Cửu thiên linh giới - Chương 920: Đạo Tâm Liên Kết: Ngũ Hành Phá Tà Trận
Sương mù đen kịt cuộn xoáy dữ dội hơn, những luồng tà khí tím đen bùng lên như những ngọn lửa địa ngục, cố gắng nghiền nát ý chí của Lục Trường Sinh, ngăn cản hắn thực hiện điều hắn đã thấu hiểu.
"Áp lực này... Nó đang cố gắng xuyên thủng tâm trí chúng ta! Trường Sinh!" Cổ Phong kêu lên, linh lực trên người hắn chao đảo, suýt nữa không giữ vững được lá chắn cho Linh Nhi. Hùng Lực và Cương Thạch đồng thời lùi lại một bước, cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề đang đè nén, khiến không khí trở nên đặc quánh, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Ngay cả Nguyên Thủy Chiến Sĩ cũng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trống rỗng thoáng hiện lên một tia cảnh giác.
Lục Trường Sinh đứng đó, thân thể vẫn không hề lay động. Hắn không lùi bước, mà chậm rãi nhấc bàn tay phải ra khỏi bề mặt kết giới, sau đó khẽ giơ lên. Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn bỗng nhiên bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, luồng ánh sáng trong suốt, ôn hòa từ hắn không còn chỉ là sự bảo vệ, mà như một luồng ý chí kiên định, vững như bàn thạch, chống đỡ mọi đợt sóng xung kích tinh thần của Cổ Tà Ý Chí. Hắn không hề tấn công, mà chỉ tạo ra một lá chắn tinh thần kiên cố, một bức tường ý chí không thể lay chuyển.
Rồi, với một động tác dứt khoát, Lục Trường Sinh chậm rãi tiến lên một bước nhỏ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào trung tâm của Cổ Kết Giới, nơi hắn đã phát hiện ra "điểm điều tiết" theo Ngũ Hành. Hắn đã thấu hiểu, đã tìm ra con đường. Giờ là lúc hành động.
Đây không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà là một trận chiến của ý chí, của triết lý. Lục Trường Sinh không cố gắng hủy diệt Cổ Tà Ý Chí, mà là tìm cách hàn gắn, điều chỉnh sự mất cân bằng của Đạo. Hắn hiểu rằng bản chất của Cổ Tà Ý Chí là một "lỗi lầm" trong cấu trúc Đạo, cho thấy rằng "tà" không phải lúc nào cũng là cố ý xấu xa, mà có thể là sự lệch lạc cần được điều chỉnh. Sự thấu hiểu Ngũ Hành của hắn không chỉ giúp phá giải kết giới mà còn mở ra một hướng đi mới trong việc "hàn gắn" Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ là thanh tẩy mà là điều chỉnh cân bằng Đạo nguyên thủy. Lục Trường Sinh biết, con đường phía trước vẫn còn gian nan, nhưng hắn đã tìm thấy một lối đi, một hy vọng để khôi phục lại sự hài hòa cho thế giới này. Đạo của hắn, chưa bao giờ kết thúc.
***
Trong lòng Cổ Thần Di Tích, nơi tà khí cuồn cuộn như những con sóng dữ dội, không gian trở nên đặc quánh bởi áp lực vô hình. Những khối đá nguyên khối khổng lồ, mang phong cách kiến trúc khác biệt hoàn toàn so với hiện tại, nay bị bào mòn bởi thời gian và tà khí, trơ trọi đứng đó như những chứng nhân câm lặng. Tiếng gió hú qua các khe đá, tiếng đổ vỡ lạo xạo của những mảnh vụn gạch đá, và tiếng thì thầm như vô số linh hồn cổ xưa than khóc hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng rùng rợn. Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm trộn lẫn với một mùi vị lạ lẫm của thời gian, cùng với mùi tanh nồng của tà khí, khiến khứu giác trở nên tê dại. Ánh sáng mờ ảo le lói từ trên cao, yếu ớt như ngọn nến trước gió, chỉ đủ để thấy rõ những luồng tà khí tím đen đang cuộn trào quanh Cổ Kết Giới, nơi vết nứt như một vết thương rỉ máu trên thân thể vũ trụ.
