Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 861: Hồi Sinh: Dấu Vết Đầu Tiên Của Thiên Cơ

Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự tự tin và một sự hiểu biết sâu sắc hơn về Đạo, về thiên địa và về chính bản thân mình. Hắn không vội vàng, mà cẩn trọng quan sát, cảm nhận từng luồng tà khí còn sót lại, từng 'biến dị' vi tế trong không gian U Minh Cổ Địa. Hắn biết rằng, hành trình thanh tẩy Cửu Thiên Linh Giới vẫn còn rất dài, và U Minh Cổ Địa này chỉ là một khởi đầu. Nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một vũ khí vô giá – sự linh hoạt trong đạo tâm và khả năng thích ứng của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn sẵn sàng điều chỉnh phương pháp của mình để đối phó với bất kỳ 'biến dị' nào khác, bất kỳ hình thái tà niệm nào, dù cổ xưa đến đâu, dù tinh vi đến mức nào. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, không chỉ là sự phục hồi đơn thuần, mà là sự tái tạo một cách toàn diện, một sự cân bằng mới được thiết lập bởi chính những người dám đi ngược lại lối mòn. Hắn tiếp tục bước vào sâu hơn trong lòng U Minh Cổ Địa, nơi những bí mật cổ xưa nhất vẫn đang chờ đợi, và con đường của hắn, con đường của sự cân bằng và hài hòa, vẫn còn tiếp diễn.

Hành trình của Lục Trường Sinh không chỉ là những bước chân vật lý mà còn là sự thẩm thấu sâu sắc vào bản chất của U Minh Cổ Địa. Nơi đây, thời gian dường như ngưng đọng, hoặc trôi đi một cách bất định, không còn theo quy luật tuần hoàn của nhật nguyệt. Mây đen vẫn bao phủ vòm trời đổ nát, tạo nên một bức màn u ám vĩnh cửu. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi tử khí nồng nặc và hương lưu huỳnh thoang thoảng, len lỏi qua từng kẽ đá, từng khe nứt của những tàn tích cổ xưa. Tiếng gió hú ghê rợn vẫn không ngừng vọng lại từ những hang động sâu thẳm, đôi khi xen lẫn tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, hay những tiếng kêu thét mơ hồ của vong hồn bị tà khí giam cầm, kéo dài bất tận. Lục Trường Sinh bước đi, thân ảnh gầy gò trong bộ đạo bào vải thô màu xám, xanh đậm giản dị, như một chấm nhỏ cô độc giữa biển cả hoang tàn. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, không chút dao động trước cảnh tượng chết chóc xung quanh. Hắn đã đi qua những đền đài đổ nát, những pho tượng đá khổng lồ đã bị thời gian và tà khí ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình hài, chỉ còn là những khối đá méo mó mang vẻ u uẩn, bi tráng. Dưới chân hắn, con đường lát đá cổ xưa đã nứt nẻ, lở lói, phủ đầy rêu phong và những lớp bụi bặm của hàng vạn năm.

Sau nhiều ngày đêm không nghỉ, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng tìm đến được khu vực mà hắn cảm nhận được linh mạch chính của U Minh Cổ Địa bị ăn mòn sâu nhất. Nơi đây, tà khí cuồn cuộn thành từng dòng xoáy đen kịt, mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì hắn từng đối mặt. Chúng không còn là những sợi tơ biến dị hay ảo ảnh đơn thuần, mà là những dòng chảy vật chất hóa, mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp, có thể dễ dàng xé nát cả kim cương. Đất đá xung quanh đây không còn là màu xám tro mà đã ngả sang màu đen thẫm, khô cằn đến mức không một chút sự sống nào có thể bám trụ. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không hề chùn bước. Hắn hiểu rằng, đây chính là cội rễ của sự ô nhiễm, là nơi cần phải được thanh tẩy trước tiên để mang lại hy vọng cho toàn bộ vùng đất này. Hắn quỳ xuống, ngồi xếp bằng giữa tâm điểm của dòng tà khí, nhắm mắt lại, hòa mình vào không gian chết chóc.

Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải bằng sức mạnh bùng nổ, mà bằng sự thẩm thấu và điều hòa. Linh lực của hắn, không phải là thứ linh khí tinh thuần mà là một dòng chảy vô hình mang theo bản chất của sự cân bằng, sự vô thường, từ từ len lỏi vào từng dòng tà khí cuộn xoáy. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh, những đường nét vốn đã khắc khổ nay càng hiện rõ vẻ kiên nghị. Ánh mắt hắn, dù nhắm nghiền, nhưng nội tâm vẫn tập trung cao độ, quan sát từng chuyển động của tà khí, từng phản ứng của linh mạch bị thương tổn. Xung quanh hắn, tà khí cuồn cuộn như muốn nuốt chửng, vặn xoắn, nhưng lại bị một lực lượng vô hình mềm dẻo đẩy lùi, không thể xâm nhập vào phạm vi ba thước quanh hắn. Đây không phải là một lá chắn phòng ngự cứng rắn, mà là một trường năng lượng biến đổi, nơi tà khí bị 'dẫn dắt', 'điều hòa', dần dần chuyển hóa.

Quá trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và đạo tâm vững chắc như bàn thạch. Mỗi khắc trôi qua là một cuộc đấu tranh thầm lặng, không tiếng động. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm thể xác, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều như bị rút cạn. Thế nhưng, đạo tâm của hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của sự bền bỉ. "Đạo không phải là sự vội vã, cũng không phải là sự bùng nổ tức thời," hắn thầm nhủ trong tâm hải, "mà là sự kiên trì vượt qua mọi thử thách, là dòng nước chảy đá mòn, là ngọn cỏ vươn lên từ kẽ đá." Hắn nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp tu luyện, mà là một triết lý sống, một con đường để tương tác với thế giới, để 'dẫn dắt' những dòng chảy năng lượng hỗn loạn trở về với bản nguyên của sự cân bằng. Nó không đối kháng, không phá hủy, mà là chuyển hóa. Nó giống như một nghệ nhân điêu khắc, không chặt bỏ mà là gọt giũa, tỉ mỉ chỉnh sửa từng đường nét để bộc lộ vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong.

Nhiều ngày nữa trôi qua, thời gian ở U Minh Cổ Địa dường như càng trở nên vô nghĩa. Lục Trường Sinh vẫn duy trì trạng thái nhập định, thân ảnh hắn dường như đã hòa làm một với tà khí xung quanh, nhưng lại hoàn toàn tách biệt. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo liên tục thẩm thấu vào linh mạch bị tổn hại, như những dòng suối nhỏ cần mẫn gột rửa bùn đất, dần dần thanh tẩy tà khí và khôi phục năng lượng. Quá trình này vô cùng chậm chạp, đòi hỏi sự tinh tế đến mức từng điểm nhỏ nhất của linh mạch cũng phải được chạm tới, từng sợi tà niệm nguyên thủy cũng phải được 'giải cấu'. Hắn cảm nhận được sự kháng cự bền bỉ của tà khí, chúng không muốn biến mất, không muốn từ bỏ sự tồn tại của mình. Nhưng Lục Trường Sinh không ép buộc. Hắn 'dẫn dắt' chúng, như một người thầy hướng dẫn học trò, kiên nhẫn và bao dung. Mỗi khi một phần nhỏ của linh mạch được thanh tẩy, một tia linh khí yếu ớt sẽ lóe lên rồi lại nhanh chóng bị tà khí dày đặc nuốt chửng. Nhưng đó là dấu hiệu, là hy vọng, là bằng chứng cho thấy con đường hắn chọn là đúng đắn. Trong tâm thức của mình, Lục Trường Sinh không cảm thấy cô độc. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với chính linh mạch của thiên địa, với những dòng chảy năng lượng cổ xưa đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Mỗi lần hắn thành công thanh tẩy một phần nhỏ, hắn lại cảm thấy một sự cộng hưởng vi tế, như thể chính bản thân Cửu Thiên Linh Giới đang khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả thế giới, một thế giới đang khát khao được hồi sinh.

