Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 909: Cổ Đạo Hoài Nghi: Mở Lối Thái Cổ Tri Thức

Đêm càng về khuya, những vì sao trên bầu trời Cửu Thiên Linh Giới càng trở nên lấp lánh, như những hạt ngọc rải trên tấm lụa đen huyền ảo. Một vầng trăng tròn vành vạnh, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh, chiếu rọi lên những tàn tích của Thiên Nhan Tông, biến cảnh vật hoang phế thành một bức tranh cổ kính, đầy vẻ ma mị và trang nghiêm. Trên sân thượng cao nhất của Thiên Nhan Tông, nơi từng là chánh điện lộng lẫy, giờ chỉ còn là một khoảng không gian rộng lớn với những cột đá gãy đổ và những bậc thang rêu phong. Từ đây, Lục Trường Sinh có thể bao quát toàn bộ cảnh tượng bên dưới: những mái nhà đổ nát, những bức tường xiêu vẹo, và xa hơn nữa là khung cảnh núi non hùng vĩ nhưng cũng đầy vết sẹo của đại chiến. Tiếng gió đêm lùa qua các khe nứt của Di Tích Cổ Tiên, tạo nên những âm thanh vi vút, như lời thì thầm của thời gian, kể lại những câu chuyện về sự hưng thịnh và suy tàn. Không khí tĩnh mịch của đêm khuya, hòa cùng chút se lạnh của gió, giúp hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về hành trình của mình và tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh đứng đó, bóng hình hắn in đậm trên nền ánh trăng, cô độc nhưng kiên định. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển, hấp thu và điều hòa những luồng linh khí mỏng manh nhưng thuần khiết đang trôi nổi xung quanh. Hắn không cố gắng thúc giục, không ép buộc, mà chỉ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, như hơi thở, như dòng chảy của suối nguồn. Trong sự tĩnh lặng đó, hắn cảm nhận được những luồng ý niệm vi tế, những dao động tinh thần đang phát ra từ các đệ tử Thiên Nhan Tông đang tu luyện phía dưới. Đó không còn là sự tuyệt vọng, sự hỗn loạn, mà là một sự tĩnh tâm, một niềm hy vọng mới chớm nở, một ý chí kiên cường đang dần được hun đúc. Hạt giống đã gieo, và giờ đây, hắn có thể cảm nhận được những mầm non đang cựa mình nảy nở.

"Hạt giống đã gieo, nhưng để nó nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần cả ý chí và sự cân bằng của thiên địa...", Lục Trường Sinh thầm nghĩ, giọng nói như tan vào không gian vô tận. Hắn ý thức được rằng sự thay đổi này không chỉ là của một tông môn đã suy tàn, mà là một bước đi nhỏ nhưng vững chắc trên con đường định hình lại triết lý tu hành cho cả một kỷ nguyên. Việc Thiên Nhan Tông, một di sản của thời Vạn Cổ Khai Thiên, đang dần phục hồi dưới sự hướng dẫn của hắn, không chỉ củng cố niềm tin vào "đạo của Trường Sinh" mà còn cho thấy tầm ảnh hưởng sâu rộng của con đường này. Nó không chỉ là sự sửa chữa những sai lầm trong quá khứ, mà còn là sự kiến tạo một tương lai mới, nơi tu hành không chỉ là chạy theo sức mạnh mà là đi tìm ý nghĩa, đi tìm sự cân bằng.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương khói. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn biết rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài, sẽ có nhiều thử thách, nhiều sự hoài nghi và phản đối. Nhưng sự thành công bước đầu của Thiên Nhan Tông là một minh chứng, một ngọn lửa nhỏ thắp lên hy vọng. Hắn cần phải hiểu sâu hơn về sự cân bằng của Thiên Địa, về ngũ hành tương sinh tương khắc, để có thể đối phó với những biến động lớn hơn sắp tới. Linh cảm của hắn mách bảo rằng đã đến lúc tìm kiếm những tri thức cổ xưa hơn, những bí ẩn về quy luật tự nhiên, chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ mà hắn đã dự cảm từ lâu – cuộc gặp gỡ với Ngũ Hành Lão Tổ.

Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Và ngay cả khi hắn rời đi, hạt giống đạo tâm mà hắn gieo ở Thiên Nhan Tông sẽ tiếp tục nảy mầm, trở thành một bằng chứng sống động, một minh chứng cho rằng, đôi khi, sự chậm rãi và vững chắc lại chính là con đường nhanh nhất để đạt đến sự vĩnh hằng.

