(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 11: Về đến thôn Lạc Hoang
Trên một con đường lớn, Sơn Thánh ngả lưng trên lưng con mã hồng mao, tay vẫn còn cầm một hồ lô rượu, ngửa cổ uống một ngụm.
Phía trên bầu trời, Tiểu Cường đang sải cánh lượn bay, trên lưng chở Lý Thanh Hạc.
Bọn họ không trò chuyện, trông cả hai đều lộ vẻ mệt mỏi.
"Sắp đến rồi!" Lý Thanh Hạc chợt lên tiếng.
Chỗ họ hướng đến chính là thôn Lạc Hoang.
"Đi cả đêm, cuối cùng cũng đến." Sơn Thánh duỗi người rồi ngáp một cái.
Bên lề đường, một nam nhân đang ngồi ăn một quả dại bên gốc cây táo. Trang phục của hắn trông rất luộm thuộm, trên lưng cõng theo một chiếc trống màu đỏ.
Con mã hồng mao chạy vụt ngang qua khiến bụi bặm bay mù mịt.
Dù trời có đánh cũng phải tránh bữa ăn. Hắn thầm nghĩ.
Sau đó, hắn ngước nhìn người vừa đi qua. Khí tức mạnh mẽ như núi của người ấy khiến hắn kinh hãi.
Trong đầu nam nhân giờ đây chỉ còn văng vẳng một cái tên: "Đó là... Sơn Thánh!"
Xưa nay Sơn Thánh rất ít khi hạ sơn. Từ trước tới nay ông ấy chỉ hạ sơn hai lần, nhưng mỗi lần đều kinh thiên động địa. Lần thứ nhất là một mình đánh tan quân Nam Kim, lần hai là tỉ võ với Phù Đổng Thiên Vương. Không biết lần này sẽ gây ra chuyện gì kinh khiếp?
Nam nhân không chút do dự, lập tức cất bước đuổi theo. Mặc dù vẫn còn cõng một chiếc trống trên lưng, nhưng khinh công của hắn lại vô cùng nhanh, chẳng mấy chốc đã thấy bóng dáng con mã hồng mao phía trước. Nhưng hắn không dám tiếp cận mà chỉ giữ một khoảng cách an toàn.
Tốt nhất là giữ khoảng cách với Sơn Thánh, lỡ chọc giận ngài ấy thì khổ.
Lúc này, trong thôn Lạc Hoang, nắng đã lên cao ba sào. Các gian hàng đầu thôn đã bày biện xong xuôi, tạo thành một khu chợ quê náo nhiệt.
Chiếc xe ngựa triều đình từ hôm qua đã bắt đầu khởi hành. Nó len lỏi qua dòng người trong chợ, rồi chậm rãi hướng thẳng ra cổng thôn, đi về phía kinh thành.
"Bọn họ gấp đến vậy sao?" Bà chủ Tra đứng trước cửa Tra Tuy quán, cất tiếng hỏi một ông lão đang đứng bên ngoài.
"Ấy! Người ta vừa là nương tử của tướng quân, lại là trưởng lão một phái. Công việc đương nhiên bận rộn, đi gấp như vậy cũng phải thôi!" Một ông lão lưng còng đang đứng nhìn theo chiếc xe ngựa vừa đi.
"Cháu ông đi rồi! Giờ ông tính sao?" Bà chủ Tra lại hỏi.
"Tôi năm nay đã hơn tám mươi. Trước đây còn phải lo cho con bé nên vẫn chưa yên lòng nhắm mắt. Nhưng giờ nó đã có một người sư phụ như vậy, tôi có chết cũng đành lòng." Ông lão mỉm cười, trong lời nói đầy nhẹ nhõm.
Bà chủ Tra nhìn ông lão, kh�� thở dài rồi không nói gì nữa.
Trên chiếc xe ngựa, người đánh xe trông có vẻ uể oải, ngáp dài một cái rồi hỏi người bên trong xe: "Chúng ta đi sớm vậy sao?"
"Ta còn việc ở trong triều." Một giọng nói dịu dàng từ trong xe vọng ra.
Bên trong xe, một nữ tử vận bộ áo vàng bó sát thân thể, tôn lên những đường cong quý phái. Nàng đang rót trà, bên cạnh là một cô bé có khuôn mặt tựa như tạc từ ngọc thạch, vô cùng đáng yêu.
Người đánh xe nghe câu trả lời, khẽ "ồ" một tiếng.
"Yến Ninh! Sau này con nhớ gọi ta là sư phụ. Còn tên đánh xe bên ngoài ấy... con muốn gọi là đại sư huynh hay gọi là tên ngốc cũng được cả!" Nữ tử đó quay sang cô bé bên cạnh.
Cô bé này chính là Yến Ninh mà ta đã gặp hôm qua. Sáng nay, ông của cô bé đã đưa cháu đến Tra Tuy quán để gặp nữ tử này, và sau đó cô bé đã được nhận làm đệ tử.
