Cửu thiên linh giới - Chương 957: Bóng Tối Từ Cổ Di Tích: Đạo Tâm Đối Mặt Cám Dỗ
Tiếng bàn luận rộn ràng dần lắng xuống trong quán trà, nhưng dư âm của những chiêm nghiệm sâu sắc vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi tu sĩ trẻ. Họ rời đi, mang theo trong tâm trí những hạt mầm của một con đường tu hành mới, một con đường không chỉ tìm kiếm sức mạnh mà còn trân trọng sự kiên định của đạo tâm. Song, Cửu Thiên Linh Giới chưa bao giờ là một nơi bình yên, và những thử thách mới đã chẳng đợi lâu mà ập đến, như một cơn thủy triều dữ dội muốn cuốn trôi đi những chồi non vừa hé.
***
Bên trong Vô Tận Hoang Sơn, nơi đã từng là một vùng đất hoang vu không ai đặt chân tới, giờ đây lại trở thành tâm điểm của sự chú ý. Một Cổ Thần Di Tích khổng lồ, đã ngủ yên hàng vạn niên, bất ngờ thức tỉnh. Từ những khe nứt sâu hoắm trên mặt đất, những luồng linh khí hỗn loạn phun trào như thác lũ, mang theo hơi thở của một thời đại đã lùi xa vào dĩ vãng. Kiến trúc của di tích này thật sự khiến người ta kinh ngạc: những khối đá nguyên khối cao vút, sắc lạnh, xếp chồng lên nhau thành những tòa tháp sừng sững, nhưng nay đã đổ nát, vỡ vụn. Các tượng thần khổng lồ, mặt mũi mơ hồ, ngã nghiêng giữa biển cát bụi, những hoa văn kỳ lạ không thể giải mã phủ kín từng phiến đá, như những vết sẹo của thời gian.
Gió hú lên từng hồi ghê rợn, cuốn theo cát bụi mờ mịt, tạo thành những xoáy lốc nhỏ nhảy múa giữa các tàn tích. Tiếng đá đổ vỡ loảng xoảng, tiếng bước chân vội vã của vô số tu sĩ vang vọng trong không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng thì thầm vô định, như những oán linh cổ xưa đang kể lể câu chuyện của mình. Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm và một thứ hương vị đặc trưng của thời gian, vừa thanh lãnh vừa mục nát, tràn ngập không khí. Linh khí nơi đây hỗn loạn đến mức khó có thể hấp thu, thậm chí còn có dấu hiệu của sự cạn kiệt ở một số khu vực, nhưng đâu đó, vẫn còn tàn dư của thần lực cổ xưa, âm ỉ cháy, đủ để kích thích lòng tham của bất kỳ ai.
Trần Tuấn, với bộ đạo bào màu xanh lam của tông môn hạng trung đã hơi sờn, đứng giữa dòng người xô đẩy, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Khuôn mặt hắn còn nét non nớt, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một khao khát tu hành cháy bỏng, giờ đây pha lẫn sự hoang mang. Hắn nhìn thấy vô số tu sĩ, từ những kẻ tán tu đói khát cho đến đệ tử của các tông môn nhỏ, đang chen chúc nhau lao vào sâu bên trong di tích. Từ nơi sâu thẳm ấy, thỉnh thoảng lại có một luồng hào quang rực rỡ bắn ra, báo hiệu sự xuất hiện của một món bảo vật nào đó, lập tức kéo theo hàng trăm ánh mắt tham lam và những tiếng hò reo phấn khích.
"Nơi này thật đáng sợ, nhưng cơ duyên cũng lớn... Liệu có nên mạo hiểm không?" Một tu sĩ trẻ đứng cạnh Trần Tuấn lẩm bẩm, ánh mắt không ngừng dao động giữa sự sợ hãi và lòng tham.
Trần Tuấn không đáp, hắn chỉ khẽ nhíu mày. Hắn đã thấy quá nhiều kẻ vì ham mê bảo vật mà liều lĩnh lao vào, rồi nhanh chóng bị tà khí từ di tích ăn mòn, hoặc bị những oán linh cổ xưa vờn chơi đến chết. Một số khác may mắn hơn thì bị thương nặng, bò lết ra ngoài với gương mặt tái mét, thân thể run rẩy. Hắn nhớ lại những lời mà người tiền bối ẩn danh kia đã nói, hay những câu chuyện về Lục Trường Sinh tiền bối, về con đường tu hành vững chắc, không ham cầu tốc độ. Đạo tâm của hắn, dù đã được tôi luyện phần nào, vẫn không khỏi bị lay động trước cơ duyên lớn như vậy.
