Cửu thiên linh giới - Chương 931: Phản Phệ Nguyên Thủy: Đạo Tâm Bất Diệt
Trong vực sâu thăm thẳm của U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi tà khí nguyên thủy từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên cuộn trào dữ dội nhất, một luồng sáng yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió, đang kiên cường chống chọi với bóng tối vô tận. Đó là Lục Trường Sinh, đang ở trong tâm điểm của cơn bão hủy diệt, nơi vạn vật đều bị nghiền nát thành hư vô.
Thân thể hắn, giờ đây, không còn là huyết nhục phàm thai mà là một luồng sáng hỗn loạn, bị tà khí đen kịt ăn mòn từng tấc da thịt, từng thớ kinh mạch. Cơn đau không thể dùng lời nào hình dung, nó xuyên thấu cả linh hồn, xé nát ý thức, như thể có vô số ma trảo đang đồng loạt cấu xé, nghiền nát hắn thành từng mảnh vụn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé giữa sinh và tử, giữa hủy diệt và kiến tạo, một trận chiến khốc liệt không ngừng nghỉ diễn ra trên từng tế bào, từng linh quang. Tà khí nguyên thủy không chỉ ăn mòn thể xác mà còn tấn công trực diện vào đạo tâm, gieo rắc những ảo ảnh đáng sợ nhất. Hắn nhìn thấy những cảnh tượng hỗn mang nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên, nơi không có trật tự, không có ánh sáng, chỉ có sự hỗn loạn và hủy diệt bất tận. Những tiếng kêu than yếu ớt vọng lại từ hư không, tiếng gió rít ghê rợn vờn quanh, và mùi tử khí, mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc đến ghê tởm bủa vây lấy hắn, như muốn kéo hắn vĩnh viễn chìm sâu vào vòng xoáy của tuyệt vọng.
Trong khoảnh khắc cận kề với sự tan rã hoàn toàn, một thanh âm vang vọng từ sâu thẳm linh hồn hắn, nó không phải lời nói mà là một ý chí kiên định đến mức gần như vô tri, xuyên thủng mọi ảo ảnh, mọi đau đớn: *“Đạo Vô Cùng Cực... không phải hủy diệt... mà là dung hòa!”*
Ngay lập tức, vô số ảo ảnh về sự hỗn mang nguyên thủy biến đổi, những khuôn mặt quỷ dữ gào thét, những bóng hình Hư Vô Chi Thể khổng lồ hiện ra, cố gắng nuốt chửng linh hồn hắn. Một ảo ảnh với giọng nói khàn đặc, cổ xưa đến mức khiến cả không gian cũng phải run rẩy, vang lên trong tâm trí Lục Trường Sinh: *“Ngươi sẽ bị nuốt chửng! Ngươi là ai mà dám chống lại Nguyên Tội? Ngươi là ai mà dám đối mặt với sự cô độc nguyên thủy của bản thân ta? Hư vô sẽ là vĩnh cửu của ngươi!”*
Nhưng Lục Trường Sinh không lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường dung hòa và kiến tạo, dẫu cho cái giá phải trả có là thân xác tan thành tro bụi, đạo tâm hóa thành hư vô, hắn cũng sẽ không hối hận. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực hạn, từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn, dù đang bị xé nát, lại trở thành những sợi cầu nối vô hình, kiên cường giữa hai thái cực đối lập. Một bên, hắn hấp thu dòng tà khí nguyên thủy đang cuộn trào như thác lũ, cảm nhận sự ăn mòn khủng khiếp của nó, nhưng không chống cự, không đẩy lùi, mà là thấu hiểu, là chấp nhận. Bên kia, hắn dẫn dắt linh khí thanh tịnh từ bên ngoài, từ thế giới đang được bảo vệ bởi những người đồng hành, hòa vào thân thể mình.
Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí và sự thấu hiểu. Ánh sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo, biểu tượng cho sự kiên định của đạo tâm hắn, va chạm với tà khí đen kịt của Nguyên Tội, tạo ra những đợt sóng xung kích dữ dội, không ngừng. Mỗi đợt sóng là một lần thân thể hắn bị xé toạc, tan rã thành những hạt bụi li ti, nhưng rồi lại được tái tạo ngay lập tức bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, bởi ý chí *“kiến tạo”* mãnh liệt từ sâu thẳm linh hồn. Cảm giác lạnh lẽo của tà khí, áp lực năng lượng khổng lồ, và sự đau đớn tột cùng liên tục thay phiên nhau giằng xé hắn. Hắn không hề né tránh, không hề chùn bước, mà bình thản đón nhận, dùng thân mình làm lò luyện, dùng đạo tâm làm ngọn lửa, nung chảy sự hỗn loạn, biến nó thành một phần của chính mình.
