Cửu thiên linh giới - Chương 911: U Minh Cổ Địa: Phức Điệu Ngũ Hành Thâm Căn
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn từ từ rời khỏi khuôn mặt hiền từ của Ngũ Hành Lão Tổ, thu lại sự bao la của Thái Cổ Di Tích, nơi Ngũ Hành chi lực tựa như một bản giao hưởng vĩnh hằng. Những lời khai thị của Lão Tổ vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, không chỉ là tri thức suông, mà là một luồng chân lý xoáy sâu vào đạo tâm, làm tan chảy những lớp vỏ bọc quan niệm cũ kỹ. Hắn vốn dĩ tìm kiếm sự vững vàng cho bản thân, một con đường tránh xa vòng xoáy nhân quả, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng sự an ổn của một cá nhân không thể tách rời khỏi sự cân bằng của đại thế. Mỗi sợi tơ linh khí, mỗi hạt bụi phàm trần đều liên kết, tạo thành một chỉnh thể vĩ đại mà Ngũ Hành Đạo chính là huyết mạch.
Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng hành lễ với Ngũ Hành Lão Tổ đang tĩnh tọa, rồi lặng lẽ quay bước. Không một lời từ biệt, bởi Lục Trường Sinh biết, sự liên kết giữa họ đã vượt xa những hình thức phàm tục. Tri thức đã được trao truyền, hạt giống đã được gieo, giờ là lúc để kiểm chứng và vun trồng.
Lục Trường Sinh rời khỏi Thái Cổ Di Tích, không vội vã, mà từng bước chân hắn đều mang theo sự trầm tĩnh, suy tư. Hắn không còn là kẻ chỉ lo giữ vững đạo tâm của riêng mình, mà ánh mắt hắn giờ đây nhìn thế giới bằng một lăng kính rộng lớn hơn, nơi mọi sự biến động đều có thể được lý giải qua lăng kính Ngũ Hành. Hắn hình dung những linh mạch khô cạn, những vùng đất bị tà khí xâm chiếm, và trong đầu hắn hiện lên một điểm đến – một vết sẹo cổ xưa trên thân thể Cửu Thiên Linh Giới, nơi tà khí đã ăn mòn sâu sắc từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, được biết đến với cái tên U Minh Cổ Địa. Đó sẽ là nơi hắn thử nghiệm những gì mình đã lĩnh ngộ, là bài kiểm tra đầu tiên cho triết lý Ngũ Hành và Tàn Pháp Cổ Đạo dung hợp.
U Minh Cổ Địa, ngay cả trong thời kỳ linh khí thịnh vượng nhất của Vạn Cổ Khai Thiên, cũng đã là một vùng đất bị nguyền rủa. Khi Lục Trường Sinh đặt chân đến, một cảm giác lạnh lẽo, chết chóc lập tức bao trùm lấy hắn, như hàng ngàn bàn tay vô hình đang cố gắng kéo giật linh hồn. Dù là ban ngày, bầu trời nơi đây vẫn u ám như đêm, bị bao phủ bởi một lớp sương mù đen kịt đặc quánh, nặng nề đến mức ánh sáng mặt trời cũng không thể xuyên thấu. Thỉnh thoảng, những hạt mưa máu nhẹ nhàng rơi xuống, tạo nên những vũng nước đỏ sẫm trên mặt đất xám xịt, loang lổ.
Cảnh quan nơi đây tựa như một bức tranh phác họa sự mục nát: những cây cối cao lớn khô héo, thân cây vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời, lá cây rụng hết, chỉ còn lại những cành trơ trụi mang một màu xám bệnh hoạn. Các tàn tích của một nền văn minh cổ đại hiện ra mờ ảo trong sương mù: những đền đài đổ nát, tượng đá bị ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình dáng, những đường hầm tối tăm ẩn mình dưới lòng đất, tựa như những hố sâu không đáy dẫn vào địa ngục. Kiến trúc của chúng kỳ lạ, mang đậm dấu ấn của một thời đại đã bị lãng quên, không giống bất kỳ công trình nào mà Lục Trường Sinh từng thấy ở các thế giới sau này. Chúng là minh chứng cho một sự bất toàn nguyên thủy, một vết thương sâu sắc của Đạo ngay cả trong kỷ nguyên hoàng kim.
