Cửu thiên linh giới - Chương 981: Hòa Cùng Thiên Địa: Thấu Triệt Vô Biên
Hắn khẽ nhấc chân, bước đi nhẹ nhàng, tựa như không hề chạm đất, bước ra khỏi U Cốc, hòa mình vào ánh nắng ban mai rực rỡ. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự hòa hợp tuyệt đối với thiên địa, mỗi hơi thở đều là một sự dung hợp với dòng chảy vĩnh cửu của vũ trụ. Phía trước hắn, con đường vẫn còn xa thẳm, nhưng trong tâm hắn, Đạo đã hiển hiện rõ ràng, vững chắc như bàn thạch, vô tận như hư không. Con đường ấy không phải là con đường phàm tục, không phải là con đường của kẻ tu hành tầm thường, mà là con đường của bản nguyên, của sự vô vi, một cánh cửa mới đã mở ra.
Lục Trường Sinh không định hướng một nơi chốn cụ thể, không vội vã truy cầu một phương vị. Hắn chỉ đơn thuần để đôi chân mình dẫn lối, để ý niệm trong tâm dẫn dắt, thuận theo dòng chảy tự nhiên của Đạo. Những bước chân ấy không cần đến pháp lực, không cần đến thần thông, chỉ là những chuyển động thuần túy nhất của một sinh linh hòa mình vào đất trời. Mỗi bước hạ xuống, hắn cảm nhận được từng thớ đất dưới chân, từng hạt cát li ti, từng rễ cây đang cắm sâu vào lòng đất. Hắn không còn là người bước đi trên mặt đất, mà là một phần của mặt đất đang chuyển động, mang theo sự tĩnh lặng của vạn vật và sự trỗi dậy của linh khí.
Dọc theo con đường mòn phủ đầy lá mục, xuyên qua những khu rừng cổ thụ vắng vẻ, tiếng chim hót líu lo tựa như những khúc nhạc giao hưởng chào đón. Không phải là những âm thanh đơn thuần, mà trong tai Lục Trường Sinh, mỗi tiếng hót đều là một lời thì thầm của Đạo, mỗi tiếng gió lay động lá cây đều là một hơi thở của vũ trụ. Hắn lắng nghe, không phải bằng thính giác phàm tục, mà bằng toàn bộ tâm thức đã được khai mở. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa tiếng chim, tiếng gió, và mạch đập của chính mình, tất cả hòa quyện thành một bản thể duy nhất, không còn ranh giới giữa bản thân và ngoại vật.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng óng ả xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Không khí trong lành, mang theo mùi của đất, của cây cỏ dại, và một chút hương linh thảo thoang thoảng. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của linh khí tràn ngập buồng phổi, không phải là sự hấp thụ có ý thức, mà là sự giao hòa tự nhiên. Linh khí không còn là thứ hắn cần phải luyện hóa để tăng cường tu vi, mà đã trở thành một phần của hơi thở, một phần của sự tồn tại. Hắn không cần pháp quyết, không cần vận công, chỉ cần hít thở, linh khí đã tự động luân chuyển trong cơ thể, thanh tẩy mọi tạp chất, nuôi dưỡng Đạo tâm đã vững như bàn thạch.
Trong hành trình chậm rãi này, tâm trí Lục Trường Sinh không còn bị quấy nhiễu bởi những suy nghĩ phàm tục hay những mục tiêu tu hành cố hữu. Hắn không nghĩ về cảnh giới tiếp theo, không nghĩ về thần thông vi diệu, cũng không nghĩ về những tai ương đang rình rập Cửu Thiên Linh Giới. Hắn chỉ đơn thuần tồn tại, quan sát, cảm nhận. Mỗi một chiếc lá rụng, mỗi một giọt sương đọng trên phiến đá, mỗi một dòng kiến bò qua chân, đều là những biểu hiện sống động của Đạo, đều mang trong mình sự vô thường và sự chuyển hóa. Hắn thấu hiểu rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng giờ đây, tâm hắn đã là một dòng suối trong vắt, phản chiếu trọn vẹn bản nguyên của vũ trụ.