***

Bình minh dâng lên, vạn vật như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài của đêm tối. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi, xua tan đi màn sương mù mỏng manh còn vương vấn trên những tàn tích của Thiên Nhan Tông. Giờ đây, nơi này đã được Trưởng Lão Cổ Tông và các đệ tử đổi tên thành Thanh Vân Môn, mang ý nghĩa về một khởi đầu mới, một tương lai tươi sáng hơn. Lục Trường Sinh đứng trên một tảng đá cao, nơi từng là một phần của chánh điện đổ nát, ánh mắt thâm thúy dõi xuống Luyện Công Trường Phế Tích bên dưới.

Không còn là cảnh tượng tiêu điều, hoang phế như khi hắn mới đặt chân đến. Dưới ánh nắng ban mai, những thân ảnh thanh mảnh của các đệ tử Thiên Nhan Tông, giờ đây đã là Thanh Vân Môn, đang miệt mài luyện tập. Họ không còn vội vã truy cầu tốc độ, không còn cố gắng nuốt chửng linh khí một cách thô bạo. Thay vào đó, mỗi động tác của họ đều mang một sự chậm rãi, vững chắc, dường như đang hòa mình vào nhịp điệu của thiên nhiên. Tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng hít thở đều đặn và tiếng gân cốt vận động nhè nhẹ của các đệ tử, tạo nên một bản giao hưởng bình yên đến lạ. Sương mù mỏng manh còn sót lại, bảng lảng vờn quanh những tảng đá rêu phong, những cột đá gãy đổ, càng khiến cảnh tượng thêm phần huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc sống động.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sức sống mới đang trỗi dậy từ những đổ nát. Mỗi đệ tử, từ Trưởng Lão Cổ Tông uy nghi cho đến Tiểu Lang bé nhỏ, đều toát ra một khí chất khác biệt. Đạo tâm của họ đã được tôi luyện, không còn là những hạt cát dễ dàng bị thổi bay, mà là những viên ngọc thô đang dần được mài giũa, ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, bền vững. Linh khí quanh họ tuy không hùng hậu như những thiên tài, nhưng lại vô cùng tinh thuần, tuần hoàn không ngừng, tựa như dòng suối nhỏ chảy mãi không ngừng, len lỏi qua từng thớ đất khô cằn, mang lại sự sống. Hạt giống đạo tâm mà Lục Trường Sinh gieo xuống đã thực sự nảy mầm, và hắn có thể cảm nhận được sự cộng hưởng tích cực từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình.

Tuy nhiên, bên trong sự bình yên đó, một cảm giác bất an mơ hồ vẫn len lỏi trong tâm trí hắn. "Hạt giống đã gieo, nhưng liệu có đủ để chống lại bão tố sắp tới?" Lục Trường Sinh tự nhủ, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua. Hắn nhớ lại lời Trưởng Lão Cổ Tông về sự suy tàn của Thiên Nhan Tông trong thời Vạn Cổ Khai Thiên, về những sai lầm khi chỉ chạy theo tốc độ đột phá mà bỏ quên 'căn cơ', 'đạo tâm'. Những bài học đó không chỉ dành riêng cho Thiên Nhan Tông mà còn vang vọng khắp Cửu Thiên Linh Giới, nơi mà sự biến động linh khí đang ngày càng trở nên khó lường.

Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận hành, cảm nhận sâu sắc hơn những dao động vi tế trong linh khí thiên địa. Dù Thanh Vân Môn đã tìm lại được sự cân bằng, nhưng bên ngoài kia, trong bức tranh tổng thể của Cửu Thiên Linh Giới, vẫn tồn tại những vết nứt, những luồng khí tức hỗn loạn, bất định. Đó không phải là tà khí rõ ràng, nhưng lại là một sự mất cân bằng sâu sắc, một sự lệch lạc trong Đạo, có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường. Giống như một bản nhạc vĩ đại, dù có một vài nốt nhạc được điều chỉnh lại đúng nhịp, nhưng nếu cả dàn nhạc vẫn chơi lệch tông, thì sự hài hòa vẫn không thể nào trọn vẹn. Hắn cảm thấy mình như một người thợ sửa chữa nhỏ bé, cố gắng hàn gắn từng mảnh vỡ, nhưng những vết nứt lớn hơn vẫn đang chờ đợi.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự chiêm nghiệm và một chút ưu tư. Con đường hắn chọn, mặc dù vững chắc, nhưng lại vô cùng gian nan và cô độc. Hầu hết tu sĩ đều bị cuốn theo vòng xoáy tranh giành tài nguyên, đột phá tu vi, ít ai thực sự quan tâm đến sự cân bằng của vạn vật, đến cái gốc rễ của Đạo. Hắn hiểu rằng, để thực sự kiến tạo một tương lai bền vững cho Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ dừng lại ở việc gieo những hạt giống nhỏ bé này. Hắn cần phải tìm kiếm, phải khám phá những tri thức sâu xa hơn, những nguyên lý vận hành cốt lõi của vũ trụ.