Lục Trường Sinh đứng sừng sững giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tin. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy thâm thúy ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng không thiếu đi vẻ trầm tư chiêm nghiệm. Hắn thu tay về, ánh mắt quét qua các đồng đội đang căng thẳng chờ đợi, trên khuôn mặt họ hiện rõ sự mệt mỏi nhưng cũng không giấu được sự tin tưởng tuyệt đối vào hắn.
"Kết giới này không thể dùng sức mạnh mà phá hủy," Lục Trường Sinh cất giọng, tiếng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, xuyên qua tiếng gầm gừ vô hình của Cổ Tà Ý Chí, vang vọng rõ ràng trong không gian nặng nề. Hắn ngừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí từng người. "Nó là một vết thương, một sự lệch lạc của Đạo từ thuở khai thiên. Chúng ta không thể dùng đao kiếm để vá lại một vết thương của Đạo. Mà phải dùng sự cân bằng, sự hài hòa để điều chỉnh nó."
Hắn giơ bàn tay phải lên, Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn khẽ vận chuyển, một vầng sáng trong suốt, ôn hòa, như ánh trăng rằm thanh tịnh, lan tỏa ra, bao bọc lấy cả nhóm. Vầng sáng ấy không mang theo sức mạnh tấn công hay phòng ngự dữ dội, mà chỉ có sự bình yên và một luồng ý chí kiên định, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang căng thẳng của họ.
"Cổ Tà Ý Chí không phải là một thực thể để đối địch, mà là sự hỗn loạn của Ngũ Hành bị đẩy đến cực đoan, một chu trình tương sinh tương khắc bị đảo lộn," Lục Trường Sinh tiếp tục giải thích, ánh mắt quét qua từng người, nhìn sâu vào nội tâm họ. "Ta đã tìm thấy điểm mất cân bằng cốt lõi, một 'nút thắt' nơi thuộc tính Hỏa bị cường hóa quá mức, nuốt chửng Mộc, làm kiệt quệ Thổ, và khiến Kim lẫn Thủy trở nên cuồng bạo, vô phương kiểm soát. Chúng ta không diệt Hỏa, mà là dẫn dắt Mộc để sinh Hỏa một cách có trật tự, dùng Thủy để chế ngự Hỏa, dùng Thổ để trung hòa Kim, và dùng Kim để trấn áp Mộc bị cường hóa. Đó là một vòng lặp tương sinh tương khắc mới, một sự điều chỉnh."
Lục Trường Sinh chỉ tay về phía Cổ Phong, người đang đứng cạnh Linh Nhi. "Cổ Phong, ngươi cùng Linh Nhi sẽ là dòng Mộc-Thủy, dẫn dắt tà khí, khơi thông những mạch tắc nghẽn, đồng thời bổ trợ cho nhau để duy trì sự cân bằng. Linh Nhi với sự linh hoạt của ngươi, hãy là dòng chảy uyển chuyển, dẫn dắt Hỏa khí cuồng bạo vào quỹ đạo, không để nó bùng phát quá độ."
Hắn quay sang Hùng Lực, người đang nắm chặt tay, gân xanh nổi lên vì áp lực. "Hùng Lực, ngươi với linh lực Thổ và Kim hùng hậu, sẽ là trụ cột. Dùng Thổ để trấn áp sự cuồng loạn, dùng Kim để tạo ra sự kiên cố, bền vững, kiềm chế những luồng tà khí Kim bị biến dị. Ngươi sẽ là ngọn núi, là nền tảng cho trận pháp."
Tiếp đó là Cương Thạch, người có dáng vẻ cứng rắn như đá tảng. "Cương Thạch, phòng ngự của ngươi là vô song. Ngươi sẽ là lá chắn Kim-Thổ kiên cố nhất, ngăn chặn tà khí phản phệ, bảo vệ chúng ta khỏi những luồng năng lượng bùng nổ không lường trước. Đừng lùi bước, dù chỉ nửa tấc."
Cuối cùng, hắn nhìn về phía Nguyên Thủy Chiến Sĩ, một tượng đài im lìm ẩn chứa sức mạnh cổ xưa. "Nguyên Thủy Chiến Sĩ, ngươi mang theo khí tức Kim-Hỏa nguyên thủy. Ngươi sẽ là mũi nhọn, trực tiếp đối kháng với nguồn Hỏa khí bị cường hóa, dẫn dắt nó vào dòng chảy mà Linh Nhi và Cổ Phong đã tạo ra. Nhưng hãy nhớ, không phải là đối kháng hủy diệt, mà là đối kháng để dẫn dắt, để chuyển hóa."
