Cửu thiên linh giới - Chương 912: Phản Đối Nguyên Thủy: Đạo Cân Bằng Giữa Bão Tố
U Minh Cổ Địa vẫn chìm trong màn sương đen kịt, lạnh lẽo thấu xương, như một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Cửu Thiên Linh Giới. Tàn tích của những nền văn minh cổ đại hiện lên mờ ảo trong ánh bình minh yếu ớt, chỉ đủ để phác họa những đường nét đổ nát của đền đài, những pho tượng đá bị thời gian và tà khí gặm mòn đến biến dạng. Tiếng gió hú ghê rợn luồn qua những khe đá, hòa cùng tiếng xương cốt va chạm lạo xạo dưới nền đất mục rữa, và đôi khi là tiếng kêu thét thê lương của những vong hồn bị giam cầm vĩnh viễn, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí nồng nặc, quyện lẫn mùi ẩm mốc, lưu huỳnh và kim loại gỉ sét, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề, ăn mòn cả linh lực lẫn ý chí.
Giữa chốn địa ngục trần gian ấy, Lục Trường Sinh vẫn tĩnh tọa, tựa như một pho tượng đá sống động, bất động trước vòng xoáy hỗn loạn của tà khí. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây được điểm xuyết bởi ánh sáng bạc của một tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt khép hờ như đang du hành trong cõi hư vô. Hắn đã trải qua một đêm chiêm nghiệm sâu sắc, hòa mình vào bản nguyên của vùng đất, không còn cố gắng đối kháng hay cưỡng ép, mà chỉ lắng nghe. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không còn là sự dẫn dắt đơn thuần, mà là sự đồng điệu, sự thấu cảm với mọi luồng năng lượng xung quanh. Nó không cố gắng cưỡng ép, mà là lắng nghe, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của linh khí và tà khí.
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh thấu hiểu rằng: Đạo không chỉ là thanh tẩy, mà là chuyển hóa, dung hòa. Tà khí này, vốn dĩ là một phần của Ngũ Hành nơi đây, chỉ là nó đã lệch lạc, biến chất qua hàng vạn năm. Ngũ Hành Lão Tổ đã từng nói, vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy. Vậy thì tà khí này cũng phải có gốc rễ Ngũ Hành của nó. Nó không phải là một kẻ thù ngoại lai cần bị tiêu diệt, mà là một phần cơ thể đang bệnh hoạn, cần được chữa lành, được dẫn dắt để trở về trạng thái cân bằng vốn có. Tư tưởng "chính tà bất lưỡng lập" đã ăn sâu vào tâm trí bao đời tu sĩ, nhưng Lục Trường Sinh nhận ra, đó chỉ là một cái nhìn phiến diện. Nếu vạn vật đều là Đạo, thì tà khí cũng là một biểu hiện của Đạo, dù là một biểu hiện méo mó, biến dạng. Diệt trừ nó một cách đơn thuần, chẳng khác nào cắt bỏ một phần cơ thể, mà không tìm hiểu căn nguyên của bệnh tật.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây sâu thẳm như vực thẳm, không còn sự vội vàng hay sự tự tin mù quáng vào lý thuyết, mà thay vào đó là một sự bình thản, sáng suốt và đầy kiên nhẫn. Làn da ngăm đen của hắn dường như hấp thụ hết những sắc thái u ám xung quanh, nhưng lại toát ra một thứ ánh sáng nội tại, không phải là linh quang chói lọi, mà là vẻ minh triết của một đạo nhân đã thấu tỏ nhân sinh. Hắn không tiếp tục thanh tẩy ngay lập tức. Thay vào đó, hắn chỉ ngồi đó, hít thở sâu, để Tàn Pháp Cổ Đạo hòa mình vào tà khí và linh khí của U Minh Cổ Địa, không phải để đối kháng, mà để "lắng nghe" và "cảm nhận" bản chất thực sự của sự mất cân bằng nguyên thủy này.