Hắn như một tấm gương phản chiếu, dung nạp mọi thứ xấu xa, mọi sự hủy diệt, rồi lại phản chiếu ra ánh sáng của sự sống, của sự kiến tạo. Lục Trường Sinh biết, một khi hắn buông bỏ, một khi hắn nghi ngờ con đường của mình, tất cả sẽ sụp đổ. Hắn sẽ bị tà khí nguyên thủy nuốt chửng, và Cửu Thiên Linh Giới sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng tối. Nhưng đạo tâm *“Vô Cùng Cực”* của hắn, được hun đúc từ những năm tháng tu hành chậm rãi, vững chắc, từ những chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của sinh tồn và hủy diệt, đã trở thành một cột trụ vững chắc, không thể lay chuyển. Hắn là một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, dù cho ngọn hải đăng ấy đang đứng trước nguy cơ bị sóng gió nhấn chìm bất cứ lúc nào. Sự cô độc nguyên thủy mà Hư Vô Chi Thể đã cảm nhận, giờ đây hắn cũng đang trải qua, nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì hắn biết, con đường của hắn không phải là cô độc, mà là sự dung hòa của vạn vật.
***
Cách đó không xa, tại rìa của Tâm Uyên Nguyên Thủy, nơi tà khí cuồn cuộn vẫn còn dày đặc nhưng đã bị làm dịu đi phần nào bởi một vòng bảo hộ mong manh, ba bóng người đứng đó, nét mặt căng thẳng tột độ. Đó là Mộc Thanh Y, Ngũ Hành Lão Tổ, và Điêu Khắc Sư, những người đồng hành đang dõi theo luồng sáng yếu ớt của Lục Trường Sinh. Bầu không khí vẫn nặng nề, sương mù đen kịt vẫn bao phủ, nhưng âm thanh pháp trận vang vọng, cố gắng xua đi tiếng gió rít ghê rợn, tạo ra một không gian tương đối an toàn cho họ. Mùi tử khí vẫn nồng nặc, nhưng không còn quá áp bức như ở sâu bên trong.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây tràn ngập nỗi lo âu. Nàng siết chặt chiếc bùa hộ mệnh đơn giản mà nàng đã trao cho Lục Trường Sinh, thứ vật phẩm nhỏ bé ấy giờ đây lại là sợi dây liên kết duy nhất, yếu ớt giữa nàng và hắn. Tim nàng đập mạnh, mỗi nhịp đập như một lời cầu nguyện, như một lời động viên gửi đến người nàng tin tưởng nhất. Nàng nhớ lại những lời hắn đã nói, từng câu chữ ẩn chứa triết lý sâu sắc về Đạo. *“Đạo của ta không phải là đối kháng, mà là dung hòa. Để tái sinh, cần phải hiểu thấu gốc rễ của hủy diệt. Ta sẽ là cầu nối.”* Từng ấy thời gian, nàng đã chứng kiến sự kiên định của hắn, sự thấu hiểu của hắn, và giờ đây, nàng chỉ có thể cầu nguyện và tin tưởng. Nàng biết, cái giá phải trả cho việc trở thành ‘cầu nối’ này có thể vượt xa sự đau đớn thể xác, có thể để lại di chứng hoặc một sự biến đổi không thể đảo ngược trong Lục Trường Sinh. Nhưng nàng cũng biết, hắn sẽ không hối hận. Bởi vì, con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
*“Trường Sinh… huynh nhất định phải trụ vững!”* Nàng thì thầm, giọng nói khẽ đến mức bị nhấn chìm trong tiếng pháp trận và tiếng gió rít. Nàng truyền linh khí thanh tịnh vào vòng bảo vệ, cố gắng duy trì sự ổn định, như một lời động viên thầm lặng.
Ngũ Hành Lão Tổ, trong hình thái lão giả, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, liên tục điều chỉnh Ngũ Hành chi lực, củng cố pháp trận. Nét mặt ông nghiêm nghị, đầy vẻ thâm trầm. Ông đã chứng kiến bao nhiêu đại năng, bao nhiêu vị Tiên Vương cố gắng chinh phục tà khí nguyên thủy, nhưng tất cả đều thất bại, hoặc bị nuốt chửng. Duy chỉ có Lục Trường Sinh, một phàm nhân với linh căn tạp, lại chọn một con đường khác biệt hoàn toàn.