Sau những ngày tháng rong ruổi không điểm dừng, chỉ thuận theo dòng chảy của Đạo, Lục Trường Sinh dần nhận ra một sự thay đổi tinh tế trong không gian xung quanh. Linh khí trở nên đặc quánh hơn, mang theo một mùi hương dịu ngọt của hoa cỏ linh dược, phảng phất sự thanh khiết thoát tục. Tiếng suối chảy róc rách không còn đơn thuần là âm thanh của nước, mà như một khúc nhạc xoa dịu tâm hồn, dẫn dắt hắn đến một nơi chốn huyền ảo. Mây mù bao phủ nhẹ nhàng, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, nhưng trong mắt Lục Trường Sinh, mọi thứ lại càng trở nên rõ ràng, trong suốt. Hắn biết, mình đã đặt chân đến Bồng Lai Tiên Đảo.
Bồng Lai Tiên Đảo, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể kết tụ thành giọt sương, thành làn mưa nhẹ. Nơi những ngọn núi cao chọc trời không phải là những khối đá vô tri, mà là những linh sơn mang theo hơi thở của đại địa. Nơi những dòng suối trong vắt không chỉ chảy mang nước, mà còn mang theo sinh mệnh và tinh hoa của thiên địa. Kiến trúc nơi đây cũng không phải là những công trình vĩ đại do nhân tạo, mà là những động phủ ẩn mình trong núi, những đình đài bằng gỗ quý được chạm khắc tinh xảo, những cầu đá bắc qua các khe núi, tất cả đều hòa mình vào thiên nhiên một cách hoàn hảo, tựa như chúng vốn là một phần của cảnh vật từ thuở sơ khai. Thỉnh thoảng, Lục Trường Sinh lại bắt gặp một tòa tháp cổ kính phủ đầy rêu phong, chứng kiến sự luân chuyển của thời gian, sự hưng vong của vạn vật.
Lục Trường Sinh không tìm kiếm một động phủ trang nghiêm để tĩnh tu, không mưu cầu một tòa tháp cao để chiêm ngưỡng thế sự. Hắn chỉ đơn thuần bước vào một khu rừng trúc bạt ngàn, nơi những thân trúc xanh biếc vươn thẳng lên trời cao, lá trúc reo vui trong gió, tạo nên một bản giao hưởng rì rào bất tận. Gió mát vuốt ve da thịt hắn, mang theo hơi ẩm của sương sớm và mùi hương của đất ẩm. Hắn hít thở từng luồng linh khí tinh thuần, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang cộng hưởng với nhịp đập của khu rừng.
Hắn đứng lặng giữa rừng trúc, đôi mắt đen láy khẽ nhắm lại. Không phải để nhập định theo cách thông thường, để gom tụ linh khí hay quán tưởng thần thông. Hắn nhắm mắt chỉ để lắng nghe, để cảm nhận vũ trụ bằng một cách sâu sắc hơn, không bị phân tâm bởi những hình ảnh hữu hình. Trong tĩnh lặng, hắn cảm nhận được mạch đập của đại địa, sự trỗi dậy của sinh lực từ lòng đất, sự lưu chuyển của linh khí trong từng thân cây, từng ngọn cỏ. Hắn cảm nhận được sự giao thoa của âm và dương, của sinh và diệt, của hữu và vô, tất cả đều đang diễn ra một cách tự nhiên, không ngừng nghỉ.
Mỗi tiếng chim hót líu lo từ những tán lá xanh, mỗi tiếng côn trùng rỉ rả dưới mặt đất, mỗi tiếng gió xuyên qua kẽ trúc, đều trở nên rõ ràng trong tâm thức hắn. Không còn là những âm thanh riêng lẻ, mà là những nốt nhạc của một bản giao hưởng vĩ đại, bản giao hưởng của sự sống. Hắn cảm nhận được sự sống động của vạn vật, không phải là sự sống động của những thực thể riêng biệt, mà là sự sống động của một tổng thể hài hòa, nơi mọi thứ đều kết nối với nhau bằng một sợi dây vô hình, sợi dây của Đạo.
Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn thâm thúy như vũ trụ bao la, nhưng lại trong suốt như mặt hồ phẳng lặng. Vạn vật trước mắt hắn không còn là những vật thể riêng lẻ, mà là những biểu hiện của cùng một bản nguyên. Thân trúc không phải là trúc, mà là dòng chảy của linh khí. Phiến đá không phải là đá, mà là sự ngưng tụ của đại địa. Lục Trường Sinh đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá phủ đầy rêu xanh biếc, cảm nhận sự mát lạnh của đá, sự mềm mại của rêu, và một dòng sinh lực tiềm ẩn đang chảy trong đó. Không cần pháp thuật, không cần thần niệm, hắn đã có thể thấu triệt được sự sống tiềm ẩn bên trong, cảm nhận được từng tầng tế bào của rêu đang sinh trưởng, từng hạt khoáng chất của đá đang tồn tại. Sự sống không chỉ ở những gì ta thấy được, mà ở mọi ngóc ngách, mọi vật thể, chỉ cần tâm ta đủ tĩnh lặng để cảm nhận.
