Cửu thiên linh giới - Chương 910: Ngũ Hành Khai Minh: Cân Bằng Căn Cơ Đạo
Lục Trường Sinh bước vào Thái Cổ Di Tích, mỗi bước chân đều mang theo sự cẩn trọng và một cảm giác nặng nề khó tả. Không gian bên trong không phải là một hang động hay một hành lang được đục đẽo, mà là một mê cung khổng lồ của những tàn tích, những khối kiến trúc nguyên khối được sắp đặt theo một trật tự xa lạ, giờ đây đã đổ nát và nghiêng ngả. Ánh sáng yếu ớt từ những khe nứt trên cao, hoặc từ những tia sét chập chờn bên ngoài, chỉ đủ để phác họa những đường nét u ám của một thế giới đã mất.
Nơi đây không có những con đường mòn quen thuộc, chỉ có những lối đi tự nhiên hình thành từ sự sụp đổ của các công trình cổ xưa. Những khối đá khổng lồ, một thời là tường thành hay trụ cột, giờ đây nằm ngổn ngang, tạo thành những hẻm núi nhân tạo. Trên bề mặt của chúng, những phù văn cổ xưa đã phai mờ đến mức khó có thể nhận dạng, nhưng vẫn ẩn chứa một khí tức thâm sâu, như lời thì thầm của hàng vạn năm lịch sử. Rêu phong và địa y bám dày đặc, tạo thành những tấm thảm xanh thẫm, ẩm ướt, phủ lên mọi vật. Mỗi khi bước chân hắn chạm đất, một làn bụi cổ xưa lại bay lên, mang theo mùi của đá cũ, của sự mục ruỗng và của một thời đại đã chìm vào quên lãng.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh không ngừng rung động, không còn là sự cộng hưởng nhẹ nhàng mà là một sự kéo gọi mãnh liệt, như thể nó đang dẫn dắt hắn đến một điểm đến đã định sẵn. Luồng năng lượng cổ xưa, vô hình nhưng hùng hậu, bao trùm lấy hắn, khiến mỗi sợi lông tơ đều cảm nhận được sự hiện diện của một sức mạnh vĩ đại nhưng đã ngủ say. Hắn cẩn trọng di chuyển, không chỉ dùng mắt mà còn dùng toàn bộ giác quan để cảm nhận. Những tàn dư pháp trận cổ xưa vẫn còn sót lại, dù đã suy yếu nhưng vẫn có thể gây nguy hiểm nếu không cẩn thận. Lục Trường Sinh dựa vào Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận những luồng năng lượng bất thường, những ảo ảnh còn vương vấn từ quá khứ, và khéo léo tránh né chúng.
Hắn đi qua một khu vực mà những bức tượng đá khổng lồ, cao vút như những ngọn núi nhỏ, nằm đổ rạp. Chúng có hình thù kỳ dị, không giống bất kỳ chủng tộc hay linh thú nào mà Lục Trường Sinh từng biết, mang một vẻ thần bí và đáng sợ. Ánh mắt trống rỗng của chúng nhìn về một phía xa xăm, như thể vẫn đang chờ đợi sự trở lại của một vị thần nào đó. Tiếng gió hú qua những khe nứt của các pho tượng, tạo ra những âm thanh rùng rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt, hay là lời kể về một bi kịch vĩ đại đã xảy ra ở nơi đây.
Linh khí trong di tích là một điều khiến Lục Trường Sinh đặc biệt chú ý. Nó không hề dồi dào, thậm chí còn có phần yếu ớt, nhưng lại mang một cảm giác nguyên thủy đến lạ lùng. Điều đáng nói hơn là sự hỗn loạn của nó. Khác với sự hỗn loạn của tà khí, đây là một loại hỗn loạn của sự mất cân bằng, như một dòng sông linh khí đã cạn kiệt, bị biến đổi bởi một sự kiện kinh thiên động địa nào đó, chỉ còn lại những tàn dư của một sức mạnh vĩ đại nhưng không còn được kiểm soát. Có những nơi linh khí dường như hoàn toàn biến mất, tạo thành những vùng chân không năng lượng, trong khi những nơi khác lại cô đọng đến mức gần như hóa lỏng, nhưng lại không thể dung hợp với nhau, tạo thành những vòng xoáy xoắn vặn đầy bất ổn.
