Cửu thiên linh giới - Chương 983: Thiên Tượng Khai Thị: Vô Thường Chi Đạo
Thân ảnh Lục Trường Sinh dần hòa vào sắc hoàng hôn, như một bóng hình được dệt từ ánh sáng và linh khí, biến mất vào màn đêm đang buông xuống. Hắn không còn là Lục Trường Sinh của ngày xưa, mà là Đạo, là bản nguyên của sự chuyển hóa, của sự vô thường. Hắn chỉ đơn thuần bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự an nhiên tự tại và bình yên nội tại, tiếp tục lữ trình chiêm nghiệm vô tận của mình.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn tích cổ xưa. Lục Trường Sinh không dừng lại ở đó. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những chiêm nghiệm về sự vô thường của Cổ Thành Phế Tích, về chu kỳ hưng suy không ngừng của vạn vật. Hắn biết, đó không phải là điểm cuối của một hành trình, mà chỉ là một trong vô vàn những dấu mốc trên con đường thấu hiểu Đạo. Không có mục đích cụ thể, không có điểm đến đã định, hắn cứ thế bước đi, theo sự dẫn dắt của một trực giác sâu thẳm, của một ý niệm về Đạo trong tâm hồn. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, vững chãi, như hòa điệu cùng nhịp thở của thiên địa.
Đêm dần khuya, Lục Trường Sinh đặt chân đến Thiên Nguyệt Phong – một ngọn núi cao vút, nổi tiếng với những vách đá dựng đứng, những hang động tự nhiên ẩn chứa linh khí dồi dào. Ngọn núi này không có kiến trúc nhân tạo đồ sộ nào, chỉ có một vài ngôi miếu nhỏ được xây dựng từ thời viễn cổ, giờ đây đã ẩn mình trong sương đêm, và những đình nghỉ mát đơn sơ cho lữ khách dừng chân trên đỉnh. Khi hắn lên đến lưng chừng núi, ánh hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng rồi, những đám mây mù cuối cùng cũng tan dần, để lộ ra vầng trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa trời, tỏa ra thứ ánh sáng bạc lấp lánh, huyền ảo, phủ lên cảnh vật một vẻ đẹp thanh tịnh đến lạ thường.
Gió thổi vi vu qua những đỉnh núi, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi đá núi phong trần. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng chim rừng thỉnh thoảng cất lên một tiếng hót buồn bã, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, không ồn ào, không vội vã. Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi trên con đường mòn nhỏ hẹp, gồ ghề. Mỗi bước chân đều phát ra một âm thanh khẽ khàng, tựa như đang hòa mình vào sự tĩnh mịch của đêm tối. Làn da ngăm đen của hắn cảm nhận rõ ràng sự se lạnh của không khí, nhưng nội tâm lại hoàn toàn ấm áp và bình yên. Bộ đạo bào màu xanh đậm đơn giản, không hoa văn, ôm lấy thân hình không cao lớn nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khẽ bay theo từng làn gió thoảng qua. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ đã trầm tư, giờ đây lại càng thâm sâu hơn, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cả trăm vạn kiếp hưng vong của vũ trụ.
Hắn không ngừng quan sát cảnh vật xung quanh, lắng nghe âm thanh của tự nhiên, nhưng không phải để tìm kiếm điều gì, mà là để cảm nhận, để dung hợp. Mỗi thân cây cổ thụ, mỗi tảng đá rêu phong, mỗi dòng suối róc rách chảy qua khe đá đều kể cho hắn nghe một câu chuyện về thời gian, về sự biến đổi. Linh khí trên Thiên Nguyệt Phong quả thực dồi dào, thanh khiết, như một dòng chảy vô hình xuyên qua mọi vật, thấm đẫm vào từng thớ đất, từng chiếc lá. Lục Trường Sinh không cố gắng hấp thu linh khí, bởi hắn đã đạt đến cảnh giới 'hòa quang đồng trần', linh khí tự nhiên dung nhập vào thân thể hắn, không cần bất kỳ động tác cố ý nào.
"Vô thường... không phải là kết thúc, mà là một phần của dòng chảy vĩnh hằng. Đạo, không ngừng biến hóa." Hắn thầm nhủ trong tâm, lời nói không thành tiếng, chỉ là một ý niệm thanh tịnh dâng trào trong thức hải. Hắn nhớ lại những gì đã thấy ở Cổ Thành Phế Tích, sự suy tàn của một thế lực hùng mạnh tưởng chừng bất diệt. Nhưng rồi, hắn nhận ra, sự suy tàn ấy cũng chính là một hình thái của sự biến hóa, một sự nhường chỗ tất yếu cho những cái mới, những khởi đầu mới. Giống như đêm nhường chỗ cho ngày, đông nhường chỗ cho xuân, sinh rồi diệt, diệt rồi lại sinh. Đó là chu kỳ, là quy luật, là Đạo.
