(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 10: Tà Giáo đến
Một lát sau…
Tà áo choàng trắng đã chạm đất.
Nhạt Ninh Dược ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm ghì lấy chân Sơn Thánh, miệng nở nụ cười gượng gạo.
Trên vách núi bên tay phải đã xuất hiện một vết hằn sâu hình bàn tay, to như một chiếc xe ngựa, cứ như thể một người khổng lồ cao chục trượng vừa ra tay. Nói đúng hơn, dấu tay đó là do Sơn Thánh dùng một chưởng đánh ra để thị uy Nhạt Ninh Dược.
"Sơn Thánh có gì cứ từ từ nói. Xin ngài cho ta hái hai cây thuốc theo ý ngài, đừng đụng chạm gì tới những thứ khác ở đây." Miệng Nhạt Ninh Dược cười nhưng nước mắt thì lại rơi.
"Ừm! Nhanh đi!" Sơn Thánh gật đầu rồi ngồi bệt xuống đất.
"Hừm! Đúng là nhanh tay thật!" Lý Thanh Hạc thở dài cảm thán.
Dù bề ngoài Nhạt Ninh Dược tỏ ra kiêng dè Sơn Thánh, nhưng thực chất không chỉ vì lo những tiên dược mình trồng sẽ bị một chưởng vừa rồi phá nát. Kỳ thực, Nhạt Ninh Dược là một cao thủ Huyền Tiên Hóa Cảnh, nếu không phải võ công đầy mình thì e rằng những loài tiên thảo ở đây đã bị người khác đoạt đi từ lâu. Thế nhưng, nếu so với Sơn Thánh, có lẽ vẫn còn một sự chênh lệch quá lớn.
Nhạt Ninh Dược truyền âm vào cốc, chẳng mấy chốc, một đệ tử đã chạy ra. Trên tay đệ tử cầm theo hai cây thuốc.
Chỉ sau một hơi thở, đệ tử đó đã tới trước mặt Nhạt Ninh Dược. Nhạt Ninh Dược tay run rẩy cầm lấy hai cây thuốc, khuôn mặt trông khá khó coi. Đương nhiên ai cũng biết hắn không nỡ cho đi những cây thuốc mà mình xem trọng hơn cả tính mạng. Nhưng trong tình hình hiện tại, thà hy sinh hai cây để giữ lại tất cả.
"Sơn Tinh, ngươi nhận lấy đi!" Nhạt Ninh Dược tay trái đưa cây thuốc, mặt thì quay sang bên phải, không thèm nhìn Sơn Thánh: "Cây màu xanh tên Anh Thảo dùng để trị dung nhan, chỉ cần nghiền nát phần lá rồi đắp trực tiếp lên mặt. Một canh giờ sau, lại dùng phần rễ đắp lên tiếp, rồi chờ thêm một canh giờ là được. Cây màu đỏ còn lại tên Tam Thất dùng để chữa tàn phế tay chân. Người chữa cần phong bế các huyệt Lâu Cốc, Tam Âm Giao, Thương Khâu, Công Tôn, Thái Bạch, Đại Đô, Ẩn Bạch. Tam Thất đem bỏ vào nước sôi, sau đó ngâm chân vào. Khi xương cốt liền lại sẽ tạo ra cảm giác cực kỳ đau đớn khắp thân thể, nhưng người chữa bắt buộc phải giữ tâm trạng tỉnh táo, nếu không chịu nổi, sẽ vĩnh viễn tàn phế."
"Nghe thôi đã muốn nổ tung đầu rồi." Lý Thanh Hạc cười nói.
"Có thuốc rồi thì mau biến đi!" Nhạt Ninh Dược tức tối quát.
"Ha ha ha ha, giận gì mà giận. Cứ xem như ta nợ ngươi ân tình này, sau này có cần ta giúp gì thì cứ nói." Sơn Thánh nhận lấy hai cây tiên dược, miệng hơi nhếch lên nhẹ giọng nói.
Sơn Thánh tất nhiên không sợ tiên dược đó là giả. Bởi lẽ, nếu đó là đồ giả thì cái tên Linh Dược cốc này có lẽ sẽ thật sự biến mất khỏi lịch sử.
"Vậy chúng ta xin cáo từ!"
Lý Thanh Hạc và Sơn Thánh đều ôm quyền từ biệt.
Nghe hai tiếng cáo từ, trong lòng Nhạt Ninh Dược mừng thầm. Hắn ta không muốn dây dưa thêm nữa, liền xoay người đi thẳng vào cốc.
Trên một con đường lớn, một chiếc xe ngựa đang chậm rãi đi. Người cầm cương thần sắc khá mệt mỏi, đầu tóc rối bời, miệng ngáp liên hồi.
"Sắp tới chưa vậy?" Một giọng nói dịu dàng phát ra từ trong xe ngựa.
Người đánh xe giật mình tỉnh táo lại: "Dạ, dạ, sắp đến rồi ạ."
Giọng nói trong xe ngựa không tiếp lời.