Bỗng, một tiếng hò reo đắc thắng vang lên từ một nhóm người ăn mặc bụi bặm, vẻ mặt gian xảo, đang vây quanh một vật thể phát sáng. Đó là một nhóm Cổ Mộ Thợ Đào, những kẻ chuyên săn lùng cổ vật từ các di tích.
"Ha ha! Bảo vật này là của ta! Ai dám tranh giành, chết không toàn thây!" Tên Cổ Mộ Thợ Đào cầm đầu, một gã đàn ông mặt mũi đầy sẹo, giơ cao một thanh kiếm cổ màu xanh xám, mũi kiếm còn vương vãi những luồng khí âm u. Hắn cười một cách phấn khích, đôi mắt tham lam sáng quắc, quét một lượt qua đám đông xung quanh, đầy vẻ khiêu khích.
Các tu sĩ khác nhìn nhau, một số e dè, một số vẫn còn lưỡng lự. Sự hỗn loạn, tranh giành tài nguyên khốc liệt nơi đây đã phơi bày một cách trần trụi bản chất của tu hành: là cuộc chiến sinh tồn, là sự giành giật từng chút cơ hội để mạnh hơn. Trần Tuấn thầm thở dài. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi vô hình. Con đường "chậm mà chắc" mà hắn đang cố gắng theo đuổi, dường như quá khó khăn trong một thế giới mà ai ai cũng muốn đi tắt, muốn có được sức mạnh nhanh chóng. Hắn quay lưng lại với cảnh tượng hỗn loạn đó, quyết định không tham gia vào cuộc chiến vô nghĩa này, dù trong lòng vẫn không khỏi tiếc nuối trước những cơ duyên có thể bỏ lỡ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng trên đỉnh Hắc Phong Sơn, một vẻ u ám lạnh lẽo vẫn bao trùm. Gió lớn rít gào, từng đợt mây đen vần vũ kéo đến, che khuất ánh chiều tà yếu ớt, khiến không khí càng thêm nặng nề và lạnh lẽo. Dưới chân núi, các hang động tự nhiên và khe đá lởm chởm tạo thành một mê cung u ám, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng đá lở, tiếng kêu quái dị của yêu ma, hoặc tiếng bước chân nặng nề của những sinh vật không rõ hình dạng. Mùi đá lạnh, bụi bặm và một mùi tanh nhẹ của yêu ma lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc trong không khí, báo hiệu một đêm không yên bình.
Trần Tuấn cùng vài tu sĩ trẻ khác, những người cũng đã từ bỏ ý định tranh giành tại Cổ Thần Di Tích mà quay về, đang lê bước qua con đường mòn cheo leo dưới chân Hắc Phong Sơn. Sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt họ, không chỉ vì hành trình dài mà còn vì những gì họ đã chứng kiến. Họ đang mong chờ một đêm yên tĩnh để tịnh tâm, nhưng số phận lại không cho phép.
Từ trong bóng tối, một thân ảnh gầy gò, cao ngất, với khuôn mặt xanh xao và đôi mắt trũng sâu, đột ngột xuất hiện, chặn ngang đường đi của họ. Khí tức âm hàn toát ra từ kẻ đó khiến linh khí xung quanh như bị đóng băng, cây cối cằn cỗi dưới chân núi càng thêm héo úa. Hắn chính là Ma Sứ Âm Phong, kẻ đã từng gieo rắc nỗi sợ hãi khắp vùng biên giới. Đi cùng hắn là một đám tay sai tà đạo, với ánh mắt đỏ ngầu và nụ cười ghê rợn.
