Cửu thiên linh giới - Chương 988: Bình Minh Thức Tỉnh: Tia Sáng Vô Danh
U Cốc, nơi linh khí ngưng đọng, nơi những tia nắng chiều tà xuyên qua tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đất ẩm. Vài ngày đã trôi qua kể từ cái khoảnh khắc kỳ lạ mà Trần Minh đã trải nghiệm, và hắn vẫn ngồi đó, dưới gốc cây đại thụ sừng sững, thân cây xù xì in hằn dấu vết của năm tháng. Gương mặt non nớt của hắn giờ đây hằn lên những nét mệt mỏi, đôi mắt thường ngày long lanh sự tò mò của tuổi trẻ, nay lại đục ngầu một nỗi bối rối khó tả, pha lẫn chút tuyệt vọng đang dần gặm nhấm ý chí. Chiếc y phục tu sĩ đơn giản, có phần cũ kỹ của hắn, vẫn giữ nguyên nếp nhàu từ những buổi thiền định kéo dài vô tận.
Linh khí trong U Cốc vẫn trong lành như mọi khi, thoang thoảng mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi cây cỏ dại và hương hoa rừng thanh khiết. Tiếng suối róc rách chảy qua những ghềnh đá, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc luồn qua từng kẽ lá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Thế nhưng, thứ âm thanh an lành ấy dường như không thể chạm tới tâm hồn đang hỗn loạn của Trần Minh. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nỗi niềm bế tắc. Cuốn công pháp cũ kỹ, đã bạc màu vì thời gian và những lần hắn lật giở không biết mệt mỏi, nằm mở hờ trên đùi hắn. Những dòng chữ, những đồ hình kinh mạch phức tạp trên đó, từng là kim chỉ nam cho con đường tu hành của hắn, giờ đây lại như một bức tường thành sừng sững, không thể vượt qua, thậm chí còn trở thành một sự chế giễu cho những nỗ lực vô vọng của hắn.
“Lẽ nào ta thực sự không có duyên với đại đạo?” Trần Minh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đầy chua xót, lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch. “Bao nhiêu năm khổ luyện, từ một phàm nhân không ngừng cố gắng, dốc hết tâm tư vào từng câu chữ, từng nét vẽ kinh mạch, vậy mà vẫn chỉ dừng lại ở đây sao? Cái nút thắt này, ta đã dùng đủ mọi phương pháp, đã thử hết thảy mọi cách thức, nhưng nó vẫn kiên cố như bàn thạch, không mảy may dịch chuyển.” Hắn đưa bàn tay gầy gò, xương xẩu xoa nhẹ lên vầng trán nhăn nhó, cảm nhận sự nóng ran từ những suy tư quá độ. Ánh mắt hắn lướt qua những trang công pháp, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lời giải đáp cho sự bế tắc của mình, nhưng tất cả những gì hắn thấy chỉ là những ký hiệu mơ hồ, những lời chú giải khô khan mà hắn đã đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng, nhưng chưa bao giờ thực sự thấu triệt được ý nghĩa sâu xa của chúng.
Trần Minh nhớ lại cái khoảnh khắc kỳ lạ vài ngày trước. Một cảm giác thanh tịnh, một luồng khí tức bình yên lạ thường đã vờn quanh hắn. Nó không phải là linh khí dồi dào, cũng không phải một loại thần thông mạnh mẽ, mà là một sự êm dịu, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn khô cằn của hắn. Rồi một tia sáng vô hình, không màu sắc, không hình dạng, đã lóe lên trong tâm trí hắn, mang theo một ý nghĩa mơ hồ nhưng đầy hứa hẹn. “Cái cảm giác kỳ lạ hôm trước… một tia sáng thoáng qua… Nó là gì?” Hắn lẩm bẩm. Kể từ ngày đó, hắn đã cố gắng hồi tưởng lại, cố gắng tái hiện lại cái cảm giác ấy, nhưng nó quá mơ hồ, quá vô hình, như một giấc mộng chợt đến rồi chợt đi, không để lại dấu vết rõ ràng nào. Mỗi khi hắn cố gắng nắm bắt, nó lại càng lẩn tránh, khiến hắn thêm phần bực bội và hoài nghi. Liệu đó có phải là một ảo giác do tâm ma gây ra, hay chỉ là một khoảnh khắc ngộ đạo thoáng qua mà hắn không đủ khả năng để nắm giữ?
