Cửu thiên linh giới - Chương 992: Gặp Lại Cố Nhân: Đạo Tâm Giữa Cô Độc
Ánh trăng đã lên cao, soi sáng Bán Nguyệt Hồ, như một tấm gương phản chiếu những hạt mầm Đạo đang bừng nở trong một thế giới đang đổi thay. Lục Trường Sinh đứng lặng hồi lâu bên bờ hồ, cảm nhận sự giao thoa giữa tĩnh lặng và biến động, giữa những hạt mầm đã gieo và những con đường chưa được khai mở. Hắn khẽ thở dài một hơi thật chậm, như trút bỏ một gánh nặng vô hình, hay có lẽ, là đón nhận một sự thấu hiểu mới mẻ. Con đường hắn đã chọn, con đường của sự chiêm nghiệm và ảnh hưởng vô vi, đang dần định hình một cách rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn không vội vàng, cũng chẳng có đích đến cụ thể nào để phải truy cầu. Mỗi bước chân của hắn đều là một phần của hành trình, mỗi cảnh vật hắn chứng kiến đều là một trang sách mới trong cuốn kinh Đạo vô tận.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ quanh Bán Nguyệt Hồ, Lục Trường Sinh đã tiếp tục cuộc hành trình. Hắn không cưỡi mây đạp gió, cũng chẳng vận dụng thần thông để rút ngắn khoảng cách. Hắn chỉ lặng lẽ bước đi, đôi chân trần chạm nhẹ lên mặt đất ẩm ướt, cảm nhận từng phiến lá mục nát, từng hòn sỏi cuội dưới lòng bàn chân. Hắn đi về phía Tây, nơi những dãy núi trùng điệp dần hiện ra, ẩn mình trong màn sương mờ ảo. Sau vài ngày ròng rã, hắn đặt chân đến U Cốc, một thung lũng hẻo lánh mà tên gọi của nó đã phần nào lột tả được vẻ tĩnh mịch, u tịch nơi đây.
U Cốc, đúng như tên gọi, là một thế giới tách biệt, nơi sương mù lãng đãng quanh năm, ôm ấp những vách đá dựng đứng và những khu rừng nguyên sinh cổ kính. Linh khí nơi đây không hùng vĩ như những vùng đất tiên cảnh, nhưng lại vô cùng trong lành và thuần khiết, mang theo hơi thở của đất trời và vạn vật. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió thổi vi vu qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, đầy chất thơ. Mùi cây cỏ tươi mát, đất ẩm, và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Bầu không khí tĩnh mịch ấy không hề khiến Lục Trường Sinh cảm thấy cô độc, trái lại, hắn hòa mình vào đó, như một phần không thể tách rời của U Cốc.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy trầm tĩnh lướt qua từng cảnh vật. Hắn cảm nhận những dòng linh khí chảy trong thung lũng, như những huyết mạch vô hình kết nối vạn vật. Hắn đang tìm kiếm một nơi thanh tịnh để tiếp tục chiêm nghiệm, để lắng nghe tiếng lòng của bản thân và của Đạo. Và nơi đây, U Cốc, dường như rất phù hợp. Tuy nhiên, khi đi sâu vào thung lũng, một luồng khí tức đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn. Luồng khí tức ấy không hề mạnh mẽ, không mang theo sự cuồng bạo hay uy áp của các cường giả, mà chỉ yếu ớt, mong manh, nhưng lại vô cùng kiên định, bền bỉ đến lạ thường. Nó giống như một dòng suối nhỏ không ngừng chảy, dù có gặp ghềnh đá, dù có bị vùi lấp bởi bụi trần, cũng không bao giờ từ bỏ con đường của mình. Nó không gào thét sự tồn tại, nhưng sự tồn tại của nó lại rõ ràng hơn bất kỳ dòng linh khí nào hắn từng gặp.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một ý niệm chợt lóe lên: *Khí tức này... không mạnh mẽ, nhưng lại bền bỉ đến lạ thường. Giống như một dòng suối nhỏ không ngừng chảy, dù có gặp ghềnh đá cũng không bao giờ từ bỏ.* Hắn dừng lại bên một dòng suối nhỏ, lắng nghe tiếng nước reo vui. Dòng suối ấy trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những tán cây cổ thụ. Hắn cảm nhận sự khác biệt của linh khí xung quanh, một sự khác biệt tinh tế mà chỉ những kẻ có đạo tâm thuần khiết mới có thể nhận ra. Luồng khí tức kia, nó dẫn hắn đi sâu hơn vào U Cốc, vào một khu vực càng thêm hẻo lánh, nơi những tảng đá lớn và cây cối rậm rạp tạo thành một mê cung tự nhiên. Hắn không hề nghi ngờ hay do dự, chỉ đơn thuần đi theo tiếng gọi của Đạo, đi theo sự dẫn dắt của khí tức lạ thường ấy. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng như không, không để lại dấu vết, như thể hắn là một bóng ma hòa lẫn vào sương khói và cây cỏ. Hắn biết, một điều gì đó đáng để chiêm nghiệm đang chờ đợi hắn ở phía trước.
