Cửu thiên linh giới - Chương 961: Dòng Chảy Vô Thường: Khám Phá Trật Tự Ẩn Trong Thời Gian và Không Gian
Ánh bình minh đầu tiên đã xua tan màn đêm trên Thiên Nguyệt Phong, mang theo sự giác ngộ mới mẻ cho Lục Trường Sinh. Nhưng khi vạn vật thức giấc, tâm thức của hắn không vì thế mà ngưng nghỉ. Khác với những tu sĩ khác mượn ngày để tu luyện, đêm để nghỉ ngơi, Lục Trường Sinh lại thường chọn những đêm khuya tĩnh mịch nhất, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, để lắng nghe những tiếng vọng thầm kín nhất của Đại Đạo.
Đêm đó, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời xanh thẫm, rải một màn bạc huyền ảo lên khắp đỉnh Thiên Nguyệt Phong. Gió thổi qua những khe đá, mang theo hơi lạnh của sương đêm, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng thì thầm của ngàn năm cổ thụ. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây rậm rạp, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chim đêm lướt qua, càng tô đậm thêm vẻ tịch mịch, u tịch của chốn này. Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra từ vách núi, lưng tựa vào vách đá sần sùi, cơ thể bất động như một pho tượng đá đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm của hắn gần như hòa lẫn vào màu sắc của đá núi và bóng đêm, chỉ có đôi mắt đen láy, vẫn còn vương vấn chút rạng rỡ của sự giác ngộ từ ban sáng, giờ đây lại chìm sâu vào sự trầm tư vô tận.
Mùi đá lạnh lẽo và sương đêm ẩm ướt bao trùm không gian, nhưng Lục Trường Sinh dường như không hề cảm thấy sự lạnh lẽo đó. Tâm thức hắn đã vượt thoát khỏi giới hạn của thân xác phàm trần, du hành vào một không gian vô hình, nơi những nguyên lý cơ bản của vũ trụ đang cất lên tiếng ca trầm hùng. Sau sự kiện của Lý Phàm, sau khoảnh khắc cảm nhận được "nhịp đập" của bản nguyên vũ trụ, Lục Trường Sinh không ngừng chiêm nghiệm về mối liên hệ giữa 'tĩnh' và 'động', giữa sự cá biệt của một cá thể với sự bao la của vạn vật. Tiếng vọng mà hắn cảm nhận được không còn là một giai điệu mơ hồ, mà đã dần trở thành một bản giao hưởng phức tạp, đa tầng, nơi mỗi nốt nhạc đều chứa đựng một quy luật, một bí mật.
Hắn cảm nhận được sự tuần hoàn không ngừng của linh khí trong thiên địa, từ những mạch ngầm sâu thẳm dưới lòng đất đến những tầng mây cao vợi trên đỉnh trời, tất cả đều theo một chu kỳ sinh diệt, tụ tán. Từng tinh tú xa xôi lấp lánh trên bầu trời đêm, mỗi vì sao lại là một thế giới, một vòng đời riêng, nhưng tất cả đều nằm trong một trật tự vũ trụ không thể lay chuyển. Hắn lắng nghe tiếng vọng của Đại Đạo, không phải bằng tai phàm, mà bằng linh giác đã được tôi luyện đến mức độ tinh khiết nhất. Tiếng vọng ấy không phải là âm thanh, mà là một cảm nhận sâu sắc về sự vận hành, về sự tồn tại của vạn vật. Hắn nhận ra rằng, sự đột phá của Lý Phàm, tưởng chừng chỉ là một đốm lửa nhỏ, lại là một phần của dòng chảy vĩ đại, một minh chứng sống động cho việc Đạo có thể hiển hiện qua bất kỳ cá thể nào, miễn là đạo tâm đủ kiên cố.
"Cái tĩnh và cái động, vốn là một," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm. "Cái tĩnh không phải là bất biến, mà là sự tụ lại của vô số cái động vi tế. Cái động không phải là hỗn loạn, mà là sự chuyển hóa của cái tĩnh. Giống như một dòng sông, nhìn thì chảy không ngừng, nhưng bản thân mỗi giọt nước lại có khoảnh khắc tĩnh lặng khi bị cuốn trôi." Hắn nhìn lên trời cao, nơi những vì sao như những viên ngọc trai vĩnh cửu, nhưng trong tâm thức hắn, chúng lại không ngừng sinh diệt, hợp tan qua hàng tỷ năm. Sự bất động của một ngọn núi chỉ là tương đối, bởi sâu bên trong, nó vẫn không ngừng bị phong hóa, bị linh khí chuyển hóa, biến đổi.