Hắn bước đi chậm rãi qua rừng trúc, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng, tựa như không hề gây ra bất kỳ tiếng động nào. Thân thể hắn hòa vào không gian xung quanh, làn da dường như cảm nhận được từng hạt bụi linh khí trong không khí, từng chuyển động nhỏ nhất của gió. Hắn không còn là một cá thể tách biệt, mà đã trở thành một phần hữu cơ của khu rừng, của Bồng Lai Tiên Đảo, của chính bản thân cái Đạo mà hắn vừa giác ngộ. Sự vô vi không phải là không làm gì, mà là làm mọi thứ một cách tự nhiên nhất, hòa hợp nhất, không cưỡng cầu, không chấp niệm.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những tàn dư của tư duy tu hành cũ, về việc 'cần phải' đạt được cảnh giới, 'cần phải' mạnh hơn để chi phối thiên địa, giờ đây đều đã tan biến như sương khói ban mai. Hắn đã hoàn toàn chấp nhận Đạo như một dòng chảy tự nhiên, không cần tranh giành hay cưỡng cầu. Đây là sự thanh lọc cuối cùng của tâm cảnh, một sự giải thoát khỏi mọi xiềng xích của ý niệm phàm tục về sức mạnh và quyền lực. Đạo của hắn không phải là để xưng hùng xưng bá, mà là để dung hợp, để thấu hiểu, để trở thành.
Hắn tiếp tục hành trình vô định, bước chân dẫn lối đến một dòng suối linh trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu phong. Nước suối trong đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, nơi những viên sỏi ngũ sắc lấp lánh dưới ánh nắng dịu nhẹ. Hương hoa cỏ linh dược từ bờ suối thoang thoảng bay đến, quyện với mùi sương sớm và đất ẩm, tạo nên một mùi hương tinh khiết, thanh thoát. Nắng dịu giữa trưa xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt nước, thỉnh thoảng có những làn gió nhẹ thổi qua, mang theo những đám mây trắng bồng bềnh trôi lãng đãng trên bầu trời cao.
Lục Trường Sinh dừng lại bên bờ suối, không tìm kiếm một phiến đá bằng phẳng để tọa thiền, cũng không cần một gốc cây cổ thụ để tựa lưng. Hắn đơn giản ngồi xuống trên thảm cỏ xanh mướt, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy. Hắn không tu luyện, không vận công, chỉ đơn thuần quan sát. Hắn nhìn dòng nước cuộn chảy không ngừng, mang theo những hạt linh khí nhỏ li ti, chúng hòa vào nhau, tạo thành những xoáy nước nhỏ, rồi lại tách ra, tiếp tục hành trình xuôi dòng. Trong mắt hắn, đây không chỉ là nước, mà là sự vận động của Đạo, sự luân chuyển của sinh mệnh.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một hạt mầm bé nhỏ, đang kiên cường vươn mình khỏi lớp đất ẩm ven bờ suối. Nó yếu ớt, mong manh, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Lục Trường Sinh quan sát sự nảy mầm, sự sinh trưởng của nó, từ một hạt giống vô tri đến một mầm xanh non tơ. Trong tâm trí hắn, mọi quy luật sinh trưởng, tuần hoàn, biến hóa đều trở nên trong suốt, minh bạch. Hắn không còn thấy dòng suối là nước, hạt mầm là cây, mà là sự vận động của Đạo, là bản nguyên của vạn vật đang tự hiển hiện. Mọi thứ đều là Đạo, Đạo ở trong mọi thứ, và Đạo cũng ở trong hắn.
