Cửu thiên linh giới - Chương 856: U Cốc: Tà Khí Thực Hồn, Ý Chí Thử Thách
Bầu trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng, báo hiệu một ngày mới đang tới. Sương mù tà khí vẫn còn dày đặc ở những nơi khác của U Cốc, nhưng tại vị trí của Lục Trường Sinh, nó đã có dấu hiệu tan ra, nhường chỗ cho một làn hơi nước trong lành hơn, mang theo sinh khí. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, thân ảnh gầy gò của hắn giờ đây tựa như một pho tượng cổ kính, khắc sâu vào lòng đất. Hắn biết, thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, nhưng để đạt được điều đó, hắn phải tiếp tục hành trình cô độc này, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc, theo cái Đạo mà hắn đã chọn.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn lại thầm nhắc nhở chính mình, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự bình yên sâu sắc sau một trận chiến nội tâm. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã sẵn sàng cho một ngày mới, cho những thử thách tiếp theo, để vun trồng hạt giống hy vọng mà hắn vừa gieo xuống.
Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù đen kịt còn sót lại, vẽ nên những vệt sáng xám bạc trên nền đất hoang tàn của U Cốc. Không khí vẫn đặc quánh một mùi tử khí, pha lẫn lưu huỳnh và ẩm mốc, tanh nồng của tà khí chưa tan hết, nhưng sâu thẳm bên trong nó, Lục Trường Sinh có thể cảm nhận được một luồng khí thanh khiết đang khẽ luân chuyển, tựa như hơi thở yếu ớt của một sinh linh vừa tỉnh giấc. Hắn vẫn duy trì tư thế ngồi thiền, pháp ấn Tàn Pháp Cổ Đạo kết chặt trước ngực, ánh sáng xanh lục pha lam từ lòng bàn tay hắn vẫn tỏa ra, nhưng giờ đây nó không còn mãnh liệt như đêm qua, mà trở nên trầm lắng, ổn định hơn, tựa như một ngọn đèn dầu lay lắt giữa đêm tối nhưng kiên cường bất khuất.
Mầm cây nhỏ bé, mảnh mai mà hắn đã vun trồng, giờ đây đã vươn lên thêm một chút, lá non rung rinh trong gió sớm, như thể đang cố gắng hít thở từng chút sinh khí mong manh. Nó là biểu tượng cho sự kiên trì, cho niềm hy vọng giữa tuyệt vọng, và cũng là minh chứng cho thành quả bước đầu của Lục Trường Sinh. Tuy nhiên, sự yên bình đó chỉ tồn tại trong phạm vi nhỏ hẹp quanh hắn. Bên ngoài "vùng an toàn" được tạo ra bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, sương mù tà khí vẫn cuồn cuộn, không ngừng bao vây, ép bức, và thỉnh thoảng lại vươn ra những xúc tu vô hình, cố gắng ăn mòn vòng phòng ngự của hắn.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, toàn bộ tinh thần và ý thức đều tập trung vào luồng linh mạch mà hắn đang cố gắng thanh tẩy. Hắn cảm nhận rõ ràng sự kháng cự. Đêm qua, nó chỉ là một sự chống đối bản năng của năng lượng hỗn loạn. Nhưng giờ đây, cùng với ánh sáng ban ngày, sự kháng cự đó dường như đã trở nên tinh vi hơn, trực tiếp hơn, không chỉ nhắm vào linh lực mà còn đánh thẳng vào đạo tâm của hắn. Một luồng cảm xúc tiêu cực mãnh liệt ập thẳng vào tâm trí Lục Trường Sinh, không phải là sự tức giận hay thù hằn, mà là một nỗi tuyệt vọng cùng cực, một sự buông xuôi vô hạn, một ý chí mục nát đã thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của linh mạch. Hắn nghe thấy tiếng gió hú ghê rợn, không phải là âm thanh vật lý, mà là một tiếng rên rỉ yếu ớt, kéo dài từ sâu thẳm linh mạch, như tiếng than khóc của vạn linh bị tà khí ăn mòn.
