Cửu thiên linh giới - Chương 982: Quan Chiêm Vô Thường: Đạo Thuận Tự Nhiên
Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Hắn không tìm kiếm quyền lực, không mưu cầu danh vọng. Hắn chỉ muốn đi trọn con đường của mình, một con đường mà mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, mỗi hơi thở đều là một sự dung hợp với Đạo. Và trên con đường ấy, hắn đã không còn là Lục Trường Sinh của ngày xưa, mà là Đạo, là bản nguyên của sự chuyển hóa, của sự vô thường.
Lục Trường Sinh bước đi, không vội vã, không định hướng rõ ràng, nhưng mỗi bước chân đều mang theo sự chắc chắn và an nhiên tuyệt đối. Hắn không còn là một lữ khách tìm kiếm, mà là một dòng chảy tự nhiên, hòa mình vào mạch đập của thiên địa. Rời xa Bồng Lai Tiên Đảo, nơi linh khí dồi dào và sinh mệnh phồn thịnh, hắn dần tiến sâu vào những vùng đất khô cằn hơn, nơi dấu vết của thời gian và sự vô thường hiển hiện rõ nét. Ánh mặt trời buổi trưa gay gắt đổ xuống, nhuộm vàng cả không gian rộng lớn, nhưng lại không thể làm lay động được tâm cảnh của hắn.
Rồi, trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương: một Cổ Thành Phế Tích. Nó trải dài đến tận chân trời, những bức tường thành đổ nát vươn lên như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đã chết. Từng khối kiến trúc khổng lồ, từng thềm đá lát đường giờ đây chỉ còn là những tàn tích vụn vỡ, bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và sự xâm lấn của cỏ dại. Một tiếng gió hú dài, mang theo hơi nóng khô khan và mùi đất cũ, bụi bặm, rêu phong, lướt qua những kẽ hở của các công trình đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của một quá khứ huy hoàng.
Lục Trường Sinh chậm rãi bước vào thành. Dáng người hắn vẫn thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai vô tận, đôi mắt đen láy trầm tư quét qua từng ngóc ngách của phế tích. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản đến mức gần như hòa mình vào màu đất đá hoang tàn xung quanh. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào trên mặt đất đầy sỏi đá và gạch vụn. Hắn không đi theo một con đường nhất định, mà để bản năng dẫn lối, để tâm hồn mình cảm nhận sự luân chuyển của linh khí, dù ở nơi đây, linh khí đã trở nên yếu ớt, thậm chí hỗn loạn, mang theo một chút khí tức tử vong và suy tàn.
Những bức tường thành sụp đổ, những ngôi đền thờ chỉ còn là những bãi đá vụn, những tòa tháp cao vút giờ đã gãy đổ, nằm ngổn ngang như xương cốt của một con thú khổng lồ. Cây cối dại dột mọc lên từ những vết nứt, bám víu vào từng phiến đá, từng mảng tường còn sót lại, như những chứng nhân im lặng của sự tàn phá. Thỉnh thoảng, một tiếng chim hoang dã cất lên từ một hốc đá nào đó, phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm, rồi lại chìm vào im lặng. Không khí nặng nề, bụi bặm, như thể đang kể lại một câu chuyện dài về sự hưng suy, về những trận chiến đã từng xảy ra nơi đây.
Lục Trường Sinh dừng lại bên một cột đá cổ xưa, thân cột đầy rêu phong và những vết nứt sâu hoắm, nhưng vẫn còn lưu lại những đường nét điêu khắc tinh xảo, dù đã mờ nhạt theo thời gian. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của đá. Cái lạnh của đá ngấm vào da thịt, nhưng tâm hồn hắn lại cảm nhận được một sự ấm áp kỳ lạ, như thể đang kết nối với những linh hồn đã từng sống và chiến đấu nơi đây.
Trong tâm trí hắn, không còn sự phán xét hay tiếc nuối, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc. 'Vạn vật hữu sinh hữu diệt, không gì là vĩnh cửu. Đến cả một thế lực hùng mạnh như vậy cũng không thể chống lại sự bào mòn của thời gian.' Hắn thấu hiểu rằng, ngay cả những tông môn uy chấn, những đế quốc hùng cường, cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy sinh diệt của Đạo. Sự tồn tại của chúng, dù huy hoàng đến mấy, cũng chỉ là một khoảnh khắc trong dòng chảy vĩnh hằng của vũ trụ. Những tưởng niệm về sức mạnh, về quyền uy, về những tham vọng đã từng bùng cháy nơi đây, giờ đây chỉ còn là những làn sóng yếu ớt, chìm sâu vào sự tĩnh mịch của phế tích. Hắn cảm nhận được sự im lặng đó không phải là cái chết, mà là một trạng thái chuyển hóa, một sự nghỉ ngơi trước khi tái sinh dưới một hình thái khác. Đó là bản chất của Đạo, là quy luật của thiên địa.