*“Áp lực này… thật sự là tà khí nguyên thủy! Đạo tâm của hắn phải mạnh mẽ đến mức nào mới có thể chịu đựng?”* Ngũ Hành Lão Tổ thốt lên, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc sâu sắc. *“Vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy. Hắn đang dùng thân mình để dung hòa Ngũ Hành của sinh và diệt, của thanh và trọc. Đây không còn là tu luyện đơn thuần, mà là sự kiến tạo!”* Ông nhìn vào luồng sáng yếu ớt nơi Lục Trường Sinh đang giằng co, trong lòng dâng lên sự kính phục khôn nguôi. Ông biết rằng, sự kiện này sẽ thay đổi vĩnh viễn bản chất của U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, và có thể cả Cửu Thiên Linh Giới. Lục Trường Sinh sẽ không chỉ sống sót, mà còn đạt được một sự thăng hoa mới trong Đạo Vô Cùng Cực, hiểu sâu hơn về sự cân bằng và tái tạo.
Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, vẫn đứng yên như một pho tượng, đôi mắt sâu sắc của ông không rời vầng sáng mờ ảo của Lục Trường Sinh. Ông dùng thần niệm, khắc họa các phù văn cổ xưa lên không trung, những phù văn ấy không phải để tấn công hay phòng thủ, mà là để “kiến tạo”, để “chuyển hóa”. Ông đang dùng Đạo của mình để hỗ trợ Đạo của Lục Trường Sinh, như một người thợ điêu khắc đang cùng nhau tạo tác một kiệt tác vĩ đại.
*“Sự kiên nhẫn và thấu hiểu… là chìa khóa,”* ông lặp lại câu nói của chính mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Ông nhìn vầng sáng ấy như một tác phẩm nghệ thuật đang được định hình giữa sự hủy diệt, một tác phẩm vĩ đại mà Thiên Địa cũng phải nghiêng mình. Từng chút một, sự hỗn loạn đang được kiến tạo lại, được định hình. *“Đạo của hắn… đang chạm đến bản nguyên của sự kiến tạo. Thật đáng kinh ngạc… và cũng thật nguy hiểm.”* Ông hiểu rằng, việc “hài hòa” và “chuyển hóa” tà khí nguyên thủy sẽ không chỉ là giải pháp tạm thời mà là nền tảng cho việc định hình các nguyên tắc tự nhiên của Cửu Thiên Linh Giới. Lục Trường Sinh, bằng cách tự biến mình thành “cầu nối”, đã không chỉ chữa lành một vết thương, mà còn đang kiến tạo một kỷ nguyên mới.
Ba người đồng hành đứng đó, cảm nhận sự trôi chảy của thời gian dường như chậm lại, hay có lẽ, chính họ đã lạc vào một dòng chảy thời gian khác, được tạo ra bởi sự kiện vĩ đại này. Họ là những người chứng kiến, những người không thể can thiệp trực tiếp vào cuộc chiến nội tâm của Lục Trường Sinh, nhưng lại là những người duy nhất thấu hiểu được tầm vóc của việc hắn đang làm. Mối liên kết giữa Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y, sau khi nàng chứng kiến sự hy sinh này, chắc chắn sẽ trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết, không chỉ là tình cảm, mà là sự đồng điệu về Đạo. Ngay cả giữa Ngũ Hành Lão Tổ và Điêu Khắc Sư, cũng có sự thấu hiểu ngầm, một sự tôn trọng vô bờ bến dành cho Lục Trường Sinh.
***
Thời gian trôi qua, một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận, hay có lẽ chỉ là một nháy mắt trong dòng chảy của Đạo. U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi từng là biểu tượng của sự hủy diệt và hỗn loạn, bắt đầu chuyển mình. Sương mù đen kịt, đã từng dày đặc đến mức nuốt chửng mọi ánh sáng, giờ đây bắt đầu tan đi, từng chút một, để lộ ra một thứ ánh sáng mờ ảo, không phải ánh sáng mặt trời mà là sự giao thoa kỳ diệu của các luồng năng lượng. Tiếng gió rít ghê rợn lắng xuống, nhường chỗ cho âm thanh rì rầm êm dịu của linh khí mới, như tiếng suối chảy, như tiếng lá reo. Mùi tử khí, máu tanh, lưu huỳnh nồng nặc dần biến mất, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, lạ lẫm, của đất ẩm và của sự sống mới đang trỗi dậy.