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, ánh mắt quay trở lại Cổ Kết Giới. "Còn ta, ta sẽ là trung tâm điều hòa, là sợi dây liên kết mọi người. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta sẽ cảm nhận từng luồng linh lực, từng dòng tà khí, và điều chỉnh sự phối hợp của các ngươi. Chúng ta phải phối hợp nhịp nhàng, như một cơ thể duy nhất. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ."
Các đồng đội không nói một lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Trong đôi mắt của Cổ Phong, Linh Nhi, Hùng Lực, Cương Thạch và cả Nguyên Thủy Chiến Sĩ, không còn sự căng thẳng hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt và niềm tin sắt đá vào người dẫn dắt. Họ đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu từ Lục Trường Sinh, và họ biết, chỉ cần theo hắn, con đường dù khó khăn đến mấy cũng sẽ có lối thoát. Tiếng gầm gừ của Cổ Tà Ý Chí vẫn vang vọng, nhưng trong tâm trí họ, nó đã không còn đáng sợ như trước. Họ đã có một con đường, một kế hoạch, và một đạo tâm vững như bàn thạch để tiến lên.
***
Theo hiệu lệnh trầm ổn của Lục Trường Sinh, không gian trong Cổ Thần Di Tích bỗng chốc trở nên sôi động một cách bất thường, nhưng lại đầy trật tự. Những luồng tà khí tím đen vẫn cuồn cuộn, nhưng giờ đây, chúng phải đối mặt với một lực lượng phối hợp nhịp nhàng, một vũ điệu của linh lực.
Hùng Lực là người đầu tiên bộc phát. Hắn gầm lên một tiếng dữ dội, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da, cả thân thể hóa thành một bức tường đá vững chãi. Hai tay hắn hóa thành những thạch quyền khổng lồ, mang theo sức mạnh thuộc tính Thổ cực kỳ nặng nề, đánh thẳng vào một góc của Cổ Kết Giới, nơi tà khí có vẻ đặc quánh và hung hãn nhất. "Ầm!" Một tiếng vang trầm đục nổ ra, không khí rung chuyển. Thay vì phá hủy, linh lực Thổ của Hùng Lực không ngừng chấn động, tạo ra những lớp sóng xung kích vô hình, cố định một phần của kết giới, như thể hắn đang dùng sức mạnh của núi non để đóng chặt một cánh cửa, ngăn không cho tà khí lan tràn thêm. Từng luồng linh lực Thổ của hắn như những sợi rễ cây khổng lồ, cắm sâu vào kết giới, trấn áp sự cuồng loạn. Mùi đất đá, mùi rêu phong nồng đậm tỏa ra, hòa lẫn với mùi tà khí.
Ngay sau đó, Linh Nhi với thân pháp uyển chuyển, nhẹ nhàng như một tiên nữ lướt trên mặt nước, bắt đầu thi triển thuật pháp. Nàng vận chuyển linh lực Mộc và Thủy tinh thuần trong cơ thể, hai luồng linh lực xanh biếc và xanh lam hòa quyện vào nhau, chảy ra như những dòng suối mát lành. Chúng không tấn công trực diện, mà uốn lượn, luồn lách qua những khe hở của tà khí, dẫn dắt chúng vào một dòng chảy nhất định ở khu vực Tây Bắc. Mái tóc đen dài của nàng bay phấp phới, đôi tay thon thả múa may ấn quyết, từng điểm sáng xanh lá và xanh lam như những vì sao nhỏ lấp lánh trên đầu ngón tay. Khí tức Mộc sinh sôi, Thủy nhu hòa, dần dần làm dịu đi sự hung bạo của tà khí, khiến chúng không còn bùng nổ một cách vô thức mà dần bị cuốn vào một quỹ đạo.
Cương Thạch đứng chắn ngay phía trước Cổ Phong và Linh Nhi, như một bức tường thành không thể xuyên thủng. Hắn hít sâu, toàn thân vận chuyển linh lực Kim và Thổ, hóa thành một lớp giáp trụ kiên cố, lấp lánh ánh kim loại và màu nâu đất. Lớp giáp này không chỉ bao bọc lấy hắn mà còn mở rộng ra, tạo thành một lá chắn kiên cố, như một tấm khiên khổng lồ, chặn đứng những luồng tà khí phản phệ dữ dội nhất. Mỗi khi tà khí va vào lá chắn, một tiếng "keng" chói tai vang lên, nhưng lá chắn vẫn vững vàng, không hề suy suyển. Khuôn mặt rắn rỏi của Cương Thạch căng thẳng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, sẵn sàng đón nhận mọi đợt công kích.
