Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 878: Cổ Điêu Thức Đạo: Ý Niệm Chậm Rãi Của Vạn Vật

Ánh hoàng hôn rực rỡ đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhuộm một màu mực thâm trầm lên vạn vật. Tuy nhiên, trong tâm khảm Lục Trường Sinh, ánh sáng của sự minh triết lại càng thêm rực rỡ. Quyết định không còn chỉ là người thanh tẩy hay hành động đơn thuần, mà trở thành người tìm kiếm và chỉ ra những "minh chứng sống động" của Đạo Vô Cùng Cực, đã thắp lên một ngọn lửa mới trong lòng hắn. Hắn đứng trên đỉnh núi, cảm nhận từng luồng gió đêm lướt qua da thịt, mang theo hơi ẩm của đất, mùi hương của cỏ cây và sự tĩnh mịch của cả một thế giới đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào màn đêm u tối, nhưng trong tâm trí hắn, con đường phía trước lại hiện rõ mồn một.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp vén màn sương mù, Lục Trường Sinh đã khởi hành. Hắn không vội vã, không dùng linh lực để phi hành tốc độ, mà chọn cách bước đi chậm rãi, vững vàng trên những con đường mòn hoang vắng của Cổ Hoang Sơn Mạch. Đây là một vùng đất nguyên sơ, nơi dấu chân phàm nhân và thậm chí cả tu sĩ cũng hiếm khi đặt đến, bởi sự hùng vĩ đôi khi đi kèm với những hiểm nguy tiềm ẩn. Các đỉnh núi cao chót vót, sừng sững vươn lên chạm mây trời, thân mình phủ đầy rêu phong và những loài thực vật cổ đại mà hiếm ai còn nhận ra tên. Thung lũng sâu hun hút, ẩn chứa những bí mật ngàn đời, nơi linh khí nguyên thủy vẫn còn nồng đậm, chưa bị con người khai thác hay làm ô nhiễm.

Tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại, không mang vẻ hung tợn mà như một khúc ca của tự nhiên, nhắc nhở về sự hoang dã bất tận. Tiếng chim chóc hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối reo róc rách chảy qua những khe đá, tiếng gió thổi vi vu qua rừng già, làm lay động những tán lá cổ xưa xào xạc như ngàn vạn lời thì thầm. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng vĩ, một lời mời gọi đến từ chính linh hồn của thế giới này.

Lục Trường Sinh bước đi, chiếc đạo bào vải thô màu xám đơn giản của hắn hòa mình vào màu sắc của đất đá và cây cối. Dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tin, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng mà vững chãi, như thể hắn đã hòa làm một với địa mạch. Đôi mắt đen láy của hắn, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây mở rộng, quan sát mọi thứ xung quanh với một sự chú tâm tuyệt đối. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào: một ngọn cỏ non đang cựa mình vươn lên từ kẽ đá, một dòng suối nhỏ đang miệt mài gặm mòn lớp trầm tích, hay một cây cổ thụ khổng lồ đã trải qua hàng vạn năm phong ba bão táp, thân cành vẫn vươn thẳng lên trời xanh.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm vang vọng rõ ràng. "Đạo không phải chỉ là những bộ công pháp cao thâm, không phải chỉ là những cảnh giới mà tu sĩ truy cầu. Đạo còn là sự vận hành của tự nhiên, là sự hình thành của núi sông, là sự sinh trưởng của cỏ cây, là hơi thở của vạn vật."

Hắn dừng lại bên một thân cây cổ thụ khổng lồ, vỏ cây sần sùi như da rồng, những cành cây vươn ra như những cánh tay ôm trọn cả một khoảng trời. Hắn cẩn thận đặt tay lên thân cây, cảm nhận sự mát lạnh, ẩm ướt và nguồn sinh lực dồi dào đang luân chuyển bên trong. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những Lão Tu Sĩ Bảo Thủ lại hiện lên. Họ đã chứng kiến sự hồi sinh của U Cốc, nhưng tâm trí họ vẫn bị trói buộc bởi những định kiến về tốc độ, về sức mạnh. Họ thấy kết quả, nhưng không hiểu được quá trình, không lĩnh hội được triết lý đằng sau đó.

