Cửu thiên linh giới - Chương 877: Hạt Mầm Thâm Uyên: Chiêm Nghiệm Đạo Lý Từ Vạn Vật
Đêm trôi qua, mang theo những cơn gió lạnh lẽo thổi qua các khe núi, cuốn đi phần nào sự hỗn loạn trong tâm trí những tu sĩ bảo thủ, nhưng lại để lại một khoảng trống hoài nghi khó lấp đầy. Hạt mầm của sự nghi hoặc đã được gieo rắc, và dù muốn hay không, chúng cũng đã bắt đầu nảy mầm trong tiềm thức của không ít người. Lục Trường Sinh, dẫu không hay biết về những tranh cãi nảy lửa sau lưng mình, cũng đã cảm nhận được một luồng khí vận vô hình đang cuộn chảy, một sự thay đổi vi tế trong tâm thế của Cửu Thiên Linh Giới.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xua tan màn sương mù mỏng mảnh vương vấn trên tán lá, Lục Trường Sinh đã chậm rãi bước đi trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh của Bích Lạc Sơn. Đây là một trong những nơi hiếm hoi còn giữ được vẻ nguyên sơ của thời Vạn Cổ Khai Thiên, nơi linh khí Mộc thuộc tính dồi dào, thanh khiết, chưa từng bị tà khí xâm nhiễm hay bị sự khai thác vô độ của tu sĩ làm tổn hại. Các công trình ở đây đều được kiến tạo từ gỗ tự nhiên, hài hòa tuyệt đối với môi trường xung quanh: những điện thờ ẩn mình trong rừng cây cổ thụ, những ngôi nhà nhỏ được xây dựng trên thân cây hoặc khéo léo cải tạo từ những hang động tự nhiên, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp dung dị mà thâm trầm.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí Mộc thuộc tính tinh thuần đang tràn vào phổi, thấm đẫm từng tấc da thớ thịt. Mùi cây cỏ tươi mát, hương hoa dại thoang thoảng, mùi đất ẩm sau một đêm sương giáng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, đánh thức mọi giác quan. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm lá xanh thẳm, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, và cả tiếng côn trùng kêu vo ve từ những bụi cây ven đường, tất cả đều góp phần tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả. Ánh sáng tự nhiên xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lung linh, nhảy múa trên mặt đất, như những tinh linh đang đùa giỡn. Không khí mát mẻ, dễ chịu, khiến tâm hồn hắn trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường.
Tâm trí Lục Trường Sinh vẫn còn vương vấn về U Cốc và những lời lẽ của các Lão Tu Sĩ Bảo Thủ. Hắn nhớ lại ánh mắt hoài nghi, sự cố chấp trong lời nói của họ, và cả sự kinh ngạc khi chứng kiến U Cốc hồi sinh. Hắn đã dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, dùng hành động để chứng minh, để thanh tẩy tà khí, để phục hồi linh mạch. Kết quả là rõ ràng, không thể chối cãi. Thế nhưng, hiệu quả ấy dường như chỉ tác động đến bề mặt, chứ chưa thực sự chạm đến cái gốc rễ trong tư tưởng của họ.
"Hành động có thể thuyết phục nhất thời, nhưng tư tưởng cần sự vun đắp từ nội tại," Lục Trường Sinh thầm nhủ, bước chân vẫn đều đặn trên con đường rêu phong. Hắn không khỏi tự vấn, liệu mình đã truyền tải chưa đủ, hay Đạo của hắn vốn dĩ quá khó để những người đã quen với lối tư duy cũ chấp nhận? "Họ nhìn thấy sự hồi sinh, nhưng không thấy được Đạo lý ẩn sâu bên trong. Hay là ta đã truyền tải chưa đủ?"
Hắn dừng lại bên một phiến đá phủ đầy rêu xanh, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bề mặt mát lạnh. Phiến đá này đã trải qua biết bao phong sương, chứng kiến biết bao đổi thay của thời gian, nhưng vẫn trầm mặc đứng đó, vững chãi, không hề lay chuyển. Trong Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh đã lĩnh ngộ được rằng vạn vật đều ẩn chứa Đạo. Không chỉ là cây cỏ, dòng suối, mà ngay cả một phiến đá vô tri cũng có cái Đạo của riêng nó: sự kiên định, bền bỉ, và khả năng chịu đựng mọi thử thách.
Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, để tâm hồn mình hòa vào linh khí Mộc thuộc tính dồi dào của Bích Lạc Sơn. Thần thức hắn nhẹ nhàng lan tỏa, không phải để thăm dò hay kiểm soát, mà để cảm nhận, để giao hòa. Hắn cảm thấy từng thớ rễ cây đang âm thầm hút dưỡng chất từ lòng đất, từng ngọn cỏ đang vươn mình đón ánh nắng, từng hạt sương đang tan chảy vào mạch đất. Tất cả đều diễn ra một cách tự nhiên, chậm rãi, nhưng tràn đầy sức sống, tràn đầy sự kiên trì.
Khác với những pháp môn tu luyện cấp tốc, những thần thông cường đại mà giới tu sĩ đương thời theo đuổi, Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh chú trọng vào sự cân bằng, sự hài hòa và sự bền vững. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thì, nhưng lại cung cấp một nền tảng vững chắc, một đạo tâm kiên cố, giúp người tu hành không bị lạc lối giữa biển đời biến động. Nhưng làm thế nào để giải thích điều này cho những người chỉ nhìn vào kết quả nhanh chóng, vào sức mạnh tức thì? Làm thế nào để họ hiểu rằng, đôi khi, sự chậm rãi lại ẩn chứa một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông kinh thiên động địa nào?
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn trầm tĩnh quét qua những ngọn núi trùng điệp, những khu rừng nguyên sinh. Hắn chợt nhận ra, vấn đề không phải là Đạo của hắn chưa đủ mạnh, mà là cách hắn truyền tải nó chưa đủ sâu sắc. Hành động thanh tẩy tà khí ở U Cốc là một minh chứng, nhưng nó vẫn còn quá trừu tượng đối với những người đã bị định kiến và sự cố chấp che mờ tâm trí. Họ cần nhiều hơn là một kết quả. Họ cần một câu chuyện, một biểu tượng, một thứ gì đó hữu hình, gần gũi, mà họ có thể tự chiêm nghiệm và suy ngẫm.
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân của hắn giờ đây không chỉ đơn thuần là di chuyển, mà còn là một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn quan sát tỉ mỉ từng ngọn cây, từng phiến đá, từng dòng suối nhỏ. Mỗi vật thể, mỗi hiện tượng tự nhiên trên Bích Lạc Sơn này đều có thể là một "minh chứng sống" cho Đạo của hắn, nếu hắn biết cách nhìn nhận và truyền tải chúng. Hắn cần tìm ra những ví dụ cụ thể, những câu chuyện đơn giản nhưng mang hàm ý sâu xa, để chạm đến trái tim và khối óc của những người còn hoài nghi. Chỉ khi ấy, hạt mầm của Đạo mới có thể thực sự bén rễ và nảy nở trong tâm trí họ, vượt qua bức tường kiên cố của niềm tin truyền thống.
Giữa trưa, ánh nắng đã vươn lên cao, xuyên qua tán lá mà chiếu rọi xuống mặt đất, tạo nên những đốm sáng lung linh, nhảy múa trên thảm thực vật xanh tươi. Lục Trường Sinh dừng chân bên một dòng suối nhỏ, nơi dòng nước trong vắt, mát lạnh chảy đều đặn qua những tảng đá đã bị bào mòn theo thời gian. Tiếng suối róc rách như một bản nhạc thiền định, xoa dịu tâm hồn. Hắn ngồi xuống bên bờ, đưa tay chạm vào dòng nước, cảm nhận sự mát lạnh thấm vào từng đầu ngón tay. Dòng nước không ngừng chảy, không hề vội vã, nhưng sức mạnh của nó lại có thể mài mòn những tảng đá cứng rắn nhất, tạo nên những hình thù độc đáo, mềm mại.
"Dòng suối này, chẳng hề vội vã, nhưng lại có thể mài mòn đá cứng. Sức mạnh của sự kiên trì, không phải ở tốc độ, mà ở sự liên tục," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn nhìn lên một gốc cây cổ thụ lớn bên bờ suối, thân cây vươn cao sừng sững, cành lá sum suê che mát cả một khoảng không gian rộng lớn. Rễ của nó bám sâu vào lòng đất, ăn chắc vào từng khe đá, như thể đã hòa mình vào chính mạch đất của Bích Lạc Sơn. Gốc cây này đã đứng đó qua biết bao mùa mưa nắng, hứng chịu bao trận bão táp, sấm sét, nhưng vẫn kiên cường vươn lên, tỏa bóng mát.