Sau khi len lỏi qua những bụi cây rậm rạp và những tảng đá phủ đầy rêu phong, Lục Trường Sinh dừng lại sau một tảng đá lớn. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ ràng một hang động nhỏ ẩn mình dưới chân vách đá. Bên trong hang động, một khung cảnh khắc khổ nhưng đầy ý chí hiện ra trước mắt hắn. Đó là một không gian ẩm ướt và lạnh lẽo, nơi nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá xuống những vũng nước nhỏ dưới nền. Mùi rêu phong và đất ẩm hòa quyện trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa khắc nghiệt. Ánh sáng yếu ớt le lói từ cửa hang chỉ đủ để soi rõ hình ảnh một nam tu sĩ trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng giữa lòng hang.
Thân hình của người tu sĩ ấy gầy gò, quần áo rách rưới, dính đầy bùn đất và lá cây, nhưng vẫn được giữ gìn gọn gàng nhất có thể. Khuôn mặt hắn khắc khổ, hằn sâu những dấu vết của thời gian và sự gian khổ, làn da ngăm đen và đôi mắt đục mờ vì thiếu ngủ và mệt mỏi. Tuy nhiên, ẩn sâu trong đôi mắt ấy là một ngọn lửa kiên định, không hề tắt lụi. Lục Trường Sinh chợt nhận ra, đó là Trần Lập – một đệ tử mà hắn đã từng gặp gỡ khi còn ở Thanh Vân Môn. Trần Lập, một kẻ mang tư chất bình thường, luôn bị coi thường bởi thiên hạ tu sĩ, bị số phận ghẻ lạnh, nhưng ngọn lửa đạo tâm trong hắn chưa bao giờ tắt.
Trần Lập không có thiên phú nổi bật, không sở hữu những công pháp cao siêu hay thần thông nghịch thiên. Hắn chỉ đang miệt mài tu luyện một công pháp cơ bản, những động tác đơn giản đến mức nhàm chán, lặp đi lặp lại không ngừng. Mỗi lần hắn vận chuyển linh lực, từng giọt mồ hôi lại lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, thấm ướt bộ y phục tả tơi. Vẻ mặt hắn kiên nghị, không chút dao động, không hề lộ ra vẻ chán nản hay bỏ cuộc. Hắn dường như đã quên đi sự tồn tại của thế giới bên ngoài, hoàn toàn đắm chìm trong việc luyện hóa từng tia linh khí, ổn định từng đường kinh mạch. Tiếng thở dốc nặng nề của hắn vang vọng trong hang động tĩnh mịch, là minh chứng cho sự khổ luyện không ngừng nghỉ.