"Linh khí nơi đây hỗn loạn đến lạ... Chắc chắn có một nguyên nhân sâu xa nào đó đã phá vỡ sự hài hòa," Lục Trường Sinh thầm nhủ, đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ trầm tư. Hắn dừng lại bên một khối đá lớn, trên đó khắc một phù văn đã gần như biến mất hoàn toàn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo, cảm nhận những đường nét còn sót lại, như đang cố gắng đọc vị một câu chuyện đã bị lãng quên. "Sự mất cân bằng này không phải do tự nhiên mà thành. Nó giống như một vết thương, một sự phá vỡ cấu trúc căn bản của vạn vật."
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn càng lúc càng thôi thúc mạnh mẽ hơn, như một kim chỉ nam vô hình, hướng dẫn hắn đi sâu hơn vào lòng di tích. Lục Trường Sinh không hề nghi ngờ sự chỉ dẫn này. Tàn Pháp Cổ Đạo đã luôn là người bạn đồng hành trung thành nhất của hắn, giúp hắn giữ vững đạo tâm và cảm nhận được bản chất của Đạo. "Tàn Pháp Cổ Đạo đang chỉ dẫn ta đến một nơi... Nó cảm nhận được điều gì đó khác biệt," hắn nghĩ, bước chân lại tiếp tục. Hắn cảm thấy mình không chỉ đang đi tìm kiếm tri thức, mà còn là đang tìm về một phần của chính bản thân, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh về con đường tu hành mà hắn đã chọn.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo, không phải cái lạnh của băng giá mà là cái lạnh của thời gian, của sự vĩnh cửu và sự cô độc. Mùi đất cổ, rêu phong, và mùi ẩm mốc càng lúc càng nồng nặc, hòa quyện với một mùi hương lạ lẫm của những loài thực vật cổ đại chỉ sinh trưởng ở những nơi linh khí hỗn độn. Hắn đi qua những đường hầm tối tăm, nơi không một tia sáng nào có thể lọt vào, chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo là nguồn sáng dẫn lối, phát ra những rung động tinh vi trong cơ thể hắn.
Thỉnh thoảng, hắn lại bắt gặp những tàn tích của những cỗ máy khổng lồ, những bánh răng bằng đá bị kẹt cứng, những đường ống dẫn linh khí đã vỡ vụn. Chúng gợi lên hình ảnh về một nền văn minh cực thịnh, từng sở hữu những công nghệ vượt xa sự hiểu biết của thế giới hiện tại, nhưng cuối cùng cũng không thể thoát khỏi sự suy tàn. Lục Trường Sinh không khỏi suy ngẫm: "Nếu cả một nền văn minh hùng mạnh đến thế cũng không thể giữ vững sự cân bằng, thì điều gì đã xảy ra? Và liệu triết lý 'tu hành bền vững' của ta có phải là chìa khóa để tránh lặp lại bi kịch này?"
Hắn tiếp tục cuộc hành trình đơn độc trong bóng tối, chỉ có tiếng bước chân của chính mình và tiếng gió hú quanh co trong các khe đá làm bạn. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển bởi sự hoang tàn hay cảm giác cô độc. Ngược lại, những gì hắn thấy càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường đã chọn. Sự mất cân bằng, dù là linh khí hay đạo pháp, đều dẫn đến sự suy vong. Và để tìm lại sự cân bằng, có lẽ phải tìm về tận cội nguồn của vạn vật.
