, từng tiếng gào thét đều bị hắn hóa giải bằng ý chí, bằng sự thấu hiểu. Hắn không chiến đấu trực diện với chúng, mà là bao bọc chúng, dùng ánh sáng của đạo tâm để xua tan bóng tối. Những luồng tà khí cố gắng xâm nhập vào kinh mạch của hắn đều bị Tàn Pháp Cổ Đạo chặn đứng, rồi chậm rãi, từ từ được bao bọc, được "cảm hóa". Đây là một quá trình vô cùng gian nan, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và ý chí kiên định đến mức phi thường.
Hắn dùng ý chí kiên định của mình để bao bọc và cảm hóa từng luồng tà khí nhỏ, không một chút nóng vội. Cảm giác như đang dùng một dòng nước trong để rửa sạch một vết bẩn đã bám sâu hàng vạn năm. Nó chậm rãi, nhưng bền bỉ. Mỗi khi một ảo ảnh tan biến, một luồng tà khí được chuyển hóa, Lục Trường Sinh lại cảm nhận được một chút linh khí thuần túy yếu ớt nảy sinh từ chính nơi tà khí vừa bị thanh tẩy. Đó là linh khí bị tha hóa nay tìm lại được bản nguyên, một khoảnh khắc nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Tiếng linh khí và tà khí ma sát vào nhau không ngừng, tạo ra những âm thanh chói tai, tựa như kim loại bị mài giũa, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.
Cơ thể hắn bắt đầu run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tiêu hao năng lượng quá lớn. Từng thớ thịt, từng kinh mạch đều phải chịu đựng áp lực khủng khiếp, như đang bị xé toạc và hàn gắn liên tục. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây trắng bệch, nhưng đôi môi vẫn mím chặt, thể hiện ý chí không thể lay chuyển. Hắn đã lường trước sự khó khăn này, nhưng sự "tinh quái" và sức kháng cự mãnh liệt của tà khí vẫn vượt quá dự đoán ban đầu. Nó không chỉ là một dạng năng lượng vô tri, mà dường như có một bản năng sinh tồn, một sự "ý thức" yếu ớt nhưng đầy dai dẳng.
Lục Trường Sinh chợt nhận ra, tà khí không muốn bị thanh tẩy, không muốn bị chuyển hóa. Nó đã tồn tại quá lâu, đã ăn sâu vào bản nguyên của thế giới, trở thành một phần không thể tách rời, tựa như một căn bệnh ung thư đã di căn khắp cơ thể. Và giờ đây, khi có kẻ cố gắng "chữa lành", nó sẽ phản kháng bằng tất cả những gì mình có. Đây không phải là một trận chiến chỉ có một bên thắng, một bên thua. Đây là một cuộc chiến của sự chuyển hóa, của sự tái sinh, nơi hắn phải dùng đạo tâm và sự thấu hiểu để dẫn dắt, để "thuyết phục" tà khí trở về với bản nguyên của nó.
***
Thời gian trôi qua thật chậm rãi, tựa như mỗi một khắc đều kéo dài bằng cả một thiên niên kỷ. Sau nhiều giờ vật lộn không ngừng nghỉ, với ý chí và đạo tâm kiên định, Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân kiệt sức đến cực điểm. Từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể hắn đều đau nhức như bị nghiền nát, nhưng đạo tâm của hắn vẫn kiên cố như bàn thạch, không hề lung lay trước bất kỳ áp lực hay ảo ảnh nào. Mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc dần phai nhạt, nhường chỗ cho một hương vị nguyên thủy, ẩm ướt của đất đai, một mùi hương thanh khiết yếu ớt bắt đầu len lỏi trong không khí.
Dần dần, Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi vi diệu. Một phần nhỏ của linh mạch dưới lòng đất, nơi hắn đã tập trung toàn bộ linh lực và ý chí, bắt đầu được thanh lọc. Tà khí cuộn xoáy hung hãn giờ đây trở nên yếu ớt hơn, bị đẩy lùi và chuyển hóa thành linh khí tinh khiết, dù chỉ là một lượng rất nhỏ, như một giọt nước trong giữa biển khơi đen kịt. Đó là một quá trình diễn ra chậm chạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, nhưng mỗi khi một tia tà khí được cảm hóa, Lục Trường Sinh lại cảm nhận được một dòng năng lượng ấm áp, thuần khiết chảy ngư��c về phía mình, hàn gắn những vết thương nhỏ trong cơ thể hắn.