Tiếng gió hú ghê rợn luồn qua những khe đá, mang theo âm thanh của xương cốt va chạm lạo xạo, tiếng kêu thét yếu ớt, ai oán của vô số vong hồn bị mắc kẹt, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang động, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí nồng nặc, hòa quyện với mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi kim loại gỉ sét, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm, khiến ngay cả tu sĩ có tu vi cao cũng khó lòng chịu đựng. Tà khí cuồn cuộn như những con sóng vô hình, không ngừng ăn mòn linh lực và ý chí của bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào.
Lục Trường Sinh đứng lặng hồi lâu, đôi mắt đen láy trầm tư quan sát. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó tả, trong bộ đạo bào vải thô màu xám giản dị, hắn tựa như một pho tượng đá tĩnh lặng giữa cơn bão tà khí. Hắn cảm nhận rõ ràng sự kháng cự mạnh mẽ của tà khí, nhưng nội tâm hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không vội vàng hành động, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để "lắng nghe" nhịp đập của vùng đất này, từng luồng linh khí biến chất, từng dòng năng lượng hỗn loạn.
Trong tâm trí, những lời của Ngũ Hành Lão Tổ lại hiện lên rõ nét. "Vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy." Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió u ám: "Ngũ Hành tương sinh, tương khắc... Lão Tổ nói, cân bằng là gốc rễ của vạn vật. Ngay cả tà khí cũng có căn nguyên của nó."
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, không phải để chống lại tà khí, mà để cảm nhận nó, để hiểu rõ bản chất của sự hỗn loạn này. Hắn cảm thấy từng luồng tà khí như những sợi dây thép gai, quấn chặt lấy linh mạch của U Minh Cổ Địa, biến chất cả linh khí nguyên thủy thành một thứ năng lượng u ám, mục ruỗng.
"Linh khí của nơi này đã bị biến chất quá sâu, nhưng vẫn còn một tia hy vọng. Tà bất thắng chính, nhưng cũng không thể đơn thuần cưỡng ép," hắn tự nhủ. Sự "cưỡng ép" mà hắn nhắc đến chính là việc dùng sức mạnh tuyệt đối để tiêu diệt, một phương pháp mà hầu hết tu sĩ đều sử dụng, nhưng lại đi ngược lại triết lý "dung hòa" và "chuyển hóa" mà Ngũ Hành Lão Tổ đã truyền thụ.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây tràn đầy sự thấu hiểu. "Nơi này, ngay cả trong thời đại linh khí thịnh vượng nhất, cũng đã chứa đựng một sự bất toàn... Một bài học về bản chất của Đạo." Lục Trường Sinh nhận ra rằng, U Minh Cổ Địa không phải là một sự xâm nhập ngoại lai, mà là một vết thương nội tại của chính thiên địa, một sự lệch lạc nguyên thủy của Ngũ Hành. Để phục hồi nó, không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn.
Hắn khẽ vung tay, Tàn Pháp Cổ Đạo bắt đầu tỏa ra những dao động vi tế, không mạnh mẽ, không áp đặt, mà như một làn gió nhẹ nhàng lan tỏa. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo làm trung tâm, bắt đầu bố trí các điểm tụ linh nhỏ theo nguyên lý Ngũ Hành, không phải là những trận pháp hùng vĩ, mà là những điểm hội tụ linh khí nhỏ bé, tinh tế, tựa như những hạt mầm hy vọng được gieo vào lòng đất chết. Các luồng linh lực ngũ sắc (tượng trưng cho kim, mộc, thủy, hỏa, thổ) bắt đầu bao phủ một vùng nhỏ, nhẹ nhàng đẩy lùi lớp sương mù đen kịt, tạo ra một không gian nhỏ trong lành hơn. Hắn không cố gắng tiêu diệt tà khí, mà là tạo ra một môi trường để linh khí thanh tẩy có thể tồn tại, để tương tác và chuyển hóa. Đây là một phương pháp tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, nhưng lại phù hợp với con đường mà hắn đã chọn.