Sau một khoảng thời gian dài di chuyển, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh đột nhiên phát ra một luồng rung động mạnh mẽ đến cực điểm, như thể đang reo mừng. Đồng thời, một luồng năng lượng vô hình bỗng nhiên xuất hiện, không còn là sự hỗn loạn mà là một sự hài hòa đến khó tin, như một tấm màn chắn vô hình che giấu một thế giới khác. Lục Trường Sinh dừng bước, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua khoảng không trước mặt. Hắn cảm nhận được một ảo trận cực kỳ tinh vi, không phải là một pháp trận tấn công hay phòng thủ, mà là một pháp trận che giấu, gần như hòa mình vào cảnh vật xung quanh, khiến bất kỳ ai cũng khó lòng phát hiện.
Hắn hít một hơi thật sâu, điều hòa linh khí, để Tàn Pháp Cổ Đạo tự động dẫn dắt, bước vào khoảng không vô hình đó. Khi hắn bước qua, một cảm giác kỳ lạ ập đến, như thể hắn vừa xuyên qua một lớp nước vô hình. Khung cảnh trước mắt hắn đột ngột thay đổi, từ sự hoang tàn và u ám của Thái Cổ Di Tích, hắn bước vào một ốc đảo xanh tươi, tràn đầy sức sống.
Trước mắt hắn là một khu vườn nhỏ, ẩn mình sâu trong lòng di tích cổ xưa, nhưng lại hoàn toàn tách biệt với sự mục ruỗng bên ngoài. Nơi đây không có những khối đá đổ nát hay những phù văn phai mờ, mà thay vào đó là một sự hài hòa đến khó tin. Năm loại cây linh dị thường đang phát triển tươi tốt, mỗi cây mang một màu sắc và khí chất riêng biệt, tương ứng với Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Cây Kim linh tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh, lá cây cứng cáp như thép. Cây Mộc linh xanh biếc, thân cây vươn cao, tán lá xum xuê. Cây Thủy linh mềm mại, lá cây như những dòng nước chảy, thân cây uốn lượn. Cây Hỏa linh đỏ rực, lá cây như những ngọn lửa bập bùng, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Và cây Thổ linh màu nâu đất, rễ cây bám sâu, thân cây vững chãi, mang đến cảm giác kiên cố và bền vững. Chúng không chỉ đơn thuần là cây cối, mà dường như là hiện thân sống động của Ngũ Hành, cùng nhau tỏa ra linh khí ngũ sắc, đan xen vào nhau một cách hài hòa, tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín, vô tận.
Một dòng suối nhỏ trong vắt uốn lượn qua khu vườn, nước chảy róc rách, trong veo đến mức có thể nhìn thấy những viên sỏi ngũ sắc dưới đáy. Tiếng suối chảy hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xua tan đi sự nặng nề của thế giới bên ngoài. Mùi hương hoa cỏ tươi mát, mùi đất ẩm, và mùi linh dược thoang thoảng từ những bông hoa kỳ lạ chưa từng thấy, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí thanh bình, thoát tục.
Ẩn mình dưới tán cây cổ thụ cao nhất, một ngôi nhà tranh đơn sơ hiện ra. Nó được làm từ gỗ mục và lá cây, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính và trang nhã đến lạ. Cánh cửa gỗ hé mở, để lộ một không gian nhỏ gọn, ấm cúng.