"Chỉ hành động thôi chưa đủ để thay đổi một tư tưởng đã ăn sâu gốc rễ," hắn tự nhắc nhở. "Cần phải có những minh chứng, những ví dụ sống động, cụ thể, mà ai cũng có thể nhìn thấy, cảm nhận và hiểu được." Như cái cây này, nó không cần phải nói, nhưng sự hiện hữu của nó đã là một câu chuyện về sự kiên cường, về sự trưởng thành chậm rãi mà vững chắc, về sự hòa hợp với đất trời. Đó chính là "hạt mầm thâm uyên" mà hắn đang tìm kiếm, một biểu tượng của Đạo Vô Cùng Cực ẩn chứa trong thế gian.

Linh khí trong Cổ Hoang Sơn Mạch vô cùng dồi dào, nhưng lại mang một vẻ nguyên thủy, hoang dã. Nó không được tinh luyện như trong các Tiên Môn, cũng không bị biến đổi bởi tà khí như ở những vùng đất từng bị chiến tranh tàn phá. Đây là thứ linh khí tinh khiết, chưa bị bàn tay con người can thiệp, mang theo hơi thở của kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh tự động vận chuyển, thầm lặng hấp thu và tinh luyện những luồng linh khí này, không phải để tăng cường tu vi một cách cấp tốc, mà để củng cố đạo tâm, làm cho ý chí của hắn càng thêm bền bỉ, linh hoạt và hòa hợp với tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự vững chãi trong từng thớ thịt, sự kiên định trong từng suy nghĩ, như thể chính bản thân hắn cũng đang từ từ biến thành một phần của vùng đất hoang sơ này.

Mỗi bước đi của hắn đều là một sự chiêm nghiệm, mỗi cảnh vật hắn nhìn thấy đều là một bài học. Hắn không còn là một người khách lữ hành đơn thuần, mà là một người tìm kiếm chân lý, một người đang cố gắng đọc hiểu những thông điệp mà vạn vật đang âm thầm truyền tải. Hắn biết rằng, con đường này không hề dễ dàng, bởi vì để tìm thấy những "minh chứng sống động" ấy, hắn cần phải có một tâm hồn đủ tĩnh lặng, đủ nhạy bén để cảm nhận được những điều mà người khác thường bỏ qua. Hắn cần phải có một tầm nhìn đủ sâu sắc để nhìn thấu bản chất của Đạo ẩn chứa trong những điều bình dị nhất.

Khi ánh nắng ban trưa chói chang rải xuống khu rừng già, Lục Trường Sinh vẫn tiếp tục bước đi, không mệt mỏi. Hắn không cảm thấy cô độc, bởi vì xung quanh hắn là sự sống, là hơi thở của Đạo. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với thế giới này, một sự hòa hợp mà hiếm tu sĩ nào có thể đạt được. Hắn tin rằng, những gì hắn đang tìm kiếm không phải là một sự kiện vĩ đại, mà có thể chỉ là một chi tiết nhỏ bé, một vật thể bị lãng quên, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh hoa của Đạo Vô Cùng Cực, đủ để làm lung lay những định kiến, đủ để thắp sáng một con đường mới cho giới tu hành Cửu Thiên Linh Giới. Hắn không chỉ là người tu hành, mà đã trở thành một nhà hiền triết, một người đang đi tìm những lời giải đáp cho những câu hỏi lớn của thời đại, không bằng ngôn từ, mà bằng chính sự hiện hữu và sự chiêm nghiệm của vạn vật. Con đường tu hành của hắn chưa hề kết thúc, mà đang mở ra một trang mới, sâu sắc và ý nghĩa hơn bao giờ hết.

***

Sau nhiều ngày lang thang không ngừng nghỉ qua Cổ Hoang Sơn Mạch, khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những đỉnh núi xa xa, Lục Trường Sinh phát hiện một khe nứt lạ thường nằm ẩn mình giữa vách núi đá sừng sững. Khe nứt không quá rộng, chỉ đủ cho một người đi lọt, nhưng nó toát ra một thứ linh khí cổ xưa, trầm mặc, khác biệt hoàn toàn với sự hoang dã, nguyên thủy của vùng rừng núi bên ngoài. Một luồng gió nhẹ mang theo mùi đá cũ, rêu phong và một chút bụi bặm thổi ra từ bên trong, như một lời mời gọi đầy bí ẩn.