Sự hoài nghi bắt đầu bủa vây lấy hắn, như những sợi tơ nhện giăng mắc trong tâm trí. Hắn cảm thấy mình như một con chim non bị nhốt trong lồng, khao khát được bay lượn trên bầu trời rộng lớn của đại đạo, nhưng đôi cánh lại bị trói buộc bởi những xiềng xích của sự bất lực. Những tu sĩ khác, những người đồng môn của hắn, đều đang tiến bộ từng ngày, có người đã đột phá cảnh giới, có người đã lĩnh ngộ thần thông mới. Còn hắn, vẫn dậm chân tại chỗ, vẫn vật lộn với những tầng kinh mạch bế tắc, với dòng linh lực hỗn loạn trong đan điền. Hắn ghen tỵ ư? Không, hắn chỉ thấy tủi thân, thấy mình như một kẻ lạc loài giữa dòng chảy cuồn cuộn của tu giới.
Trần Minh khẽ gập cuốn công pháp lại, đặt nó sang một bên. Hắn không muốn nhìn vào nó nữa, ít nhất là trong lúc này. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại tâm trạng. Nhưng tâm trí hắn vẫn bị những nghi ngờ và thất bại cũ bủa vây. Hình ảnh những lần thất bại trong quá khứ, những lời chê bai của những kẻ coi thường hắn, những ánh mắt thương hại của những người thân… tất cả hiện lên rõ mồn một, như những bóng ma ám ảnh, không ngừng thì thầm vào tai hắn rằng hắn là một kẻ vô dụng, rằng hắn không xứng đáng với con đường tu hành này. Mỗi lần cố gắng loại bỏ chúng, chúng lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, càng bám víu chặt hơn vào tâm hồn hắn. U Cốc vẫn yên bình, nhưng tâm hồn Trần Minh lại đang trải qua một cơn bão tố. Hắn không biết phải làm gì, không biết phải đi về đâu, chỉ cảm thấy một nỗi mệt mỏi cùng cực, như muốn buông xuôi tất cả. Nhưng sâu thẳm trong trái tim hắn, vẫn còn một tia lửa nhỏ, một khao khát mãnh liệt được tìm ra lối thoát, được phá vỡ xiềng xích, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh đến nhường nào.
Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, bao phủ U Cốc trong một tấm màn nhung huyền ảo. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đêm thăm thẳm, rải những vệt bạc lấp lánh xuống tán lá cây cổ thụ, tạo nên những bóng hình ma mị, lay động theo làn gió nhẹ. Không khí trở nên se lạnh hơn, hơi sương mờ ảo bắt đầu lãng đãng vờn quanh các khe núi, quyện vào mùi đất ẩm và hương hoa dại, mang đến một cảm giác thanh tịnh đến lạ lùng. Trần Minh vẫn ngồi đó, dưới gốc cây đại thụ, nhưng không còn vẻ tuyệt vọng như ban ngày. Gương mặt hắn tuy vẫn còn nét mệt mỏi, song đã không còn nhăn nhó, thay vào đó là một sự điềm tĩnh, một nỗi bối rối trầm mặc. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng hồi tưởng lại ‘tia sáng’ mà hắn đã cảm nhận được vài ngày trước, cái khoảnh khắc khó nắm bắt ấy, giờ đây trở thành một ám ảnh, một tia hy vọng duy nhất giữa màn đêm vô vọng của tu vi.
Dấu ấn tinh thần của Lục Trường Sinh, cái tia sáng vô hình mà hắn đã vô thức gieo vào không gian, giờ đây như một hạt giống đã được ươm mầm trong tâm hải Trần Minh. Nó không phải là một phép thuật cường đại, không phải là một chỉ dẫn rõ ràng, mà chỉ là một ý niệm mơ hồ, một cảm giác thanh tịnh. Trần Minh không hề biết đến sự tồn tại của Lục Trường Sinh, cũng không biết về cái dấu ấn ấy, nhưng cơ thể và tâm trí hắn, sau những ngày vật lộn trong bế tắc, đã bắt đầu tự động tìm kiếm một lối thoát. Hắn cố gắng buông bỏ những suy nghĩ cố chấp, những phương pháp tu luyện cứng nhắc mà hắn đã học được từ tông môn. Thay vào đó, hắn chỉ đơn thuần hít thở, lắng nghe tiếng suối chảy, tiếng gió xào xạc, cảm nhận sự lưu chuyển của linh khí trong không gian xung quanh.
