Cửu thiên linh giới - Chương 987: Dấu Ấn Vô Ngôn: Nơi Đạo Tâm Gặp Lạc Lối
Ánh nắng chiều tà buông mình trên An Bình Thôn, nhuộm vàng những mái nhà tranh và con đường đất nhỏ. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu đáp lại nụ cười trong trẻo của Tiểu Hoa, một nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, như một làn gió thoảng qua, đủ để cô bé cảm nhận được sự đồng điệu mà không cần bất cứ lời nói nào. Cả không gian xung quanh hắn dường như cũng chìm vào một sự tĩnh lặng đặc biệt, không phải tĩnh lặng của sự vắng vẻ, mà là tĩnh lặng của sự an hòa sâu sắc, một trạng thái mà vạn vật đồng điệu, hòa mình vào dòng chảy vô thường của tạo hóa. Tiếng gà gáy vẫn vang vọng từ xa, tiếng chó sủa vẫn vọng lại từ cuối làng, tiếng trẻ con cười đùa vẫn văng vẳng bên tai, nhưng tất cả đều trở nên êm dịu hơn, như những nốt nhạc trong một bản hòa tấu bình yên. Linh khí xung quanh hắn lan tỏa, thuần khiết hóa không gian, khiến mọi thứ trở nên êm dịu, không chỉ cho con người mà còn cho cả vạn vật.
Trường năng lượng an hòa và linh khí thuần khiết mà Lục Trường Sinh vô tình tạo ra, không cần bất kỳ sự vận công hay ý niệm nào, đã trở thành một ngọn nguồn của sự sống động và bình yên. Nó báo hiệu khả năng hắn sẽ trở thành một "ngọn hải đăng" vô hình, định hướng và ảnh hưởng đến xu thế tu hành của Cửu Thiên Linh Giới mà không cần can thiệp trực tiếp. Sự bình yên mà sinh vật và con người cảm nhận được từ Lục Trường Sinh cho thấy triết lý tu hành của hắn không chỉ có lợi cho cá nhân mà còn mang lại lợi ích cho môi trường và cộng đồng, dù chỉ là vô thức. Đây là sự khởi đầu của một loại ảnh hưởng mới, một loại Đạo không cần phải nói thành lời, không cần phải thể hiện bằng hành động, mà chỉ cần hiện hữu. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm, vô vàn cảnh giới để dung hợp. Hắn không còn là người tu hành tìm kiếm Đạo, mà đã trở thành Đạo, hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của vạn vật.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù bảng lảng trên đỉnh núi, Lục Trường Sinh đã lặng lẽ rời An Bình Thôn. Hắn không có mục đích cụ thể, cũng chẳng có điểm đến rõ ràng trong tâm trí. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, hòa nhịp với hơi thở của đất trời, như một chiếc lá khô được dòng suối cuốn đi, thuận theo tự nhiên mà trôi dạt. Hắn bước vào U Cốc, một thung lũng sâu thẳm ẩn mình giữa những dãy núi cao vút, nơi linh khí dồi dào và cây cối xanh tươi quanh năm.
Bầu không khí trong U Cốc mát mẻ, trong lành đến lạ thường, mang theo mùi cây cỏ tươi mát, đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng. Lớp sương mù vẫn còn lãng đãng vương trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như chốn tiên cảnh. Tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo thành một bản giao hưởng êm dịu của tự nhiên. Ánh sáng mặt trời dần xuyên qua màn sương, chiếu thành từng vệt sáng lung linh trên thảm cỏ, nơi những giọt sương còn đọng lại lấp lánh như châu ngọc.
Lục Trường Sinh độc hành trong U Cốc, từng bước chân đều nhẹ bẫng, dường như không làm xáo động lấy một ngọn cỏ. Hắn không hề vận dụng linh lực, nhưng sự hiện diện của hắn đã khiến linh khí xung quanh trở nên thuần khiết hơn, như thể tự nó đang điều hòa, lắng đọng theo nhịp điệu của tâm cảnh hắn. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư, không ngừng quan sát vạn vật xung quanh với một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn dòng suối nhỏ uốn lượn qua những ghềnh đá, thấy nước chảy không ngừng, không vướng bận, không hề níu kéo quá khứ hay lo sợ tương lai, chỉ đơn thuần là chảy. Trong tâm khảm Lục Trường Sinh, một suy nghĩ chợt hiện lên: "Đạo không ở lời nói, cũng không ở hành động. Đạo ở sự tồn tại, ở dòng chảy vô thường của vạn vật. Vô ngôn, vô vi, lại ẩn chứa sức mạnh vô biên."
