Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 960: Tiếng Vọng Của Vô Cực: Liên Kết Với Bản Nguyên Vũ Trụ

Đêm đó, trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, ánh trăng vẫn giãi bày vằng vặc như một tấm gương bạc khổng lồ treo trên nền trời thăm thẳm, nhưng giờ đây, sự tịch mịch đã đạt đến một cảnh giới khác. Gió vẫn rì rào, côn trùng vẫn rả rích, song những âm thanh ấy dường như đã lùi xa, trở thành một phần của bức màn vô hình bao bọc lấy Lục Trường Sinh. Hắn vẫn ngồi xếp bằng trên nền đá phẳng lặng, thân thể tựa như đã hóa đá, hoàn toàn hòa mình vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của Thiên Nguyệt Phong. Hơi thở của hắn nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra, mỗi nhịp phập phồng đều như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ vô tận. Linh khí xung quanh hắn, vốn đã trong lành và dồi dào, giờ đây tụ lại thành một vầng sáng mờ ảo, không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là một sự cộng hưởng tinh tế, lay động nhẹ nhàng theo nhịp đập vô hình của thiên địa.

Dư âm về sự đột phá của Lý Phàm, về cái “tiếng vọng Đạo tâm” mạnh mẽ từ chương trước, vẫn còn lẩn quất trong tâm trí Lục Trường Sinh, như những gợn sóng cuối cùng trên một mặt biển vừa dứt bão. Hắn đã thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa của sự kiện ấy – một minh chứng sống động cho con đường hắn đã chọn, con đường của sự kiên định nội tại, của “tĩnh” trong “động”. Lý Phàm, một phàm nhân vô danh, đã không tìm kiếm sức mạnh bạo liệt, không chạy theo những cổ di tích hay tà thuật mê hoặc, mà lại chọn cách tôi luyện Đạo tâm, tựa như một cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, vững vàng trước mọi phong ba. Sự đột phá của Lý Phàm không phải là một tiếng sấm vang trời, mà là một đóa hoa linh khí âm thầm nở rộ giữa sa mạc khô cằn, nhắc nhở thế gian về một loại sức mạnh khác, một sự kiên cường không cần phô trương.

Nhưng giờ đây, những gợn sóng ấy dần tan biến, nhường chỗ cho một sự trống rỗng sâu thẳm hơn trong tâm cảnh Lục Trường Sinh. Không phải là sự trống rỗng của vô vọng, mà là sự trống rỗng của một không gian vô hạn đang chờ đợi được lấp đầy bởi những chiêm nghiệm mới, những khám phá vĩ đại hơn. Trong cõi tịch mịch ấy, hắn không còn bận tâm đến những sự kiện bên ngoài, dù là lớn lao hay nhỏ bé. Ý thức của hắn dần tách rời khỏi mọi khái niệm hữu hạn, mọi định nghĩa về tu vi, cảnh giới mà thế nhân vẫn thường tôn sùng.

“Tĩnh… Động…” Lục Trường Sinh thầm thì trong tâm thức, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một luồng ý niệm thuần túy. “Không chỉ là sự đối lập, mà là hai mặt của một đồng xu. Đạo tâm kiên định của Lý Phàm không phải là cô lập, không phải là sự tự tách biệt khỏi thế gian. Ngược lại, đó chính là một phản ứng tự nhiên, một sự điều chỉnh nội tại để hòa hợp với dòng chảy của vạn vật. Khi thế giới bên ngoài càng hỗn loạn, càng chao đảo, thì cái tĩnh trong tâm càng trở nên thiết yếu, như một neo vững chắc giữa biển khơi bão tố.” Hắn nhận ra, sự kiên định của Lý Phàm không phải là sự kháng cự, mà là một hình thái của sự dung hòa, của việc tìm thấy điểm cân bằng giữa bản thân và dòng chảy vĩnh cửu của Đại Đạo. Nó là một sự chấp nhận, một sự thuận theo lẽ tự nhiên, nhưng lại được củng cố bằng ý chí sắt đá và niềm tin không lay chuyển. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự liên kết mỏng manh, tựa tơ trời, đang hình thành giữa bản thân hắn và cái Đạo tâm thuần túy ấy của Lý Phàm, không phải là truyền thừa, mà là một sự cộng hưởng, một lời thì thầm thấu triệt giữa hai linh hồn đồng điệu. Chính sự cộng hưởng này đã mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của hắn, một cánh cửa dẫn vào vực sâu hơn của Đại Đạo.

