Cửu thiên linh giới - Chương 958: Đạo Của Tĩnh Và Động: Tiếng Vọng Từ Linh Giới
Khi Hắc Phong Sơn chìm trong màn đêm với những tiếng gió hú ghê rợn và cuộc đấu tranh nội tâm của Trần Tuấn, tại Tụ Linh Các ở Thiên Đô Thành, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nhạc cụ du dương và tiếng pháp khí giao dịch vẫn vang vọng khắp các sảnh đường, xen lẫn mùi thức ăn ngon, rượu mạnh, hương liệu thoang thoảng. Ánh đèn lồng ấm cúng treo khắp nơi, xua tan bóng tối, tạo nên một bức tranh hoàn toàn đối lập với sự u ám bên ngoài.
Trong một góc khuất yên tĩnh trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh Thiên Đô lung linh dưới ánh trăng, Ông Lão Đánh Cờ và Thiên Cơ Lão Nhân đang ngồi đối diện nhau bên một bàn cờ. Ông Lão Đánh Cờ, râu tóc bạc phơ, đôi mắt trầm tư, nhẹ nhàng đặt một quân cờ xuống bàn. Tiếng quân cờ va nhẹ vào mặt bàn ngọc bích tạo ra một âm thanh thanh thoát, như tiếng chuông ngân.
"Lão phu cứ ngỡ kỷ nguyên mới sẽ bình yên hơn, nào ngờ phong ba lại nổi lên nhanh đến vậy." Ông Lão Đánh Cờ khẽ thở dài, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rọi chiếu lên những mái ngói cong vút. "Cổ di tích thức tỉnh, tà đạo nhân cơ hội... Lại là một vòng luẩn quẩn của nhân quả."
Thiên Cơ Lão Nhân, râu tóc bù xù, quần áo trông có vẻ rách rưới nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, nhắm nghiền mắt lại. Tay hắn phẩy phất trần, một làn khói nhẹ bay lên từ đầu trần. "Đây chính là phép thử, lão hữu." Giọng hắn trầm bổng, như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá, nhưng ẩn chứa sự uyên thâm. "Những hạt mầm Đạo tâm Trường Sinh đã gieo, giờ là lúc chúng phải tự mình đứng vững trước bão tố. Nếu chỉ chạy theo sức mạnh tức thời, thì sớm muộn cũng sẽ bị phản phệ."
Ông Lão Đánh Cờ gật gù, vuốt chòm râu bạc. "Con đường của Trường Sinh, tuy chậm mà chắc, nhưng đòi hỏi sự kiên định tột cùng. Liệu thế hệ trẻ có đủ bản lĩnh để đi theo hay không?" Trong câu hỏi của lão, không chỉ có sự nghi vấn mà còn cả một nỗi lo lắng ẩn sâu. Lão đã chứng kiến quá nhiều sự hưng vong của linh khí, quá nhiều đạo thống suy tàn.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ mở mắt, ánh mắt như xuyên thấu cả không gian và thời gian. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Những kẻ chạy theo sức mạnh hư ảo của cổ di tích, hay những lời dụ dỗ của tà đạo, sẽ tự làm suy yếu đạo tâm của mình. Chỉ những ai giữ vững được bản chất, không bị cám dỗ, mới có thể thực sự đi xa trên con đường tu hành này. Con đường của Lục Trường Sinh không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà là một triết lý sống, một ngọn hải đăng giữa biển luân hồi."
Cả hai lão nhân đều trầm ngâm. Họ biết rằng, sự trỗi dậy của các cổ di tích và tà đạo sẽ tiếp tục là một thử thách lớn, buộc các tu sĩ phải liên tục lựa chọn giữa đạo tâm và sức mạnh. Triết lý của Lục Trường Sinh, dù hắn không có mặt để truyền bá trực tiếp, sẽ là ngọn hải đăng cho những người muốn giữ vững đạo tâm trong thời loạn. Sự phân hóa rõ rệt giữa hai con đường tu hành – nhanh chóng và tà ác, hoặc bền vững và chính đạo – sẽ ngày càng gay gắt.