“Không phải là cố gắng đẩy, mà là thuận theo… Nó là gì? Sao ta chưa từng nghĩ tới?” Trần Minh tự nhủ trong tâm, một giọng nói trầm thấp vang vọng trong cõi ý thức. Ý niệm về ‘vô vi’ và ‘hòa hợp’ chợt lóe lên, như một vì sao băng vụt qua bầu trời đêm, rồi để lại một vệt sáng mờ ảo. Trước đây, hắn luôn cố gắng ‘cưỡng ép’ linh khí, dùng ý chí mạnh mẽ để điều khiển chúng đi theo những kinh mạch đã định, để phá vỡ những nút thắt cứng đầu. Nhưng giờ đây, cái ý niệm mơ hồ ấy lại gợi cho hắn một hướng đi hoàn toàn khác: thay vì kháng cự và thúc đẩy, hãy buông bỏ và thuận theo. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng cái cảm giác an hòa mà hắn từng trải nghiệm lại mách bảo hắn rằng đây có thể là con đường đúng đắn.
Trần Minh hít thở sâu, chậm rãi điều chỉnh nhịp hô hấp của mình. Hắn thử buông bỏ những suy nghĩ cố chấp, những áp lực phải đột phá, phải mạnh mẽ hơn. Hắn để cho dòng linh khí tự nhiên lưu chuyển trong cơ thể, không cố gắng điều khiển, không cố gắng thúc ép. Ban đầu, mọi thứ vẫn rất khó khăn. Dòng linh lực trong đan điền hắn vẫn hỗn loạn, không theo một quy tắc nào. Các nút thắt kinh mạch vẫn sừng sững, dường như đang chế giễu sự non nớt của hắn. Nhưng Trần Minh không nản lòng. Hắn nhớ lại cái cảm giác thanh tịnh, cái tia sáng trong tâm hải. “Cái cảm giác an hòa đó… không phải từ linh khí, mà từ sâu thẳm bên trong…” Hắn nhận ra. Sự bình yên đó không phải do linh khí bên ngoài mang lại, mà nó xuất phát từ một nơi sâu kín trong tâm hồn hắn, một nơi mà hắn chưa bao giờ thực sự chạm tới.
Hắn tiếp tục thiền định, tâm trí tập trung vào việc buông bỏ. Dần dần, một sự thay đổi vi diệu bắt đầu diễn ra. Dòng linh lực trong đan điền hắn, vốn hỗn loạn và không ổn định, giờ đây bắt đầu trở nên hài hòa hơn, chậm rãi xoay chuyển theo một quỹ đạo mới. Nó không tăng lên về số lượng, nhưng trở nên ‘thông suốt’ hơn, trôi chảy hơn, như một con suối nhỏ len lỏi qua những tảng đá gồ ghề, ban đầu chậm chạp nhưng dần dần tìm thấy con đường của riêng mình. Các nút thắt trong kinh mạch vẫn còn đó, nhưng chúng không còn cảm giác cứng nhắc và bế tắc như trước. Giờ đây, chúng như những con đê chắn nước, nhưng dòng linh lực đã bắt đầu tìm thấy những khe hở nhỏ, những vết nứt vô hình để len lỏi qua, dù chỉ là một lượng nhỏ.
Đây là một cảm giác hoàn toàn mới lạ đối với Trần Minh. Trước đây, mỗi khi tu luyện, hắn đều cảm thấy áp lực nặng nề, sự gò bó từ việc ép buộc linh khí. Nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được một sự nhẹ nhõm, một sự tự do trong từng hơi thở, trong từng dòng chảy của linh lực. Hắn không còn cố gắng ‘chinh phục’ đại đạo, mà thay vào đó, hắn đang học cách ‘hòa nhập’ vào nó. Hắn không biết nguồn gốc của sự thay đổi này, không biết ai đã khai sáng cho hắn, nhưng hắn biết rằng mình đang đi đúng hướng. Tia sáng vô hình của Lục Trường Sinh đã gieo vào hắn một hạt giống của triết lý ‘vô ngã’, ‘vô vi’, và giờ đây, hạt giống ấy đang dần nảy mầm, lặng lẽ thay đổi con đường tu hành của Trần Minh theo một cách mà hắn không thể ngờ tới. Màn đêm tĩnh mịch của U Cốc trở thành người bạn đồng hành, chứng kiến sự chuyển biến nội tâm sâu sắc của một tu sĩ trẻ đang từng bước tìm thấy con đường của chính mình, dù còn mơ hồ, nhưng đầy hứa hẹn.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng cả U Cốc, xua tan đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên cây cỏ, không gian bỗng bừng tỉnh trong một vẻ đẹp tinh khôi. Tiếng chim hót ríu rít chào ngày mới, tiếng suối reo vui hơn bao giờ hết, và mùi hương cây cỏ, đất ẩm, hoa dại dường như cũng trở nên nồng nàn, tươi mới hơn. Trần Minh, vẫn ngồi bất động dưới gốc cây cổ thụ, bỗng nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt hắn, vốn dĩ đục ngầu vì mệt mỏi và bối rối, giờ đây rạng ngời một thứ ánh sáng khác lạ, một sự trong trẻo đến kinh ngạc.