Lục Trường Sinh bắt đầu điều chỉnh lại cách vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo. Không còn là cố gắng đẩy lùi hay tiêu diệt, mà là tìm kiếm sự "đồng điệu", sự "chuyển hóa". Hắn nhớ lại lời Ngũ Hành Lão Tổ: "Vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy. Nhưng sự vận hành của nó không bao giờ đơn giản như những gì ngươi thấy trên giấy." Đúng vậy, sự sống động của Đạo luôn phức tạp hơn mọi lý thuyết. Tà khí ở đây không phải là một thế lực ngoại lai đơn thuần mà là một dạng biến thể thâm căn cố đế của chính Ngũ Hành, đã ăn sâu vào bản chất của vùng đất từ thuở khai thiên lập địa. Nó là Kim bị oán khí ăn mòn, Mộc bị tà niệm vặn vẹo, Thủy bị u ám đông cứng, Hỏa bị chấp niệm thiêu đốt, và Thổ bị thù hận làm hoại tử. Để chữa lành, phải thấu hiểu từng biến thể, từng dao động, từng hơi thở của nó.
Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, vốn dĩ là công pháp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, nay lại được hắn vận dụng như một cây cầu, nối liền linh khí thuần khiết trong cơ thể hắn với tà khí hỗn loạn bên ngoài. Từng chút một, hắn dùng ý niệm của mình, hòa vào các luồng tà khí, không phải để áp chế, mà để dẫn dắt. Chẳng khác nào một người đang cố gắng thuần hóa một con thú hoang dã, không dùng roi vọt mà dùng sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự kháng cự, sự gầm gừ thầm lặng của tà khí, nhưng hắn không nao núng. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn là chỗ dựa vững chắc, cho phép hắn duy trì sự thanh tịnh giữa biển tà khí cuồng loạn.
Hắn vận dụng Ngũ Hành Đạo, không phải để phân tách Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ một cách cứng nhắc, mà để tái tạo lại sự luân chuyển tương sinh, tương khắc vốn có của chúng. Hắn nhận ra, tà khí không chỉ là một yếu tố độc lập, mà là một "phức điệu ngũ hành thâm căn" – một bản hòa âm méo mó của chính các nguyên tố Ngũ Hành. Để "chữa lành" nó, phải điều chỉnh lại từng nốt nhạc sai lệch, đưa chúng về đúng vị trí trong bản hòa âm vũ trụ. Quá trình này vô cùng chậm rãi, đòi hỏi sự tập trung cao độ và sự kiên trì không giới hạn. Từng chút một, những luồng tà khí cuộn xoáy bắt đầu giảm đi sự hung hãn, sự hỗn loạn, thay vào đó là một sự biến chuyển tinh vi, không thể nhận thấy bằng mắt thường, chỉ có thể cảm nhận bằng linh giác cực kỳ nhạy bén. Vài giọt sương đen đặc quánh trên lá đá khô cằn bắt đầu chuyển mình thành những hạt nước trong vắt, nhưng cũng nhanh chóng tan biến vào hư vô. Đây là dấu hiệu đầu tiên, dù mong manh, cho thấy phương pháp của hắn đang có hiệu quả. Hắn biết, con đường phía trước không phải là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một quá trình tu hành dài lâu, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô tận và một trí tuệ sâu sắc để dung hòa và chuyển hóa. Đây là một bài học đắt giá, một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của hắn, mở ra một chiều sâu mới cho "Đạo Vô Cùng Cực" của Lục Trường Sinh.
***
Khi tia nắng yếu ớt đầu tiên của buổi sáng bắt đầu tan biến vào màn sương đen của U Minh Cổ Địa, một nhóm các Nguyên Thủy Cường Giả xuất hiện tại rìa vùng đất chết chóc này. Tiếng bước chân thô bạo của họ, kèm theo tiếng va chạm lanh canh của vũ khí thô sơ bằng đá và xương, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, phá tan sự yên bình giả tạo. Đi đầu là một dáng người cao lớn, vạm vỡ, làn da ngăm đen sạm nắng gió, khuôn mặt góc cạnh với ánh mắt sắc lạnh như chim ưng – đó là Cổ Phong, Thủ Lĩnh Cổ Tộc. Hắn mặc một bộ trang phục bằng da thú thô sơ, mang theo một cây trường mâu bằng xương thú khổng lồ, toát ra khí tức hùng hậu, nguyên thủy, tựa như một con mãnh thú cổ xưa vừa thức giấc. Kế bên hắn là Hùng Lực, Nguyên Thủy Chiến Sĩ, với dáng người cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn, mái tóc đen thô cứng và đôi mắt đầy vẻ hung hãn. Hắn vác trên vai một cây rìu đá lớn, sắc bén, sẵn sàng bổ xuống bất cứ thứ gì dám cản đường. Phía sau họ là hàng chục Nguyên Thủy Chiến Sĩ khác, tất cả đều mặc trang phục da thú, mang vũ khí thô sơ, ánh mắt đầy nghi ngờ và đề phòng.