Trong trạng thái nhập định sâu sắc ấy, hắn đã vượt qua khỏi khái niệm về thời gian và không gian hữu hình, thứ mà người phàm và cả tu sĩ bình thường vẫn thường bị ràng buộc. Hắn không còn cảm nhận thời gian trôi theo từng khắc, từng giờ, mà là một dòng chảy vô tận, một chuỗi sự kiện không ngừng nối tiếp nhau, từ khởi nguyên đến vô tận. Không gian cũng không còn là những chiều giới cụ thể, mà là một tấm lưới vô biên, nơi mọi điểm đều có thể liên kết, mọi vật thể đều là một phần của tổng thể. Cảm giác hòa mình vào "nhịp đập" vũ trụ từ trước đã sâu sắc, giờ đây lại càng thêm rõ ràng, như thể hắn đã tìm thấy một sợi dây vô hình liên kết mình với mọi ngóc ngách của càn khôn. Hắn không chỉ là người quan sát, mà còn là một phần nhỏ bé, nhưng không thể thiếu, trong vũ trụ vĩ đại này.
Tâm cảnh của Lục Trường Sinh là một không gian vô tận, không bị giới hạn bởi hình dạng hay màu sắc. Nó là một vũ trụ thu nhỏ, nơi những suy nghĩ và cảm nhận của hắn hiện hình thành những dòng chảy năng lượng huyền ảo, những khối ánh sáng lung linh. Nơi đây không có âm thanh, không có mùi hương, không có bất kỳ xúc giác vật lý nào, nhưng lại tràn ngập một cảm giác sâu sắc về sự hiện hữu, về bản chất của vạn vật. Trong không gian tâm thức ấy, Lục Trường Sinh không còn thấy Thiên Nguyệt Phong hay bất kỳ cảnh vật cụ thể nào của Cửu Thiên Linh Giới. Thay vào đó, hắn thấy mình đứng giữa một dòng chảy vô tận của ánh sáng và bóng tối, của sinh và diệt.
Những ngọn núi sừng sững mà hắn vẫn thường thấy bên ngoài, giờ đây trong tâm cảnh lại chỉ là những xoáy năng lượng khổng lồ, ngưng đọng trong một khoảnh khắc nhất định, rồi lại dần tan rã, biến đổi thành những hình thái khác. Những dòng sông cuồn cuộn chảy xiết không ngừng là biểu hiện rõ nét nhất của sự biến đổi, của dòng chảy thời gian và không gian. Hắn nhìn thấy sự hình thành của những tinh cầu, từ những đám bụi sao li ti dần tụ lại, nén chặt dưới sức hút khổng lồ, bùng cháy rực rỡ như những ngọn đuốc vĩ đại của vũ trụ. Rồi sau hàng tỷ năm, chúng lại dần lụi tàn, trở thành những tàn tích lạnh lẽo, hoặc bùng nổ thành những siêu tân tinh chói lọi, gieo mầm cho những thế hệ tinh tú mới. Sự hình thành và tan biến của các dải ngân hà, những vòng xoáy khổng lồ chứa hàng tỷ ngôi sao, tất cả đều tuân theo một nhịp điệu, một trật tự vô hình mà trước đây hắn chỉ có thể mơ hồ cảm nhận.
Sự vô thường, khái niệm mà người đời thường sợ hãi, cho rằng nó là sự hủy diệt, sự mất mát, giờ đây trong mắt Lục Trường Sinh lại không còn là một điều đáng sợ. Hắn nhận ra rằng, sự vô thường không phải là hỗn loạn, mà là bản chất cốt lõi của sự tồn tại, là điều kiện tiên quyết để vạn vật có thể tiếp tục tiến hóa, thay đổi và phát triển. Nếu không có sự vô thường, mọi thứ sẽ mãi mãi bất động, không có sự sống, không có sự sáng tạo. Nó là một quy luật tất yếu, một vòng luân chuyển vĩ đại, nơi cái cũ mất đi để nhường chỗ cho cái mới, nơi sự tan rã lại là khởi đầu của một sự hình thành khác. "Vô thường, hóa ra, lại là trật tự cao nhất," Lục Trường Sinh trầm ngâm, tâm thức hắn như một tấm gương phản chiếu toàn bộ càn khôn. "Nó không phải là sự ngẫu nhiên, mà là sự sắp đặt tinh vi của Đại Đạo, cho phép vạn vật không ngừng đổi mới, không ngừng sinh sôi."
Hắn cảm thấy mình như một sợi tơ mỏng manh, nhưng lại liên kết với toàn bộ tấm thảm dệt nên vũ trụ. Sự thấu hiểu này đã xóa tan mọi nghi hoặc, mọi bế tắc trong tâm hồn hắn. Trước đây, hắn chiêm nghiệm về 'tĩnh' và 'động' như hai thái cực cần được dung hòa. Giờ đây, hắn hiểu rằng chúng không phải là hai thái cực đối lập, mà là hai mặt của cùng một bản chất, là biểu hiện của dòng chảy vô thường. Cái tĩnh là trạng thái tạm thời của cái động, và cái động là sự biến hóa không ngừng của cái tĩnh.