Hắn tiếp tục bước đi, đi xuyên qua những con đường hoang vắng, nơi một thời từng là nơi tấp nập của người qua lại, nơi linh khí cuồn cuộn, nơi những tiếng hô hào luyện võ, tiếng tụng kinh của tu sĩ, hay tiếng hò reo của dân chúng từng vang vọng. Giờ đây, chỉ có tiếng gió và tiếng đổ vỡ của gạch đá dưới chân hắn. Lục Trường Sinh không cố gắng "đọc" những dấu vết còn sót lại, không truy tìm cội nguồn hay lịch sử của thế lực đã sụp đổ này. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận, để những rung động của quá khứ, của sự hưng thịnh và suy tàn, tự nhiên thẩm thấu vào tâm hồn hắn. Hắn không đi để tìm kiếm câu trả lời, mà đi để củng cố thêm cho câu trả lời đã có sẵn trong tâm mình. Cái nắng gắt của buổi trưa dần chuyển sang sắc vàng nhạt của buổi chiều, gió vẫn thổi mạnh, nhưng không khí đã dịu đi đôi chút, mang theo một cảm giác cô tịch đến nao lòng. Lục Trường Sinh vẫn bước đi, thân ảnh nhỏ bé giữa mênh mông phế tích, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trầm tĩnh, vững như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển. Hắn là một phần của dòng chảy thời gian, một nhân chứng sống cho sự vô thường, và cũng là hiện thân của sự bền bỉ, của con đường mà hắn đã chọn. Mỗi viên gạch vỡ, mỗi tảng đá đổ nát đều là một bài học, một lời thì thầm về Đạo, về vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ của vạn vật.
Sau một thời gian chậm rãi bước đi, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng tiến vào khu vực cung điện trung tâm của Cổ Thành Phế Tích. Nơi đây, sự tàn phá còn rõ rệt hơn cả những khu vực bên ngoài, nhưng cũng vì thế mà càng lộ rõ sự vĩ đại và xa hoa đã từng tồn tại. Những cột đá cao vút, dù đã nứt vỡ và mất đi phần đỉnh, vẫn hiên ngang đứng đó, như những bộ xương rồng vĩ đại đã hóa đá. Các bức tường xung quanh đại sảnh đã sụp đổ gần hết, để lộ ra những mảng bích họa mờ nhạt, phai màu theo thời gian và phong sương. Những hình ảnh về các vị thần linh, về những trận chiến long trời lở đất, về những buổi lễ tế linh thiêng, giờ đây chỉ còn là những đường nét phác họa, cần phải nhìn thật kỹ mới có thể nhận ra. Chúng kể về một thời huy hoàng, về sự thống trị của một thế lực cổ xưa mà nay đã hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy lịch sử.
Lục Trường Sinh bước vào đại sảnh. Không gian rộng lớn, trống trải, chỉ còn lại những bệ đá nứt vỡ, những mảnh ngói vương vãi và những bụi cỏ dại xanh mướt mọc xen kẽ. Ánh nắng chiều yếu ớt xuyên qua những kẽ hở trên trần nhà đã sụp đổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất, nhảy múa cùng những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Gió vẫn mạnh, thổi lùa vào từ mọi phía, tạo ra những âm thanh rít gào, như tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn đã từng tụ hội nơi đây. Cái mùi ẩm mục của rêu phong, mùi bụi bặm và mùi đất cũ càng trở nên rõ nét, bao trùm lấy không gian.
Hắn dừng lại trước một bệ đá lớn, từng có lẽ là ngai vàng hoặc vị trí trung tâm của các buổi lễ. Bệ đá đã nứt toác thành nhiều mảnh, bề mặt sần sùi và lạnh lẽo. Lục Trường Sinh không chút do dự, nhẹ nhàng ngồi xuống một mảnh bệ đá còn tương đối nguyên vẹn. Hắn không cần phải lau chùi, không bận tâm đến bụi bẩn hay sự lạnh lẽo. Tâm hắn đã tĩnh như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Hắn nhắm mắt lại, hơi thở nhẹ nhàng, đồng điệu với nhịp đập của thiên địa.