"Không chỉ là năng lượng, nó còn là một tiếng vọng... của sự tuyệt vọng, của sự buông xuôi," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong nội tâm, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Đây không chỉ là việc loại bỏ tạp chất, mà là một cuộc chiến chống lại sự tha hóa của ý chí. Tà khí không chỉ hủy hoại vật chất, nó còn ăn mòn tinh thần, bẻ gãy ý chí phản kháng, khiến mọi sinh linh trong vùng bị ảnh hưởng đều rơi vào trạng thái tê liệt, bất lực. Từng đợt sóng cảm xúc tiêu cực đó dường như muốn kéo hắn xuống vực sâu không đáy, muốn gieo rắc vào tâm trí hắn sự vô nghĩa của mọi nỗ lực. Lục Trường Sinh cảm thấy mệt mỏi, không chỉ là thể xác mà còn là một sự mệt mỏi thấu xương từ sâu thẳm linh hồn, như thể hắn đã gánh vác nỗi đau của cả một thế giới mục nát.
Các phù văn cổ xưa trên da Lục Trường Sinh, được kích hoạt bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, phát sáng yếu ớt, nhưng lại bền bỉ. Chúng không bùng cháy mãnh liệt, mà tỏa ra một thứ ánh sáng nội tại, như những sợi rễ cổ thụ đang cắm sâu vào lòng đất, vững vàng chống lại mọi phong ba. Mỗi khi một đợt sóng tuyệt vọng ập tới, những phù văn đó lại rung lên, hấp thụ và chuyển hóa, biến nỗi đau thành sự kiên định, biến sự buông xuôi thành ý chí phản kháng. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang cạn kiệt nhanh chóng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn mở to, nhìn thẳng vào hư vô, kiên định không chút nao núng.
Hắn biết rằng, để thanh tẩy triệt để linh mạch này, hắn không chỉ phải loại bỏ tà khí vật chất, mà còn phải hóa giải thứ "ý chí mục nát" đã ăn sâu vào nó. Đó là một nhiệm vụ khó khăn gấp bội, đòi hỏi không chỉ linh lực mà còn là một đạo tâm kiên cố, một niềm tin không gì lay chuyển vào con đường mình đã chọn. Tiếng rên rỉ yếu ớt của linh mạch dường như càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, nó không còn là một âm thanh đơn thuần, mà như một lời cầu cứu thống thiết, một lời thì thầm bi ai của một thực thể đang hấp hối. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, nén lại sự mệt mỏi, tập trung toàn bộ tâm trí vào Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng dùng chính đạo tâm của mình để cảm hóa, để chữa lành thứ "bệnh dịch của ý chí" này.
Và rồi, cảnh tượng xung quanh Lục Trường Sinh bỗng chốc biến đổi. Không gian vật lý của U Cốc dường như tan biến, nhường chỗ cho một vực thẳm đen tối, vô vọng, là hiện thân của những gì tà khí muốn gieo vào tâm trí hắn. Ánh sáng xanh lục pha lam từ Tàn Pháp Cổ Đạo trên tay hắn giờ đây chỉ còn là một đốm sáng nhỏ bé, bị bao vây bởi vô số hình ảnh ghê rợn và tàn khốc. Đó là những linh hồn mục nát, trôi nổi vật vờ trong hư không, không còn hình hài, chỉ còn lại những ánh mắt trống rỗng và tiếng than khóc vô vọng. Đó là những cảnh tượng hoang tàn của Cửu Thiên Linh Giới, những vùng đất bị tà khí nuốt chửng, những thành trì sụp đổ, những sinh linh gục ngã trong tuyệt vọng.