Nguyên Thủy Chiến Sĩ, với khí tức cổ xưa và dáng vẻ trầm tĩnh, lại là người đối kháng trực diện với những luồng tà khí mạnh mẽ nhất. Toàn thân hắn bộc phát ra những luồng Kim-Hỏa nguyên lực màu vàng kim và đỏ rực, không quá chói mắt nhưng lại mang theo một sức mạnh nguyên thủy khủng khiếp. Hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng vươn tay, những luồng năng lượng ấy như những con rồng lửa và rồng kim, đối đầu với tà khí cuồng bạo. Sự va chạm của chúng không tạo ra tiếng nổ lớn, mà là một sự cắn nuốt, một sự tiêu hao lẫn nhau, nhưng luồng Kim-Hỏa của Nguyên Thủy Chiến Sĩ lại có khả năng định hình và dẫn dắt, không để tà khí bùng phát mất kiểm soát. Mùi ozon, mùi lưu huỳnh từ tà khí và năng lượng cổ xưa hòa quyện, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ.
Ở trung tâm, Cổ Phong kết ấn, linh lực Mộc-Thủy tinh thuần của hắn không ngừng bổ trợ cho Linh Nhi, giúp nàng duy trì dòng chảy, đồng thời hắn cũng là cầu nối, duy trì sự liên kết năng lượng giữa tất cả mọi người. Hắn như một người nhạc trưởng phụ, phụ trách sự hài hòa của bản giao hưởng linh lực. Từng tia linh lực từ hắn bay ra, kết nối các đồng đội, đảm bảo trận pháp Ngũ Hành không bị đứt gãy.
Lục Trường Sinh đứng ở vị trí hạt nhân, đôi mắt đen láy của hắn nhắm hờ, Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn vận chuyển đến cực hạn. Hắn không trực tiếp ra tay, nhưng lại là bộ não, là trái tim của toàn bộ trận pháp. Từng luồng linh lực của đồng đội, từng dòng tà khí cuộn chảy trong Cổ Kết Giới đều được hắn cảm nhận rõ ràng, như thể chúng đang chảy trong chính cơ thể hắn. Hắn lắng nghe tiếng gào thét của Cổ Tà Ý Chí, cảm nhận sự phản kháng, nhưng cũng chiêm nghiệm sự bất lực của nó. Từ đôi môi hắn, những thần niệm như những dòng suối trong vắt, không ngừng truyền đến tâm trí các đồng đội:
"Hùng Lực, ổn định góc Đông! Linh Nhi, dẫn dắt dòng chảy ở Tây Bắc! Cương Thạch, giữ vững phòng tuyến, đừng để một tia tà khí nào thoát ra ngoài vòng bảo vệ! Nguyên Thủy, bộc phát, nhưng đừng quá giới hạn, hãy dẫn dắt Hỏa khí về phía dòng chảy của Linh Nhi! Cổ Phong, duy trì liên kết, bổ trợ cho Linh Nhi, gia tăng lực hút cho dòng chảy Mộc-Thủy!"
Cả nhóm di chuyển liên tục, không ngừng điều chỉnh vị trí, tung ra các đòn pháp thuật và công kích vật lý, mỗi người hoàn thành vai trò của mình một cách hoàn hảo. Ánh sáng ngũ sắc từ linh lực của họ hòa quyện vào nhau, đối chọi với sắc tím đen của tà khí, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa nguy hiểm. Cổ Kết Giới rung rẩy dữ dội, những luồng tà khí bị ép vào một quỹ đạo nhất định, không còn hoành hành tứ phía. Đó là một vũ điệu linh lực phức tạp, một sự kiểm soát tinh tế đến từng chi tiết, và Lục Trường Sinh là người chỉ huy tài ba của vũ điệu ấy.