Không phải là hắn đang cố gắng thi triển thần thông để tái hiện quá khứ, mà là hắn để tâm hồn mình phiêu du, để cảm nhận những tàn dư linh khí, những ý chí, những cảm xúc đã từng đọng lại nơi này. Hắn cảm thấy từng làn sóng sinh mệnh đã từng bùng cháy mãnh liệt, từng tiếng cười, từng giọt nước mắt, từng lời thề nguyện, từng tiếng gươm đao va chạm. Tất cả đều như một cuộn phim vô hình, chậm rãi mở ra trong tâm trí hắn, không có hình ảnh rõ ràng, nhưng lại vô cùng sống động trong cảm nhận.
Hắn thấy những tham vọng cháy bỏng, những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc, những sự hy sinh cao cả, và cả những sự dối trá, phản bội. Hắn cảm nhận được sự kiêu hãnh của một nền văn minh ở đỉnh cao, và cả sự tuyệt vọng khi nó dần lụi tàn. Tất cả đều là một phần của vòng luân hồi, của Đạo.
Trong nội tâm hắn, những suy tư về sự phù du của quyền lực, về vòng luân hồi của các triều đại và thế lực, càng trở nên sâu sắc và rõ ràng hơn bao giờ hết. 'Tranh giành làm gì? Giữ gìn làm gì? Tất cả rồi cũng sẽ trở về với cát bụi, trở thành một phần của Đạo.' Hắn tự hỏi, những người đã từng trị vì nơi đây, những tu sĩ đã từng uy chấn thiên hạ, họ có từng nghĩ đến ngày cung điện này sẽ trở thành phế tích, linh khí cạn kiệt, chỉ còn tiếng gió hú và bụi bặm? Có lẽ họ đã từng cố gắng thay đổi vận mệnh, chống lại quy luật của Đạo, nhưng cuối cùng, tất cả đều trở thành vô nghĩa.
Cảm giác về sự mênh mông của thời gian, về sự nhỏ bé của cá nhân trong dòng chảy của vũ trụ, bỗng chốc bao trùm lấy hắn. Tuy nhiên, đó không phải là một cảm giác tiêu cực hay bi quan. Ngược lại, nó mang đến cho hắn một sự thanh thản lạ thường. Hắn thấu triệt rằng, sự can thiệp, sự cố gắng kiểm soát, hay sự mong muốn vĩnh cửu, đều là những ý niệm đối nghịch với bản chất của Đạo. Đạo là sự biến chuyển, là sự vô thường, là vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ.
Sự giác ngộ này đã được củng cố rất nhiều từ những gì hắn đã đạt được ở Bồng Lai Tiên Đảo, và giờ đây, trước cảnh tượng hoang tàn này, nó càng trở nên vững chắc hơn, như một ngọn núi không thể lay chuyển trong tâm hồn hắn. Hắn không còn bất kỳ gợn sóng nào của sự nghi ngờ về con đường mình đã chọn. Con đường 'vô vi' của hắn, con đường thuận theo tự nhiên, chính là con đường chân chính nhất để dung hợp với Đạo.
Lục Trường Sinh ngồi đó, thân ảnh hòa mình vào không gian, trở thành một phần của đại sảnh đổ nát, của những câu chuyện đã chìm vào quên lãng. Hắn không hề di chuyển, không hề có bất kỳ động tác nào, nhưng tâm hồn hắn lại đang trải qua một cuộc "du hành" vĩ đại, xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử, chiêm nghiệm về bản chất của sự tồn tại và sự biến mất. Ánh nắng chiều dần tắt, để lại một không gian mờ ảo, chỉ còn những đường nét của bích họa mờ nhạt và những cột đá đổ nát hiện hữu trong bóng tối chập chờn. Tiếng gió vẫn gào thét, nhưng trong tâm hắn, tất cả đều là sự yên bình tuyệt đối, là kh��c ca về sự vô thường, về bản nguyên của Đạo.
Khi sắc chiều đã ngả hẳn, nhuộm vàng cả một vùng trời, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, giờ đây, không chỉ chứa đựng sự trầm tư thường thấy, mà còn ánh lên một vẻ thâm thúy, an nhiên đến lạ thường. Hắn từ từ đứng dậy, không có bất kỳ tiếng động nào, tựa như một bóng hình được dệt từ ánh sáng và linh khí, và bước ra khỏi đại sảnh đổ nát. Hắn hướng về phía một vọng lâu cao nhất còn sót lại, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang nhuộm màu cả chân trời.
Con đường dẫn lên vọng lâu đầy gạch đá vụn, những bậc thang đã sụp đổ, nhưng Lục Trường Sinh vẫn bước đi nhẹ nhàng, vững chãi. Gió trên cao mạnh hơn, mang theo hơi cát bụi khô hanh, quất vào đạo bào của hắn, khiến nó khẽ bay phần phật. Hắn đứng trên đỉnh vọng lâu, nơi từng là nơi canh gác, nơi những ánh mắt quyền uy đã từng phóng tầm nhìn ra khắp đế quốc rộng lớn. Giờ đây, từ đây nhìn xuống, toàn bộ phế tích hiện ra trong một bức tranh vĩ đại, được tô điểm bởi sắc đỏ của hoàng hôn.