Lục Trường Sinh kiên trì vận chuyển linh lực, Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận hành hết công suất, không ngừng dẫn dắt Ngũ Hành chi lực tinh thuần từ bên ngoài vào. Các điểm tụ linh nhỏ bé bắt đầu hoạt động, thu hút linh khí và thanh lọc một cách chậm rãi nhưng đều đặn. Dưới sự tác động của hắn, một vùng nhỏ trong U Minh Cổ Địa, ước chừng vài chục trượng, bắt đầu có dấu hiệu chuyển biến. Lớp sương mù đen kịt bị đẩy lùi một cách rõ rệt, để lộ ra những mảng đất xám xịt nhưng không còn bốc lên mùi tử khí nồng nặc. Không khí trở nên trong lành hơn một chút, dù vẫn còn nặng nề và mang theo dư vị lạnh lẽo của tà khí. Thậm chí, trên những cành cây khô héo đã trơ trụi từ hàng ngàn năm, những chồi non xanh yếu ớt bắt đầu nhú ra, như những giọt nước mắt hy vọng trong biển tuyệt vọng. Chúng mong manh, nhỏ bé, nhưng lại là minh chứng cho sự sống đang cố gắng vươn mình, một dấu hiệu cho thấy phương pháp của Lục Trường Sinh đang có hiệu quả.
Tuy nhiên, niềm vui ấy chỉ thoáng qua, ngắn ngủi như một tia chớp xẹt ngang bầu trời u ám. Tà khí xung quanh, vốn dĩ bị đẩy lùi, không hề tan biến mà bắt đầu co cụm lại. Chúng không còn là những làn sương mù lỏng lẻo, vô định hình, mà dần dần ngưng tụ, xoắn vặn, biến đổi thành những hình thái mới, trở nên cô đặc và khó đối phó hơn gấp bội. Những khối tà khí đen kịt, quánh đặc như dầu hắc, bắt đầu vặn vẹo quanh khu vực được thanh tẩy, tạo thành một vòng vây kiên cố, mang theo một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ.
Lục Trường Sinh nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong bản chất của tà khí. Chúng không chỉ kháng cự, mà còn như thể đang “học hỏi” và “tiến hóa”. Thay vì bị tiêu tán bởi linh khí Ngũ Hành, tà khí bắt đầu hấp thụ ngược lại linh khí thanh tẩy, biến nó thành một phần của chính mình. Những chồi non xanh yếu ớt vừa nhú ra, mang theo hy vọng mong manh, nhanh chóng héo úa, chuyển sang màu đen sẫm rồi tan rữa chỉ trong chốc lát, như thể bị một lực lượng vô hình rút cạn sự sống.
"Không phải tiêu tán... mà là biến chất và hấp thụ. Ngũ Hành Lão Tổ đã từng nói, 'vạn vật đồng nguyên, thiện ác cùng tồn tại trong một giới hạn.' Đây là một biến thể của nguyên lý đó," Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng hơn, mang theo chút suy tư. Hắn nhận ra sự phức tạp của vấn đề vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Tà khí ở đây không phải là một ngoại vật đơn thuần có thể bị xua đuổi hay tiêu diệt, mà nó đã trở thành một phần cố hữu, một dạng biến chất của chính Ngũ Hành của vùng đất này.
Hắn cố gắng tăng cường lực lượng, rót thêm linh khí vào các điểm tụ Ngũ Hành, hy vọng có thể áp đảo sự hấp thụ của tà khí. Tuy nhiên, kết quả lại càng tệ hơn. Tà khí không bị đẩy lùi, mà ngược lại, nó trở nên dẻo dai và "thông minh" hơn, như một sinh vật sống đang chiến đấu để sinh tồn. Các luồng linh khí ngũ sắc mà hắn dẫn dắt vào, thay vì thanh tẩy, lại bị tà khí "ăn mòn" ngược lại, trở nên vẩn đục và yếu ớt. Áp lực từ tà khí cuồn cuộn bên ngoài tăng lên gấp bội, khiến không gian được thanh tẩy bắt đầu thu hẹp lại, và các điểm tụ linh Ngũ Hành chao đảo, có nguy cơ tan vỡ.