Hắn chần chừ một thoáng, rồi bước vào. Bên trong khe nứt là một lối đi hẹp, hun hút, dẫn sâu vào lòng núi. Ánh sáng bên ngoài dần tắt, nhưng Lục Trường Sinh không cần đến nó. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho phép hắn nhìn rõ trong bóng tối, và hơn thế nữa, cảm nhận được luồng linh khí đang vận động xung quanh. Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm kinh động đến sự tĩnh lặng ngàn năm nơi đây.

Càng đi sâu, không gian càng mở rộng. Cuối cùng, lối đi kết thúc, mở ra một khoảng không gian khổng lồ, một Cổ Thần Di Tích bị thời gian và thiên nhiên vùi lấp. Đây không phải là một hang động tự nhiên, mà là tàn tích của một công trình kiến trúc đồ sộ, được tạo tác từ những khối đá nguyên khối khổng lồ, xếp chồng lên nhau một cách kỳ lạ, vượt xa mọi kiến trúc mà hắn từng thấy. Những bức tường đã đổ nát một nửa, để lộ ra những hoa văn kỳ lạ, không mang bất kỳ nét tương đồng nào với các tông môn hay văn hóa tu hành hiện tại. Chúng uốn lượn, giao thoa, như thể kể lại một câu chuyện về một nền văn minh đã bị lãng quên từ rất lâu, trước cả kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên.

Không khí bên trong nặng nề, áp lực vô hình bao trùm lấy không gian. Linh khí ở đây đã cạn kiệt phần lớn, nhưng vẫn còn vương vấn tàn dư của một thứ thần lực cổ xưa, mang theo vẻ uy nghiêm và bất diệt. Tiếng gió hú qua các khe đá, tạo ra những âm thanh kỳ quái, như tiếng thì thầm của các linh hồn cổ xưa đang kể lại những câu chuyện về quá khứ. Tiếng bước chân của Lục Trường Sinh vang vọng trong không gian rộng lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn đời, nhưng lại nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự bao la của di tích. Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm và một mùi hương đặc trưng của thời gian quyện lẫn vào nhau, tạo nên một cảm giác cổ kính đến rợn người.

Tại trung tâm của di tích, dưới một vòm đá đã sụp đổ một nửa, ánh sáng yếu ớt từ một khe hở nhỏ trên trần đá rọi xuống, chiếu thẳng vào một vật thể lạ. Lục Trường Sinh tiến lại gần, trái tim hắn khẽ rung động. Đó là một tác phẩm điêu khắc, cao khoảng nửa người, được tạo tác từ một loại đá không rõ, màu sắc xám tro, nhưng lại toát lên vẻ tinh xảo đến kinh ngạc. Nó không mang hình dáng con người hay linh thú rõ rệt, mà là một sự kết hợp trừu tượng của các đường nét, hoa văn, uốn lượn và xoắn xuýt vào nhau. Nó không có một hình dạng xác định, nhưng lại gợi cho người xem một cảm giác về sự khởi nguyên, về sự hình thành của vũ trụ, về dòng chảy của linh khí nguyên thủy đang cuộn xoáy trong không gian.

Trên bề mặt của nó, những vết tích của thời gian hằn sâu, không chỉ là sự xói mòn của gió bụi, mà còn là những đường vân, những vết nứt nhỏ li ti được tạo ra bởi hàng ngàn, hàng vạn năm phong hóa. Nhưng kỳ lạ thay, những vết tích ấy không làm mất đi vẻ đẹp của tác phẩm, mà ngược lại, càng tăng thêm sự thâm trầm, cổ kính, như thể chính thời gian đã trở thành một phần của nghệ thuật tạo tác. Những đường nét tinh xảo vẫn hiện rõ, bất chấp sự tàn phá của thiên nhiên.

Lục Trường Sinh đứng lặng hồi lâu, ánh mắt khóa chặt vào tác phẩm điêu khắc. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu thẳm tâm hồn. Nó không phải là linh lực, cũng không phải là thần thức, mà là một thứ cảm giác vô hình, như thể tác phẩm đang kể cho hắn nghe một câu chuyện không lời. Câu chuyện về sự kiên nhẫn, về sự bền bỉ, về sự trường tồn qua vô vàn biến cố của thời gian.

Hắn tiến lại gần hơn, cẩn thận vươn tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt tác phẩm. Cảm giác lạnh lẽo của đá truyền qua đầu ngón tay, mang theo một kết cấu thô ráp nhưng lại ẩn chứa sự tinh tế trong từng đường nét. Hắn vuốt nhẹ theo những đường vân cổ xưa, như đang cố gắng đọc hiểu một thông điệp đã bị phong ấn ngàn đời.