Sau một khoảnh khắc dài đằng đẵng, không thể đo đếm bằng thời gian phàm tục, khi Lục Trường Sinh dồn hết tâm lực, toàn bộ ý chí và tinh thần của mình vào Tàn Pháp Cổ Đạo, một tiếng 'ngân' nhẹ, trong trẻo, vang vọng từ sâu thẳm lòng đất. Tiếng ngân ấy không lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh rung chuyển đến tận cùng linh hồn, như tiếng chuông cổ kính xua tan mọi u ám. Toàn bộ tà khí cuồn cuộn quanh hắn, vốn mạnh mẽ và hung tàn, như bị một lực lượng vô hình đẩy bật ra xa, cuộn ngược lại một cách hỗn loạn, rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô, không còn khả năng tái sinh hay biến đổi. Ngay lập tức, từ nơi linh mạch vừa được phục hồi, một luồng linh khí trong lành, tinh khiết bùng nổ, mạnh mẽ và dịu mát, lan tỏa ra xung quanh. Nó không phải là một luồng linh khí hùng vĩ, ào ạt như thác đổ, mà là một dòng suối ấm áp, tràn đầy sinh cơ, từ từ thấm đẫm không gian.

Trong khoảnh khắc đó, mùi tử khí nồng nặc, mùi ẩm mốc và lưu huỳnh đã bám riết lấy không gian U Minh Cổ Địa suốt hàng vạn năm, bỗng chốc tan biến hoàn toàn, như chưa từng tồn tại. Thay vào đó là một không khí tinh khiết, thanh mát đến lạ lùng, tựa như sương sớm ban mai, mang theo hương đất ẩm và nhựa cây non thoang thoảng. Bầu không khí chuyển từ nặng nề, ngột ngạt sang nhẹ nhõm, tràn đầy sinh cơ, khiến lồng ngực Lục Trường Sinh như được giải thoát khỏi gánh nặng vô hình. Ánh sáng mờ ảo, tù túng và những vầng sáng đen kịt của tà khí bị xua tan hoàn toàn. Từ lòng đất, một vầng sáng trắng tinh khiết, hoặc xanh ngọc dịu nhẹ, bùng lên, lan tỏa khắp một khoảng không gian rộng lớn, soi rọi những tàn tích cổ xưa giờ đây đã không còn bị bao phủ bởi lớp tà niệm. Âm thanh rên rỉ của tà niệm, tiếng xương cốt va chạm ghê rợn hoàn toàn biến mất, thay bằng tiếng linh khí nhẹ nhàng ngân vang, như một bản hòa ca của sự sống đang trỗi dậy, một giai điệu thanh bình và đầy hy vọng.

Nơi đó, mặt đất nứt nẻ và đá khô cằn bỗng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như thể vừa được 'tưới tắm' bằng sinh mệnh. Những phiến đá xám xịt, tưởng chừng đã chết cứng, giờ đây lại mang một vẻ tươi mới, sáng trong. Lục Trường Sinh khẽ mở đôi mắt đen láy, ánh mắt trầm tư của hắn giờ đây phản chiếu vầng sáng dịu nhẹ từ lòng đất. Một cảm giác thanh thản dâng trào trong lòng hắn, không phải là niềm vui chiến thắng rực rỡ, mà là sự thỏa mãn sâu sắc của một người đã hoàn thành một công việc trọng đại, đã đưa một phần của thế giới trở lại với bản nguyên của nó. Hắn thu công, đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, tự nhiên như dòng nước chảy. Toàn thân hắn, dù vẫn còn chút mệt mỏi vì đã tiêu hao quá nhiều tâm lực, nhưng lại toát ra một vẻ nhẹ nhõm, thanh thoát lạ thường. Hắn đưa tay chạm vào luồng linh khí tinh khiết đang cuộn trào từ lòng đất, cảm nhận sự sống động, ấm áp của nó, như kiểm chứng sự tồn tại của một phép màu vừa được tạo ra.