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy Lục Trường Sinh, không phải là cái lạnh của gió, mà là cái lạnh của sự cô độc, của sự bất lực khi đối mặt với một tai ương quá lớn. Sự mệt mỏi cùng cực dâng lên, như thể hắn đã chiến đấu vạn năm, đã trải qua vạn kiếp luân hồi mà vẫn không tìm thấy lối thoát. Những lời thì thầm ma mị bắt đầu vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng cám dỗ, không ngừng gieo rắc sự nghi ngờ:
"Ngươi là ai mà dám chống lại số phận? Mọi nỗ lực đều vô ích. Cửu Thiên Linh Giới đã mục nát từ căn nguyên, nó không thể cứu vãn được nữa. Ngươi chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, linh căn tạp, không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng. Ngươi chỉ là một hạt cát giữa sa mạc hoang vu. Hãy buông xuôi... hòa mình vào hư vô. Sự giải thoát đang chờ đợi ngươi. Tất cả chỉ là vô nghĩa..."
Những lời thì thầm đó không ngừng lặp đi lặp lại, như những mũi kim độc ghim sâu vào đạo tâm Lục Trường Sinh, cố gắng xuyên thủng lớp phòng ngự vững chắc mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn nhìn thấy hình ảnh chính mình gục ngã, nhìn thấy con đường tu hành của mình kết thúc trong vô vọng, nhìn thấy những bằng hữu của hắn cũng bị cuốn vào vòng xoáy mục nát, nhìn thấy thế giới mà hắn muốn bảo vệ cuối cùng cũng trở thành tro bụi.
Nhưng Lục Trường Sinh không dao động. Đạo tâm của hắn, dù bị lung lay, vẫn vững như bàn thạch. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đã chiêm nghiệm quá nhiều về bản chất của Đạo, của vạn vật và vạn kiếp. Hắn biết rằng, sự tuyệt vọng và buông xuôi chính là vũ khí mạnh nhất của tà khí, thứ vũ khí có thể đánh gục một cường giả Tiên Vương, chứ không riêng gì một tu sĩ như hắn.
"Ta là Lục Trường Sinh." Hắn tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, mạnh mẽ và kiên định. "Đạo của ta không nằm ở kết quả, mà ở bản thân hành trình. Dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn hồi tưởng lại những chiêm nghiệm về sự cân bằng và luân hồi từ Vạn Cổ Khai Thiên, về lẽ biến thiên nhưng bất biến của vũ trụ. Vạn vật hữu sinh có tử, hữu thịnh có suy, nhưng Đạo luôn tồn tại, vĩnh hằng và bất diệt. Sự mục nát của tà khí chỉ là một phần trong chu kỳ hưng vong, nhưng không phải là kết thúc.
Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là một công pháp cường đại mang lại sức mạnh tức thì, nhưng lại là một trụ cột tinh thần vững chắc. Mỗi phù văn trên da hắn dường như đều được khắc sâu vào tận linh hồn, tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, đẩy lùi những ảo ảnh ghê rợn. Hắn không dùng sức mạnh để phá tan ảo ảnh, mà dùng đạo tâm để nhìn thấu bản chất của chúng, dùng ý chí để hóa giải sự tuyệt vọng mà chúng mang lại. Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén của ý chí, vì sự tập trung cực độ của tinh thần.
Hắn đẩy lùi từng đợt sóng ảo ảnh, từng lời thì thầm cám dỗ. Không phải bằng cách tiêu diệt, mà bằng cách chuyển hóa. Hắn biến sự tuyệt vọng thành động lực, biến sự mục nát thành chất dinh dưỡng cho đạo tâm của mình. Dần dần, những hình ảnh ghê rợn bắt đầu mờ đi, những lời thì thầm trở nên yếu ớt. Đốm sáng xanh lục pha lam của Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm trí hắn không còn nhỏ bé nữa, mà từ từ khuếch tán, bao trùm lấy vực thẳm đen tối, mang theo ánh sáng của hy vọng và sự kiên định. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của Đạo, nơi Lục Trường Sinh đã đứng vững, đã chứng minh rằng đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Thời gian trôi đi không ai hay biết. Khi Lục Trường Sinh mở mắt, ánh sáng hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Sương mù đen kịt vẫn còn bao phủ phần lớn U Cốc, nhưng tại khu vực xung quanh hắn, nó đã tan rã, nhường chỗ cho một làn không khí trong lành hơn, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và hương thanh khiết của linh khí vừa được phục hồi. Tia sinh cơ yếu ớt, chồi non xanh mơn mởn, giờ đây đã vươn cao hơn một chút, lá non đã mở rộng hơn, lấp lánh những giọt sương đêm. Từ xa, Lục Trường Sinh nghe thấy tiếng chim hót yếu ớt, như một dấu hiệu của sự sống đang dần trở lại.