Năm xưa, phụ thân của Yến Ninh là cánh tay đắc lực của Đại tướng quân Nguyễn Long, phục vụ trong Xích Vệ Quân. Trong trận chiến mưu phản của Thừa tướng Lê Khang, phụ thân Yến Ninh đã đỡ một thương cho Đại tướng quân Nguyễn Long và hi sinh. Trước lúc lâm chung, Đại tướng quân Nguyễn Long đã hứa sẽ tìm đến gia đình ông để báo đáp ân tình. Và nữ tử trong xe ngựa này chính là nương tử của Đại tướng quân Nguyễn Long, tên Tuyết Lan Tâm, đồng thời cũng là Nhị trưởng lão của phái Cổ Cầm. Chính vì lẽ đó, Tuyết Lan Tâm đã nhận Yến Ninh làm đệ tử để báo đáp ân tình cứu phu quân của mình năm xưa.
"Vâng, sư phụ! Con vẫn sẽ gọi huynh ấy là đại sư huynh." Yến Ninh mỉm cười nhìn Tuyết Lan Tâm.
"Qua đây, để sư phụ chải tóc cho con!" Tuyết Lan Tâm cảm thấy cốt cách của đứa bé này vô cùng thuần khiết. Nàng biết mình đã lựa chọn đúng đắn, nên tâm trạng lúc này vô cùng vui vẻ.
Tuyết Lan Tâm lấy từ trong tay áo ra một chiếc lược gỗ, trên thân lược chạm khắc hình những bông hoa vô cùng tinh xảo. Nàng đưa lược lên mái tóc dài ngang vai của Yến Ninh, nhẹ nhàng chải xuống. Mái tóc ấy mượt mà, cùng đôi tay dịu dàng, thanh thoát của nàng, không hề có vẻ thô thiển như những người luyện võ.
Sự dịu dàng ấy mang đến cho Yến Ninh một cảm giác chưa từng có, một cảm giác ấm áp như tình mẫu tử. Mẫu thân Yến Ninh mất sớm, phụ thân lại tòng quân. Từ nhỏ Yến Ninh đã sống với ông, nên việc thiếu thốn tình cảm gia đình là điều hiển nhiên. Giờ đây, khóe mắt cô bé đã rơm rớm lệ.
"Sao vậy?" Thấy Yến Ninh thút thít, Tuyết Lan Tâm bèn hỏi.
"Từ nhỏ mẫu thân của đệ tử đã mất sớm, nên khi sư phụ chải tóc cho đệ tử, đệ tử bỗng nhớ đến mẫu thân của mình." Yến Ninh vừa khóc vừa kể.
"Nín đi con! Từ nay con cứ xem ta như mẫu thân của mình." Tuyết Lan Tâm cười nhẹ, rồi ôm lấy Yến Ninh.
"Có thật không?"
"Đương nhiên là thật rồi."
Việc bỗng dưng có được một người mẫu thân khiến Yến Ninh cảm thấy lâng lâng khó tả. Cô bé nắm lấy tay Tuyết Lan Tâm, đưa lên má mình, cảm nhận hơi ấm tình mẫu tử.
Khi cả hai đang trò chuyện, bỗng nghe một âm thanh lạ bên ngoài cửa xe. Lại là một tiếng thút thít.
"Lạc Ngọc... Có phải ngươi đang khóc không?" Tuyết Lan Tâm thấy lạ nên cất giọng hỏi.
"Không phải đâu ạ! Tại ngựa đi nhanh quá nên bụi bay vào mắt thôi." Lạc Ngọc nhanh nhảu đáp.
Nghe câu nói dối giả tạo của Lạc Ngọc, Yến Ninh không khỏi bật cười.
"Mà sư..." Yến Ninh ngập ngừng một lát, rồi đổi lời: "Mẫu thân! Sau này con có được về thăm ông không ạ?"
"Đương nhiên là được! Mỗi năm mẫu thân sẽ đưa con về thăm ông."
Khi biết mỗi năm đều có thể về thăm ông, lòng Yến Ninh vui mừng khôn xiết. Nhưng được một lúc, cô bé lại ủ rũ, bởi sáng sớm phải khởi hành quá vội vàng nên vẫn chưa kịp nói lời tạm biệt với vị ca ca trong lòng mình, giờ đây có chút buồn bã.
Thấy Yến Ninh bỗng dưng ủ rũ, Tuyết Lan Tâm liền mở lời hỏi: "Sao thế con? Còn chuyện gì nữa à?"
"Con có một vị ca ca, sáng nay đi vội quá nên vẫn chưa kịp nói lời tạm biệt!" Yến Ninh nói ra những suy nghĩ trong lòng mình: "Không biết Thiên ca ca có giận con không ạ?"
"Ca ca con sẽ không giận con đâu... Năm sau mình sẽ về, lúc đó sẽ mua một món quà tặng cho ca ca con nhé." Tuyết Lan Tâm càng ngày càng giống một người mẹ thật sự.