Hắn dừng lại bên một bụi hoa dại đang khoe sắc thắm, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió nhẹ. Hắn khẽ đưa tay chạm vào một cánh hoa, cảm nhận sự sống động, vẻ đẹp thuần khiết của nó. Không cần tranh giành, không cần phô trương, những bông hoa vẫn tự mình vươn lên đón nắng, tỏa hương thơm dịu dàng, hoàn thành sứ mệnh của mình trong vòng tuần hoàn của tự nhiên. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Tâm cảnh của hắn đã đạt đến trạng thái "vô ngã", nơi mọi phân biệt giữa bản thân và vũ trụ đều tan biến. Hắn không còn là một cá thể tách rời, mà đã hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của Đạo, trở thành một phần của hơi thở vạn vật.
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, thi thoảng dừng lại để chiêm nghiệm một viên đá phủ rêu phong, một gốc cây cổ thụ sần sùi hay một đàn bướm đang vờn quanh những bông hoa. Mỗi vật thể, mỗi sự sống trong U Cốc đều là một bài học, một minh chứng cho sự tồn tại của Đạo. Hắn cảm nhận được linh khí tinh khiết thấm vào từng tế bào, gột rửa mọi tạp niệm, củng cố thêm đạo tâm vững như bàn thạch của mình. Sự "vô ngã" không còn là một cảnh giới phải cố gắng đạt tới, mà đã trở thành bản năng thứ hai, một phần không thể tách rời trong mọi hành động, mọi suy nghĩ của hắn. Hắn không tìm kiếm Đạo, hắn đã là Đạo. Con đường tu hành của hắn không phải là chinh phục, mà là dung hòa, không phải là thay đổi, mà là thuận theo. Hắn hiểu rằng, đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, đó chính là cốt lõi của con đường hắn đã chọn.
***
Ánh nắng giữa trưa đã chiếu rọi khắp U Cốc, xua tan hoàn toàn lớp sương mù còn sót lại, làm cho cảnh vật trở nên rõ ràng và tươi sáng hơn bao giờ hết. Lục Trường Sinh vô tình rẽ vào một góc khuất, nơi những cây cổ thụ mọc dày đặc, tạo thành một không gian yên tĩnh và có phần hẻo lánh. Linh khí tại nơi đây dường như có chút hỗn loạn, không thuần khiết như những nơi khác trong thung lũng, như có một luồng năng lượng không ổn định đang quẩn quanh.
Ẩn mình dưới một gốc cây cổ thụ lớn với những rễ cây lồi lõm tạo thành chỗ ẩn nấp tự nhiên, một bóng người đang ngồi khoanh chân, lưng tựa vào thân cây sần sùi. Đó là một tu sĩ trẻ tuổi, ước chừng đôi mươi, với khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, phờ phạc. Y phục của hắn có phần cũ kỹ, với vài vết rách nhỏ do tu luyện hoặc hiểm nguy mà chưa kịp sửa sang. Dù vậy, đôi mắt của hắn vẫn ánh lên sự kiên nghị chưa tắt hẳn và một khát khao tìm kiếm chân lý, dù giờ đây bị bao phủ bởi sự hoang mang và tuyệt vọng. Hắn chính là Trần Minh, một tu sĩ trẻ đang lạc lối trên con đường tu hành.