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ quan sát, hắn không hề có ý định lại gần hay can thiệp. Hắn chỉ muốn chứng kiến 'hạt mầm' kiên trì này sẽ nảy nở ra sao. Hắn nhớ lại những lời chế giễu, những ánh mắt coi thường mà Trần Lập đã phải chịu đựng khi xưa. Nhưng giờ đây, trong sự cô độc của U Cốc, Trần Lập đang chứng minh một điều mà ít ai tin tưởng: rằng thiên phú không phải là tất cả. Mỗi động tác của Trần Lập đều mang theo sự nặng nề của một cơ thể phàm tục, nhưng cũng toát lên một vẻ vững chắc, không hề lay chuyển, như một tảng đá đã trải qua phong ba bão táp. Hắn không vội vã, không cầu mong một sự đột phá nhanh chóng, mà chỉ tập trung vào sự bền bỉ, vào việc củng cố nền tảng. Đó chính là một phần của "Đạo tâm vững như bàn thạch" mà Lục Trường Sinh hằng chiêm nghiệm. Trần Lập, bằng hành động của mình, đang giải thích một cách rõ ràng nhất về ý nghĩa của câu "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Lục Trường Sinh nhìn Trần Lập, cảm nhận được sự cộng hưởng từ đạo tâm của mình với sự kiên định của người thanh niên. Hắn không cần phải nói lời nào, cũng không cần phải phô diễn sức mạnh. Sự hiện diện âm thầm của hắn, cùng với sự quan sát đầy thấu hiểu, đã là một nguồn lực vô hình. Hắn nhận ra, những hạt mầm Đạo mà hắn vô tình gieo rắc không chỉ nảy mầm trong những tu sĩ trẻ tài năng như Lâm Hiên, hay những người có ý thức về sự hợp tác như cặp tán tu ở Bán Nguyệt Hồ, mà còn âm thầm bén rễ trong những người tưởng chừng như yếu kém nhất, những người mà thiên hạ tu sĩ đã lãng quên. Chính những con người này, bằng sự kiên trì phi thường và đạo tâm bất diệt, mới thực sự là những người sẽ định hình một kỷ nguyên tu hành mới, nơi giá trị nội tại và sự bền bỉ được đề cao hơn tốc độ và thiên phú. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng thở dốc của Trần Lập, như lắng nghe tiếng vọng của chính con đường mình đã đi.
Thời gian trôi qua, một ngày cứ thế lặng lẽ khép lại. Ánh sáng yếu ớt từ cửa hang đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc của đêm. Chỉ có ngọn lửa lập lòe từ một viên dạ minh châu nhỏ được Trần Lập đặt ở góc hang là đủ để soi sáng một cách mờ ảo. Trần Lập vẫn miệt mài, không nghỉ ngơi, không một lời than vãn. Tiếng thở dốc của hắn vẫn đều đặn, nhưng dần trở nên nặng nề hơn, thể hiện sự kiệt quệ về thể lực và linh lực. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một cái bóng, kiên nhẫn quan sát. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng rằng Trần Lập đang tiến gần đến một giới hạn nào đó, một bức tường vô hình mà mọi tu sĩ đều phải đối mặt trên con đường tu hành.
Sau hàng giờ đồng hồ miệt mài, khi màn đêm đã buông xuống dày đặc, Trần Lập đột nhiên run rẩy. Linh lực trong cơ thể hắn như gặp phải một bức tường vô hình, chặn đứng mọi cố gắng đột phá. Cả người hắn căng thẳng đến tột độ, từng thớ thịt đều run lên bần bật. Hắn cắn chặt răng, đôi mắt nhắm nghiền, dồn toàn bộ ý chí, toàn bộ đạo tâm vào việc phá vỡ rào cản vô hình ấy. Những giọt mồ hôi lạnh toát ra, lăn dài trên trán, hòa lẫn với bụi bẩn và lá cây, tạo nên một hình ảnh đầy khắc khổ nhưng cũng vô cùng kiên cường. Trong khoảnh khắc ấy, không có bất kỳ thần thông diệu pháp nào, không có bất kỳ linh đan diệu dược nào có thể giúp hắn. Chỉ có ý chí, chỉ có niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn mới có thể dẫn lối.