Lục Trường Sinh thu công, pháp ấn Tàn Pháp Cổ Đạo dần chìm vào trong cơ thể hắn. Hắn đứng dậy, thân hình hơi loạng choạng vì kiệt sức, nhưng ánh mắt đen láy lại sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn quét mắt nhìn xung quanh, cảm nhận sự thay đổi nhỏ bé nhưng quan trọng của linh mạch và không khí. Vùng đất dưới chân hắn, từng bị tà khí ăn mòn đến khô cằn, giờ đây đã dần hé lộ những mảng màu nguyên thủy của đất đá, không còn màu đen xám xịt của sự mục nát nữa.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Lục Trường Sinh, không phải vì mệt mỏi đơn thuần, mà là sự giải tỏa sau một trận chiến nội tâm cam go. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của tà khí. Nó không chỉ là năng lượng chết, cũng không chỉ là một thực thể có ý thức yếu ớt. Nó là một căn bệnh, một sự ăn mòn từ sâu thẳm tinh thần, là sự sụp đổ của ý chí chúng sinh.
"Tà khí... không chỉ là năng lượng. Nó là sự sụp đổ của ý chí. Cuộc chiến này... còn dài hơn ta nghĩ," Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc nhưng ánh mắt lại ngời lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn nhận ra rằng, việc thanh tẩy Cửu Thiên Linh Giới không chỉ là việc loại bỏ tà khí vật chất, mà còn là một cuộc chiến giành lại "tâm hồn" của thế giới và con người, một cuộc chiến để khôi phục lại ý chí kiên cường và niềm tin vào Đạo. Điều này báo hiệu rằng, hắn sẽ phải đối mặt với những kẻ bị tà khí biến chất ý chí, những sinh linh bị tha hóa đến mức không còn nhận ra bản thân mình.
Hắn thu Tàn Pháp Cổ Đạo vào trong, ngồi xuống một tảng đá gần đó, chìm vào suy tư. Sự mệt mỏi bao trùm lấy hắn, nhưng đi kèm với đó là một sự bình yên sâu sắc, một sự thanh thản đến từ việc hiểu rõ hơn về con đường mình đang đi. Tàn Pháp Cổ Đạo, với khả năng củng cố đạo tâm và chống lại sự ăn mòn tinh thần, đã chứng tỏ nó là chìa khóa quan trọng trong cuộc chiến này, không phải để hủy diệt, mà để chữa lành. Tiềm năng của nó vẫn còn rất lớn, và Lục Trường Sinh biết rằng, hắn sẽ còn phải chiêm nghiệm rất nhiều để phát huy hết sức mạnh thực sự của nó.
Đêm đã buông xuống, mang theo hơi lạnh và sự tĩnh lặng. Lục Trường Sinh nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập suy nghĩ. Con đường phía trước còn rất dài, rất cô độc, và đầy rẫy những thử thách lớn lao hơn nhiều. Nhưng đạo tâm của hắn đã được tôi luyện thêm một lần nữa, càng thêm kiên cố. Hắn không còn hoài nghi hay sợ hãi. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn sẽ tiếp tục hành trình này, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc, vun trồng những hạt giống hy vọng giữa mảnh đất hoang tàn, để rồi một ngày nào đó, Cửu Thiên Linh Giới sẽ lại bừng sáng với sức sống mới, từ căn nguyên sâu thẳm nhất.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.