Con đường mà chiếc xe ngựa đang đi chính là con đường từ kinh thành Hạ Long đến thôn Lạc Hoang. Từ xa đã có thể nhìn thấy bóng dáng yêu kiều của núi Hắc Nữ.
Lúc này, người đánh xe mới dùng roi quất vào mông đàn ngựa phía trước để tăng tốc. Mặt trời cũng đã khuất núi, chỉ còn len lói chút ánh sáng như ánh nến trong đêm.
Tại thôn Lạc Hoang, Lý Thiên và Yến Ninh đang cùng nhau về nhà. Nhưng chưa đi được bao xa, Lý Thiên đã nghe tiếng một người gọi.
"Thiên nhi!" Tiếng gọi từ hướng cổng thôn. Tuy nhiên, dường như chỉ Lý Thiên nghe thấy, còn Yến Ninh vẫn ung dung bước từng bước về nhà.
"Muội về trước đi! Phụ thân vừa gọi ta." Lý Thiên đương nhiên nhận ra âm thanh đó, bởi vì đó là giọng của Lưu Chí Vĩ, người cha bất đắc dĩ của cậu.
"Muội có nghe ai gọi đâu?" Yến Ninh khó hiểu hỏi. Tuy nhiên, cô bé vẫn gật đầu đồng ý: "Vậy... muội về trước nhé!"
Sau đó, Lý Thiên quan sát thấy Yến Ninh đã về đến gần nhà mới yên tâm rời đi.
Đi được vài bước, cậu lại cảm thấy một bàn tay nắm lấy vai. Lý Thiên không quay người lại nhưng đã biết đó là ai.
"Nè nè, dẫn con gái người ta đi đâu mà tới tối mịt mới về vậy?" Tô Y Kì chọc ghẹo.
Lý Thiên ngại ngùng đánh trống lảng: "Mẫu thân... người đi đâu vậy?"
"Đi xem phụ thân con làm gì!" Tô Y Kì nắm tay Lý Thiên, rồi cùng đi đến cổng thôn.
Trước cổng thôn, Lưu Chí Vĩ mặt mày lấm lem bùn đất, y phục trắng đã bẩn rất nhiều. Trên lưng ông cõng một bó thuốc to như bánh xe ngựa, hai tay còn cầm thêm hai cây cuốc.
Ông ta mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.
"Cuối cùng cũng cắt đuôi được chúng!" Lưu Chí Vĩ thở dốc, than vãn.
"Chàng đi đâu mà giờ này mới về!" Tô Y Kì nhún mũi chân một cái liền đến trước mặt Lưu Chí Vĩ.
"Ta bị đám người của Tà Giáo truy đuổi! Khó khăn lắm mới cắt đuôi được chúng." Lưu Chí Vĩ thở hổn hển gặng từng chữ một.
Lưu Chí Vĩ định kể tiếp thì bị một chiếc xe ngựa cắt ngang lời nói. Chiếc xe chạy ngang qua chỗ ba người. Người đánh xe chỉ lườm mắt nhìn họ một cái rồi tiếp tục vung roi, chiếc xe chạy một mạch về phía Tra Tuy quán.
"Bọn họ là ai vậy?" Lý Thiên tò mò hỏi.
"Chiếc xe ngựa đó là của quan triều đình!" Lưu Chí Vĩ và Tô Y Kì đồng thanh trả lời.
Sau đó, Tô Y Kì nói tiếp: "Về nhà rồi kể ta nghe tiếp!"
"Được!" Lưu Chí Vĩ gật đầu.
"Để con cầm giúp phụ thân." Lý Thiên thấy cha mình mệt mỏi liền muốn đỡ đần.
"Ha ha ha, giỏi!" Lưu Chí Vĩ cười ha hả.
Lý Thiên cầm lấy hai cây cuốc. Cả nhà ba người cùng bước từng bước về nhà.
Trong căn nhà tranh cuối thôn. Ánh nến mờ ảo được thắp lên, một khuôn mặt đáng sợ kê sát ánh nến.
"Ma!"
Người vừa làm trò giật mình hét lên.
Bốp! Bốp!
Hai cái bạt tai tát thẳng vào mặt cả hai.
"Ta kêu thắp nến, chứ không kêu làm trò! Cả hai ngươi già đầu rồi mà còn giỡn!" Tô Y Kì nghiến răng.
Người vừa làm trò đương nhiên là Tam sư đệ Thạch Lâm, còn người vừa hét chính là Tứ đệ Chu Nguyên Di Tú. Cả hai đã lớn nhưng lúc nào cũng thích làm trò hù dọa lẫn nhau.
Lưu Chí Vĩ và Lý Thiên từ phía sau nhà bước lên, cả hai đều đã tắm rửa và thay y phục mới. Lưu Chí Vĩ vận bộ y phục trắng muốt, trên vai áo thêu một chữ "Kì" to, còn Lý Thiên cũng chẳng khác mấy, cậu bé cũng thay bộ y phục trắng có thêu chữ "Kì" y hệt của Lưu Chí Vĩ.