"Thâm trầm... Cổ kính... Kỳ lạ..." Lục Trường Sinh khẽ thốt lên, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian rộng lớn. Đó không phải là một lời nhận xét đơn thuần, mà là một sự ghi nhận sâu sắc, một sự giao cảm giữa tâm hồn hắn và linh hồn của tác phẩm. Hắn hiểu rằng, đây chính là "minh chứng sống động" mà hắn đang tìm kiếm, một biểu tượng của Đạo Vô Cùng Cực, không phải từ lời nói hay hành động, mà từ chính sự hiện hữu trường tồn của nó. Nó không phô trương, không hùng vĩ một cách ồn ào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên, một chân lý vĩnh hằng. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ tò mò và một sự quyết tâm mới, bởi vì hắn biết, những gì hắn đang đối mặt không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một cánh cửa dẫn đến những chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của Đạo và của chính cuộc đời này.

***

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bóng tối nuốt chửng những tàn tích của Cổ Thần Di Tích, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên đỉnh vòm đá leo lét soi chiếu vào tác phẩm điêu khắc. Lục Trường Sinh không rời đi. Hắn ngồi xuống đối diện với pho tượng đá, lưng thẳng tắp, hai chân xếp bằng, nhập định. Nhưng lần nhập định này không phải là để tu luyện linh lực hay củng cố công pháp, mà là để chiêm nghiệm, để cảm nhận, để lắng nghe câu chuyện mà tác phẩm điêu khắc đang âm thầm kể lại.

Hắn không dùng thần thức để dò xét, bởi vì những thứ như vậy chỉ có thể thăm dò bề mặt. Hắn dùng toàn bộ giác quan, dùng đạo tâm đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tôi luyện, để hòa mình vào vật thể trước mặt. Hắn nhìn vào từng đường nét, từng vết khắc, từng dấu vết phong hóa trên bề mặt xám tro của nó. Hắn tưởng tượng ra hàng ngàn, hàng vạn năm đã trôi qua, những biến đổi của thiên địa đã tác động lên nó. Gió đã mòn, mưa đã xói, sương đã thấm, nhưng nó vẫn đứng đó, bất động, trường tồn.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những hình ảnh về sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới hiện lên. Những ngọn núi cao chọc trời không phải được tạo ra trong một sớm một chiều, mà là kết quả của hàng triệu năm địa chấn, kiến tạo. Những dòng sông không ngừng chảy, miệt mài gặm mòn đá tảng, tạo nên những khe vực sâu thẳm. Những cây cổ thụ không phải một đêm mà vươn cao ngất, mà là sự hấp thụ tinh hoa đất trời qua hàng ngàn năm. Vạn vật đều tuân theo một quy luật chung: sự chậm rãi, kiên nhẫn, bền bỉ.

Hắn cảm nhận được sự vô tận của thời gian, sự kiên nhẫn của vật chất, và sự bền bỉ của một ý niệm nào đó đã được gửi gắm vào tác phẩm này. Nó không được tạo ra trong một sớm một chiều. Có lẽ, người tạo ra nó đã dành cả đời, hoặc nhiều đời, để hoàn thiện từng đường nét. Hoặc có thể, nó được tạo ra bởi một chủng tộc cổ xưa, những người hiểu được giá trị của sự "chậm" và "bền," những người không chạy theo tốc độ mà tìm kiếm sự hoàn mỹ tuyệt đối trong từng khoảnh khắc. Tác phẩm này không chỉ là một vật thể vô tri, nó là một minh chứng sống động của "Đạo Chậm Rãi," một triết lý đã bị lãng quên trong thời đại tu hành vội vã hiện nay.