Hắn chú ý đến một vết nứt nhỏ trên thân cây, một vết sẹo cũ kỹ hằn sâu, có lẽ là dấu vết của một trận sét đánh dữ dội, hoặc một tai ương nào đó trong quá khứ xa xăm. Nhưng điều kỳ diệu là, ngay tại vết nứt tưởng chừng như vô vọng ấy, một mầm xanh bé xíu đang cố gắng vươn lên, chồi non e ấp đón ánh sáng. Nó yếu ớt, mong manh, nhưng lại tràn đầy sinh khí, bất chấp vết thương cũ của thân cây mẹ. Mầm xanh ấy không có sức mạnh để phá vỡ lớp vỏ cứng cáp của cây cổ thụ, cũng không có khả năng tự mình tạo ra một phép màu kinh thiên động địa. Nó chỉ đơn giản là kiên trì, từ từ vươn mình, hấp thụ dưỡng chất, và tìm thấy con đường sống của riêng mình.
Lục Trường Sinh nhìn ngắm mầm xanh ấy, ánh mắt hắn dần trở nên sâu sắc hơn. "Mầm xanh này, bất chấp vết thương cũ, vẫn tìm thấy đường sống. Vết nứt ấy, tuy xấu xí, lại trở thành nơi nương tựa. Thế gian vạn vật đều có Đạo của riêng mình, không cần phải là một 'thần thông' rực rỡ." Hắn chợt nhận ra rằng, Đạo của hắn cũng giống như mầm xanh kia. Nó không cần phải là một thần thông mạnh mẽ để thu hút sự chú ý, không cần phải là một pháp môn cấp tốc để chứng tỏ hiệu quả. Đạo của hắn là sự kiên trì, là sự bền bỉ, là khả năng tìm thấy sự sống và sự hài hòa ngay cả trong những vết nứt, những tổn thương của thế giới.
Hắn ngồi thiền định bên bờ suối, không phải để tu luyện công pháp, mà để quan sát. Hắn dùng thần thức cảm nhận "Đạo" ẩn chứa trong từng hiện tượng tự nhiên: sự kiên trì của dòng suối, sự vững chãi của cây cổ thụ, và sự sống mãnh liệt của mầm xanh. Dưới ánh nắng vàng ươm, làn gió nhẹ lay động những tán lá, mang theo mùi hương của hoa cỏ dại và đất ẩm. Lục Trường Sinh cảm thấy tâm hồn mình dần trở nên trong suốt, mọi tạp niệm đều tan biến.
Hắn nhận ra một điều cốt yếu: con người thường bị mê hoặc bởi những thứ hào nhoáng, bởi sức mạnh tức thì, bởi những thành tựu vĩ đại được tạo ra trong chớp mắt. Nhưng họ lại bỏ qua những giá trị bền vững, những thành quả được vun đắp từ sự kiên trì và nhẫn nại. Các Lão Tu Sĩ Bảo Thủ đã nhìn thấy U Cốc được thanh tẩy, nhưng họ lại không thể chấp nhận rằng sự thanh tẩy ấy không đến từ một thần thông kinh thiên động địa, mà đến từ Tàn Pháp Cổ Đạo – một pháp môn tưởng chừng như chậm chạp, vô hiệu. Họ không thấy được cái "Đạo" trong sự chậm rãi, trong sự bền vững, trong sự hài hòa với tự nhiên.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, hình dung lại những cuộc tranh cãi ở U Cốc. Họ muốn tốc độ, muốn hiệu quả, muốn sự phô trương. Nhưng Đạo của hắn lại là sự tĩnh lặng, sự thâm trầm, sự ẩn mình. Làm thế nào để những người đó, những người đã quá quen với lối tư duy "nhanh và mạnh", có thể hiểu được giá trị của "chậm và bền"?
Hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã quá tập trung vào việc hành động mà quên đi việc "kể chuyện"? Hành động của hắn đã tạo ra kết quả, nhưng kết quả ấy cần một lời giải thích, một minh họa, một ví dụ sống động để chạm đến tâm can người khác. Giống như mầm xanh kia, nó không cần phải nói, nhưng sự hiện hữu của nó đã là một câu chuyện về sự kiên cường. Dòng suối kia, không cần phải thuyết giảng, nhưng dòng chảy của nó đã là một bài học về sự bền bỉ.