Một tiếng "rắc" rất khẽ vang lên, không phải từ cơ thể vật lý, mà là từ sâu thẳm trong tâm trí Trần Lập. Tiếng "rắc" ấy như tiếng vỡ tan của một lớp vỏ bọc vô hình, giải phóng một điều gì đó đã bị kìm nén từ lâu. Ngay sau đó, một luồng khí tức thanh thoát hơn, trong lành hơn và vững chắc hơn gấp bội, thoát ra khỏi cơ thể hắn. Đó không phải là một sự đột phá cảnh giới tu vi, không phải là một bước nhảy vọt về thực lực, mà là một sự thăng hoa về đạo tâm. Linh khí trong cơ thể hắn trở nên thuần khiết và vững chắc hơn, những tạp chất đã được gột rửa, những nghi hoặc đã được xua tan. Hắn không trở nên mạnh mẽ hơn về mặt công pháp, nhưng đạo tâm của hắn đã được củng cố, tựa như m���t cây non vừa bứt phá khỏi lớp đất cứng, vươn mình đón ánh sáng.
Hắn gục xuống vì kiệt sức, toàn thân rã rời, nhưng trên môi lại nở một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của sự giải thoát, của sự kiên trì đã được đền đáp. Hắn đã vượt qua chính mình, đã phá vỡ rào cản vô hình của tâm trí, đã khẳng định con đường mà hắn hằng theo đuổi.
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra, một nụ cười thấu hiểu sâu sắc hiện trên môi. Hắn không lại gần, không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Hắn chỉ lặng lẽ quay lưng, rời khỏi U Cốc. Chứng kiến sự kiên trì và đột phá nội tâm của Trần Lập đã mang lại cho hắn một sự khẳng định sâu sắc về con đường 'vô vi' và triết lý 'đạo tâm' của mình. Trong tâm trí hắn vang vọng: *Đây mới là chân đạo. Không cần thiên phú nghịch thiên, không cần cơ duyên chấn động. Chỉ cần đạo tâm kiên định, thì con đường nào cũng có thể đi tới... Hạt giống đã nảy mầm trong cô độc, nhưng nó sẽ vươn mình mạnh mẽ hơn bất kỳ cây non nào được chăm bón kỹ lưỡng.*
Hắn nhận ra rằng, sự lan tỏa của triết lý 'đạo tâm kiên cố' và 'bất tranh' của mình sẽ tiếp tục định hình thế hệ tu sĩ mới, không chỉ ở những người tài năng, có thể lĩnh hội được những điều cao siêu, mà còn ở những người bình thường, những người chỉ có sự kiên trì và ý chí sắt đá. Điều đó khẳng định rằng 'Đạo' không chỉ nằm ở cảnh giới cao siêu, ở những thần thông diệu pháp, mà còn ẩn chứa trong sự kiên trì, trong sự cô độc và trong sự thấu hiểu bản thân. Con đường của Lục Trường Sinh không phải là một con đường cô độc, mà là một dòng chảy ngầm, âm thầm bồi đắp và thay đổi Cửu Thiên Linh Giới từ sâu bên trong. Hắn sẽ tiếp tục gặp gỡ những người đã bị ảnh hưởng bởi triết lý của mình theo những cách bất ngờ nhất, củng cố vai trò 'huyền thoại sống' của hắn, dù hắn vẫn luôn lùi về hậu trường.
Khi Lục Trường Sinh bước ra khỏi U Cốc, ánh trăng đã lên cao, soi rọi lối đi mờ ảo. Làn gió đêm mang theo hơi ẩm và mùi đất, mùi rêu, khẽ vuốt ve khuôn mặt hắn. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, cảm nhận sự vô tận của Đạo và vũ trụ. Chu kỳ hưng vong của linh khí vẫn sẽ tiếp diễn, những hiểm họa mới có thể xuất hiện trong tương lai xa, nhưng điều đó không làm hắn nao núng. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, chỉ có sự trưởng thành liên tục. Hắn chỉ là một lữ khách trên con đường Đạo, âm thầm gieo mầm những hạt giống của sự khai sáng và chân lý, chứng kiến chúng trưởng thành, và biết rằng, hành trình chiêm nghiệm của mình sẽ không có hồi kết, mà chỉ có sự trưởng thành liên tục. Đạo của hắn, cũng chưa hề kết thúc.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.