Trần Minh đang cố gắng vận chuyển linh lực trong cơ thể, nhưng linh lực của hắn không ổn định, thỉnh thoảng lại bùng lên rồi tắt ngúm, như một ngọn lửa leo lét trước gió, không thể nào thành hình. Mỗi lần thất bại, hắn lại nhíu mày, lộ rõ vẻ bực bội và thất vọng. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Hắn vò đầu bứt tóc, đôi mắt đầy vẻ hoang mang khi nhìn vào cuốn công pháp cũ kỹ đang nằm trên đùi. Cuốn sách đó, với những trang giấy đã ngả màu ố vàng, là niềm hy vọng duy nhất của hắn trong suốt bao năm qua, nhưng giờ đây nó lại trở thành gánh nặng, là minh chứng cho sự bất lực của chính mình. Bên cạnh hắn, vài viên linh thạch đã mất đi ánh sáng, trở nên xám xịt và vô dụng, như phản ánh chính tình trạng tu vi của hắn.
"Tại sao? Rõ ràng công pháp nói vậy... tại sao ta vẫn không thể đột phá?" Trần Minh lẩm bẩm, giọng nói đầy sự thất vọng và tuyệt vọng. "Mỗi lần đều là như vậy, linh lực vừa tụ lại đã tán đi, không thể nào dung hợp, không thể nào thông suốt... Lẽ nào ta thật sự không có duyên với tiên đạo? Lẽ nào ta đã chọn sai con đường? Hay là ta căn bản không có đủ tư chất để bước tiếp?"
Hắn lại thử vận công một lần nữa, tập trung toàn bộ ý chí và tinh thần vào việc điều khiển dòng linh lực trong đan điền. Linh lực vừa được khơi dậy, bắt đầu xoay chuyển, nhưng chỉ được một chốc, nó lại chệch khỏi quỹ đạo, va đập vào các kinh mạch, gây ra một cơn đau nhói. Trần Minh "khụ" một tiếng, một luồng khí tức hỗn loạn thoát ra khỏi miệng hắn, làm rung động cả những cành lá khô trên mặt đất. Quá thất vọng, hắn ném mạnh cuốn công pháp xuống đất, khiến nó bật ra vài trang giấy, rồi ngửa mặt lên trời, đôi mắt vô hồn nhìn vào tán lá xanh um phía trên.
Lục Trường Sinh đứng từ xa, ẩn mình sau một thân cây cổ thụ khác, ánh mắt bình thản quan sát mọi biểu cảm và hành động của tu sĩ trẻ. Hắn thấu hiểu sự bất lực và hoài nghi đang giày vò Trần Minh. Hắn thấy được sự giằng xé trong nội tâm của đối phương, giữa khao khát tu hành và nỗi sợ hãi về một con đường không lối thoát. Lục Trường Sinh không hề phán xét, không hề thương hại, chỉ đơn thuần là quan sát và thấu hiểu. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Trần Minh không phải là một tu sĩ thất bại, mà là một linh hồn đang lạc lối, một phần của vạn vật đang tìm kiếm con đường của riêng mình giữa đại thế biến động này. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn khẽ suy tư. "Nhưng mấy ai giữ được bản tâm vững vàng giữa vòng xoáy danh lợi, giữa áp lực của thành bại tu hành? Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng không phải ai cũng tìm thấy được con đường của chính mình." Hắn nhận ra, sự lạc lối của Trần Minh không phải do hắn kém cỏi, mà là do hắn chưa tìm được điểm tựa, chưa thực sự thấu triệt được bản chất của Đạo.
***
Buổi chiều, U Cốc chìm trong một bầu không khí mát mẻ và gió nhẹ. Ánh nắng đã dịu đi, xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng tiến lại gần hơn một chút, đủ để dấu ấn tâm niệm của hắn có thể chạm tới Trần Minh mà không cần phải can thiệp trực tiếp. Hắn không phát ra bất kỳ linh lực hay khí tức nào, chỉ là một sự tồn tại thuần túy, như một phần không thể tách rời của U Cốc. Từng bước chân hắn nhẹ bẫng, dường như hòa vào tiếng gió, tiếng suối, không hề gây ra một âm thanh nào có thể khiến Trần Minh giật mình.
Trần Minh vẫn còn đang chìm trong sự tuyệt vọng và hoang mang. Hắn ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Cuốn công pháp cũ kỹ vẫn nằm chỏng chơ trên mặt đất, như một sự chế giễu cho những nỗ lực vô vọng của hắn. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy một luồng khí tức thanh tịnh và bình yên lạ thường vờn quanh cơ thể. Nó không phải là linh khí dồi dào, cũng không phải là một loại thần thông mạnh mẽ, mà là một cảm giác êm dịu, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của hắn.
Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng vô hình, không màu sắc, không hình dạng, ẩn chứa triết lý "vô ngã" và sự thấu triệt về Đạo của Lục Trường Sinh, khẽ phóng thích vào không gian, bao phủ lấy Trần Minh. Nó không phải là một phép thuật cưỡng ép, mà là một sự khai mở, một gợi ý tinh tế. Tia sáng ấy như một hạt giống được gieo vào mảnh đất cằn cỗi trong tâm trí Trần Minh. Ngay lập tức, những suy nghĩ rối loạn trong đầu hắn bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn, những khúc mắc trong công pháp mà hắn đã vật lộn bấy lâu nay như được vén màn, một con đường mờ ảo nhưng đầy hứa hẹn dần hiện ra trước mắt hắn.
Trần Minh chớp mắt, dường như không tin vào cảm giác của chính mình. Những nút thắt trong các tầng kinh mạch mà hắn mãi không thể giải khai, giờ đây như có một lực lượng vô hình nhẹ nhàng gỡ bỏ. Dòng linh lực trong đan điền hắn, vốn hỗn loạn và không ổn định, giờ đây bắt đầu trở nên hài hòa hơn, chậm rãi xoay chuyển theo một quỹ đạo mới, dù vẫn còn yếu ớt nhưng đã có một sự trật tự nhất định. Hắn ngẩng đầu tìm kiếm, đôi mắt mở to, nhìn quanh quất vào khu rừng xanh thẳm và ánh nắng chiều tà. "Cái gì... vừa rồi là...?" hắn thốt lên, giọng nói đầy bối rối và ngạc nhiên, pha lẫn một chút sợ hãi. Hắn không nhìn thấy bất cứ ai, không cảm nhận được bất kỳ luồng linh lực mạnh mẽ nào. Mọi thứ xung quanh vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng suối chảy.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra. Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành. Hắn không nhìn lại, chỉ tiếp tục bước đi, bóng dáng hắn dần hòa tan vào cảnh vật, như một phần của rừng cây, của ánh nắng, của gió chiều. Hắn không mong đợi lời cảm ơn, cũng không cần sự biết ơn. Dấu ấn tâm niệm của hắn như một hạt giống được gieo vào lòng đất, không cần chăm sóc, chỉ cần đúng thời điểm, nó sẽ nảy mầm. Hắn tin rằng, con đường tu hành không phải là sự chỉ dẫn trực tiếp, mà là sự tự thân chiêm nghiệm, tự thân tìm thấy. Hắn chỉ là người gieo mầm, còn việc nảy mầm hay không, ra hoa kết trái hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào Trần Minh.
Trần Minh vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lục Trường Sinh vừa đứng. Mặc dù không thấy gì, nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi vi diệu trong tâm cảnh và linh lực của mình. Hắn vội vàng nhặt cuốn công pháp lên, ánh mắt đầy suy tư và một tia hy vọng mới mẻ. Hắn lật đến những trang mà trước đây hắn đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần mà vẫn không hiểu, và giờ đây, từng câu chữ dường như sáng bừng lên, một ý nghĩa sâu xa mà trước nay hắn chưa từng thấu triệt. "Không thể nào... lẽ nào... là như vậy?" hắn lẩm bẩm, một nụ cười khó tin nhưng đầy phấn khích dần nở trên môi.
Dấu ấn tâm niệm của Lục Trường Sinh sẽ là hạt giống cho sự thay đổi trong tu hành của Trần Minh, có thể khiến hắn trở thành một tu sĩ có đạo tâm vững chắc trong tương lai, một minh chứng cho khả năng Lục Trường Sinh gián tiếp ảnh hưởng đến người khác mà không cần lộ diện hay nói lời nào. Triết lý "vô ngôn" và "vô vi" của Lục Trường Sinh, thông qua những tác động tinh tế như vậy, sẽ trở thành một hình mẫu mới, lan tỏa dần trong Cửu Thiên Linh Giới thông qua những người như Trần Minh, những người đã từng lạc lối mà tìm thấy ánh sáng từ một nguồn vô hình. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm, vô vàn cảnh giới để dung hợp.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.