***
Sự can thiệp tinh tế của nhóm Lục Trường Sinh, đặc biệt là việc họ không cố gắng hủy diệt mà là điều chỉnh, đã chạm đến giới hạn chịu đựng của Cổ Tà Ý Chí. Tiếng gầm gừ vô hình của nó bỗng chốc biến thành một tiếng thét cuồng bạo, vang vọng khắp Cổ Thần Di Tích, như một linh hồn cổ xưa đang bị xé nát. Không khí vốn đã đặc quánh nay càng trở nên nặng nề hơn, mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn xé toang lồng ngực. Ánh sáng mờ ảo từ trên cao bị nuốt chửng bởi sắc tím đen cuồng loạn, khiến không gian chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Cổ Tà Ý Chí bùng phát một đợt phản công cực kỳ hung hãn, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Những luồng tà khí tím đen cuồn cuộn không còn chỉ là dòng chảy hỗn loạn, mà biến thành vô số xúc tu đen kịt, vươn dài ra từ Cổ Kết Giới, mỗi xúc tu đều mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp, lao tới tấn công các tu sĩ. Chúng không chỉ tấn công vật lý, mà còn là những đòn công kích tinh thần trực diện. Đồng thời, không gian xung quanh bỗng chốc biến dạng, những ảo ảnh kinh hoàng, những ký ức đau thương từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên ùa vào tâm trí họ. Đó là những hình ảnh của chiến tranh, của sự hủy diệt, của những sinh linh vô tội bị nuốt chửng bởi tà niệm, của những chân lý bị bóp méo, cố gắng phá vỡ đạo tâm kiên cố của từng người.
Hùng Lực gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình to lớn của hắn bị những xúc tu tà khí quấn chặt, lớp giáp Thổ-Kim trên người hắn phát ra tiếng "rắc rắc" như sắp vỡ. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh, cố gắng giằng co, nhưng áp lực từ tà khí quá lớn, khiến hắn lùi lại nửa bước, cơ bắp run rẩy. Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt vẫn không hề nao núng.
Cương Thạch, lá chắn kiên cố nhất, cũng cảm thấy một áp lực không thể tin nổi đè nặng lên tấm khiên Kim-Thổ của mình. Từng luồng tà khí không ngừng xuyên phá, những ảo ảnh về sự sụp đổ của các thế giới cổ xưa hiện lên trong tâm trí hắn, cố gắng làm lung lay ý chí. Hắn hít một hơi sâu, đôi chân trụ vững như cọc, nhưng cả thân thể cũng phải lùi lại một bước, để lại một vết hằn sâu trên nền đá cổ.
Linh Nhi, người vốn dĩ uyển chuyển, linh hoạt, nay cũng gặp phải nguy hiểm chết người. Một xúc tu tà khí hung bạo bất ngờ vọt tới, suýt nữa đánh trúng nàng. Đồng thời, những ảo ảnh về sự mục ruỗng, về những khu rừng linh thiêng bị biến thành cấm địa tà khí, về những dòng suối trong lành hóa thành dòng máu tanh tưởi, không ngừng tấn công tâm trí nàng. Khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, cố gắng duy trì dòng chảy Mộc-Thủy, mặc dù nó đã trở nên chao đảo.
Ngay cả Nguyên Thủy Chiến Sĩ, với khí tức cổ xưa và sức mạnh bất phàm, cũng phải dùng hết sức lực để duy trì sự tỉnh táo. Những ảo ảnh về sự hỗn loạn nguyên thủy, về một vũ trụ vừa khai sinh đã phải đối mặt với sự hủy diệt, không ngừng hiện lên trong đôi mắt trống rỗng của hắn, cố gắng làm suy yếu ý chí chiến đấu bản năng của hắn.
Lục Trường Sinh đứng ở trung tâm, cảm nhận rõ ràng "tiếng thở dài" của thế giới biến thành "tiếng gào thét" tuyệt vọng của Cổ Tà Ý Chí. Hắn hiểu rằng đây là sự phản kháng cuối cùng, là tiếng kêu của một thực thể không muốn bị "sửa chữa", không muốn từ bỏ bản chất hỗn loạn của mình. Áp lực tinh thần và tà khí ăn mòn dồn dập tấn công hắn, mạnh mẽ hơn bất cứ ai khác. Những ảo ảnh không ngừng hiện ra trước mắt hắn: hình ảnh về bản thân hắn bị tha hóa, về Tàn Pháp Cổ Đạo trở thành tà pháp, về Cửu Thiên Linh Giới chìm trong biển lửa vì sự bất lực của hắn.