Hắn ngồi bất động, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của thiên nhiên. Từ từ, hơi thở của hắn đồng điệu với làn gió đang nhẹ nhàng vuốt ve tán lá, mạch đập của hắn hòa vào dòng chảy của linh khí đang luân chuyển trong không gian. Thân thể hắn dường như trở nên bán trong suốt, không còn là một khối vật chất hữu hình, mà như một làn khói nhẹ, một làn sương mờ ảo, hòa vào không trung. Linh khí từ thiên địa tự nhiên luân chuyển qua hắn mà không cần bất kỳ động tác dẫn dắt hay hấp thu nào. Hắn không còn 'hấp thu' linh khí để mạnh lên, mà hắn 'là' linh khí, hắn là một phần của dòng chảy linh khí vĩnh cửu.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự kiện nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Một linh thú nhỏ, có lẽ là một con Hồ Ly Lông Vàng bị thương, lảo đảo đi ngang qua bờ suối. Nó có một vết thương sâu ở chân, máu chảy ròng ròng, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi và đau đớn. Lục Trường Sinh không có bất kỳ ý niệm nào về việc can thiệp hay chữa trị. Hắn chỉ đơn thuần tồn tại, hòa mình vào Đạo. Thế nhưng, khi linh thú đi ngang qua hắn, một luồng sinh khí tinh thuần từ thân thể Lục Trường Sinh, không phải do hắn cố ý phát ra, mà tự nhiên tỏa ra như hơi thở, nhẹ nhàng bao phủ lấy nó. Vết thương của Hồ Ly Lông Vàng từ từ ngưng chảy máu, và rồi bắt đầu khép lại một cách thần kỳ. Linh thú ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh bằng đôi mắt ngập tràn vẻ khó hiểu, rồi bằng một cái lắc đầu, nó từ từ cất bước, vết thương đã lành lặn, biến mất vào sâu trong rừng. Lục Trường Sinh không hề hay biết điều đó, tâm trí hắn vẫn chìm đắm trong sự dung hợp với Đạo, không bận tâm đến những gì đã xảy ra. Hắn không cứu vớt, hắn chỉ là Đạo, và Đạo tự nhiên vận hành.
Sự hiện diện của Lục Trường Sinh giờ đây đã vượt lên trên các xung đột thế tục, vượt lên trên giới hạn của cảnh giới tu vi thông thường. Hắn không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc của tu hành, bởi những cấp bậc của linh lực. Hắn đã đạt đến cảnh giới 'hòa quang đồng trần', nơi thân thể và tâm hồn hắn hòa làm một với Đạo, với vũ trụ. Hắn không cần phải dùng sức mạnh để ảnh hưởng đến thế giới, mà chỉ cần sự hiện diện của hắn, sự thanh tịnh của Đạo tâm hắn, đã đủ để thay đổi vạn vật xung quanh. Hắn sẽ trở thành một tồn tại siêu việt, ảnh hưởng đến thế giới không bằng quyền lực mà bằng sự hiện diện, bằng triết lý.
Sự thấu triệt quy luật tự nhiên này cho thấy hắn sẽ không còn bị ràng buộc bởi giới hạn tu vi, mà sẽ là một 'người dẫn đường' cho một con đường tu hành mới, một con đường mà mỗi bước đi đều là một sự chiêm nghiệm, mỗi hơi thở đều là một sự dung hợp với Đạo. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh không có hồi kết, mà là một hành trình vĩnh cửu của sự chiêm nghiệm và dung hợp với vũ trụ. Hắn sẽ tiếp tục hành trình chiêm nghiệm Đạo vô tận, không dừng lại ở bất kỳ cảnh giới hữu hình nào, bởi lẽ, Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để khám phá.
Lục Trường Sinh đứng dậy, không có bất kỳ tiếng động nào, tựa như một bóng hình được dệt từ ánh sáng và linh khí. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong làn mây. Hắn không tìm kiếm, không mong cầu, chỉ đơn thuần bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự an nhiên tự tại và bình yên nội tại. Con đường phía trước vẫn còn xa thẳm, nhưng trong tâm hắn, Đạo đã là bản nguyên, là vĩnh cửu.
Phía trước hắn, con đường vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ báo hiệu khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, nhưng Lục Trường Sinh sẽ không còn nhìn những tai ương ấy như là sự kết thúc, mà là một phần tất yếu của sự chuyển hóa, của sự tái sinh. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Hắn không tìm kiếm quyền lực, không mưu cầu danh vọng. Hắn chỉ muốn đi trọn con đường của mình, một con đường mà mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, mỗi hơi thở đều là một sự dung hợp với Đạo. Và trên con đường ấy, hắn đã không còn là Lục Trường Sinh của ngày xưa, mà là Đạo, là bản nguyên của sự chuyển hóa, của sự vô thường.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.