Hắn bước lên một mỏm đá nhô ra, dưới ánh trăng bạc, thân ảnh hắn trở nên mờ ảo, như một phần của cảnh vật, không thể phân định rõ ràng. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự giao thoa của âm dương, của linh khí trời đất. Không gian xung quanh hắn dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, như thể vạn vật đang cùng hắn chìm vào một trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc. Trong khoảnh khắc đó, mọi tạp niệm, mọi lo toan thế tục đều tan biến, chỉ còn lại sự thanh tịnh tuyệt đối. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng thêm kiên cố, không gì có thể lay chuyển. Hắn đã thực sự vượt lên trên những giới hạn của tu vi hữu hình, đạt đến cảnh giới của sự thấu hiểu bản nguyên. Con đường tu hành của hắn không phải là để tranh giành sức mạnh, mà là để thấu triệt bản chất của vũ trụ, để hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của Đạo.
***
Trong khi Lục Trường Sinh đang chìm đắm trong sự an nhiên và chiêm nghiệm trên Thiên Nguyệt Phong, thì ở một nơi không xa, Thiên Đô Thành – trung tâm phồn hoa và sầm uất bậc nhất của Cửu Thiên Linh Giới – lại đang chìm trong một sự hỗn loạn và kinh hoàng chưa từng có.
Đêm đã khuya, mọi hoạt động dường như đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn lồng rực rỡ từ các tửu lầu và kỹ viện còn sáng trưng, cùng với những pháp trận chiếu sáng đường phố. Kiến trúc Thiên Đô Thành phức tạp và đa dạng đến choáng ngợp. Những tòa tháp cao vút được xây bằng đá quý lấp lánh chạm đến mây xanh, những cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn tỏa ra khí thế uy nghi, xen kẽ với các khu chợ sầm uất, nhà cửa san sát nhau. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh phẳng lì, được bảo vệ bởi vô số trận pháp phòng ngự. Linh khí trong thành tuy ổn định nhưng không quá dồi dào như những nơi linh địa tự nhiên, chủ yếu được duy trì và điều hòa bởi các pháp trận khổng lồ.
Âm thanh của thành phố về đêm đã dịu đi nhiều so với ban ngày, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng người nói chuyện rì rầm từ các quán rượu, tiếng xe ngựa thưa thớt, tiếng rao hàng cuối cùng của những người bán rong, và đôi khi là tiếng nhạc du dương từ các lầu xanh. Mùi hương cũng đa dạng không kém, từ mùi thức ăn còn vương lại trong không khí, hương liệu quý phái từ các gia tộc lớn, mùi kim loại từ lò rèn đang nguội dần, mùi linh dược từ các hiệu thuốc, cho đến mùi bụi đường quen thuộc. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy năng lượng của một trung tâm quyền lực.
Đột nhiên, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Giữa bầu trời đen kịt, một dải cực quang vũ trụ khổng lồ xuất hiện, không báo trước, không một dấu hiệu. Nó không phải là dải cực quang thông thường mà người ta có thể thấy ở một vài vùng cực lạnh lẽo, mà là một hiện tượng siêu nhiên, một dải lụa ánh sáng khổng lồ với những gam màu chưa từng thấy trong Cửu Thiên Linh Giới. Màu tím thẫm hòa quyện với xanh ngọc bích, đỏ son rực rỡ xen lẫn vàng kim lấp lánh, cuộn xoáy và biến ảo không ngừng, như một con rồng ánh sáng khổng lồ đang uốn lượn trên bầu trời.
Ánh sáng từ dải cực quang này mạnh đến nỗi, đêm tối bỗng chốc hóa thành ngày, nhưng đó lại là một thứ ánh sáng kỳ dị, ma mị, không mang theo sự ấm áp của mặt trời, mà là một cảm giác lạnh lẽo, bất an bao trùm lấy vạn vật. Thoạt đầu, những tu sĩ còn thức, những phàm nhân đang làm việc ban đêm đều ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và reo hò thích thú. "Trời ơi! Tuyệt đẹp quá!" Một nữ tu sĩ trẻ tuổi thốt lên, đôi mắt rực sáng. "Chưa từng thấy bao giờ! Đây là thiên tượng gì vậy?" Một lão nhân bán dược liệu run rẩy hỏi, trên tay vẫn cầm chặt một cây nến.