Ngoài đường, một bóng ngựa mơ hồ đang hối hả chạy tới. Tốc độ của nó nhanh đến mức chỉ chốc lát đã lọt vào tầm mắt của người đánh xe Lạc Ngọc. Trên bầu trời cũng xuất hiện bóng dáng của một con chim khổng lồ, sải cánh dài tạo thành một cái bóng lớn.
"Nhanh quá!" Lạc Ngọc vừa dứt lời khen, thì con ngựa đã phi đến đối diện mặt y. Đó là một con ngựa có bộ lông sặc sỡ, trên lưng chở một người đàn ông thân hình lực lưỡng đang say xỉn.
Sau đó, Lạc Ngọc ngước nhìn bóng con chim phía trên... Đó là một con hạc khổng lồ, trên lưng chở thêm một ông lão đang ngồi dưỡng thần.
Chỉ trong một hơi thở, con ngựa sặc sỡ và con hạc khổng lồ kia đã đi khuất một đoạn xa.
Những người này là ai vậy nhỉ? Lạc Ngọc thầm thắc mắc trong lòng.
Nhưng chưa kịp để Lạc Ngọc suy nghĩ xong, lại xuất hiện thêm một người khác. Người này chạy bộ, trên lưng cõng một chiếc trống màu đỏ. Tốc độ của hắn không hề thua kém con ngựa và con hạc vừa rồi.
Hai người vừa rồi có lẽ y không biết, nhưng người thứ ba này thì y chắc chắn biết. Lưng cõng trống, khinh công cực nhanh, đó chính là đặc điểm của Cận Thuần Môn. Trong Cận Thuần Môn có tổng cộng mười người như vậy, mỗi người cõng một chiếc trống với màu sắc khác nhau để dễ dàng nhận diện.
Còn người cõng chiếc trống màu đỏ chính là Mạc Hàn Phi. Họ phụ trách việc chứng kiến các trận tỉ thí trên giang hồ, sau đó thuật lại cho Môn Chủ để người họa thành những bức tranh tuyệt diệu.
"Chẳng lẽ sắp có trận tỉ thí nào ở đây sao?" Lạc Ngọc nhảy phắt lên nóc xe ngựa, nhìn về hướng những người kia vừa đi.
"Có chuyện gì vậy?" Thấy có động tĩnh, Tuyết Lan Tâm liền hỏi.
"Vừa nãy có một người cưỡi ngựa sặc sỡ, trên lưng chở theo một người, phía trên bầu trời lại có một con hạc chở một ông lão. Không lâu sau, Mạc Hàn Phi cũng xuất hiện..." Lạc Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "E rằng sắp có trận tỉ thí ở gần đây."
"Ồ! Cận Thuần Môn? Ngựa sặc sỡ? Hạc?" Tuyết Lan Tâm trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: "Họ đi về hướng thôn Lạc Hoang ư?"
"Đúng vậy! Có cần đến đó xem không ạ?" Lạc Ngọc nói, ánh mắt đầy mong chờ một cái gật đầu từ Tuyết Lan Tâm.
"Thôi! Mau quay về đi, ta không thích mấy chuyện tỉ thí này đâu!" Tuyết Lan Tâm lại nói, hoàn toàn trái với mong muốn của Lạc Ngọc.
"Xì..."
Về kinh gấp như vậy chắc là vì nhớ tướng công rồi chứ gì? Nhưng Lạc Ngọc chỉ dám nghĩ thầm trong lòng chứ không dám thốt ra lời nào.
Sau đó Lạc Ngọc vung roi thúc ngựa tăng tốc. Y không còn bận tâm đến chuyện vừa rồi nữa.
"Đến nơi rồi!" Lý Thanh Hạc cất tiếng hô lớn.
"Cuối cùng cũng đến..." Sơn Thánh ngồi bật dậy, nhìn lên cổng thôn, rồi đọc dòng chữ được khắc trên đó: "Thôn Lạc Hoang."
Con mã hồng mao hí vang một tiếng rồi phi thẳng vào thôn, băng qua khu chợ ở đầu làng, phóng một mạch đến giữa thôn.
Trong thôn, từ người già đến trẻ nhỏ, từ thanh niên cho đến các cô nương, đều mê mẩn trước vẻ rực rỡ của con mã hồng mao vừa phi qua. Đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến một con ngựa đầy màu sắc lại có tốc độ nhanh đến kinh ngạc như vậy.
Mã hồng mao chạy đến đâu, mọi ánh mắt đều đổ dồn theo đến đó.
"Lần sau về núi, ta sẽ sơn ngươi thành màu đen." Sơn Thánh trêu chọc con mã hồng mao. Dường như nó cũng hiểu ý, liền hí vang một tiếng đáp lại.
"Haizz! Gây động tĩnh không nhỏ chút nào..." Lý Thanh Hạc lắc đầu ngao ngán.
Mọi nội dung trong phần này đều là bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.