Ông Lão Đánh Cờ lại đặt một quân cờ xuống, quân cờ màu đen nằm im lìm giữa bàn cờ trắng đen, như một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn. "Một nước cờ, một đời người." Lão khẽ nói, "Kỳ cục này, còn xa mới đến hồi kết. Nhưng ta tin, những hạt giống đã gieo sẽ không phụ lòng người."
Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa trở nên xa xăm, như đang nhìn thấy một tương lai mà người khác không thể thấu. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, và những phép thử như thế này, chỉ là những bước chân đầu tiên trên hành trình vĩ đại ấy. Kỷ nguyên mới, với những chồi non đạo tâm vừa hé nở, đang đứng trước một thử thách lớn lao, một phép thử khắc nghiệt để xem liệu chúng có thể vươn mình trở thành đại thụ giữa bão tố hay sẽ bị cuốn trôi vào dòng xoáy của tham vọng và tà ác.
***
Trong khi thế sự xoay vần, linh khí hỗn loạn nơi trần thế, trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong cao vời vợi, một cảnh tượng hoàn toàn khác đang diễn ra. Bình minh vừa ló dạng, chiếu rọi những tia nắng hồng nhạt đầu tiên lên biển mây cuồn cuộn bên dưới, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn. Không khí nơi đây lạnh lẽo, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn trên từng phiến đá, nhưng lại tinh khiết đến lạ thường, như chưa từng bị vẩn đục bởi khói bụi nhân gian. Tiếng gió thổi qua các vách đá dựng đứng, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng sáo cổ xưa, hòa cùng tiếng chim hót xa xăm từ những cánh rừng cổ thụ ẩn mình trong sương sớm.
Trên một tảng đá phẳng lì, bề mặt nhẵn bóng như gương được bao phủ bởi một lớp rêu phong màu ngọc bích, Lục Trường Sinh đang ngồi xếp bằng trong tư thế nhập định. Thân ảnh hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả, như một cây cổ thụ đã trải qua trăm ngàn phong ba bão táp. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh nay nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở đều đặn. Mái tóc đen dài, mượt mà được buộc gọn gàng bằng một sợi dây thừng gai đơn giản, buông xõa trên tấm đạo bào vải thô màu xanh đậm đã bạc màu theo năm tháng. Bộ trang phục tuy giản dị, không hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát, thoát tục, hòa mình vào cảnh sắc hùng vĩ xung quanh.
Hơi thở của Lục Trường Sinh nhẹ nhàng, đều đặn, không khác gì nhịp điệu của thiên địa. Mỗi lần hắn hít vào, linh khí thanh tịnh từ bốn phương tám hướng như bị một lực vô hình nào đó dẫn dắt, hội tụ về phía hắn, luân chuyển qua từng kinh mạch, tế bào. Mỗi lần hắn thở ra, một làn sương mờ ảo, tinh khiết lại thoát ra từ khoang miệng, hòa vào không gian, mang theo những tạp chất đã được gột rửa. Xung quanh hắn, linh khí ngưng tụ thành một vầng sáng mờ ảo, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ, bồng bềnh như một giấc mơ huyền ảo. Vầng sáng ấy không chói chang, không rực rỡ, mà dịu dàng, an lành, bao bọc lấy hắn trong một lớp màng bảo hộ vô hình. Cảm giác lạnh lẽo của sương đêm như bị xua tan bởi sự ấm áp toát ra từ nội thể hắn, một sự ấm áp không phải từ nhiệt lượng, mà từ nguồn năng lượng dồi dào của sự sống và đạo pháp.
Hắn như một pho tượng đá cổ kính, hoàn toàn tĩnh lặng, không một chút dao động bên ngoài, nhưng nội tâm lại vô cùng rộng lớn, bao trùm. Trong thức hải, vạn vật đều quy về một mối, Đạo vận luân chuyển không ngừng, những tri thức mà hắn đã chiêm nghiệm qua bao năm tháng như những dòng sông lớn đổ về biển cả, tạo nên một biển tri thức mênh mông, vô tận. Hắn không còn là hắn, mà là một phần của vũ trụ, hòa mình vào sự vận hành của vạn vật. Thời gian dường như ngừng trôi, không gian dường như co lại, chỉ còn lại sự tồn tại thuần túy của Lục Trường Sinh và Đạo. Tĩnh lặng, nhưng không phải là trống rỗng. Bình yên, nhưng không phải là vô tri. Đó là một trạng thái mà vạn pháp đều quy về một, vạn tượng đều hiện rõ, một sự thấu triệt đến tận cùng bản nguyên của sự vật.
