Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 14: Cảnh giới võ công

Cát Lổ Nhân gỡ ngay lá bùa trên thân kiếm xuống. Mùi máu tanh nồng len lỏi qua tấm vải trắng, từ từ tỏa ra.

"Ta rất ít khi phải gỡ lá bùa này. Nhưng hôm nay, nhất định phải gỡ!" Cát Lổ Nhân nhìn thanh Oán Quỷ Huyết trong tay, sau đó mũi kiếm chĩa thẳng về phía Sơn Thánh.

"Ta nghĩ ngươi nên rút luôn kiếm ra khỏi vỏ đi!" Sơn Thánh nhún vai nói.

Con ngươi của Cát Lổ Nhân vốn đã đỏ ngầu, giờ lại càng thêm đỏ rực.

"Ồ! Thiên Tôn Vương Cảnh sao! Cũng được, tiến lên đi!" Sơn Thánh giơ một tay ra trước, tay còn lại đặt sau lưng, nói: "Ta sẽ thắng nhanh rồi dẫn con đến nhà muội muội!" Sơn Thánh vẫn không quên lời hứa với Lý Thiên.

"Vâng! Thúc thúc cố lên!" Lúc này Lý Thiên mới hoàn hồn. Y cũng gác lại chuyện đến nhà Yến Ninh, bởi y sắp được tận mắt chứng kiến một trận tỉ thí giang hồ mà mình hằng ngày chỉ nghe kể.

Trong ngôi nhà tranh, Lưu Chí Vĩ cũng đã kể xong câu chuyện của mình.

"Có chuyện này nữa ư?" Lý Thanh Hạc vừa nói, vừa gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

"Vậy bây giờ chúng ta mau rời đi!" Thạch Lâm liền nói.

"Rời đi ư? Không kịp nữa rồi!" Lý Thanh Hạc vừa dứt lời, bốn người đã xuất hiện trước cổng nhà.

Mã hồng mao và Tiểu Cường đều không hề hay biết phía sau mình vừa xuất hiện thêm bốn người. Một ánh sáng sắc lẹm xẹt về phía cổ Tiểu Cường, nhưng lại bị một luồng năng lượng bất ngờ cản lại.

Vừa rồi, chính là chưởng chỉ của Lý Thanh Hạc bắn ra để cản nhát chém từ người áo đen kia.

Phía sau nam nhân áo đen cầm liềm là một nữ nhân áo trắng để lộ vòng eo gợi cảm, một người đàn ông râu ria rậm rạp và một đứa nhóc với khuôn mặt già dặn.

Lúc này, Tiểu Cường và mã hồng mao vừa thoát hiểm liền cuống cuồng chạy vào trong sân nhà.

Lưu Chí Vĩ nhận ra hai trong số đó, bởi họ chính là những kẻ đã truy đuổi y: "Là các ngươi? Tả Ngạn, Hữu Ngạn." Y nhìn nam nhân áo đen, rồi lại đưa mắt sang nữ nhân áo trắng.

"Ồ! Chúng ta lại gặp nhau rồi. Lần trước để ngươi chạy thoát đúng là đáng tiếc." Nam nhân áo đen lên tiếng, chất giọng trầm thấp đến đáng sợ.

"Bọn chúng đến rồi! Vậy để Lý Thiên ở ngoài lung tung như vậy có ổn không?" Chu Nguyên Di Tú nhỏ giọng hỏi Lý Thanh Hạc.

"Có Sơn Thánh ở đó chắc là không sao!" Lý Thanh Hạc cũng nhỏ giọng đáp.

Bỗng, một cái trống đỏ từ trong nhà bay vụt ra, rơi xuống ngay trước mặt Lý Thanh Hạc. Mạc Hàn Phi đang đứng trong nhà, thoắt một cái đã đứng vững trên mặt trống. Cận Thuần Môn không nổi tiếng về võ công, võ công của họ rất bình thường, nhưng về khinh công thì chẳng thua kém bất kỳ cao thủ hàng đầu nào của giang hồ.

Lỡ ăn cơm nhà người ta rồi, thôi thì giúp được gì hay giúp. Trong lòng Mạc Hàn Phi thầm nghĩ.

"Thôi được rồi! Đây là chuyện của bọn ta, không liên quan đến Mạc đại hiệp. Đại hiệp cứ đứng sang một bên, không cần phải thấy áy náy trong lòng." Dường như Lý Thanh Hạc đã hiểu ý định của Mạc Hàn Phi, liền nhanh chóng chặn lời hắn lại.

"Nhưng..." Mạc Hàn Phi định nói tiếp thì bị Lưu Chí Vĩ cắt ngang.

"Không sao! Huynh cứ đứng sang một bên, năm người chúng ta đủ sức đánh một trận rồi." Khóe miệng Lưu Chí Vĩ hơi nhếch lên.

"Bốn thôi. Đừng tính đệ vào!" Chu Nguyên Di Tú nhìn xuống đôi chân tàn phế của mình, bất đắc dĩ nói: "Đệ chỉ xem thôi!"