Họ đã theo dõi Lục Trường Sinh từ xa, chứng kiến 'những hành động kỳ lạ' của hắn suốt một đêm và nửa buổi sáng. Đối với những người tin vào sức mạnh tuyệt đối và sự diệt trừ tà ác một cách triệt để, cách làm của Lục Trường Sinh không khác gì một sự điên rồ, thậm chí là một hành động đồng lõa với tà ma. Khí tức của họ thô bạo, mang theo sức mạnh nguyên thủy, tràn ngập sự hoài nghi và khinh thường.
Cổ Phong bước tới, đôi mắt sắc lạnh quét qua Lục Trường Sinh đang tĩnh tọa giữa vòng xoáy tà khí, tựa như một ngọn hải đăng cô độc. Hắn dừng lại cách đó không xa, khí thế hùng hậu của một cường giả nguyên thủy lập tức áp bức không gian xung quanh Lục Trường Sinh, khiến những hạt sương đen lơ lửng cũng phải run rẩy.
"Kẻ lạ mặt kia, ngươi đang làm gì ở vùng đất cấm của chúng ta?" Giọng nói của Cổ Phong trầm đục, vang vọng như tiếng trống trận, mang theo sự uy hiếp rõ rệt. "Ngươi định thu phục tà linh hay muốn phá hoại sự thanh tịnh còn sót lại của nơi đây?"
Hùng Lực, với bản tính nóng nảy, không đợi Lục Trường Sinh đáp lời đã hùng hổ bước lên, vung cây rìu đá lớn trong tay, tạo ra một tiếng gió rít đáng sợ. "Đừng nói nhiều, đại trưởng lão! Kẻ này nhìn yếu ớt, chắc chỉ là tà tu muốn lợi dụng tà khí! Để ta dùng sức mạnh trấn áp hắn!" Ánh mắt hắn đầy khinh thường, coi Lục Trường Sinh chỉ là một con mồi yếu ớt.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen láy không hề lộ vẻ sợ hãi hay nao núng trước khí thế hung hãn của đối phương. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng, bụi bặm trên đạo bào xám cũ kỹ của hắn cũng không hề vương vấn. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không lùi bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Cổ Phong và Hùng Lực, tựa như đang nhìn thấu tâm can họ.
"Ta không phá hoại, cũng không thu phục," giọng nói của Lục Trường Sinh trầm ấm, vang vọng một cách rõ ràng trong không gian u ám, mang theo một sự bình thản khó tin. "Ta đang cố gắng phục hồi cân bằng cho vùng đất này. Tà khí không thể bị trấn áp mãi mãi, nó cần được chuyển hóa." Hắn nói, không phải để tranh cãi, mà để giải thích, để truyền đạt một triết lý mà hắn đã chiêm nghiệm và lĩnh hội.
Cổ Phong nhíu mày, vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt góc cạnh thoáng chút nghi hoặc. "Chuyển hóa? Ngươi nói gì vậy? Tà khí chỉ có thể bị hủy diệt bởi sức mạnh tuyệt đối! Ngươi đang lãng phí thời gian và làm hỏng việc!" Hắn không thể hiểu được ý niệm 'chuyển hóa' này, bởi vì trong thế giới nguyên thủy của họ, mọi vấn đề đều được giải quyết bằng sức mạnh, bằng sự đàn áp và tiêu diệt. Tà khí là tà khí, là thứ cần phải bị loại bỏ hoàn toàn, không có chỗ cho sự dung hòa hay chuyển hóa. Tư tưởng 'đạo' của hắn là một con đường thẳng tắp, không có chỗ cho những ngã rẽ phức tạp như Lục Trường Sinh đang đề cập. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, không phải bằng sự khinh thường tuyệt đối, mà bằng một sự hoài nghi sâu sắc, pha lẫn chút lo lắng ẩn giấu về một phương pháp mà hắn chưa từng biết đến. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cường giả bị tà khí phản phệ, bị nó ăn mòn, biến chất, nên hắn tin rằng cách duy nhất là dùng sức mạnh áp chế hoàn toàn.