Lục Trường Sinh bắt đầu tự vấn về ý nghĩa của bản thân trong dòng chảy vũ trụ này. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn lại có một đạo tâm bền bỉ và khả năng chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn nhận ra rằng, vai trò của hắn không phải là can thiệp thô bạo vào dòng chảy, không phải là cố gắng thay đổi trật tự tự nhiên, mà là trở thành một người cảm nhận, một người thấu hiểu. "Ta là một giọt nước trong đại dương vô tận," hắn suy nghĩ. "Không cố gắng thay đổi dòng chảy của đại dương, mà là hòa mình vào nó, để hiểu được bản chất của từng con sóng, từng dòng hải lưu." Sự hòa quyện của thời gian và không gian trong tâm cảnh của hắn không còn là những khái niệm trừu tượng, mà là một dòng chảy thực tế, hữu hình, nơi mọi khoảnh khắc đều là một điểm giao thoa, mọi khoảng cách đều là một phần của sự liên kết. Sự thấu triệt này đã mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của Lục Trường Sinh, chuẩn bị cho hắn những chiêm nghiệm sâu sắc hơn về từng khía cạnh cụ thể của Đại Đạo trong tương lai, đặc biệt là bản chất của thời gian và không gian, thứ mà hắn đã bắt đầu cảm nhận được sự "vặn vẹo" kỳ lạ.
Khi tâm cảnh dần thu về, khi những hình ảnh trừu tượng của vũ trụ và dòng chảy vô thường hòa tan, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô biên. Hắn không còn là kẻ đứng ngoài quan sát, cũng không phải là kẻ bị cuốn vào vòng xoáy. Hắn là một phần của dòng chảy, nhưng lại có khả năng đạt đến sự tĩnh lặng để cảm nhận toàn bộ dòng chảy ấy, để thấu triệt trật tự ẩn sâu bên trong sự vô thường.
Ánh sáng yếu ớt của rạng đông bắt đầu len lỏi qua những rặng núi phía đông, nhuộm hồng cả chân trời. Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho không khí trong lành và mát mẻ của buổi sớm. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang vọng từ những lùm cây, báo hiệu một ngày mới đang tới. Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây mang một vẻ sâu thẳm khác thường, không phải là sự mơ màng của giấc ngủ, mà là sự minh triết của một tâm hồn đã chạm đến những bí ẩn sâu xa của vũ trụ.
Hắn khẽ đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng. Quanh hắn, không gian dường như hơi vặn vẹo trong chốc lát, như thể những nguyên lý thời gian và không gian vừa được hắn chiêm nghiệm vẫn còn để lại dư âm. Hoặc đó chỉ là ảo giác, là sự phản chiếu của chính nhận thức đã thay đổi của hắn. Hắn vươn tay đón lấy những tia nắng đầu tiên của mặt trời, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trên làn da. Từng hạt linh khí trong không khí, từng luồng gió nhẹ lướt qua, từng khoảnh khắc trôi đi, giờ đây đối với hắn không còn là những hiện tượng đơn lẻ, mà đều ẩn chứa một bí mật, một trật tự mà trước đây hắn chưa từng thấu hiểu sâu sắc đến vậy. Mùi đá núi, mùi s��ơng sớm, và cả cái lạnh dịu dàng của buổi bình minh, tất cả đều trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Nụ cười thản nhiên, nhưng đầy sự thấu hiểu và bình an, thoáng qua trên môi Lục Trường Sinh. Hắn không nói ra thành lời, nhưng trong tâm khảm, một triết lý mới đã được định hình, sâu sắc hơn bất kỳ công pháp hay thần thông nào. Hắn đã thực sự cảm nhận được rằng, Đạo không chỉ là vô thường, mà chính sự vô thường ấy lại là trật tự tối cao. Thời gian, không gian, không còn là những khái niệm cứng nhắc, mà tất cả đều là dòng chảy của Đạo, không ngừng biến chuyển, không ngừng sáng tạo.
Con đường phía trước vẫn còn dài, vô tận và đầy thử thách, nhưng Lục Trường Sinh đã tìm thấy một la bàn mới trong chính tâm hồn mình – một la bàn được tạo nên từ sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ, về dòng chảy của thời gian và không gian, về trật tự ẩn trong vô thường. Đây không phải là sự kết thúc của một cuộc hành trình, mà là sự khởi đầu của một chặng đường mới, nơi hắn sẽ tiếp tục chiêm nghiệm, khám phá những khía cạnh sâu xa hơn nữa của Đại Đạo. Hắn hiểu rằng, khả năng cảm nhận "nhịp đập của vũ trụ" và sự liên kết vô hình với vạn vật này sẽ cho phép hắn nhận ra những hiểm họa tiềm ẩn hay những cơ hội lớn mà người khác không thể phát hiện, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự thấu hiểu và thuận theo. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, chỉ có sự chiêm nghiệm không ngừng nghỉ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.