Trong cõi tĩnh mịch tuyệt đối, khi bóng đêm dần tan và tinh không bắt đầu nhạt phai, ý thức của Lục Trường Sinh dần tách rời khỏi khái niệm không gian và thời gian. Hắn không còn là Lục Trường Sinh ngồi trên Thiên Nguyệt Phong, mà là một điểm tồn tại vô định, một hạt bụi trong dòng chảy vĩ đại của vũ trụ. Hắn không còn 'cảm nhận' các sự kiện bên ngoài thông qua ngũ quan, mà thay vào đó, hắn 'trực giác' được một dòng chảy vĩ đại, một mạng lưới liên kết vô hình, chằng chịt, kết nối mọi thứ trong vũ trụ. Đó không phải là một tiếng vọng từ Linh Giới hữu hình, không phải là âm thanh của linh khí hay thần thông, mà là một 'tiếng vọng' từ chính bản nguyên của tồn tại, một nhịp đập nguyên thủy, trầm hùng của Đại Đạo.

Hắn cảm thấy như mình đang du hành qua vô tận không gian và thời gian, không phải bằng thân thể, mà bằng ý niệm. Hắn nhìn thấy những tinh vân rực rỡ sinh diệt, những tinh cầu hình thành và tan vỡ, những dòng linh khí cuồn cuộn chảy qua các không gian, những sợi nhân quả vô hình đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ. Tất cả không phải là những hình ảnh rời rạc, mà là một thể thống nhất, một bản giao hưởng vĩ đại mà mỗi sinh linh, mỗi hạt bụi đều là một nốt nhạc.

“Cái tĩnh không phải là sự ngừng lại, không phải là sự chết lặng vô tri,” Lục Trường Sinh suy tư, những ý niệm hóa thành ánh sáng trong tâm cảnh hắn. “Mà là điểm cân bằng của vô số cái động. Giữa hàng tỷ tinh tú không ngừng vận hành, giữa vạn vật sinh sôi nảy nở, luôn có một trục quay bất biến, một quy luật tồn tại vĩnh hằng. Đó chính là cái tĩnh, cái bất di bất dịch ẩn chứa trong vô tận biến hóa.” Hắn bắt đầu thấu hiểu rằng, sự tĩnh lặng mà hắn theo đuổi không phải là sự từ bỏ thế giới, mà là việc tìm ra cái tâm điểm, cái gốc rễ vững chắc để từ đó quan sát và dung hòa mọi sự biến động.

“Và cái động,” hắn tiếp tục chiêm nghiệm, “không phải là hỗn loạn, không phải là sự vô trật tự. Mà là biểu hiện của sự sống, sự biến hóa không ngừng của Đại Đạo. Sinh, lão, bệnh, tử; thành, trụ, hoại, không – tất cả đều là những hình thái của cái động, những vòng tuần hoàn tất yếu. Chúng không hủy diệt mà chỉ chuyển hóa, không mất đi mà chỉ thay hình đổi dạng.” Lục Trường Sinh cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong linh hồn. Hắn nhận ra, chính sự dao động của linh khí, sự hưng vong của đạo thống, sự trỗi dậy của tà đạo và sự thức tỉnh của cổ di tích mà hắn từng cảm nhận, tất cả đều là những nốt nhạc trong bản giao hưởng vĩ đại này, những biểu hiện của cái động trong chu kỳ vô tận.