"Cuối cùng... một phần đã trở về với bản nguyên," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn khàn đặc, nhưng lại vang lên đầy nội lực trong không gian tĩnh lặng. Từ ngữ hắn thốt ra không phải là sự khoe khoang hay tự mãn, mà là một lời khẳng định cho chính bản thân, cho con đường hắn đã chọn. Hắn đứng đó, giữa vùng đất vừa được thanh tẩy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của môi trường xung quanh. Không khí trong lành vuốt ve khuôn mặt, tiếng linh khí ngân vang như một lời chào đón, và vầng sáng dịu nhẹ từ lòng đất là biểu tượng cho một khởi đầu mới. Lục Trường Sinh hiểu rằng đây chỉ là một phần rất nhỏ của linh mạch chính, và toàn bộ U Minh Cổ Địa vẫn còn chìm trong tà khí. Nhưng chính phần nhỏ này lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó là bằng chứng sống cho khả năng của Tàn Pháp Cổ Đạo và triết lý 'tu hành bền vững' của hắn. Nó cho thấy rằng, sự 'dẫn dắt' và 'chuyển hóa' có thể hiệu quả hơn nhiều so với 'đối kháng' và 'phá hủy', đặc biệt khi đối mặt với những loại tà khí nguyên thủy, ăn sâu vào bản chất của thiên địa.

Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, hít thở thật sâu luồng linh khí trong lành, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể như đang được tái sinh, được gột rửa. Sự mệt mỏi thể chất vẫn còn đó, nhưng tinh thần lại tràn đầy năng lượng, một năng lượng thanh khiết, không chút tạp niệm. Lục Trường Sinh hiểu rằng, công cuộc thanh tẩy Cửu Thiên Linh Giới sẽ là một hành trình trường kỳ, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và một đạo tâm không bao giờ lay chuyển. Nhưng giờ đây, hắn đã có một hy vọng, một bằng chứng cụ thể để củng cố niềm tin của mình. Linh mạch vừa được phục hồi này không chỉ là một nguồn năng lượng mới, mà còn là một "ngọn hải đăng" giữa biển tà khí, một lời khẳng định rằng sự sống luôn tìm thấy lối đi, và Đạo của hắn, dẫu chậm rãi, dẫu khác biệt, vẫn có thể mang lại sự thay đổi sâu sắc cho thế giới. Việc linh khí trong lành lan tỏa từ điểm này sẽ tạo ra một "dấu vết" vô hình, một lời mời gọi đến những sinh vật khao khát sự sống, và có thể cả những người tu luyện khác, dẫn đến những cuộc gặp gỡ mới cho Lục Trường Sinh trong tương lai.

Chỉ vài khắc sau khi luồng linh khí tinh khiết bùng phát, như một phép màu được vẽ nên bởi bàn tay vô hình của thiên nhiên, một cảnh tượng lay động lòng người bắt đầu xuất hiện trên những phiến đá xám xịt vừa được thanh tẩy. Ban đầu là những đốm rêu xanh non, nhỏ li ti, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống, bắt đầu lan rộng trên bề mặt đá, như những giọt mực xanh đầu tiên rơi xuống một trang giấy trắng. Chúng bám vào từng kẽ đá, từng vết nứt, tạo nên những mảng xanh mát mắt, đối lập hoàn toàn với màu đen và xám của tàn tích xung quanh. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và nhựa cây non, thay thế hoàn toàn mùi tử khí trước đó. Bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng, nhưng lại tràn đầy sinh lực tiềm ẩn, như một hạt giống đang chờ ngày nảy mầm. Ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lá cây hoặc trắng bạc từ linh khí, bao phủ không gian, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và thanh khiết. Tiếng linh khí ngân vang khe khẽ, cùng với tiếng gió nhẹ thoảng qua, tiếng lá cây non khẽ xào xạc và tiếng nước nhỏ giọt từ những khe đá giờ đây đã có dấu hiệu của sự sống, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của sự hồi sinh.