Luồng sáng hỗn loạn của Lục Trường Sinh, đã từng chập chờn như ngọn nến sắp tắt, bỗng ổn định lại. Nó không còn là màu vàng nhạt đơn thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo, mà tỏa ra một vầng hào quang năm màu dịu nhẹ, xen lẫn với ánh sáng vàng, rực rỡ nhưng không chói mắt. Vầng hào quang ấy bao trùm lấy hắn, như một kén tằm đang ấp ủ một sự biến đổi vĩ đại. Tà khí nguyên thủy, không còn tấn công dữ dội nữa, mà được dung nạp, được chuyển hóa, trở thành những luồng năng lượng mới, chảy tuần hoàn trong chính Tâm Uyên. Nơi đây không còn là vực sâu chết chóc, mà là một không gian yên tĩnh đến lạ lùng, một sự bình yên kỳ diệu bao trùm, như một cõi giới mới được khai sinh.
Từ trong vầng hào quang năm màu, Lục Trường Sinh chậm rãi hiện ra. Thân thể hắn đã được tái tạo hoàn toàn, không còn chút vết thương hay dấu hiệu của sự giằng xé. Dáng người hắn vẫn thanh thoát, khuôn mặt vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sâu thẳm hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả sự hỗn mang nguyên thủy và sự thanh tịnh vô biên của thiên địa. Ánh mắt ấy không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà là một sự thấu hiểu vượt lên trên mọi khái niệm, một sự dung hòa tuyệt đối. Hắn không hề nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để lay động tâm can của mọi người.
Xung quanh nơi hắn đứng, trên nền đất từng chết chóc và cằn cỗi, những mầm sống nhỏ bé, kỳ lạ bắt đầu nảy nở. Chúng không phải là những loại cây cỏ quen thuộc, mà là những thực vật phát sáng, mang theo màu sắc rực rỡ, như những tinh linh nhỏ bé đang vươn mình đón chào một kỷ nguyên mới.
*“Trường Sinh…!”* Mộc Thanh Y thốt lên, giọng nói run run vì kinh ngạc và mừng rỡ. Nỗi lo âu trong nàng tan biến, thay vào đó là niềm hạnh phúc khôn tả và sự thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết về con đường của hắn. Nàng biết, hắn đã thành công, và thành công ấy không chỉ là sự sống sót, mà là sự kiến tạo.
Ngũ Hành Lão Tổ nhìn những mầm sống kỳ lạ đang vươn mình, đôi mắt ông sáng rực. *“Đây là… sự tái sinh! Hắn đã làm được! Hắn đã dung hòa được Nguyên Tội, biến nó thành chất dinh dưỡng cho sự sống mới! Quả nhiên là Đạo Vô Cùng Cực!”* Ông thở dài một hơi nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. *“Con đường của hắn… thực sự có thể thay đổi vạn vật. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo.”*
Điêu Khắc Sư, vẫn giữ vẻ trầm mặc, nhưng ánh mắt ông long lanh một niềm xúc động không lời. *“Đạo… đã hiển hiện trong thân thể hắn. Hắn không còn là một tu sĩ đơn thuần, mà là một phần của sự kiến tạo, một phần của bản nguyên Thiên Địa. Tàn Pháp Cổ Đạo đã đạt đến một tầng thứ mới, cho phép hắn không chỉ thanh tẩy mà còn ‘kiến tạo’ và ‘tái sinh’ từ những thứ hỗn loạn nhất.”*
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn quét qua các đồng minh, một cái gật đầu nhẹ nhàng, như một lời cảm ơn, một lời khẳng định. Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi đứng dậy. Đôi tay hắn giơ ra, không một chút cử động thừa thãi. Trong lòng bàn tay hắn, một hạt sáng nhỏ lấp lánh như tinh tú, xoay tròn, mang theo một năng lượng thanh khiết và sống động đến lạ lùng. Hạt sáng ấy, như một mầm mống của sự kiến tạo, bay ra khỏi tay hắn, hòa vào không gian, lan tỏa sự thanh tịnh khắp Tâm Uyên, thấm vào từng ngóc ngách của U Minh Cổ Địa.
Tâm Uyên Nguyên Thủy, sau khi được 'dung hòa' một phần, sẽ trở thành một địa điểm quan trọng, có thể là nguồn gốc của các linh mạch tái sinh hoặc một thánh địa mới cho 'Đạo Vô Cùng Cực'. Mối liên kết giữa Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y, cũng như các đồng minh khác, đã trở nên bền chặt và sâu sắc hơn sau khi họ chứng kiến sự hy sinh và sức mạnh của hắn. Lục Trường Sinh đã sống sót, nhưng không phải là không có sự biến đổi. Sự thăng hoa này không chỉ là về tu vi, mà là về sự thấu hiểu bản chất của Đạo, về khả năng kiến tạo và tái sinh. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, được định hình bởi con đường độc đáo của hắn. Con đường của Lục Trường Sinh chưa hề kết thúc, mà chỉ vừa mới bước sang một chương mới, vĩ đại hơn và sâu sắc hơn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.