Nhưng rồi, tiếng reo hò nhanh chóng chuyển thành tiếng la hét hoảng loạn khi các dải cực quang bắt đầu hiện ra những hình thù quái dị, không còn là những dải lụa mềm mại nữa. Chúng biến thành những vết nứt khổng lồ trên không gian, như thể bầu trời đang bị xé toạc, để lộ ra một vực sâu đen thẳm vô tận phía sau. Những hình ảnh mờ ảo, ma quái, tựa như những bàn tay khổng lồ, những đôi mắt vô định, hay những sinh vật cổ xưa đang ẩn mình trong vực sâu ấy, bắt đầu hiện ra và biến mất chớp nhoáng trong dải cực quang.
"Trời ơi! Đây là điềm gở! Đại kiếp sắp đến rồi!" Một phàm nhân quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu khấn vái, miệng lẩm bẩm những lời cầu xin. Tiếng la hét, khóc lóc, cầu nguyện vang lên khắp Thiên Đô Thành. Các tu sĩ cấp thấp run rẩy, pháp khí trong tay họ dường như cũng mất đi sự ổn định, linh khí trong cơ thể họ trở nên nhiễu loạn. "Linh khí đang bị nhiễu loạn... dải cực quang này không phải tự nhiên!" Một tu sĩ trung niên cấp Hóa Thần thì thào, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Trận pháp bảo vệ thành đang phát sáng yếu đi! Có gì đó không ổn!"
Từ trong các cung điện và tháp cao, những cường giả tông môn, những vị trưởng lão, thậm chí là các Đại Năng ẩn cư cũng hiện thân. Ánh mắt họ không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà thay vào đó là sự bối rối, hoang mang và lo sợ. "Bản tọa tu hành vạn năm, chưa từng thấy thiên tượng nào kỳ dị đến vậy!" Một lão tổ của gia tộc lớn, tu vi đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa, lên tiếng, giọng nói không giấu nổi sự run rẩy. "Đây là điềm báo gì đây? Chẳng lẽ... là sự thay đổi của đại thế?"
Hàng loạt pháp quyết được thi triển, những đạo quang mang rực rỡ bay vút lên trời, cố gắng phân tích, cố gắng xuyên thủng dải cực quang để tìm hiểu bản chất của nó. Nhưng tất cả đều vô vọng. Các đạo pháp lực mạnh mẽ khi chạm vào dải cực quang đều bị nuốt chửng, hoặc bị phản hồi lại một cách kỳ lạ, khiến nhiều tu sĩ bị thương nhẹ. Không khí trong thành giờ đây không còn là sự sầm uất, nhộn nhịp nữa, mà là một sự căng thẳng tột độ, một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy mọi trái tim. Mùi ozon nhẹ từ năng lượng vũ trụ bắt đầu lan tỏa trong không khí, mang theo một cảm giác tê dại, khó chịu. Cả Thiên Đô Thành, một trung tâm quyền lực và văn minh, giờ đây đang đứng trước một hiện tượng mà họ không thể lý giải, không thể kiểm soát, và không thể không sợ hãi.
***
Trong khi Thiên Đô Thành chìm trong hoảng loạn, trên một đỉnh núi nhỏ cách đó không xa, Lục Trường Sinh vẫn đứng lặng lẽ. Ngọn núi này không có tên gọi mỹ miều, chỉ l�� một mỏm đá nhô cao, đủ để bao quát toàn cảnh Thiên Đô Thành và dải cực quang đang cuộn xoáy trên bầu trời. Ánh cực quang rực rỡ, đa sắc màu chiếu thẳng vào hắn, nhuộm lên bộ đạo bào giản dị của hắn những gam màu huyền ảo. Nhưng không hề khiến hắn bối rối hay sợ hãi. Trái lại, đôi mắt đen láy của hắn, vốn đã thâm sâu, giờ đây lại càng sáng ngời, như có vô số vì tinh tú đang ẩn hiện bên trong.