Khi những tia nắng ban mai dần trở nên rực rỡ hơn, xua tan hoàn toàn màn sương mờ ảo, đánh thức vạn vật, Lục Trường Sinh khẽ cử động. Đó là một chuyển động rất nhẹ, như một chiếc lá rơi, một cánh hoa khẽ lay động, nhưng lại mang theo một sự thay đổi tinh tế trong toàn bộ không gian xung quanh. Vầng sáng linh khí bao quanh hắn từ từ tan biến, hòa vào không khí, trả lại sự trong lành vốn có. Đôi mắt đen láy của hắn từ từ hé mở. Không có sự đột ngột hay vội vã, chỉ có một sự chuyển đổi tự nhiên, như dòng chảy của con sông êm đềm. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư của sự nhập định, mà thay vào đó là một sự thanh tịnh, sáng suốt, như vừa được gột rửa bởi dòng suối nguồn của Đạo. Từ sâu thẳm con ngươi, một ánh sáng hiếm hoi lóe lên, như ánh sao đêm phản chiếu trong hồ nước tĩnh lặng, chứa đựng sự thấu triệt và bình an tuyệt đối.
***
Khi đôi mắt hắn hoàn toàn hé mở, ánh nhìn không còn tập trung vào nội tại mà hướng về phía chân trời, một cảm giác kỳ lạ, như những làn sóng vô hình, bỗng xao động trong thức hải hắn. Đó không phải là một cảm giác đau đớn hay nguy hiểm trực tiếp, mà là một sự biến chuyển sâu rộng, một tiếng vọng trầm đục từ tận cùng Cửu Thiên Linh Giới, lan truyền đến tận nơi ẩn cư thanh tịnh của hắn. Cảm giác này giống như mặt hồ phẳng lặng bỗng xuất hiện những gợn sóng lăn tăn, dù không mạnh mẽ nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh mịch tuyệt đối.
Hắn khẽ nhíu mày, biểu lộ cảm xúc hiếm hoi trên khuôn mặt vẫn còn vương nét thanh tịnh của sự nhập định. Những làn sóng ấy không phải là một thông điệp rõ ràng, mà là một sự hỗn loạn của linh khí, một sự bất an lan tỏa, một sự va chạm của vô số nhân quả đang hình thành. Trong tâm trí hắn, những mảnh ghép rời rạc về thế sự mà hắn từng nghe thoáng qua, hoặc vô tình cảm nhận được từ xa, bỗng chốc hiện lên rõ ràng hơn, kết nối lại thành một bức tranh mờ ảo nhưng đầy biến động. Hắn nhớ lại những tin tức lướt qua về Cổ Di Tích thức tỉnh, giải phóng linh khí hỗn loạn và các bảo vật cổ xưa, thu hút vô số tu sĩ. Hắn nhớ về những lời đồn đại về sự trỗi dậy của tà đạo, những kẻ đã lợi dụng sự hỗn loạn để gieo rắc sợ hãi và cám dỗ. Và hắn cũng nhớ về những 'chồi non đạo tâm' – những tu sĩ trẻ đang cố gắng đi theo con đường 'chậm mà chắc', con đường mà hắn đã khai mở. Tất cả như một bản giao hưởng hỗn loạn, một khúc ca bi tráng của thời đại mới, vang vọng đến tận nơi ẩn cư của hắn, dù cách xa vạn dặm.
Lục Trường Sinh đứng dậy khỏi tảng đá, bước chân nhẹ như không, không làm xao động một hạt bụi nào. Hắn tiến đến mép vách đá, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh bao la của Cửu Thiên Linh Giới. Ánh mắt hắn lướt qua những đỉnh núi trùng điệp, những dòng sông uốn lượn, những biển mây trắng xóa, xa hơn nữa là những vùng đất xa xôi mà hắn chưa từng đặt chân tới. Dù ở một nơi thanh tịnh, tách biệt khỏi phàm trần, hắn vẫn không thể hoàn toàn cắt đứt sợi dây liên kết vô hình với thế giới. Đạo của hắn, dù là 'tĩnh', nhưng không phải là 'vô vi' theo nghĩa thờ ơ, mà là một sự tĩnh lặng để cảm nhận, để thấu triệt.