Bên cạnh dòng suối, một ông lão đang ngồi tĩnh tọa. Mái tóc bạc phơ như tuyết, râu dài trắng muốt rủ xuống tận ngực. Ông mặc một bộ đạo bào đơn giản, màu sắc pha trộn giữa xanh lá cây của mộc, nâu đất của thổ, trắng bạc của kim, đỏ cam của hỏa và xanh lam của thủy, nhưng lại không hề kệch cỡm mà toát lên vẻ tự nhiên, hòa hợp với vạn vật xung quanh. Làn da ông nhăn nheo, hằn lên dấu vết của thời gian, nhưng đôi mắt lại sáng rực, tinh anh, như chứa đựng sự minh triết của hàng triệu năm. Trên khuôn mặt hiền từ của ông, một nụ cười nhẹ nhàng nở rộ, như thể ông đã biết trước sự xuất hiện của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh dừng lại, đôi mắt hắn quét qua khung cảnh tuyệt mỹ trước mắt, rồi dừng lại ở vị lão giả. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa và mạnh mẽ từ ông lão, nhưng nó không hề áp bức, mà lại vô cùng ôn hòa và cân bằng, như chính Ngũ Hành đang tuần hoàn trong cơ thể. Hắn nhận ra, đây chính là người mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dẫn dắt hắn tới.
"Tiểu hữu, con đường ngươi đi thật khác biệt, nhưng cũng là con đường mà nhiều người đã lãng quên. Ngươi tìm kiếm gì ở nơi hoang tàn này?" Ngũ Hành Lão Tổ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, du dương, như tiếng suối reo, mang theo một sự an yên lạ thường. Ông không hề mở mắt, nhưng Lục Trường Sinh biết ông đã nhìn thấy tất cả.
Lục Trường Sinh cúi đầu, hành lễ một cách cung kính. Vẻ giản dị và điềm tĩnh của hắn càng làm nổi bật sự tôn trọng đối với vị tiền bối ẩn dật này. "Vãn bối Lục Trường Sinh, bái kiến tiền bối. Vãn bối đang tìm kiếm tri thức về sự cân bằng của Đạo, đặc biệt là sự vận hành của vạn vật sau đại chiến." Hắn trả lời, giọng nói từ tốn, súc tích, không hề có chút khoa trương. "Sự mất cân bằng linh khí mà vãn bối cảm nhận được khắp Cửu Thiên Linh Giới, và cả những gì vãn bối đã thấy trong di tích này, khiến vãn bối tin rằng có một chân lý sâu xa hơn về Đạo mà vãn bối cần phải lĩnh ngộ."
Ngũ Hành Lão Tổ từ từ mở mắt, ánh mắt tinh anh như sao trời, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Nụ cười trên môi ông càng rộng hơn một chút. "Sự mất cân bằng... Ngươi đã nhìn thấy nó, đã cảm nhận nó. Đó là một khởi đầu tốt. Bởi lẽ, vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy. Khi Ngũ Hành không còn cân bằng, thì vạn vật tất yếu sẽ suy tàn." Ông nhẹ nhàng nói, rồi vẫy tay ra hiệu cho Lục Trường Sinh ngồi xuống đối diện ông, bên cạnh dòng suối.
Lục Trường Sinh không chần chừ, bước tới và ngồi xuống một cách tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự ấm áp và bình yên tỏa ra từ vị lão tổ, cùng với một luồng linh khí ngũ hành hài hòa bao trùm lấy không gian. Hắn nhìn vào những cây linh đang tỏa sáng ngũ sắc, rồi lại nhìn vào Ngũ Hành Lão Tổ, trong lòng dâng lên một sự tò mò và khao khát học hỏi mãnh liệt. Hắn biết, mình đã tìm thấy một kho tàng tri thức vô giá.
Ngũ Hành Lão Tổ không vội vàng giảng giải những điều cao siêu. Ông chỉ nhẹ nhàng chỉ vào những cây linh trong vườn, mỗi cây một vẻ, nhưng lại cùng nhau tạo nên một bức tranh hoàn mỹ. "Ngươi xem, tiểu hữu. Cây Kim linh cứng cáp, sắc bén, tượng trưng cho sự kiên cố và sức mạnh. Cây Mộc linh vươn cao, sinh sôi, tượng trưng cho sự sống và sự phát triển. Cây Thủy linh mềm mại, uyển chuyển, tượng trưng cho sự biến hóa và dòng chảy. Cây Hỏa linh rực rỡ, nhiệt huyết, tượng trưng cho sự bùng nổ và năng lượng. Và cây Thổ linh vững chãi, bao dung, tượng trưng cho sự ổn định và dung nạp."