Lục Trường Sinh hiểu rằng, để Đạo của hắn thực sự lan tỏa, hắn không thể chỉ là một người hành động, mà còn phải là một người dẫn dắt, một người chỉ ra những "minh chứng" mà vạn vật đang âm thầm thể hiện. Hắn cần tìm kiếm những "hạt mầm thâm uyên" trong thế giới này, những thứ tuy nhỏ bé nhưng lại chứa đựng Đạo lý vĩ đại, để chúng tự nói lên câu chuyện của mình, tự lan tỏa ảnh hưởng của mình.
Chiều tà, ánh nắng đã nhạt dần, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những tán lá cây và những ngọn núi xa xa. Sau nhiều giờ chiêm nghiệm, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự băn khoăn hay trăn trở như ban sáng, mà thay vào đó là sự rõ ràng và kiên định đến lạ thường. Hắn đã tìm thấy lời giải đáp cho câu hỏi về cách truyền bá Đạo của mình. Không phải chỉ là hành động cứu giúp hay thanh tẩy đơn thuần, cũng không phải là những lời lẽ thuyết phục suông. Mà là những "ví dụ sống", những "biểu tượng" cụ thể từ chính vạn vật, từ những con người đã vô tình hoặc hữu ý thể hiện triết lý của hắn.
"Đạo không cần ta rao giảng ầm ĩ. Đạo cần những minh chứng. Những minh chứng sống động, cụ thể, mà ai cũng có thể nhìn thấy, cảm nhận và hiểu được," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng rõ ràng, dứt khoát. Hắn đã nhận ra rằng, chỉ khi những Đạo lý ấy được thể hiện một cách hữu hình, gần gũi, thì chúng mới có thể phá vỡ những bức tường định kiến, những sự cố chấp đã ăn sâu vào tâm trí của giới tu hành.
Hắn đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên chiếc đạo bào màu xám đơn giản. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn cũng dường như cộng hưởng với nhận thức mới này, vận chuyển một cách thông suốt, mạnh mẽ hơn. Hắn cảm nhận được sự vững chãi trong từng thớ thịt, sự kiên định trong từng suy nghĩ. Con đường tu hành của hắn không chỉ dừng lại ở việc tu dưỡng bản thân hay hành động cứu thế, mà còn phải là một hành trình tìm kiếm và chỉ ra những "hạt mầm thâm uyên" của Đạo trong thế gian.
"Ta sẽ không chỉ thanh tẩy. Ta sẽ tìm kiếm. Tìm kiếm những câu chuyện, những con người, những vật thể tự thân đã là một phần của Đạo Vô Cùng Cực. Từ đó, Đạo sẽ tự tìm đường đến với lòng người," hắn tự nhủ, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào ánh hoàng hôn rực rỡ, lộ vẻ quyết tâm mới. Hắn hiểu rằng, để thực sự thay đổi Cửu Thiên Linh Giới, hắn cần phải thay đổi nhận thức của nó, từng chút một, thông qua những minh chứng cụ thể, qua những câu chuyện có thể chạm đến trái tim.
Quyết định này không phải là một sự thay đổi đường lối, mà là một sự mở rộng, một sự làm sâu sắc thêm con đường mà hắn đã chọn. Lục Trường Sinh không còn là một tu sĩ đơn thuần hành động theo bản năng thiện lương, mà đã trở thành một triết gia, một người có tầm nhìn xa hơn về cách gieo mầm Đạo. Hắn sẽ tìm kiếm những người như Điêu Khắc Sư, những người dùng sự kiên nhẫn và tinh tế để tạo ra vẻ đẹp từ vật chất thô sơ; hoặc như Ngũ Hành Lão Tổ, những người tìm thấy sự hài hòa và cân bằng trong quy luật của tự nhiên.
Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, mục đích của Lục Trường Sinh đã trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn tiếp tục hành trình của mình, không còn chỉ là một người đi thanh tẩy tà khí, mà là một người đi tìm kiếm những minh chứng sống động, những biểu tượng của Đạo Vô Cùng Cực, để chúng có thể tự lan tỏa, tự thay đổi thế giới tu hành đang dần mục rữa. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, và tương lai của Cửu Thiên Linh Giới đang mở ra với nhiều khả năng mới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.