Một luồng sáng chói lòa bùng phát trong tâm hải hắn, không phải là ánh sáng vật chất có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà là một sự ‘thức tỉnh’ hoàn toàn về nhận thức, một sự khai ngộ sâu sắc đến từ tận cùng linh hồn. Nó giống như tấm màn che phủ đã bị kéo xuống, để lộ ra một cảnh giới hoàn toàn mới, một chân lý đơn giản nhưng vĩ đại mà trước nay hắn chưa từng thấu triệt. Cái nút thắt bấy lâu kìm hãm hắn, cái xiềng xích vô hình đã trói buộc hắn suốt bao năm tháng, giờ đây tan biến như băng tuyết gặp lửa, không để lại chút dấu vết nào. Dòng linh khí trong cơ thể hắn không tăng vọt về số lượng, nhưng trở nên thuần khiết và mạnh mẽ hơn gấp bội, như một dòng sông đã được gột rửa mọi tạp chất, chảy xiết và uyển chuyển hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân đã đè nén tâm hồn hắn bấy lâu.
Trần Minh chậm rãi đứng dậy. Cơ thể hắn, vốn dĩ mệt mỏi và rã rời, giờ đây tràn đầy sức sống, một cảm giác thư thái và mạnh mẽ lan tỏa khắp châu thân. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang reo vui, từng kinh mạch đang được khai thông, và đan điền đang rung động trong một trạng thái hài hòa tuyệt đối. Hắn vung tay, một luồng linh khí mạnh mẽ nhưng nhu hòa tuôn ra, bao trùm lấy không gian xung quanh. Nó không phải là một đòn tấn công, cũng không phải một chiêu thức thần thông, mà chỉ là sự tự nhiên phóng thích của linh khí đã được điều hòa, một sự biểu hiện của Đạo đã được thấu triệt. Luồng linh khí ấy nhẹ nhàng lướt qua những tán lá, khiến chúng khẽ lay động, rồi hòa tan vào không khí, mang theo một cảm giác an lành lan tỏa.
Hắn nhìn ra xung quanh, và thế giới dường như đã thay đổi hoàn toàn. Mọi vật đều như đang mỉm cười với hắn. Tiếng suối róc rách không còn là âm thanh vô tri, mà là khúc ca của dòng chảy Đạo. Tiếng chim hót líu lo không còn là tiếng gọi bình thường, mà là lời ca ngợi sự sống. Hương hoa dại không còn chỉ là mùi hương, mà là hơi thở của vạn vật. Tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng của sự sống, của Đạo, và hắn, Trần Minh, cảm thấy mình là một phần không thể thiếu của bản giao hưởng ấy. Hắn cảm thấy mình đã ‘nhìn thấy’ một điều gì đó vĩ đại, một con đường hoàn toàn mới, một chân lý mà trước đây hắn chưa bao giờ dám mơ tới.
“Thì ra là vậy! Đạo… không phải là tranh giành, mà là thuận theo, là hòa hợp!” Trần Minh thốt lên, giọng nói đầy xúc động và phấn khích. Một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười chưa từng có, nở trên môi hắn. Nụ cười ấy không chỉ thể hiện niềm vui sướng vì đã đột phá tu vi, mà còn là sự bình an đến từ việc đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của con đường mình đang đi. Hắn không biết ai đã khai sáng cho mình, không biết nguồn gốc của tia sáng vô hình ấy, nhưng hắn biết rằng cuộc đời tu hành của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là Trần Minh bối rối, tuyệt vọng của ngày hôm qua. Giờ đây, hắn là một Trần Minh tràn đầy hy vọng, tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng bước đi trên con đường mới mẻ này.
Sự khai sáng của Trần Minh, một tu sĩ trẻ vô danh, thông qua ảnh hưởng vô hình của Lục Trường Sinh, báo hiệu rằng triết lý ‘vô vi’ và ‘hòa hợp’ sẽ bắt đầu lan tỏa và ảnh hưởng đến thế hệ tu sĩ mới ở Cửu Thiên Linh Giới. Việc Trần Minh không biết ai là người đã khai sáng cho mình củng cố hình ảnh Lục Trường Sinh như một huyền thoại sống, một ‘ngọn hải đăng’ vô hình, định hướng cho thế giới mà không cần lộ diện hay nói lời nào. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm, vô vàn cảnh giới để dung hợp, và hắn vẫn sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, âm thầm gieo mầm những hạt giống của sự khai sáng và chân lý.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.