Hắn từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng sâu thẳm trong đó lại tràn đầy sự kiên định không gì lay chuyển. Ánh sáng xanh lục pha lam từ Tàn Pháp Cổ Đạo trên tay hắn giờ đây đã dịu đi rất nhiều, nhưng lại mang một vẻ ổn định, bền bỉ hơn. Nơi hắn ngồi, trên nền đất khô cằn bị tà khí ăn mòn, một tia sinh cơ yếu ớt, mang màu xanh non mơn mởn, bắt đầu nhú lên từ kẽ đất. Đó là một chồi cây nhỏ bé, mảnh mai, nhưng lại mang trong mình sức sống mạnh mẽ, tựa như một lời hứa, một niềm hy vọng nhỏ nhoi giữa sự hoang tàn.
"Chậm rãi... nhưng chắc chắn. Đây chính là con đường của ta," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói của hắn khản đặc vì mệt mỏi, nhưng ý chí lại càng thêm vững chãi. Hắn biết, đây chỉ là một bước đi đầu tiên, một thành công nhỏ nhoi trên con đường phục hồi Cửu Thiên Linh Giới. "Tà khí vẫn còn đó, sâu và rộng hơn ta tưởng..." Hắn cảm nhận được sự bao la của sự mục nát, sự ăn mòn đã lan tỏa khắp nơi, không chỉ là trên bề mặt mà còn ăn sâu vào tận gốc rễ của thế giới. Con đường phía trước sẽ còn rất dài, rất cô độc, và đầy rẫy những thử thách lớn lao hơn nhiều.
Lục Trường Sinh không ngừng nghỉ, hắn duy trì pháp ấn, tiếp tục truyền dẫn linh khí, củng cố "vùng an toàn" nhỏ bé mà hắn vừa tạo ra. Hắn không cố gắng mở rộng quá nhanh, mà chỉ tập trung vào việc ổn định, thanh lọc và củng cố từng chút một. Đây không phải là một cuộc chiến để giành chiến thắng trong chớp nhoáng, mà là một hành trình chữa lành, một quá trình phục hồi từ căn nguyên, đòi hỏi sự bền bỉ và kiên trì không ngừng. Sự mệt mỏi bao trùm lấy hắn, nhưng khi nhìn thấy chồi non xanh yếu ớt kia, trong lòng Lục Trường Sinh lại dâng lên một nguồn sức mạnh mới.
Hắn hiểu rằng, tà khí không chỉ là năng lượng vô tri, nó đã phát triển đến mức có một sự "ý thức" yếu ớt, một bản năng sinh tồn mãnh liệt. Điều này gợi ý rằng, nguồn gốc của tà khí có thể không chỉ đơn thuần là tàn dư chiến tranh, mà có thể liên quan đến một bản chất sâu xa hơn, một ý chí nào đó đã bị tha hóa và vặn vẹo. Việc thanh tẩy sẽ không chỉ là loại bỏ năng lượng xấu, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của Đạo, nơi hắn phải dùng đạo tâm kiên cố của mình để cảm hóa, để chuyển hóa bản chất của tà khí.
Cảnh tượng này cũng khiến Lục Trường Sinh càng thêm tin tưởng vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó không phải là một công pháp cường đại mang lại sức mạnh tức thì, nhưng nó lại có khả năng hóa giải và chuyển hóa tà khí, không chỉ đơn thuần là đẩy lùi hay tiêu diệt. Tiềm năng của nó trong việc "chữa lành" thế giới là vô hạn, nhưng cũng đòi hỏi từ người tu hành một đạo tâm kiên cường và một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật.
Bầu trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng, báo hiệu một ngày mới đang tới. Sương mù tà khí vẫn còn dày đặc ở những nơi khác của U Cốc, nhưng tại vị trí của Lục Trường Sinh, nó đã có dấu hiệu tan ra, nhường chỗ cho một làn hơi nước trong lành hơn, mang theo sinh khí. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, thân ảnh gầy gò của hắn giờ đây tựa như một pho tượng cổ kính, khắc sâu vào lòng đất. Hắn biết, thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, nhưng để đạt được điều đó, hắn phải tiếp tục hành trình cô độc này, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc, theo cái Đạo mà hắn đã chọn.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn lại thầm nhắc nhở chính mình, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự bình yên sâu sắc sau một trận chiến nội tâm. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã sẵn sàng cho một ngày mới, cho những thử thách tiếp theo, để vun trồng hạt giống hy vọng mà hắn vừa gieo xuống.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.