Hùng Lực gầm gừ, đôi mắt hằn lên tia máu. "Đại trưởng lão, đừng nghe hắn! Hắn đang mê hoặc chúng ta! Để ta kết thúc trò hề này!" Hắn lại vung rìu đá, tiến thêm một bước, khí thế hung hãn như muốn nuốt chửng Lục Trường Sinh. Các Nguyên Thủy Chiến Sĩ phía sau cũng xiết chặt vũ khí, chuẩn bị cho một cuộc giao tranh. Họ tin vào sức mạnh và sự đơn giản của bản năng, không thể chấp nhận một phương pháp phức tạp và "yếu đuối" như Lục Trường Sinh đang nói đến. Đối với họ, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền tồn tại, và tà khí là một đối thủ cần bị đập tan.
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm trí của Cổ Phong và Hùng Lực. Hắn không hề bận tâm đến sự đe dọa từ cây rìu đá hay khí thế áp bức. "Mỗi hạt cát, mỗi giọt nước đều có Đạo của nó. Tà khí cũng vậy, nó là một phần của Đạo đã lệch lạc. Không thể dùng lửa diệt lửa, mà phải dùng nước để dập tắt, dùng gió để hóa giải. Chỉ có thấu hiểu và thuận theo, mới mong tìm được cân bằng." Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển được vào con đường mình đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn biết, để lay chuyển được những tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của Cổ Phong và Hùng Lực, không thể chỉ bằng lời nói. Hắn phải hành động, phải chứng minh.
***
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà đang cố gắng xuyên qua màn sương đen dày đặc của U Minh Cổ Địa, nhuộm một màu xám xịt lên khung cảnh hoang tàn. Không khí vẫn đặc quánh mùi tử khí và ẩm mốc, nhưng đâu đó, một sự thay đổi tinh tế, gần như không thể nhận ra, đang diễn ra. Lục Trường Sinh đứng giữa vòng vây của các Nguyên Thủy Cường Giả, tựa như một hòn đá giữa dòng thác lũ. Hắn không hề né tránh, cũng không hề phản kháng. Thay vào đó, hắn quyết định trực tiếp thi triển phương pháp của mình, để những kẻ hoài nghi này chứng kiến tận mắt, điều mà hắn tin là chân lý.
Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo. Không có linh quang chói lọi, không có thần thông kinh thiên động địa. Chỉ là một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng, chậm rãi lan tỏa từ cơ thể hắn. Các luồng linh khí ngũ hành, vốn thanh tịnh và ôn hòa, không tấn công tà khí. Thay vào đó, chúng nhẹ nhàng bao bọc lấy những luồng tà khí cuộn xoáy, dẫn dắt chúng, tựa như một dòng suối trong vắt đang ôm ấp một dòng nước đục. Không phải là sự đối kháng, mà là sự dẫn dắt, sự chuyển hóa. Tà khí bắt đầu biến đổi, không tan biến một cách đột ngột, mà dần trở nên ôn hòa hơn, như một dòng nước đục đang được lắng trong, từng chút một, từng chút một. Mùi tử khí vẫn còn đó, nhưng không còn quá nồng nặc, cảm giác lạnh lẽo cũng bớt đi phần nào sự khắc nghiệt.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào việc dẫn dắt năng lượng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng rung động, hòa cùng nhịp đập của U Minh Cổ Địa. Hắn không cố gắng ép buộc tà khí phải biến mất, mà hắn "nói chuyện" với nó, "thấu hiểu" nó, và "chuyển hóa" nó. Hắn cảm nhận được sự kháng cự ban đầu của tà khí, sự gào thét thầm lặng của những linh hồn bị giam cầm, nhưng hắn vẫn kiên trì. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm của hắn là bức tường thành vững chắc nhất.
Từng khoảnh khắc trôi qua, sự thay đổi càng trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn vô cùng tinh tế. Một vùng đất nhỏ xung quanh Lục Trường Sinh, nơi trước đó khô cằn, đen kịt, và đầy rẫy tàn tro của sự chết chóc, bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu của sự sống. Những mầm xanh yếu ớt, tựa như những sợi chỉ mong manh, chầm chậm nhú lên từ kẽ đá nứt nẻ. Từ những tảng đá xám xịt, khô khốc, những giọt nước trong vắt rỉ ra, không nhiều, nhưng đủ để phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, lấp lánh như những viên ngọc quý. Tiếng gió hú vẫn còn đó, nhưng không còn mang vẻ ghê rợn mà dần trở nên nhẹ nhàng hơn, tựa như một khúc hát ru của thiên nhiên. Những tiếng kêu thét của vong hồn cũng trở nên xa xăm, yếu ớt hơn, như thể chúng đang dần tìm thấy sự an ủi.