Lão Tổ ngừng lại một chút, để Lục Trường Sinh có thời gian chiêm nghiệm. Hắn lắng nghe chăm chú, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh của khu vườn ngũ sắc, trong tâm trí hắn, những khái niệm trừu tượng về Ngũ Hành dần trở nên rõ nét hơn, cụ thể hơn.
"Thế nhưng, sự vĩ đại của Ngũ Hành không nằm ở bản thân mỗi yếu tố, mà nằm ở sự tương sinh tương khắc, sự tuần hoàn và cân bằng của chúng," Ngũ Hành Lão Tổ tiếp lời, giọng nói trở nên sâu lắng hơn. "Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc. Đó là vòng tương sinh, vạn vật nương tựa vào nhau để tồn tại và phát triển. Nhưng cũng có tương khắc: Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim. Đó là vòng tương khắc, để giữ cho vạn vật không vượt quá giới hạn, không trở nên thái quá, mà luôn duy trì sự cân bằng động."
"Vạn vật sinh ra từ ngũ hành, mất cân bằng thì sinh bệnh, sinh tai họa," Lão Tổ nhấn mạnh, ánh mắt tinh anh nhìn sâu vào Lục Trường Sinh. "Ngươi đã thấy sự hỗn loạn trong di tích này. Đó chính là hệ quả của sự mất cân bằng. Một khi vòng tương sinh tương khắc bị phá vỡ, một yếu tố trở nên quá mạnh hoặc quá yếu, thì toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ. Tu hành cũng vậy, căn cơ yếu kém, dù có đột phá nhanh chóng cũng khó bền vững. Đạo của ngươi, 'tu hành bền vững', chính là đang tìm về cái gốc rễ này."
Lục Trường Sinh ngồi thẳng người, từng lời của Ngũ Hành Lão Tổ như những dòng suối mát lành đổ vào tâm trí hắn, gột rửa những thắc mắc, làm sáng tỏ những điều hắn đã lờ mờ cảm nhận. Hắn chợt nhớ lại Thiên Nhan Tông, nhớ lại cách hắn đã giúp họ củng cố căn cơ, nhớ lại những đệ tử trẻ tuổi như Tiểu Lang đã đạt được những đột phá nhỏ nhưng vững chắc nhờ vào việc tập trung vào đạo tâm và nền tảng. Tất cả những điều đó giờ đây được giải thích bằng một lý luận mạch lạc và sâu sắc hơn rất nhiều.
"Vãn bối hiểu ra rồi," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu mang theo sự lĩnh ngộ sâu sắc. "Sự cân bằng không chỉ là giữ vững bản thân, mà còn là hòa mình vào sự vận hành của thiên địa, để mỗi bước đi đều thuận theo lẽ tự nhiên. Con đường tu hành của vãn bối, từ việc bồi đắp đạo tâm vững như bàn thạch, cho đến việc tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo để chống lại phản phệ, tất cả đều là để tìm về sự cân bằng và cội rễ. Nhưng vãn bối vẫn chưa thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, chưa thể dung hợp triết lý này vào mọi khía cạnh của vạn vật."
Ngũ Hành Lão Tổ gật đầu hài lòng. "Phải. Ngươi có Tàn Pháp Cổ Đạo, nó giúp ngươi giữ vững bản tâm. Đó là điều quý giá nhất. Cái tâm là gốc rễ của mọi thứ. Nhưng để cái tâm ấy phát triển toàn diện, ngươi cần hiểu rõ 'Đạo' vận hành như thế nào trong từng yếu tố nhỏ nhất của thế giới này. Ngươi không thể chỉ tìm về sự cân bằng trong tâm, mà phải tìm thấy sự cân bằng trong vạn vật xung quanh, và hòa mình vào nó."