Từ những kẽ đất cằn cỗi, nơi mà cách đây ít lâu tà khí vẫn còn cuồn cuộn, những mầm cây nhỏ xíu, yếu ớt nhưng đầy nghị lực, khẽ cựa mình vươn lên đón lấy linh khí. Chúng không phải là những linh thảo quý hiếm, những bảo vật của trời đất, mà chỉ là những loài thực vật thông thường, những cây cỏ dại bé nhỏ. Thế nhưng, sự xuất hiện của chúng ở nơi tà khí dày đặc này, nơi mà sự sống đã bị chối bỏ hàng vạn năm, lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Chúng là biểu tượng của sự kiên cường, của niềm hy vọng, là bằng chứng không thể chối cãi rằng sự sống luôn tìm thấy lối đi, ngay cả trong những điều kiện khắc nghiệt nhất. Lục Trường Sinh quỳ xuống, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt trầm tư, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một mầm cây nhỏ vừa nhú lên từ kẽ đá. Xúc giác của hắn cảm nhận được sự mềm mại, mát lạnh của lá cây non, sự căng tràn nhựa sống đang cuộn chảy bên trong.

Một nụ cười nhẹ, hiếm hoi và thanh thản, nở trên môi Lục Trường Sinh. Nụ cười ấy không rạng rỡ, không khoa trương, mà chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc, sự thấu hiểu và lòng biết ơn đối với sự vĩ đại của thiên địa. "Sự sống... luôn tìm thấy lối đi," hắn thì thầm, giọng trầm tư, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "Đạo cũng vậy, không cưỡng cầu, chỉ dẫn dắt." Lời nói của hắn không chỉ là một nhận định, mà còn là một triết lý, một lời khẳng định cho con đường tu hành của chính mình. Hắn không cố gắng thay đổi bản chất của thế giới một cách cưỡng ép, mà là 'dẫn dắt' nó trở về với sự cân bằng vốn có, tạo điều kiện để sự sống tự nhiên trỗi dậy. Sự xuất hiện của những thực vật này không chỉ là một tín hiệu cho thấy U Minh Cổ Địa và những vùng đất bị tà khí ăn mòn khác có thể được chữa lành, mà còn mở ra một hy vọng lớn lao cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh ngồi xuống gần linh mạch vừa được phục hồi, tiếp tục cảm nhận sự lưu chuyển của linh khí. Hắn không vội vàng rời đi, mà như đang hòa mình vào nhịp đập mới của vùng đất, lắng nghe hơi thở của sự sống đang trỗi dậy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn cũng khẽ rung động, như cộng hưởng với sự hồi sinh của thiên địa. Hắn nhận ra rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Sự phục hồi của linh mạch đầu tiên này là bằng chứng sống cho khả năng của Tàn Pháp Cổ Đạo và triết lý của Lục Trường Sinh, và nó chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, có thể là tốt hoặc xấu, từ các thế lực khác trong tương lai. Nhưng hiện tại, trong khoảnh khắc này, hắn chỉ cảm nhận sự bình yên và một niềm hy vọng mãnh liệt.

Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn rất dài, nhưng mỗi mầm cây non vừa nhú, mỗi tia linh khí vừa được thanh tẩy, đều là những dấu ấn quan trọng trên hành trình của hắn. Chúng là minh chứng cho thấy, dù thế giới có trải qua bao nhiêu biến động, bao nhiêu tai ương, thì bản chất của Đạo vẫn luôn tồn tại, và sự sống vẫn luôn tìm cách để hồi sinh. Hắn biết, việc linh khí trong lành lan tỏa sẽ tạo ra một "dấu vết" thu hút các sinh vật khác, có thể là linh thú hiếm gặp, hay thậm chí là những người tu luyện bị mắc kẹt hoặc đang tìm kiếm cơ hội. Điều này sẽ dẫn đến những cuộc gặp gỡ mới, những thử thách mới, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng. Hắn đã tìm thấy một con đường, một phương pháp không chỉ để thanh tẩy, mà còn để tái tạo, để kiến tạo một tương lai mới cho Cửu Thiên Linh Giới. Hắn tiếp tục ngồi đó, trầm tư, như một phần không thể tách rời của vùng đất đang dần hồi sinh, và con đường của hắn, con đường của sự cân bằng và hài hòa, vẫn còn tiếp diễn, vĩnh viễn không ngừng nghỉ.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free