Trong khoảnh khắc đó, "đạo chậm rãi" của Lục Trường Sinh không chỉ là một phương pháp tu luyện của riêng hắn, mà đã thăng hoa thành một quy luật vận hành của vạn vật, một triết lý sâu sắc về sự tồn tại và phát triển. Hắn nhận ra rằng, vẻ đẹp thật sự không nằm ở tốc độ hay sự hùng vĩ nhất thời, mà ở sự kiên trì, sự hoàn thiện từng chút một, bền bỉ qua dòng chảy vô tận của thời gian. Đó chính là "minh chứng sống động" mà hắn tìm kiếm, được khắc ghi trong đá, trường tồn cùng vũ trụ.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh thầm nhủ. "Nhưng bản tâm bất biến ấy không phải là sự cố chấp, mà là sự kiên định vào những chân lý vĩnh hằng, những quy luật đã định hình nên vũ trụ này." Hắn đã từng nghĩ rằng "đạo chậm rãi" là con đường của riêng hắn, là lựa chọn của một phàm nhân không có thiên phú. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng nó là Đạo của vạn vật, Đạo của tự nhiên, Đạo của sự tồn tại.

Tác phẩm điêu khắc này là một người thầy im lặng, dạy cho hắn về sự kiên nhẫn vô biên, về khả năng chịu đựng của vật chất, và về vẻ đẹp tiềm ẩn trong sự hoàn thiện chậm rãi. Nó không cần lời nói, không cần chú giải, chỉ cần sự hiện hữu của nó đã là một bài học sâu sắc nhất. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình cộng hưởng mạnh mẽ với sự lĩnh ngộ này, luân chuyển càng thêm thông suốt, hòa hợp với nhịp đập của đất trời, với hơi thở của thời gian. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng thêm kiên cố, như một khối nguyên thạch đã trải qua hàng vạn năm phong hóa mà vẫn giữ nguyên bản chất.

Sự lĩnh ngộ này mở rộng tầm nhìn của Lục Trường Sinh. Hắn hiểu rằng, để truyền bá Đạo của mình, hắn không cần phải thuyết giảng cao siêu, mà chỉ cần chỉ ra những "minh chứng" như thế này. Những minh chứng hữu hình, cụ thể, mà ai cũng có thể nhìn thấy, cảm nhận và hiểu được bằng chính tâm hồn mình. Những minh chứng có thể phá vỡ những bức tường định kiến, những sự cố chấp đã ăn sâu vào tâm trí của giới tu hành, bởi vì chúng không phải là lý thuyết suông, mà là sự thật đang hiện hữu.

Trong ánh sáng mờ ảo của rạng đông dần len lỏi vào di tích, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không chỉ có sự rõ ràng và kiên định, mà còn ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc, của một trí tuệ đã được mài giũa bởi dòng chảy của thời gian. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên đạo bào. Sự mệt mỏi của những ngày lang thang đã tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng mới, một sự thôi thúc mạnh mẽ để tiếp tục hành trình.

"Ta sẽ không chỉ thanh tẩy," hắn thầm nhủ, lời nói nội tâm vang vọng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Ta sẽ tìm kiếm. Tìm kiếm những câu chuyện, những con người, những vật thể tự thân đã là một phần của Đạo Vô Cùng Cực. Từ đó, Đạo sẽ tự tìm đường đến với lòng người."

Lục Trường Sinh bước ra khỏi Cổ Thần Di Tích, để lại pho tượng đá cổ xưa một mình trong sự tĩnh lặng của ngàn năm. Hắn biết rằng, cuộc gặp gỡ này chỉ là khởi đầu. Sự lĩnh ngộ về vẻ đẹp của sự hoàn thiện chậm rãi qua tác phẩm điêu khắc này sẽ khiến hắn đặc biệt chú ý và có sự đồng cảm sâu sắc với những người như Điêu Khắc Sư, những người dùng sự kiên nhẫn và tinh tế để tạo ra vẻ đẹp từ vật chất thô sơ. Tác phẩm điêu khắc cổ xưa này cũng có thể là một manh mối cho những tri thức hoặc chủng tộc cổ đại đã từng tồn tại trong kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên, mà hắn có thể khám phá sau này. Ý niệm "đạo chậm rãi của vạn vật" đã định hình lại cách Lục Trường Sinh truyền bá và thực hành triết lý của mình, không chỉ qua hành động mà còn qua sự chiêm nghiệm và giải thích sâu sắc hơn.

Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, mục đích của Lục Trường Sinh đã trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn tiếp tục hành trình của mình, không còn chỉ là một người đi thanh tẩy tà khí, mà là một người đi tìm kiếm những minh chứng sống động, những biểu tượng của Đạo Vô Cùng Cực, để chúng có thể tự lan tỏa, tự thay đổi thế giới tu hành đang dần mục rữa. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, và tương lai của Cửu Thiên Linh Giới đang mở ra với nhiều khả năng mới.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free