Nhưng Lục Trường Sinh không hề nao núng. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn, ánh sáng trong suốt, ôn hòa từ người hắn bỗng trở nên chói lòa, không phải chói chang như mặt trời mà là sự trong trẻo đến tận cùng, đẩy lùi mọi bóng tối. Vầng sáng ấy không chỉ bảo vệ hắn, mà còn lan tỏa ra, thanh lọc những luồng tà khí ăn mòn đang vây hãm các đồng đội.
Từ sâu thẳm tâm hồn, Lục Trường Sinh truyền đi một luồng đạo ý kiên định, vững như bàn thạch, trực tiếp vào tâm trí từng người: "Giữ vững đạo tâm! Chân ngã bất diệt! Đạo ta là cân bằng, không sợ hãi hỗn loạn! Hỡi các bằng hữu, hãy nhớ lý do chúng ta ở đây! Không phải vì sức mạnh, mà vì một trật tự mới, một sự hài hòa mới! Tin tưởng vào Đạo của chính mình!"
Lời nói của hắn, dù chỉ là thần niệm, nhưng lại có sức mạnh như sấm sét đánh thẳng vào tâm can, xua tan mọi ảo ảnh, mọi sợ hãi. Hùng Lực gầm lên một tiếng, linh lực Thổ-Kim bùng nổ, đẩy lùi những xúc tu tà khí đang quấn lấy hắn. Cương Thạch nghiến răng, đứng thẳng người, tấm khiên Kim-Thổ của hắn phát ra ánh sáng chói lòa, đẩy lùi tà khí phản phệ. Linh Nhi hít sâu, đôi mắt nàng rực sáng, dòng chảy Mộc-Thủy của nàng trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng dẫn dắt những luồng Hỏa khí cuồng bạo. Nguyên Thủy Chiến Sĩ, với một tiếng "hừ" trầm đục, bộc phát Kim-Hỏa nguyên lực mãnh liệt hơn, trực tiếp xông vào trung tâm của sự hỗn loạn.
Lục Trường Sinh tung ra một loạt các ấn quyết cổ xưa, Tàn Pháp Cổ Đạo phản chiếu lại các ảo ảnh, không hủy diệt chúng mà là làm tan biến chúng như sương khói. Những luồng ánh sáng trong suốt của hắn như những mũi tên ánh sáng, xuyên qua tà khí, thanh tẩy một phần tà niệm, giúp cả nhóm ổn định lại tinh thần. Dù gặp vô vàn khó khăn, dù toàn thân mệt mỏi rã rời, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, họ vẫn kiên cường duy trì trận pháp Ngũ Hành, từng chút, từng chút một, ép Cổ Tà Ý Chí vào quỹ đạo đã định.
***
Nhờ sự kiên trì bền bỉ và sự phối hợp hoàn hảo đến từng chi tiết, trận pháp Ngũ Hành do Lục Trường Sinh cùng các đồng đội tạo ra đã dần dần tạo nên một sự cân bằng mong manh bên trong Cổ Kết Giới. Tiếng gào thét cuồng bạo của Cổ Tà Ý Chí đã dịu đi, rồi biến thành tiếng than thở yếu ớt, cuối cùng chìm vào im lặng. Không gian trong Cổ Thần Di Tích từ chỗ hỗn loạn tột độ nay dần trở nên thanh tịnh hơn. Mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc cũng đã tan bớt, thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ của linh khí vừa được thanh lọc.
Tà khí không bị tiêu diệt hoàn toàn, mà được điều chỉnh, thu liễm vào một trạng thái ổn định hơn. Chúng không còn bùng phát dữ dội, mà như một dòng sông cuộn chảy nay đã tìm được bờ bến, lặng lẽ tuần hoàn trong một chu trình cân bằng mới. Vết nứt trên Cổ Kết Giới vẫn còn đó, là một vết sẹo của thời gian, nhưng không còn phát ra tà khí dữ dội. Nơi vết nứt ấy, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt, như ánh bình minh đầu tiên sau đêm dài u tối, đang từ từ lan tỏa, báo hiệu một sự khởi đầu mới. Cổ Tà Ý Chí yếu ớt, chìm sâu vào bên trong kết giới, không còn phản kháng, như một con thú đã bị thuần hóa, rơi vào giấc ngủ sâu.