"Sư tỷ sợ hai người bị người khác cướp mất à! Còn thêu cả tên mình lên áo hai người nữa chứ." Thạch Lâm nói nhỏ bên tai Chu Nguyên Di Tú.
Chu Nguyên Di Tú cũng rất hợp tính, đáp: "Huynh nói đúng. Hai chúng ta ở trong nhà này dư thừa quá rồi..."
"Ồ! Để ta thêu tên ta lên miệng hai ngươi luôn!" Dù bọn họ nói rất nhỏ nhưng Tô Y Kì vẫn nghe được. Tô Y Kì vừa định cho cả hai một trận thì được Lưu Chí Vĩ ngăn cản.
"Mọi người ngồi xuống, ta có chuyện này muốn bàn bạc!" Lưu Chí Vĩ ngồi xuống cái ghế kế bên cái bàn đặt cây nến.
Lúc này, mọi người mới im lặng.
Lưu Chí Vĩ nhìn đông nhìn tây rồi mới mở giọng nói: "Tà Giáo đang tìm tung tích của sư phụ. Chắc hẳn bọn chúng muốn lấy thứ mà sư phụ đang giữ."
"Cái gì? Bọn chúng đồng ý làm việc cho triều đình Phục Hưng sao?" Tô Y Kì ngạc nhiên.
"Trong lúc ta đang ngồi uống trà ở một quán lề đường ngoài thành Cổ Loa, lại bắt gặp Tả Ngạn và Hữu Ngạn. Bọn chúng hỏi ta về tung tích sư phụ. Ta nói không biết, nhưng cũng tại cái tên Mạc Hàn Tung từ đâu xuất hiện, hắn chỉ thẳng vào mặt ta rồi còn nói ta là đại đệ tử của Quỷ Tiên. Hại ta bị bọn chúng đuổi theo suốt cả nửa ngày trời." Lưu Chí Vĩ ấm ức nói.
"Mấy ngày nữa là sư phụ về rồi!" Chu Nguyên Di Tú đến bây giờ mới chịu mở miệng: "Vậy chúng ta mau gửi thư cho sư phụ, bảo người đừng về đây."
"Có gì mà phải sợ bọn chúng! Chẳng lẽ sư phụ lại không đánh lại chúng. Dù không đánh lại thì vẫn còn có chúng ta." Thạch Lâm vỗ ngực đắc ý.
"Hành tung của Tà Giáo rất quỷ dị. Lỡ như không phải hai tên mà là ba bốn tên hay cả trưởng lão của chúng cũng đến, thì e là thật sự sẽ có chút khó khăn!" Tô Y Kì lúc này toát ra vẻ dịu dàng khác hẳn lúc nãy. Bỗng nhiên, Tô Y Kì chợt nhớ ra điều gì đó: "Chiếc xe ngựa lúc chiều liệu có liên quan đến Tà Giáo?"
"Ta cũng không biết. Lúc nãy ta mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức trong xe." Lưu Chí Vĩ cũng chợt nghĩ lại.
Mọi người đang trầm tĩnh bàn luận, thì lại thấy Thạch Lâm đang cuống cuồng thu dọn đồ đạc.
"Tam thúc làm gì vậy?" Lý Thiên ngồi nghe cả nửa ngày, đến bây giờ thấy vị Tam thúc đang loay hoay dọn đồ mới mở miệng hỏi.
"Chạy thôi... Lỡ bọn chúng đến đây thật thì sao?" Nỗi lo sợ hiện rõ lên khuôn mặt Thạch Lâm.
"Đi cái đầu nhà ngươi!" Câu nói tuy là mắng nhưng giọng điệu của Chu Nguyên Di Tú lại rất nhẹ nhàng.
Lưu Chí Vĩ đi tới đi lui xung quanh cái bàn một hồi lâu.
"Nàng biết sư phụ đi đâu không?" Lưu Chí Vĩ quay sang hỏi Tô Y Kì.
"Sư phụ chỉ nói đi hai ngày sau sẽ về. Còn đi đâu thì không nói." Tô Y Kì lắc đầu.
Cứ như vậy, cả nhà năm người cứ ngồi bàn bạc từ đêm cho đến sáng.
"Thôi, cách nào cũng không ổn. Vậy thì hai ngày nay cứ hạn chế ra đường, chờ sư phụ về rồi tính tiếp." Lưu Chí Vĩ lại nói.
"Thôi thì cứ vậy đi... Ta đi ngủ một chút." Thạch Lâm ngáp dài một hơi rồi đi ngủ.
Còn Chu Nguyên Di Tú thì không khác nào một con gấu, đôi mắt đã thâm quầng do thức từ khuya đến giờ. Lý Thiên thì đã ngủ quên tự lúc nào không hay. Chỉ có Tô Y Kì vẫn tròn mắt nhìn Lưu Chí Vĩ, không hề mệt mỏi.
Đoạn văn này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.