"Đây không phải trấn áp, mà là tái sinh," Lục Trường Sinh mở mắt, giọng nói vẫn bình thản, nhưng ánh mắt hắn rực sáng một vẻ minh triết. "Tà khí cũng có nguồn gốc, và nguồn gốc đó có thể được dẫn dắt để trở về cân bằng." Hắn chỉ tay về phía những mầm xanh yếu ớt, về những giọt nước trong vắt đang chảy.
Hùng Lực, người ban đầu định xông lên, giờ đây đứng sững sờ, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Hắn gầm gừ, vẻ mặt khó hiểu. "Hắn đang làm gì vậy? Tà khí vẫn còn đó! Ngươi đang phong ấn nó, đúng không?" Trong đầu hắn, mọi thứ chỉ có hai chiều: diệt trừ hoặc phong ấn. Ý niệm "chuyển hóa" nằm ngoài tầm hiểu biết của hắn.
Cổ Phong nhíu mày thật chặt, ánh mắt phức tạp, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu mà thay vào đó là sự kinh ngạc sâu sắc. "Những mầm xanh kia... điều này chưa từng xảy ra. Nhưng đừng vội mừng, tà khí sẽ quay lại mạnh mẽ hơn!" Hắn vẫn không tin tưởng hoàn toàn, nhưng những gì hắn chứng kiến đã làm lay động niềm tin sắt đá của hắn vào sức mạnh tuyệt đối. Ngay cả những bãi đất chết chóc nhất trong U Minh Cổ Địa cũng chưa từng có dấu hiệu của sự sống, chứ đừng nói đến việc những mầm xanh lại có thể trỗi dậy giữa vùng tà khí ngút trời. Tâm trí hắn bắt đầu đấu tranh, giữa những gì hắn đã biết và những gì hắn đang thấy.
Lục Trường Sinh duy trì trạng thái 'dung hòa' tà khí, tập trung vào việc dẫn dắt năng lượng. Hắn không quan tâm đến sự hoài nghi hay những lời lẽ của Cổ Phong và Hùng Lực. Con đường của hắn là con đường của sự kiên nhẫn, của sự thấu hiểu. Hắn biết, để thực sự giúp phục hồi sự cân bằng cho Cửu Thiên Linh Giới, hắn phải bắt đầu từ việc thấu hiểu và chuyển hóa chính những "khuyết điểm" nguyên thủy của nó.
Hùng Lực, với bản tính nóng nảy và không tin vào những điều kỳ lạ, lại định xông lên ngăn cản, cây rìu đá trong tay hắn lại vung lên cao. Tuy nhiên, Cổ Phong đã giơ tay cản lại. Ánh mắt hắn vẫn đầy suy tư và đề phòng, nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống tò mò đã được gieo. Các Nguyên Thủy Chiến Sĩ khác cũng đứng bất động, một số lùi lại, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc và xen lẫn chút lo sợ. Họ chưa từng chứng kiến điều gì tương tự. Những tưởng một trận chiến long trời lở đất sẽ diễn ra, nhưng thay vào đó, họ lại chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ, một sự "tái sinh" đến từ giữa lòng sự chết chóc.
U Minh Cổ Địa vẫn còn u ám, tà khí vẫn cuồn cuộn, nhưng đã có một sự biến chuyển. Sự biến đổi chậm rãi này báo hiệu rằng con đường 'dung hòa' và 'chuyển hóa' sẽ là chìa khóa để phục hồi Cửu Thiên Linh Giới trong tương lai. Sự kinh ngạc và chần chừ của Cổ Phong và các Nguyên Thủy Chiến Sĩ cho thấy tư tưởng 'tu hành bền vững' của Lục Trường Sinh có thể dần thay đổi nhận thức của những người cố chấp nhất, ngay cả trong thời nguyên thủy. Bản chất 'phức điệu ngũ hành thâm căn' của tà khí cho thấy việc phục hồi không chỉ là một nhiệm vụ đơn lẻ mà là một quá trình liên tục, đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo và vũ trụ.
Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Hắn biết rằng, hành trình này còn rất dài, nhưng hắn cũng hiểu rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chỉ khi tâm người có thể vượt qua định kiến, mới có thể thực sự thấu hiểu Đạo. Con đường mà hắn đã chọn, là con đường của sự kiên nhẫn, của sự thấu hiểu, và của sự chuyển hóa, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.