"Hắc hắc, các ngươi còn trẻ, còn tài năng, sao phải phí hoài thời gian với thứ đạo tâm yếu ớt kia?" Ma Sứ Âm Phong cất tiếng, giọng nói khàn đục như tiếng đá mài, chứa đầy vẻ xảo quyệt và tự mãn. Hắn nheo mắt nhìn Trần Tuấn và những tu sĩ trẻ khác, ánh mắt như muốn xuyên thấu tận tâm can họ. "Cổ di tích đã mở, sức mạnh đang chờ các ngươi! Nhập vào đạo của ta, ta sẽ ban cho các ngươi sức mạnh vô biên, danh vọng và bảo vật! Không cần phải khổ luyện từng chút một nữa!"
Hắn phất tay áo, một luồng tà khí đen kịt cuộn trào, biến thành những ảo ảnh mê hoặc, hiện ra vô số pháp bảo rực rỡ, công pháp thần bí, và những cảnh tượng quyền lực tột đỉnh. Một tu sĩ trẻ bên cạnh Trần Tuấn, vốn đã mệt mỏi và dao động, lập tức bị mê hoặc, ánh mắt trở nên đờ đẫn, suýt chút nữa là bước về phía Ma Sứ. Trần Tuấn kịp thời kéo hắn lại, nhưng trong lòng cũng không khỏi rung động. Sức mạnh này... thật cám dỗ. Nó hứa hẹn một con đường tắt, một sự giải thoát khỏi những khổ luyện vô tận và những tranh giành khốc liệt.
Thế nhưng, ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một góc hang động. Vài Thôn Dân Bị Nạn, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, đang bị các tay sai tà đạo trói chặt, vẻ mặt sợ hãi tột độ. Một bé gái run rẩy, nước mắt giàn giụa.
"Cứu... cứu mạng!" Một người đàn ông già yếu thều thào, giọng nói tuyệt vọng.
Tiếng kêu cứu thảm thiết như một gáo nước lạnh tạt vào Trần Tuấn. Hình ảnh những thôn dân vô tội đang bị hành hạ, đối lập hoàn toàn với lời hứa hẹn về sức mạnh và vinh quang của Ma Sứ Âm Phong. Trong đầu hắn vang vọng lại những lời nói từ quán trà chiều nay: "Đạo Trường Sinh dạy rằng phải kiên định, phải vững chắc." "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Hắn đứng giữa ngã ba đường. Một bên là sức mạnh hư ảo, danh vọng chóng vánh, nhưng phải đánh đổi bằng chính đạo tâm và sự thanh thản trong tâm hồn. Một bên là con đường chông gai, chậm rãi, nhưng giữ vững bản tâm, giữ vững chính nghĩa. Ánh mắt Ma Sứ Âm Phong vẫn đang dán chặt vào hắn, như một con rắn độc chờ đợi con mồi.
"Này tiểu tử, ngươi định làm gì? Ngươi là ai?" Ma Sứ Âm Phong thấy Trần Tuấn do dự, liền cười khẩy, "Đừng nói với ta ngươi còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân hay cứu lũ phàm nhân vô dụng này chứ? Ta đã nói rồi, đi theo ta, ngươi sẽ có tất cả."
Trần Tuấn siết chặt tay. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của gió núi, sức nặng của sự lựa chọn đè nặng lên vai. Hắn nhìn những người thôn dân, nhìn những ánh mắt hoang mang của những tu sĩ trẻ khác, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu của Ma Sứ Âm Phong. Liệu hắn có đủ bản lĩnh để đi theo con đường đã chọn, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của sức mạnh và tà đạo? Đạo tâm của hắn, vừa mới được vun đắp, đang đứng trước thử thách nghiệt ngã nhất.
***
Trong khi Hắc Phong Sơn chìm trong màn đêm với những tiếng gió hú ghê rợn và cuộc đấu tranh nội tâm của Trần Tuấn, tại Tụ Linh Các ở Thiên Đô Thành, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Đây là một kiến trúc nhiều tầng, trang trí tinh xảo, với những pháp trận tụ linh khổng lồ giúp duy trì linh khí dồi dào. Mặc dù đã đêm khuya, nơi đây vẫn nhộn nhịp, sôi động. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nhạc cụ du dương và tiếng pháp khí giao dịch vẫn vang vọng khắp các sảnh đường, xen lẫn mùi thức ăn ngon, rượu mạnh, hương liệu thoang thoảng. Ánh đèn lồng ấm cúng treo khắp nơi, xua tan bóng tối, tạo nên một bức tranh hoàn toàn đối lập với sự u ám bên ngoài.