"Đúng vậy! Bốn đấu bốn, rất công bằng!" Lúc này Tô Y Kì cũng lên tiếng.

"Chạy cũng không thoát. Thế thì..." Con ngươi Lý Thanh Hạc co lại, tiếp đó, lão dặm mũi chân, lao vụt về phía đám người Tà Giáo: "Đánh!"

Phía sau, Lưu Chí Vĩ, Tô Y Kì, Thạch Lâm cũng đồng loạt nhảy theo.

Chỉ thấy tên được gọi là Tả Ngạn nhấc chiếc liềm trên tay, múa ra một hình bán nguyệt, rồi hình bán nguyệt đó lại tách đôi thành hai. Lý Thanh Hạc hít một hơi, tung chưởng vào hai hình bán nguyệt kia.

Chỉ nghe một tiếng "rầm" lớn. Hai chiêu thức va chạm tạo ra một luồng xung kích mạnh mẽ, khiến cát đá xung quanh bay tán loạn. Tên Tả Ngạn lùi hẳn ba bước r��i mới dừng lại, còn Lý Thanh Hạc vẫn đứng yên tại chỗ.

Yếu thế này... Chắc là muốn câu giờ. Trong lòng Lý Thanh Hạc đã đoán ra ý đồ của bọn chúng.

Lúc nãy, Lý Thanh Hạc tung chưởng chỉ đỡ một đòn cho Tiểu Cường cũng đã thăm dò được cảnh giới của đối phương. Hắn cũng chỉ mới bước vào Thiên Tôn Vương Cảnh, đối với Lý Thanh Hạc thì chẳng đáng để vào mắt.

Ba trăm năm trước, một người tên là Lão Bột đã ngao du bốn bể, quan sát giang hồ. Lúc đó, võ công vẫn chưa được chia thành các cảnh giới.

Ít lâu sau đó, Lão Bột đã dùng những kiến thức cả đời mình để viết ra các cảnh giới võ công trong một quyển sách tên là Khứ Túc Đa. Bởi những gì ông ghi lại vô cùng chính xác, nó đã được các môn phái lớn trong giang hồ công nhận và sử dụng cho đến tận ngày nay. Trong đó, tổng cộng ghi chép sáu cảnh giới võ công.

Đầu tiên là Cường Giả Cảnh, tiếp theo là Địa Minh Hư Cảnh, Thiên Tôn Vương Cảnh, Huyền Tiên Hóa Cảnh, Hoàng Đại Thánh Cảnh và cuối cùng là Truyền Kỳ Đế Thần Cảnh.

Riêng Hoàng Đại Thánh Cảnh chính là cảnh gi���i của các vị thánh nhân mà giang hồ đồn đại, như Tứ Bất Tử, Tam Thánh Binh. Nhưng đối với Truyền Kỳ Đế Thần Cảnh, thì từ xưa đến nay vẫn chưa từng có ai bước vào. Cũng có người nói đó là do Lão Bột bịa ra để thế nhân luôn có một mục tiêu để cố gắng đạt tới, nhưng thực chất thì Hoàng Đại Thánh Cảnh đã là giới hạn. Tuy nhiên, đó chỉ là lời đồn đại trên giang hồ, còn thực hư thế nào vẫn chưa một ai dám khẳng định.

"Con yêu nữ đó để ta!" Tô Y Kì nhảy lên trước một bước, rồi hô to. Chỉ thấy một bóng đen từ trong nhà bay vụt ra, đáp gọn vào tay Tô Y Kì.

"Cái chảo ư?" Nữ nhân áo trắng được gọi là Hữu Ngạn lách mình né tránh bóng đen từ tay Tô Y Kì, kêu lên: "Ai da! Ta mặc y phục trắng mà. Lỡ bị bẩn thì sao đây?"

"Nghe danh Tô Y Kì giỏi về trảo thủ, ai ngờ lại là chảo thủ... Thì ra là ta nghe nhầm." Nữ nhân áo trắng ưỡn ẹo nói.

"Nói nhiều quá... Tiếp chiêu đi!" Tô Y Kì ném cái chảo trên tay xuống đất, lúc này mới thật sự là Tô Y Kì. Chỉ thấy y quơ tay một cái, ống tay áo của nữ nhân tên Hữu Ngạn đã bị rách toạc và rơi xuống đất.

"Không thấy ra chiêu mà lại có chiêu, đó chính là Vô Ảnh Trảo." Lông mày Hữu Ngạn lúc này đã nhíu chặt, cô nhìn ống tay áo rơi dưới đất mà trong lòng căm phẫn.

Còn bên Lưu Chí Vĩ, trong lòng y đang cảm thấy khá thoải mái khi chỉ phải đối đầu với một đứa nhóc. Y nhìn đứa nhóc rồi hỏi: "Nè nhóc con, con tên gì? Nhà con ở đâu? Sao mà lại đi theo đám người này?"

"Nhóc con?" Đứa bé với khuôn mặt già dặn nghiến răng, biểu cảm trên mặt hắn tràn đầy tức giận: "Ta là chấp pháp trưởng lão của Tà Giáo, ta tên Lô Kỵ. Cuối năm nay là ta đã tròn năm mươi tuổi, tuổi của ta đủ để sinh ra hai tên như ngươi!"