"Dao động này... không phải từ một nơi, mà từ khắp nơi." Giọng Lục Trường Sinh trầm ấm, khẽ khàng như tiếng gió thoảng, tự nhủ với chính mình, từng lời như được khắc sâu vào không gian. "Cổ Di Tích... Tà Đạo... Làn sóng mới của tu hành... Tất cả đều là 'động'." Hắn dừng lại một chút, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, như đang cảm nhận một dòng chảy không thể chạm tới. "Cái 'động' này... nó không ngừng nghỉ, không ngừng biến hóa. Mỗi một sự kiện, mỗi một ý niệm, đều là một gợn sóng, một sự thay đổi."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sâu hơn. Những làn sóng hỗn loạn đó, không chỉ là sự biến động bên ngoài, mà còn là sự xao động trong tâm hồn của vô số sinh linh. Nỗi sợ hãi, tham vọng, lòng kiên định, sự hoài nghi – tất cả đều đan xen vào nhau, tạo nên một trường năng lượng phức tạp. Hắn không phán xét, chỉ cảm nhận. Đạo của hắn dạy hắn không can thiệp trực tiếp vào nhân quả, nhưng không có nghĩa là hắn không quan tâm đến sự vận hành của nó. Hắn chỉ đơn thuần quan sát, thấu hiểu, và để bản thân mình trở thành một tấm gương phản chiếu cho những gì đang xảy ra.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh những tu sĩ trẻ tuổi, với đạo tâm non nớt nhưng đầy nhiệt huyết, đang cố gắng chống lại cám dỗ của sức mạnh tức thời hiện lên. Hắn cũng thấy những kẻ tà đạo, với ánh mắt vẩn đục và dã tâm cuồng loạn, đang cố gắng lợi dụng sự hỗn loạn để đạt được mục đích đen tối của mình. Đó là cuộc chiến vĩnh cửu giữa chính và tà, giữa thiện và ác, giữa sự kiên định và sự sa ngã. Và Lục Trường Sinh biết, những gì đang diễn ra chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên sẽ đòi hỏi sự kiên định tột cùng từ những ai chọn con đường chính đạo. Những hạt mầm mà hắn đã vô tình gieo trồng, giờ đây đang đứng trước thử thách đầu tiên, và chúng cần phải tự mình vươn lên. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời khẳng định, một lời nhắc nhở không chỉ cho bản thân mà cho tất cả những ai đang lắng nghe tiếng vọng của Đạo. Hắn hiểu rằng, sự tĩnh lặng của hắn không phải là trốn tránh, mà là một nền tảng vững chắc để đối mặt với những biến động đó, một cách thấu triệt mà không bị cuốn vào vòng xoáy.
***
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả tinh không bao la. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự sống và cái chết, sự tĩnh lặng và hỗn loạn đang đan xen trong vạn vật. Tiếng gió trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong không ngừng thổi, mang theo hơi lạnh của độ cao và sự tinh khiết của không gian. Dưới chân hắn, biển mây vẫn cuồn cuộn trôi, tạo nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ. Những tia nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn, xua tan hoàn toàn màn sương còn sót lại, làm lộ ra những vách đá sừng sững, những cây tùng cổ thụ vươn mình ra khỏi khe đá, kiên cường bám trụ.
Hắn bước chậm rãi dọc theo mép vách đá, mỗi bước chân đều vững vàng, hòa hợp với nhịp điệu của thiên địa. Dáng người không cao lớn, hơi gầy của hắn như hòa tan vào cảnh vật hùng vĩ, trở thành một phần của ngọn núi, của bầu trời. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là một sự thấu suốt, như nhìn xuyên qua được bản chất của vạn vật. Hắn chiêm nghiệm, không phải bằng suy nghĩ logic, mà bằng cảm nhận trực giác, bằng sự kết nối sâu sắc với Đạo.