Trong một góc khuất yên tĩnh trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh Thiên Đô lung linh dưới ánh trăng, Ông Lão Đánh Cờ và Thiên Cơ Lão Nhân đang ngồi đối diện nhau bên một bàn cờ. Ông Lão Đánh Cờ, râu tóc bạc phơ, đôi mắt trầm tư, nhẹ nhàng đặt một quân cờ xuống bàn. Tiếng quân cờ va nhẹ vào mặt bàn ngọc bích tạo ra một âm thanh thanh thoát, như tiếng chuông ngân.
"Lão phu cứ ngỡ kỷ nguyên mới sẽ bình yên hơn, nào ngờ phong ba lại nổi lên nhanh đến vậy." Ông Lão Đánh Cờ khẽ thở dài, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rọi chiếu lên những mái ngói cong vút. "Cổ di tích thức tỉnh, tà đạo nhân cơ hội... Lại là một vòng luẩn quẩn của nhân quả."
Thiên Cơ Lão Nhân, râu tóc bù xù, quần áo trông có vẻ rách rưới nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, nhắm nghiền mắt lại. Tay hắn phẩy phất trần, một làn khói nhẹ bay lên từ đầu trần. "Đây chính là phép thử, lão hữu." Giọng hắn trầm bổng, như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá, nhưng ẩn chứa sự uyên thâm. "Những hạt mầm Đạo tâm Trường Sinh đã gieo, giờ là lúc chúng phải tự mình đứng vững trước bão tố. Nếu chỉ chạy theo sức mạnh tức thời, thì sớm muộn cũng sẽ bị phản phệ."
Ông Lão Đánh Cờ gật gù, vuốt chòm râu bạc. "Con đường của Trường Sinh, tuy chậm mà chắc, nhưng đòi hỏi sự kiên định tột cùng. Liệu thế hệ trẻ có đủ bản lĩnh để đi theo hay không?" Trong câu hỏi của lão, không chỉ có sự nghi vấn mà còn cả một nỗi lo lắng ẩn sâu. Lão đã chứng kiến quá nhiều sự hưng vong của linh khí, quá nhiều đạo thống suy tàn.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ mở mắt, ánh mắt như xuyên thấu cả không gian và thời gian. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Những kẻ chạy theo sức mạnh hư ảo của cổ di tích, hay những lời dụ dỗ của tà đạo, sẽ tự làm suy yếu đạo tâm của mình. Chỉ những ai giữ vững được bản chất, không bị cám dỗ, mới có thể thực sự đi xa trên con đường tu hành này. Con đường của Lục Trường Sinh không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà là một triết lý sống, một ngọn hải đăng giữa biển luân hồi."
Cả hai lão nhân đều trầm ngâm. Họ biết rằng, sự trỗi dậy của các cổ di tích và tà đạo sẽ tiếp tục là một thử thách lớn, buộc các tu sĩ phải liên tục lựa chọn giữa đạo tâm và sức mạnh. Triết lý của Lục Trường Sinh, dù hắn không có mặt để truyền bá trực tiếp, sẽ là ngọn hải đăng cho những người muốn giữ vững đạo tâm trong thời loạn. Sự phân hóa rõ rệt giữa hai con đường tu hành – nhanh chóng và tà ác, hoặc bền vững và chính đạo – sẽ ngày càng gay gắt.
Ông Lão Đánh Cờ lại đặt một quân cờ xuống, quân cờ màu đen nằm im lìm giữa bàn cờ trắng đen, như một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn. "Một nước cờ, một đời người." Lão khẽ nói, "Kỳ cục này, còn xa mới đến hồi kết. Nhưng ta tin, những hạt giống đã gieo sẽ không phụ lòng người."
Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa trở nên xa xăm, như đang nhìn thấy một tương lai mà người khác không thể thấu. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, và những phép thử như thế này, chỉ là những bước chân đầu tiên trên hành trình vĩ đại ấy. Kỷ nguyên mới, với những chồi non đạo tâm vừa hé nở, đang đứng trước một thử thách lớn lao, một phép thử khắc nghiệt để xem liệu chúng có thể vươn mình trở thành đại thụ giữa bão tố hay sẽ bị cuốn trôi vào dòng xoáy của tham vọng và tà ác.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.