Lục Trường Sinh buộc phải dừng lại. Hắn rút lui khỏi khu vực đã "thanh tẩy" một cách từ tốn, thu lại các luồng linh lực ngũ sắc. Ngay khi hắn dừng tay, tà khí đen kịt lập tức tràn vào, nuốt chửng hoàn toàn dấu vết của sự sống vừa lóe lên. Khu vực đó quay trở lại trạng thái u ám, chết chóc như ban đầu, thậm chí còn có phần nặng nề và kháng cự mạnh mẽ hơn. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình rung động mạnh mẽ, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cảnh báo sâu sắc.
Hắn chợt nhớ lại lời của Ngũ Hành Lão Tổ, giọng nói hiền từ nhưng đầy uyên thâm: "Cân bằng tự nhiên không phải là xóa bỏ một phần, mà là dung hòa và chuyển hóa." Hắn nhận ra mình đã quá vội vàng, quá "cưỡng ép" trong cách tiếp cận. Hắn đã cố gắng áp đặt sự cân bằng từ bên ngoài, thay vì tìm kiếm sự cân bằng nội tại của chính vùng đất này.
Lục Trường Sinh thở dài một hơi thật khẽ, nhưng trong ánh mắt hắn không hề có sự thất vọng hay chán nản. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. "Tà khí này đã ăn sâu vào linh mạch, vào căn cơ của vùng đất này. Nó không còn là ngoại vật, mà là một phần bệnh hoạn của chính bản nguyên Ngũ Hành." Hắn nhận ra rằng, tà khí ở U Minh Cổ Địa không phải là một thực thể ngoại lai, mà là một sự lệch lạc của chính Ngũ Hành bản nguyên của nơi đây, một căn bệnh đã ăn sâu vào cốt tủy. Việc thanh tẩy đơn thuần không thể giải quyết được vấn đề, bởi nó không phải là tiêu diệt, mà là chữa lành. Điều này đòi hỏi một phương pháp tinh vi hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của sự mất cân bằng. Con đường Đạo của hắn, vốn dĩ đã bền vững và kiên cố, giờ đây lại được thử thách ở một cấp độ hoàn toàn mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ và sự chiêm nghiệm.
Lục Trường Sinh không hề nản lòng trước thất bại ban đầu. Hắn lặng lẽ rời khỏi khu vực tà khí cuộn trào, leo lên một tảng đá lớn cao hơn, nằm ẩn mình giữa những tàn tích đổ nát của U Minh Cổ Địa. Tảng đá này, tựa như một ngọn núi nhỏ bị bào mòn bởi thời gian và tà khí, mang một màu xám xịt thê lương, nhưng lại là một điểm quan sát lý tưởng để nhìn bao quát toàn cảnh. Từ đây, hắn có thể thấy rõ khu vực mà hắn vừa cố gắng thanh tẩy đã hoàn toàn bị tà khí nhấn chìm trở lại, thậm chí còn có vẻ mạnh mẽ và hung hãn hơn trước. Lớp sương mù đen kịt lại đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng mong manh. Những tiếng gió hú, tiếng vong hồn than khóc dường như cũng trở nên oán thán và dữ dội hơn, như thể cười nhạo sự non nớt và đơn giản của hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, một dòng suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn không cảm thấy thất vọng, cũng không có chút bực bội nào. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu sâu sắc, một cảm giác giác ngộ mới mẻ. Hắn ngồi xếp bằng trên tảng đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, để Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình vận chuyển một cách tự nhiên, hòa mình vào nhịp đập của thiên địa và tà khí xung quanh. Hắn không còn cố gắng đẩy lùi hay chống lại, mà chỉ đơn thuần "cảm nhận".
"Ta đã hiểu sai lời Lão Tổ," hắn tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút hối lỗi nhưng cũng đầy sự sáng suốt. "Cân bằng không phải là áp đặt, mà là cảm nhận và dẫn dắt. Tà khí này đã là một phần của Ngũ Hành nơi đây, chỉ là nó đã lệch lạc. Không thể dùng 'chính' để diệt 'tà' một cách đơn thuần."