Hắn không còn là một cá thể đơn lẻ, mà dường như đã dung hợp hoàn toàn với cảnh vật xung quanh. Tiếng la hét, tiếng khóc than từ Thiên Đô Thành vọng lên đến đây, nhưng chúng không thể làm lay động được tâm thái của hắn. Trong mắt hắn, những dải màu cuộn xoáy, những hình thù biến đổi không ngừng của cực quang không phải là sự hỗn loạn, không phải là điềm gở hay tai ương, mà là một vũ điệu của quy luật, một bản giao hưởng vĩ đại của Đạo. Hắn thấy được sự sinh ra, sự trưởng thành, sự suy tàn và tái sinh trong từng dải màu, từng sự chuyển động, từng tia sáng lóe lên rồi vụt tắt. Đây là quy luật vĩnh hằng của vũ trụ, một lời nhắc nhở về sự vô thường nhưng cũng là sự vĩ đại, vô biên của Đạo.
Lục Trường Sinh từ từ nhắm mắt lại. Hắn không cần dùng mắt thường để nhìn, không cần dùng tai để nghe, mà là dùng tâm thức để cảm nhận. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí biến động, từng tia sáng mang theo thông điệp của Đạo. Mùi ozon nhẹ trong không khí, cái cảm giác tê dại mà người phàm và tu sĩ cấp thấp cảm thấy bất an, trong Lục Trường Sinh lại là một sự kích thích đến tận cùng của các giác quan, mở ra một cánh cửa mới cho sự thấu hiểu. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng, như muốn chạm vào những làn sóng năng lượng từ cực quang, rồi từ từ buông xuống, tâm thái hoàn toàn an nhiên, tĩnh tại. Cảm giác rung động nhẹ trong không khí từ năng lượng cực quang truyền đến hắn, không gây ra bất kỳ sự khó chịu nào, mà chỉ làm cho sự dung hợp của hắn với vũ trụ thêm sâu sắc.
"Thiên tượng... không phải tai ương, mà là lời khai thị. Vô thường, tuần hoàn, bất tận. Đây chính là Đạo..." Hắn thầm thì, giọng nói trầm lắng, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. Những lời ấy không phải để nói với ai, mà là để củng cố niềm tin sâu sắc trong nội tâm hắn. Hắn đã vượt qua bản năng sợ hãi trước hiện tượng thiên văn kỳ lạ, vượt qua mọi nghi ngờ cuối cùng về sự vô biên của Đạo. Hắn đã đạt đến cảnh giới giác ngộ sâu sắc về quy luật tuần hoàn của vũ trụ, về sự thay đổi không ngừng nghỉ của vạn vật. Đây là sự củng cố tối thượng cho con đường 'thuận theo tự nhiên', 'vô vi' mà hắn đã chọn.
Con đường của hắn không phải là trốn tránh, không phải là yếu đuối. Đó là sự mạnh mẽ tối thượng, là sự hòa hợp hoàn hảo với quy luật vận hành của vũ trụ. Hắn không cần phải can thiệp, không cần phải tranh giành. Bởi lẽ, Đạo sẽ tự vận hành, tự chuyển hóa. Mọi sự can thiệp chỉ là hữu hạn, chỉ là nhất thời. Chỉ có sự thuận theo, sự dung hợp mới là vĩnh cửu.
Hiện tượng thiên văn kỳ lạ này có thể là điềm báo cho một chu kỳ biến động lớn hơn của vũ trụ, không chỉ giới hạn trong Cửu Thiên Linh Giới. Những gì mà các cường giả Thiên Đô Thành coi là tai họa, là sự bất ổn, trong mắt Lục Trường Sinh lại là một phần tất yếu của sự chuyển hóa, một lời nhắc nhở rằng vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Sự giác ngộ của Lục Trường Sinh về quy luật tuần hoàn và vô tận của Đạo khẳng định rằng con đường tu hành của hắn không có điểm dừng, mà sẽ tiếp tục mở rộng ra khỏi những giới hạn đã biết.
Hắn biết, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Việc Lục Trường Sinh không can thiệp vào sự hoảng loạn của thế giới mà chỉ chiêm nghiệm, nhấn mạnh vai trò 'vô vi' của hắn. Hắn không phải là một anh hùng cứu thế theo nghĩa thông thường, nhưng tầm ảnh hưởng của hắn sẽ ngày càng trở nên sâu rộng một cách vô hình, định hình lại cách nhìn nhận về tu hành của vô số tu sĩ trong tương lai, một huyền thoại sống mà không cần phải xưng bá hay tranh giành.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt trong suốt như bầu trời đêm sau cơn bão, không vướng bụi trần. Hắn đưa tầm mắt về phía dải cực quang đang dần mờ đi, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của bình minh sắp tới. Mọi nghi ngờ đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự an nhiên tự tại và bình yên nội tại. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc. Con đường của hắn, vẫn còn tiếp diễn, vĩnh viễn không có điểm dừng, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.