"Đạo không phải là cố chấp vào tĩnh, cũng không phải là buông thả theo động." Giọng hắn lại vang lên, không phải là lời nói, mà là một sự cộng hưởng của tư tưởng với không gian xung quanh. "Tĩnh là gốc rễ, động là cành lá. Chỉ khi gốc rễ vững chắc, cành lá mới có thể vươn xa mà không bị gãy đổ." Hắn dừng lại, nhìn vào một cây tùng cổ thụ đang vươn mình ra khỏi vách đá cheo leo, gốc rễ của nó bám sâu vào từng kẽ nứt, thân cây vững chãi, cành lá vươn rộng đón gió. Đó chính là biểu tượng của sự 'tĩnh' và 'động' hài hòa. Gốc rễ tĩnh lặng, kiên cố, nhưng cành lá lại không ngừng vươn xa, đón nhận sự thay đổi của thời tiết, của thời gian.
Con đường của hắn – con đường của đạo tâm kiên cố, chậm rãi – chính là sự 'tĩnh' cần thiết trong một thế giới đầy 'động'. Hắn không chạy theo tốc độ, không tranh giành sức mạnh tức thời, mà chú trọng vào việc bồi đắp nội tại, làm vững chắc gốc rễ của bản thân. Đó là sự 'tĩnh' để không bị cuốn trôi bởi những cơn sóng dữ dội của tham vọng, của quyền lực.
"Sự tĩnh lặng của ta, không phải là trốn tránh thế sự, mà là để cảm nhận rõ hơn những biến động của nó." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng vẫn nhẹ nhàng trôi. "Đạo của ta, là tĩnh giữa vạn động, là vững vàng giữa cuồng phong bão táp." Hắn không cần phải trực tiếp ra tay để thay đổi thế cục. Sự tồn tại của hắn, con đường của hắn, triết lý của hắn, đã và đang tự thân tạo ra những ảnh hưởng sâu sắc. Những hạt mầm đạo tâm mà hắn đã vô tình gieo rắc, giờ đây đang đối mặt với thử thách, và mỗi sự lựa chọn của chúng chính là một minh chứng cho sự đúng đắn của con đường 'tĩnh' này.
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm lay động vạt áo đạo bào của Lục Trường Sinh. Hắn không hề né tránh, mà để cơn gió vuốt ve, cảm nhận sức mạnh của thiên nhiên. "Cân bằng... đó mới là bản chất." Hắn lại nói, ánh mắt đầy trí tuệ. "Tĩnh dưỡng động, động làm sáng tỏ tĩnh. Không có tĩnh thì động sẽ trở nên cuồng loạn, không có động thì tĩnh sẽ hóa thành chết chóc." Sự hỗn loạn của Cổ Di Tích và tà đạo là cái 'động' tất yếu của một chu kỳ biến thiên, nhưng chính trong cái 'động' ấy, những giá trị của sự 'tĩnh' mới được khẳng định rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Kỷ nguyên mới này, sẽ là thử thách cho cả hai." Lục Trường Sinh khẽ thở dài, nhưng không phải là thở dài vì lo lắng, mà là vì một sự thấu hiểu sâu sắc. "Những ai chỉ biết chạy theo cái 'động' bên ngoài mà quên đi cái 'tĩnh' bên trong, sớm muộn cũng sẽ tự mình hủy diệt. Ngược lại, những ai giữ được 'tĩnh' giữa vạn 'động', sẽ vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết." Con đường của hắn, một con đường không có hồi kết, vẫn sẽ tiếp diễn. Sự chiêm nghiệm sâu sắc về 'tĩnh' và 'động' này không chỉ giúp hắn củng cố đạo tâm, mà còn là chìa khóa để đối phó với những thử thách lớn hơn trong tương lai, những hiểm họa mà ngay cả Thiên Cơ Lão Nhân cũng khó lòng nhìn thấu.
Lục Trường Sinh quay lưng lại với vách đá, hướng về phía ngôi đình nhỏ mà hắn tự tay dựng lên trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong. Bước chân hắn vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong tâm trí hắn, một cánh cửa mới của sự thấu triệt đã hé mở. Dù ẩn mình giữa thiên địa, hắn vẫn là trung tâm của một dòng chảy vĩ đại, một điểm tựa vững chắc giữa sự hỗn loạn của thế gian. Con đường tu hành của hắn, một con đường của sự tĩnh lặng và thấu triệt, vẫn còn rất dài, rất xa, và những phép thử như thế này, chỉ là những bước chân đầu tiên trên hành trình vĩ đại ấy.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.