Hắn nhận ra rằng, triết lý Ngũ Hành mà Ngũ Hành Lão Tổ truyền thụ không phải là một công thức cứng nhắc, mà là một con đường để thấu hiểu sự vận hành của vạn vật. U Minh Cổ Địa không phải là một kẻ thù cần bị tiêu diệt, mà là một cơ thể đang bệnh hoạn, cần được chữa lành. Tà khí không phải là hoàn toàn "ác", mà là sự biến chất, sự mất cân bằng của chính Ngũ Hành vốn có. Nếu chỉ dùng "chính" để diệt "tà", thì chẳng khác nào dùng một lưỡi dao sắc bén để cắt bỏ một phần cơ thể đang nhiễm bệnh, mà không tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ của căn bệnh đó.
"Con đường Đạo Vô Cùng Cực... không chỉ là kiên định, mà còn là thấu hiểu," hắn tiếp tục chiêm nghiệm. "Thấu hiểu cả những 'khuyết điểm' nguyên thủy của vũ trụ. Phải tìm ra 'điểm cân bằng' mới, không phải tái tạo lại cái đã mất." Lục Trường Sinh nhận ra, mục tiêu của hắn không phải là phục hồi U Minh Cổ Địa về trạng thái nguyên thủy hoàn hảo mà nó có thể đã từng có, bởi ngay cả trong thời Vạn Cổ Khai Thiên, nơi đây cũng đã ẩn chứa sự bất toàn. Thay vào đó, hắn phải tìm kiếm một "điểm cân bằng" mới, một trạng thái hài hòa mà tà khí và linh khí có thể cùng tồn tại, được chuyển hóa và điều hòa, chứ không phải một bên tiêu diệt bên kia. Đây là một sự khác biệt tinh tế nhưng vô cùng quan trọng trong triết lý tu hành của hắn.
Hắn nhớ lại một câu nói khác của Ngũ Hành Lão Tổ, tựa như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm hồn: "'Vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy. Nhưng sự vận hành của nó không bao giờ đơn giản như những gì ngươi thấy trên giấy.' Đúng vậy, sự sống động của Đạo luôn phức tạp hơn mọi lý thuyết." Lục Trường Sinh hiểu rằng, tri thức trên giấy chỉ là vỏ bọc bên ngoài, còn bản chất của Đạo lại ẩn chứa trong sự biến ảo khôn lường, trong sự tương tác phức tạp của vạn vật.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, không còn là sự dẫn dắt đơn thuần, mà là sự đồng điệu, sự thấu cảm với mọi luồng năng lượng xung quanh. Nó không cố gắng cưỡng ép, mà là lắng nghe. Linh khí và tà khí, sự sống và cái chết, tất cả đều là một phần của U Minh Cổ Địa, tạo nên một "phức điệu ngũ hành thâm căn" mà hắn cần phải thấu hiểu.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự vội vàng hay sự tự tin mù quáng vào lý thuyết, mà thay vào đó là một sự bình thản, sâu sắc và đầy kiên nhẫn. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy là ánh sáng của trí tuệ, của sự thấu hiểu. Hắn không tiếp tục thanh tẩy ngay lập tức. Thay vào đó, hắn chỉ ngồi đó, hít thở sâu, để Tàn Pháp Cổ Đạo hòa mình vào tà khí và linh khí của U Minh Cổ Địa, không phải để đối kháng, mà để "lắng nghe" và "cảm nhận" bản chất thực sự của sự mất cân bằng nguyên thủy này.
Hắn bắt đầu điều chỉnh lại cách vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo. Không còn là cố gắng đẩy lùi hay tiêu diệt, mà là tìm kiếm sự "đồng điệu", sự "chuyển hóa". Hắn nhận ra rằng, con đường phía trước không phải là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một quá trình tu hành dài lâu, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô tận và một trí tuệ sâu sắc để dung hòa và chuyển hóa. Đây là một bài học đắt giá, một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của hắn, mở ra một chiều sâu mới cho "Đạo Vô Cùng Cực" của Lục Trường Sinh.
Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. U Minh Cổ Địa, với "phức điệu ngũ hành thâm căn" của nó, sẽ là thử thách lớn nhất cho đến nay, nhưng cũng là cơ hội để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của sự cân bằng, về sự chuyển hóa, và về con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn biết, để thực sự giúp phục hồi sự cân bằng cho Cửu Thiên Linh Giới, hắn phải bắt đầu từ việc thấu hiểu và chuyển hóa chính những "khuyết điểm" nguyên thủy của nó.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.