Ánh nắng ban mai đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp cả Thanh Vân Môn. Các đệ tử vẫn miệt mài luyện công, mỗi người đều chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nhưng đều toát ra một sự an yên hiếm thấy. Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười khó nhận ra trên gương mặt thanh tú, trầm tĩnh của hắn. Sự thay đổi này, dù nhỏ bé, cũng đủ để củng cố niềm tin của hắn vào con đường mình đang đi. Hắn biết đã đến lúc phải rời đi, tiếp tục hành trình tìm kiếm. Bởi lẽ, Đạo của hắn không chỉ dừng lại ở một tông môn, một vùng đất, mà là toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn xoay người, bước chậm rãi, không một tiếng động, rời khỏi tảng đá cao. Bóng lưng hắn hòa vào ánh nắng ban mai, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện, nơi mà linh cảm mách bảo có những lời giải đáp đang chờ đợi.

***

Rời khỏi Thanh Vân Môn, Lục Trường Sinh một mình bước đi trong Cổ Hoang Sơn Mạch. Đây là một vùng đất hoang sơ, hùng vĩ, nơi mà những dấu vết của thời gian và sự can thiệp của con người dường như ít hiện hữu nhất. Những ngọn núi sừng sững vươn mình lên tận mây xanh, được bao phủ bởi những cánh rừng cổ thụ bạt ngàn, xanh thẫm, những thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, cành lá rậm rạp che khuất cả ánh mặt trời. Dưới chân, những dòng suối trong vắt uốn lượn, len lỏi qua các khe đá, tạo nên những thác nước nhỏ rì rầm, tung bọt trắng xóa. Không khí nơi đây trong lành đến mức có thể cảm nhận được từng hạt linh khí thuần khiết đang trôi nổi, mát lạnh mơn man da thịt, mang theo mùi đất rừng ẩm ướt, mùi hoa dại thanh khiết và cả mùi hương của những loài linh thảo quý hiếm ẩn mình trong tán lá.

Lục Trường Sinh không cố ý di chuyển nhanh, mỗi bước chân của hắn đều như hòa vào nhịp điệu của đất trời. Hắn không chỉ ngắm cảnh, mà còn lắng nghe, cảm nhận. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng tấc đất, từng ngọn cây, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nhỏ nhặt nào. Tai hắn lắng nghe tiếng gió hú qua các thung lũng, tiếng chim hót líu lo trên cao, tiếng suối reo, và cả những âm thanh xa xăm, mơ hồ của các loài yêu thú cổ xưa đang sinh sống sâu trong lòng núi. Tuy nhiên, thứ khiến hắn tập trung nhất lại không phải là những cảnh tượng hữu hình, mà là những dao động vô hình của linh khí.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong sâu thẳm linh hồn hắn bắt đầu rung động nhẹ, một sự rung động vi tế, không mãnh liệt như khi gặp tà khí, nhưng lại vô cùng kiên định, như một lời cảnh báo thầm lặng. Lục Trường Sinh dừng lại bên một thân cây cổ thụ, gốc rễ xù xì, bám sâu vào lòng đất. Hắn nhắm mắt lại, dồn Tàn Pháp Cổ Đạo vào linh giác, mở rộng cảm quan ra khắp bốn phía.

Ngay lập tức, một bức tranh khác hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn "thấy" những luồng linh khí vô hình đang luân chuyển khắp không gian, như những dòng sông chảy xiết, những con suối róc rách. Nhưng không phải tất cả đều êm đềm. Có những nơi, linh khí bỗng nhiên cuộn xoáy một cách bất thường, như thể bị một lực vô hình nào đó kéo giật, tạo thành những vòng xoáy hỗn loạn. Có những chỗ, linh khí lại trở nên mỏng manh đến lạ, như một tấm lụa bị rách nát, để lộ ra những khoảng trống vô định. Đây không phải là sự cố ý phá hoại, mà là một sự mất cân bằng tự nhiên, một "nốt nhạc lạc điệu" trong bản giao hưởng vĩ đại của thiên địa, như hắn đã linh cảm từ trước.