Các đồng đội thở phào nhẹ nhõm, sức lực cạn kiệt nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm vui và sự thán phục. Hùng Lực quỳ một gối xuống, thở dốc, nhưng nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt lấm lem bụi đất và mồ hôi. Cương Thạch thu lại tấm khiên, thân thể hắn hơi run rẩy, nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Linh Nhi dựa vào Cổ Phong, khuôn mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lấp lánh sự tự hào. Cổ Phong vỗ nhẹ vai nàng, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ kính phục sâu sắc. Ngay cả Nguyên Thủy Chiến Sĩ cũng khẽ gật đầu, khí tức cổ xưa trên người hắn dường như cũng trở nên bình hòa hơn. Họ đã chiến thắng không chỉ tà khí, mà còn là nỗi sợ hãi trong chính mình.
Lục Trường Sinh đứng đó, thu lại Tàn Pháp Cổ Đạo. Ánh sáng trên người hắn dịu đi, hòa vào không gian mờ ảo của di tích. Dáng người hắn vẫn điềm tĩnh, khuôn mặt thanh tú không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, một tia sáng của sự giác ngộ và kiên định lóe lên. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi trong từng thớ thịt, nhưng đạo tâm hắn lại trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, như một khối sắt đã được tôi luyện qua lửa dữ. Hắn chậm rãi bước tới gần Cổ Kết Giới, đưa tay khẽ chạm vào bề mặt đã dịu đi. Hắn nhìn Cổ Kết Giới đã được 'hàn gắn' một cách tinh tế, hiểu rằng đây chỉ là bước đầu của một quá trình dài.
"Không phải hủy diệt, mà là cân bằng," Lục Trường Sinh cất giọng, tiếng nói của hắn trầm tư, vang vọng trong không gian đã thanh tịnh. "Đây mới là con đường chân chính."
Hắn quay đầu lại nhìn các đồng đội, ánh mắt đầy sự công nhận và cảm kích. "Các ngươi đã làm rất tốt. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Nhờ sự tin tưởng và phối hợp của các ngươi, chúng ta mới có thể đạt được điều này."
Cổ Phong tiến lên một bước, cung kính cúi đầu: "Trường Sinh, ngươi... ngươi đã làm được điều mà ta không thể tưởng tượng nổi. Thật sự là Đạo của ngươi đã vượt xa những gì ta từng biết." Linh Nhi, Hùng Lực, Cương Thạch và Nguyên Thủy Chiến Sĩ cũng đồng loạt bày tỏ sự kinh ngạc và tôn kính. Họ đã chứng kiến một phương pháp giải quyết tà khí hoàn toàn khác bi��t, không phải là đối kháng bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là bằng sự thấu hiểu và cân bằng.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về Cổ Kết Giới. "Cổ Tà Ý Chí không bị tiêu diệt hoàn toàn, nó chỉ bị trấn áp và điều chỉnh, chìm sâu vào giấc ngủ. Nghiệt chướng từ Vạn Cổ Khai Thiên vẫn còn đó, như một vết sẹo trên Đạo nguyên thủy. Đây chỉ là một giải pháp tạm thời, một sự cân bằng mong manh. Để giải quyết triệt để, có lẽ cần một con đường dài hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của vũ trụ." Hắn trầm ngâm, những lời của Ngũ Hành Lão Tổ lại hiện lên trong tâm trí hắn, về sự tuần hoàn của vạn vật, về cái 'lỗi' cố hữu trong Đạo.
Hắn nhìn ra ngoài, qua lớp kết giới đã được "hàn gắn" một phần, về phía Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn. "Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Vết thương này được vá lại, nhưng còn vô số những vết thương khác đang rỉ máu trên thân thể thế giới. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Mỗi bước đi, mỗi sự chiêm nghiệm, đều là một phần của Đạo."
Niềm tin và sự đoàn kết của các tu sĩ trẻ đã được củng cố mạnh mẽ sau trận chiến này. Họ đã thấy một con đường mới, một triết lý tu hành khác biệt, nơi sự thấu hiểu và cân bằng được đặt lên hàng đầu, chứ không phải là sự tranh giành sức mạnh mù quáng. Họ biết rằng, họ sẽ trở thành những trụ cột quan trọng trong việc truyền bá triết lý này, định hình kỷ nguyên mới của Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh quay lưng lại với Cổ Kết Giới, ánh mắt hắn lại trở về vẻ trầm tư thường thấy. Hắn vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, nhưng hắn biết, con đường của hắn, cũng chưa hề kết thúc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.