Lão Tổ đứng dậy, bước đến bên dòng suối, đưa tay vốc một ngụm nước trong vắt. "Dòng nước này, nó mềm mại nhưng có thể xuyên đá. Nó chảy xuôi nhưng cũng có thể bốc hơi thành mây, rồi lại rơi xuống thành mưa. Đó là sự biến hóa, sự tương sinh tương khắc. Đừng bao giờ khinh thường những điều nhỏ bé, bởi lẽ, Đạo ẩn chứa trong mọi thứ, từ hạt cát cho đến tinh thần vũ trụ."
Ông quay lại nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự kỳ vọng. "Con đường của ngươi, Lục Trường Sinh, không chỉ là con đường của bản thân ngươi, mà còn là con đường có thể thay đổi Cửu Thiên Linh Giới. Thế giới này đã trải qua quá nhiều biến động, quá nhiều sự mất cân bằng. Tà khí trỗi dậy, linh mạch khô cạn, đó đều là dấu hiệu của sự suy yếu của Ngũ Hành. Nếu ngươi có thể lĩnh ngộ sâu sắc Ngũ Hành Đạo, dung hợp nó với Tàn Pháp Cổ Đạo và triết lý 'tu hành bền vững' của mình, ngươi không chỉ có thể cứu vãn bản thân, mà còn có thể giúp phục hồi sự cân bằng cho thế giới."
Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể. Những lời của Ngũ Hành Lão Tổ không chỉ là sự truyền thụ tri thức, mà còn là sự khai mở một tầm nhìn mới, một con đường rộng lớn hơn mà hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn vốn chỉ muốn giữ vững đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả, nhưng giờ đây hắn nhận ra rằng, sự cân bằng của bản thân và sự cân bằng của thiên hạ là hai mặt của cùng một đồng xu. Để thực sự vững vàng, hắn phải hiểu rõ cách vạn vật vận hành, và làm thế nào để duy trì sự hài hòa đó.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để linh khí ngũ hành trong khu vườn thanh bình này tràn vào cơ thể. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bắt đầu vận hành mạnh mẽ, không còn là sự dẫn dắt đơn thuần, mà là sự hấp thụ và chuyển hóa. Hắn cảm nhận được từng luồng linh khí Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đang chảy trong kinh mạch, chúng tương sinh tương khắc, tuần hoàn không ngừng, tạo ra một sự hài hòa tuyệt vời. Hắn bắt đầu thiền định tại chỗ, cố gắng dung hợp tri thức mới này vào triết lý của mình. Hắn hình dung ra những linh mạch khô cạn, những vùng đất bị tà khí xâm chiếm, và nghĩ đến cách mà Ngũ Hành Đạo có thể được áp dụng để phục hồi chúng.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, bức tranh về Cửu Thiên Linh Giới dần trở nên rõ ràng hơn, không còn là những mảnh ghép rời rạc mà là một chỉnh thể vĩ đại, nơi mọi thứ đều liên kết với nhau bằng sợi dây vô hình của Ngũ Hành. Hắn nhận ra rằng, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, tìm ra chân lý và áp dụng nó để mang lại sự hài hòa. Đạo tâm kiên cố của hắn giờ đây càng thêm vững chắc, không phải vì sự bất biến, mà vì sự thấu hiểu và khả năng dung hợp.
Ngũ Hành Lão Tổ mỉm cười nhìn Lục Trường Sinh, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ trở lại vị trí tĩnh tọa của mình. Ông biết, hạt giống đã được gieo, và với một đạo tâm như Lục Trường Sinh, nó chắc chắn sẽ nảy mầm và phát triển thành một cây đại thụ vững chãi. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, và sự lĩnh ngộ về Ngũ Hành Đạo này sẽ là nền tảng quan trọng cho những bước đi tiếp theo của hắn. Hắn sẽ là người tiên phong, xây dựng lại sự cân bằng đã mất, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.