"Linh khí... dao động quá mức," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp, như thể đang nói với chính mình. "Không phải tà khí, nhưng là sự mất cân bằng. Gốc rễ của vạn vật... đang bị lay động." Hắn cảm nhận được sự bất ổn này không phải là hậu quả của một sự kiện tức thời, mà là một sự tích lũy chậm rãi, âm thầm qua hàng vạn năm, có lẽ từ chính thời Vạn Cổ Khai Thiên, khi tu sĩ chỉ chạy theo tốc độ, phá vỡ đi những quy tắc tự nhiên. Những dao động này, tuy không gây hại trực tiếp đến tu vi của hắn lúc này, nhưng lại là một dấu hiệu nguy hiểm cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Nếu không được điều chỉnh, sự mất cân bằng này sẽ càng ngày càng lớn, dẫn đến những tai ương không thể lường trước được, có thể phá hủy cả một kỷ nguyên.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn thâm thúy, xa xăm. Hắn hiểu rằng, để thực sự đối phó với "bão tố" đang đến, để duy trì "đạo của Trường Sinh" không chỉ cho bản thân mà còn cho thế giới, hắn không thể chỉ dừng lại ở việc chữa lành những vết thương đã có. Hắn cần phải tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự mất cân bằng này, phải hiểu được những quy luật cốt lõi nhất của thiên địa. Tàn Pháp Cổ Đạo, mặc dù không mang lại sức mạnh đột phá tức thời, nhưng lại là kim chỉ nam vững chắc, dẫn lối hắn đi sâu vào bản chất của Đạo. Sự cộng hưởng của nó với những dao động linh khí hỗn loạn này không phải là ngẫu nhiên, mà là một sự chỉ dẫn.

Hắn đứng đó một lúc lâu, cảm nhận từng luồng gió mát lùa qua mái tóc, từng tia nắng nhẹ xuyên qua kẽ lá. Sự tĩnh lặng của Cổ Hoang Sơn Mạch càng làm nổi bật lên những suy tư sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự kéo gọi từ một nơi nào đó xa xăm, nơi có thể chứa đựng những tri thức cổ xưa, những bí ẩn về sự cân bằng vũ trụ đã bị lãng quên. Ánh mắt hắn kiên định, hướng về phía tây, nơi những ngọn núi cao vút ẩn hiện sau làn sương mù mỏng, như những người khổng lồ đang ngủ yên. Đó là phương hướng mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang cộng hưởng mạnh mẽ nhất, nơi mà linh cảm của hắn mách bảo có lời giải đáp cho những trăn trở bấy lâu. Lục Trường Sinh không chần chừ, cất bước tiếp tục hành trình, từng bước chân vững vàng, kiên định trên con đường tìm kiếm chân lý.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày tàn phai trên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến được rìa của một khu vực đầy bí ẩn. Gió bắt đầu mạnh hơn, mang theo một hơi lạnh buốt thấu xương, không khí trở nên nặng nề, dường như bị đè nén bởi một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng cổ xưa và hùng vĩ. Phía trước hắn, ẩn hiện trong màn sương khói và bóng tối nhập nhoạng của chiều tà, là một Thái Cổ Di Tích, một tàn tích của một kỷ nguyên đã bị lãng quên từ lâu.

Cánh cổng của di tích hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh, không phải là một cánh cổng bình thường. Đó là một khe nứt khổng lồ trên vách núi đá sừng sững, được bao bọc bởi những bức tường đá đổ nát, cao vút chạm trời, nhưng đã mục ruỗng, rêu phong, và nứt nẻ qua hàng triệu năm. Những cột đá khổng lồ, một thời từng nâng đỡ những cung điện tráng lệ, giờ đây nghiêng đổ xiêu vẹo, như những bộ xương hóa thạch của một loài sinh vật khổng lồ nào đó, nằm vắt vẻo giữa không trung, thách thức trọng lực. Trên bề mặt những khối đá cổ xưa, những hoa văn phù điêu đã mờ nhạt, khó mà nhận ra hình dạng, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp kỳ vĩ, một quyền năng đã từng thống trị cả một thời đại.