“Và ta,” một ý niệm khác lóe lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết, “là một phần của cả hai, đồng thời lại vượt ra ngoài cả hai.” Hắn không phải là kẻ đứng ngoài quan sát, cũng không phải là kẻ bị cuốn vào vòng xoáy. Hắn là một phần của dòng chảy, nhưng lại có khả năng đạt đến sự tĩnh lặng để cảm nhận toàn bộ dòng chảy ấy. Một luồng sáng yếu ớt, tựa như ánh bình minh đầu tiên, lóe lên trong tâm cảnh của Lục Trường Sinh. Đó không phải là ánh sáng vật lý, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của một tri giác hoàn toàn mới mẻ, mở ra một chân trời nhận thức chưa từng có. Hắn cảm thấy mình đã bước qua một ngưỡng cửa vô hình, từ việc chiêm nghiệm sự cân bằng 'tĩnh' và 'động' đến việc trực tiếp cảm nhận 'nhịp đập' của chính vũ trụ, của bản nguyên vạn vật. Sự liên kết này sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng lời, nó là sự hợp nhất giữa bản thể và Đại Đạo, một khoảnh khắc của sự vô ngã mà hữu ngã.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng cả đỉnh Thiên Nguyệt Phong, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn không còn là sự trầm tư thường thấy, cũng không mang vẻ mệt mỏi của một đêm dài nhập định, mà là một sự bình thản sâu thẳm, tĩnh lặng đến kinh ngạc, pha lẫn chút rạng rỡ của sự giác ngộ. Đôi mắt đen láy ấy giờ đây tựa như chứa đựng cả tinh không vạn tượng, không còn nhìn thế giới bằng nhục nhãn phàm tục, mà bằng một loại “linh nhãn” vô hình, thấu triệt mọi bản nguyên.

Hắn không có đột phá tu vi, không có linh khí bùng nổ, không có bất kỳ dị tượng nào chấn động thiên địa. Mọi thứ vẫn yên bình như cũ, nhưng bên trong Lục Trường Sinh, một sự thăng hoa vĩ đại đã diễn ra. Cảm giác về Đạo đã thăng hoa lên một tầm cao mới, vượt xa mọi cảnh giới mà tu sĩ bình thường vẫn theo đuổi. Hắn cảm thấy mình và vạn vật không còn là hai khái niệm riêng biệt, mà là một thể thống nhất, một sự liên kết vô tận, không có khởi đầu cũng không có kết thúc. Tựa như một giọt nước đã hòa vào đại dương, nhưng vẫn giữ được bản chất của một giọt nước, đồng thời thấu hiểu được bản chất của cả đại dương. Hắn đã ‘chạm’ vào bản chất của vũ trụ, một sự liên kết vượt ra ngoài mọi cảnh giới tu hành hữu hình mà người đời vẫn tranh giành, chạy theo.

Đây là một bước tiến lớn trên con đường ‘vô vi’ của hắn, một sự thấu hiểu mà chỉ có thể đạt được qua sự tịch mịch tuyệt đối và chiêm nghiệm sâu sắc nhất. Hắn hiểu rằng, sức mạnh không nằm ở việc kiểm soát hay thao túng linh khí, mà nằm ở sự hòa hợp, sự thuận theo dòng chảy của Đại Đạo. Hắn đã thực sự trở thành một phần của “nhịp đập” vũ trụ, một người có thể cảm nhận những biến động tinh tế nhất, những thay đổi sâu xa nhất của thiên địa, những hiểm họa tiềm ẩn hay những cơ hội đang dần hình thành mà người thường không thể thấy.

“Đạo không có hình, nhưng hiển hiện trong vạn vật,” Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió sớm mai, gần như tự nói với chính mình. Đạo của hắn, vốn dĩ đã là một con đường khác biệt, giờ đây càng trở nên độc nhất vô nhị. “Vũ trụ là một bản giao hưởng, và ta, cuối cùng đã nghe được một nốt trầm sâu thẳm nhất của nó.” Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm, còn thấu triệt được sự vận hành của từng nốt nhạc, từng giai điệu. Sự thấu hiểu này sẽ định hình con đường của Lục Trường Sinh trong kỷ nguyên mới, nơi hắn có thể tác động đến thế giới một cách gián tiếp nhưng sâu sắc, không cần tranh giành hay can thiệp trực tiếp, giống như một nhạc trưởng vô hình điều khiển bản giao hưởng vĩ đại.

Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tư nhưng giờ đây ánh lên vẻ minh triết. Một cảm giác thư thái và thông suốt lan tỏa khắp cơ thể, tựa như mọi gông cùm vô hình đã được cởi bỏ. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, những tia nắng vàng rực rỡ xua tan màn đêm. Một nụ cười thản nhiên, nhưng đầy ẩn ý, thoáng qua trên môi hắn. Con đường phía trước, dù vô tận và đầy thử thách, giờ đây đối với hắn không còn là một gánh nặng, mà là một hành trình chiêm nghiệm không ngừng, một sự khám phá vĩnh cửu về bản chất của thời gian, không gian, và vô số nguyên lý khác của Đại Đạo. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free