Mọi người xung quanh ai nấy cũng dừng tay, tròn mắt nhìn người tên Lô Kỵ.

"Trời đất! Bất kính, bất kính!" Lưu Chí Vĩ cúi đầu chắp tay, sau đó rút từ tay áo ra một cây kiếm trúc: "Nhưng ta cũng sẽ không nương tay!"

"Được! Tới đây!" Lô Kỵ cũng rút ra một cái chày sắt.

Cả hai đồng thời tấn công. Cái chày sắt va vào thanh kiếm, một tiếng rít chói tai vang lên, rồi tiếp nối là hàng loạt âm thanh va chạm dồn dập, nhiều đến mức không thể đếm xuể.

"Chúng ta cũng bắt đầu đi!" Tên râu ria nhìn Thạch Lâm: "Ta tên..." Hắn ta vừa định giới thiệu tên đã bị Thạch Lâm đánh tới.

"Không muốn biết!" Thạch Lâm có thân hình mập mạp, nhưng tốc độ lại hoàn toàn trái ngược với vóc dáng. Y lao tới với một tốc độ rất nhanh, tung liên tiếp hai quyền hướng vào mặt và ngực của tên râu ria.

Hắn ta lại lùi lại hai bước, mở miệng định nói: "Ta tên..." thì lại bị Thạch Lâm đánh tới.

"Con mẹ nhà ngươi!" Tên râu ria tức tối chửi bới.

"Con mẹ nhà ngươi! Tên hay thật!" Thạch Lâm dừng lại khoảng một khắc rồi mới đánh tiếp.

Tên râu ria ức chế đến mức vò đầu bứt tóc.

"Hắn tên Phủ Hướng!" Lô Kỵ thấy tên râu ria giới thiệu mãi không xong, liền giúp hắn giới thiệu.

"Đúng vậy! Phủ Hướng." Lần này hắn đã được toại nguyện nên bắt đầu phản công.

Cả hai lao vào nhau. Quyền qua cước lại, cứ như vậy đến vài hiệp.

Lại một tiếng "rầm" lớn vang lên. Lần này không phải ở đây, mà là ở giữa thôn.

"Phía đó... Là chỗ Sơn Thánh!" Lưu Chí Vĩ nhìn về hướng vừa phát ra âm thanh, sắc mặt liền thay đổi.

"Ta thấy hắn câu giờ không thành công rồi!" Tả Ngạn áo đen lùi lại đứng cạnh Hữu Ngạn áo trắng.

Ở giữa thôn, hai người đã giao đấu được mười mấy hiệp. Lá bùa trên thanh Oán Quỷ Huyết cũng đã được gỡ xuống.

Những ngôi nhà xung quanh đều đã được đóng kín cửa. Bọn họ cứ tưởng chỉ là một trận tỉ thí nhỏ như những cuộc giao đấu của thanh niên trong làng. Nhưng không ngờ, vừa xuất chiêu đã kinh thiên động địa như vậy, nên ai nấy cũng đều sợ hãi, vội vã vào nhà đóng chặt cửa.

Lý Thiên đứng gần đó cũng tròn mắt mà nhìn, tóc tai bị lực xung kích thổi cho dựng đứng. Đây là lần đầu tiên y chứng kiến giang hồ tỉ thí, nên trong lòng hưng phấn như lửa đốt.

"Sơn Thánh đúng là thánh nhân..." Lúc này, chiếc nón che của Cát Lổ Nhân đã bị đánh tan nát. Nó để lộ một khuôn mặt đầy sẹo, đôi mắt đỏ ngầu, và máu chảy thành dòng từ khóe miệng: "Phải rút kiếm rồi!"

"Ồ! Nhanh đi, ta đánh vẫn chưa đã!" Sơn Thánh nhún vai nói.

Cát Lổ Nhân vuốt nhẹ lớp vải bọc ngoài thanh kiếm, tấm vải liền rách toạc ra rồi rơi xuống. Phía trong là vỏ kiếm, trên đó khắc vô số biểu cảm khuôn mặt quỷ. Mùi máu tanh giờ đã càng thêm nồng nặc.

Một thanh kiếm rất ít khi rời vỏ, nên rất ít người biết màu sắc thực sự của thân kiếm. Liệu thân kiếm có một màu nâu rỉ sét, hay một màu đỏ máu huyết?

Tất cả đều không đúng!

Cát Lổ Nhân đưa tay lên chuôi kiếm, hắn nhẹ nhàng rút ra. Một màu đen kỳ bí xuất hiện. Lúc nãy bầu trời còn trong xanh, nay đã bị mây đen bao phủ. Không gian nơi đó bị oán khí quấn lấy, mùi tanh lúc này kinh tởm đến mức dù đứng cách xa trăm bước cũng có thể ngửi thấy.

Phiên bản dịch thuật này được cung cấp độc quyền bởi truyen.free, mong quý vị không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free