Linh khí xung quanh di tích không hề dồi dào, thậm chí còn có phần yếu ớt, nhưng lại mang một cảm giác nguyên thủy đến lạ lùng, pha lẫn với một sự hỗn loạn khó tả. Nó không giống như sự hỗn loạn của tà khí, mà giống như một dòng sông linh khí đã bị cạn kiệt, bị biến đổi bởi một sự kiện kinh thiên động địa nào đó, chỉ còn lại những tàn dư của một sức mạnh vĩ đại nhưng không còn được kiểm soát. Mây đen bắt đầu vần vũ trên bầu trời, tạo thành những xoáy ốc khổng lồ, như thể cả thiên địa cũng đang cộng hưởng với sự nặng nề của nơi này. Tiếng gió hú qua những khe nứt của di tích, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như lời than khóc của những linh hồn cổ xưa bị mắc kẹt, hay là tiếng vọng của một quá khứ đầy biến động. Mùi đất cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi hương đặc trưng của những loài thực vật cổ đại chỉ sinh trưởng ở những nơi linh khí hỗn độn, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí vừa thần bí, vừa tịch mịch.

Khi Lục Trường Sinh bước càng gần, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không chỉ là một sự rung động nhẹ nhàng, mà là một sự cộng hưởng mãnh liệt, như thể Tàn Pháp Cổ Đạo đang tìm thấy một người bạn đồng hành, hay một phần ký ức đã bị lãng quên. Một luồng năng lượng cổ xưa, vô hình nhưng vô cùng hùng hậu, dường như đang chờ đợi hắn, đang kéo gọi hắn đi sâu hơn vào bên trong. Cảm giác lạnh lẽo của không khí không còn chỉ là do gió, mà là một sự lạnh lẽo phát ra từ chính di tích, một sự lạnh lẽo của thời gian, của sự hoang phế và của những bí mật được cất giấu.

Lục Trường Sinh đứng im lặng trước ngưỡng cửa của Thái Cổ Di Tích, ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối hun hút bên trong. Hắn biết rằng nơi đây tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm, những cạm bẫy của thời gian, những linh hồn cổ xưa chưa siêu thoát, hoặc những cơ quan trận pháp đã biến chất. Thế nhưng, sự thôi thúc bên trong hắn, sự chỉ dẫn của Tàn Pháp Cổ Đạo, lại quá đỗi mạnh mẽ. "Nơi đây... có lẽ chứa đựng lời giải cho sự cân bằng mà ta đang tìm kiếm," hắn tự nhủ, giọng nói trầm lắng, gần như thì thầm trong tiếng gió gào thét.

Trong khoảnh khắc đó, tâm trí hắn như được khai mở. Hắn nhận ra rằng sự mất cân bằng linh khí mà hắn cảm nhận được khắp Cửu Thiên Linh Giới, những vấn đề mà Thiên Nhan Tông từng gặp phải, có lẽ đều bắt nguồn từ một cội nguồn sâu xa hơn, một tri thức cổ xưa về Đạo đã bị lãng quên hoặc bị bóp méo qua hàng triệu năm. Thái Cổ Di Tích này, với sự cộng hưởng mạnh mẽ của Tàn Pháp Cổ Đạo, có thể là chìa khóa để vén màn bí mật đó. Hắn cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy quyết tâm. Con đường tu hành của hắn không chỉ là vì bản thân, mà còn là vì sự cân bằng của vạn vật. Sự cô độc trên con đường tìm kiếm chân lý này đôi khi khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng đạo tâm kiên cố của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

Mây đen trên bầu trời càng lúc càng dày đặc, những tia sét yếu ớt bắt đầu xé toạc màn đêm, chiếu sáng chập chờn lên những tàn tích cổ xưa. Lục Trường Sinh không chần chừ thêm nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, điều hòa linh khí, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành một cách tự nhiên nhất. Từng bước chân chậm rãi, vững chắc, hắn bước vào bên trong Thái Cổ Di Tích, ánh mắt đầy sự chiêm nghiệm và cảnh giác. Mỗi bước đi của hắn đều vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch, như tiếng bước chân của một người lữ hành đang đi tìm kiếm định mệnh của mình. Hắn biết, một luồng năng lượng cổ xưa đang chờ đợi hắn, một chương mới trong hành trình của hắn sắp được mở ra, nơi những bí ẩn về Đạo và sự cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới sẽ dần được hé lộ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free