Không còn là những tàn tích đau thương, không còn là biểu tượng của sự mất mát, Lục Trường Sinh giờ đây nhìn thấy một bức tranh sống động về sự chuyển hóa của Đạo. Mỗi viên gạch vỡ, mỗi bức tường đổ, mỗi cột đá nứt toác không còn là dấu vết của sự hủy diệt, mà là minh chứng cho sự vận hành không ngừng nghỉ của thiên địa. Sự suy tàn của một thế lực không phải là kết thúc, mà là sự nhường chỗ cho những khởi đầu mới, cho sự tái sinh của linh khí và sự hình thành của những quy luật mới. Nó không phải là một bi kịch, mà là một phần tất yếu của chu kỳ vĩnh cửu.
Ánh hoàng hôn đỏ rực trải dài vô tận, nhuộm màu cả không gian, khiến những tàn tích trở nên huyền ảo, như một thế giới khác. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bao la của thiên địa. Không khí trong lành, dù vẫn mang theo mùi đất và bụi, nhưng lại có một sự thanh khiết kỳ lạ. Hắn cảm thấy mình không còn là một cá thể đơn lẻ đang đứng trên đỉnh vọng lâu, mà là một phần của bức tranh vĩ đại đó, hòa mình vào màu sắc, vào ánh sáng, vào hơi thở của vũ trụ.
Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát nở trên môi Lục Trường Sinh. Nụ cười ấy không mang theo hỉ nộ ái ố, mà là một nụ cười của sự thấu triệt, của sự an nhiên tự tại, của một tâm hồn đã hoàn toàn dung hợp với Đạo. 'Vô vi bất tranh, thuận theo tự nhiên. Đó là Đạo của ta.' Hắn thầm nhủ. Con đường này không phải là trốn tránh, không phải là yếu đuối. Đó là sự mạnh mẽ tối thượng, là sự hòa hợp hoàn hảo với quy luật vận hành của vũ trụ.
Hắn cảm thấy mình càng dung hợp hơn với vũ trụ, không còn là một cá thể có giới hạn, mà là một phần của dòng chảy vĩnh cửu. Sự thấu triệt về chu kỳ hưng suy của vạn vật sẽ giúp Lục Trường Sinh nhìn nhận các biến động lớn của Cửu Thiên Linh Giới trong tương lai với tâm thái bình thản và khách quan hơn. Những tai ương, những cuộc chiến tranh giành, những thảm họa mà người đời coi là tận thế, trong mắt hắn, chỉ là những cơn sóng nhất thời trong đại dương bao la của Đạo. Hắn sẽ không còn bị lay động bởi những biến cố đó, bởi hắn đã hiểu rõ bản chất vô thường của chúng.
Con đường 'vô vi' và 'thuận theo tự nhiên' của Lục Trường Sinh sẽ không chỉ là triết lý cá nhân mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến thế giới một cách vô hình, trở thành một huyền thoại sống. Không cần phải tranh giành quyền lực, không cần phải xưng bá thiên hạ, sự hiện diện và triết lý của hắn sẽ tự nhiên lan tỏa, định hình lại cách nhìn nhận về tu hành của vô số tu sĩ. Hắn sẽ không phải là một anh hùng cứu thế theo nghĩa thông thường, mà là một người dẫn đường, một ngọn hải đăng cho những ai muốn tìm kiếm con đường chân chính, thoát khỏi vòng xoáy của danh vọng và quyền lực.
Sự vô tận của Đạo và vũ trụ báo hiệu rằng hành trình của Lục Trường Sinh không có điểm dừng, mà là một sự chiêm nghiệm vĩnh cửu. Mỗi cảnh quan, mỗi sự kiện, mỗi hơi thở đều là một phần của quá trình tu hành không ngừng nghỉ. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, tiếp tục chiêm nghiệm, không ngừng khám phá những tầng lớp sâu thẳm của Đạo. Con đường của hắn không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm. Hắn đã không còn là Lục Trường Sinh của ngày xưa, mà là Đạo, là bản nguyên của sự chuyển hóa, của sự vô thường. Hắn chỉ đơn thuần bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự an nhiên tự tại và bình yên nội tại. Thân ảnh hắn dần hòa vào sắc hoàng hôn, như một bóng hình được dệt từ ánh sáng và linh khí, biến mất vào màn đêm đang buông xuống.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.