Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 15: Ta chấp hết

Bố dã yên lam tụ quỷ thần. Chung cổ hàn phong xuy bạch cốt!

(Trích trong Quỷ Môn Quan của Nguyễn Du. Dịch: Khí độc đầy đồng, quỷ thần mặc sức tụ họp. Từ thuở xa xưa, gió lạnh đã thổi bao đống xương trắng.)

"Oán Quỷ Dạ Hành!" Cát Lổ Nhân hô to.

Chỉ thấy Cát Lổ Nhân vung kiếm, kiếm khí nhập vào đám oán khí đen mù mịt, bỗng xuất hiện năm con quỷ, mặt mày đỏ chót, nanh vuốt dài đến tận cằm, chúng đều cầm một thanh kiếm đỏ. Tiếng rên của bọn chúng như bò rống, thoắt ẩn thoắt hiện, vô cùng mơ hồ và đáng sợ.

"Quỷ? Toàn là thứ dơ bẩn! Cút hết cho ta." Sơn Thánh vung quyền đánh vào một con quỷ, nó lập tức tan biến. Đột nhiên sau lưng Sơn Thánh lại xuất hiện một con quỷ khác, dùng kiếm đâm về phía bả vai. Sơn Thánh tránh sang một bên, nhưng lại có thêm một con nữa tầng tầng lớp lớp hiện ra. Thế nhưng, Sơn Thánh như đã đoán trước, xoay người dùng hai ngón tay kẹp chặt thanh kiếm của một trong số chúng. Bất chợt, con quỷ biến thành Cát Lổ Nhân.

"Tại sao ngươi biết?"

"Vì ngươi có bóng, còn những con quỷ kia đều là ảo ảnh do kiếm khí ngươi tạo thành." Sơn Thánh thản nhiên trả lời.

Một khi con người bị sự sợ hãi khống chế, họ sẽ mất đi sự tỉnh táo cần thiết để nhận ra những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.

Cát Lổ Nhân muốn thu kiếm nhưng thanh kiếm cứ như dính chặt trong tay Sơn Thánh, không tài nào kéo ra được.

"Kiếm Cảnh của ngươi chỉ để làm cảnh trước mặt ta!" Sơn Thánh tung cước vào bụng Cát Lổ Nhân, khiến hắn ta văng xa mười bước rồi phun một ngụm máu.

Cảnh giới luyện kiếm được chia thành ba loại. Đầu tiên là "Kỷ", là giai đoạn sơ khai mà bất kỳ kiếm tu nào cũng phải trải qua, tức là luyện tập thuần thục các chiêu thức đã có sẵn.

Cảnh giới tiếp theo là "Ý". "Kiếm ý" là khi người luyện kiếm tự ngộ ra chiêu thức độc đáo của riêng mình, đồng thời cũng là tiền đề để tạo ra "Kiếm cảnh" – một không gian riêng nhằm khống chế và chiếm ưu thế trước đối thủ.

Cuối cùng là "Tâm". Ở cảnh giới này, người sử dụng và kiếm hòa làm một, mỗi đường kiếm dù tùy tiện đánh ra cũng đều hóa thành chiêu thức sắc bén.

Mặc dù bây giờ Cát Lổ Nhân đang dùng kiếm pháp của mình hòng đưa Sơn Thánh vào kiếm cảnh, song chẳng hề chiếm được chút lợi thế nào. Bởi lẽ, cảnh giới của hai người quá khác biệt!

Cát Lổ Nhân lại triển khai một chiêu kiếm, chiêu này không còn mơ hồ như trước mà rõ ràng, chi tiết đến từng đường nét. Oán khí cuồn cuộn bao phủ thanh Oán Quỷ Huyết, tạo thành một lốc xoáy đen tuyền quanh lưỡi kiếm.

Khuôn mặt Cát Lổ Nhân lúc này rất giống với gương m��t của những con quỷ lúc nãy.

"Cưỡng ép nhập tâm kiếm? Nói tỉ thí thôi mà... Có cần liều mạng vậy không?" Sơn Thánh dậm chân xuống đất, khiến mặt đất xung quanh nứt nẻ như mạng nhện.

Kiếm Tâm là cảnh giới mà người luyện kiếm đạt được sự hòa hợp giữa bản thân và thanh kiếm của mình, nhưng Cát Lổ Nhân lại để Oán Quỷ Huyết xâm nhập vào tâm trí mình. Đây không phải là con đường chính thống của người luyện kiếm mà là con đường tà đạo mượn sức mạnh của quỷ.

Cát Lổ Nhân đứng giữa không trung, hai tay từ từ nâng lên. Hắn phun thêm một ngụm máu vào thanh Oán Quỷ Huyết, một ảo ảnh hình quỷ cao khoảng hai trượng xuất hiện phía sau hắn.

"Ài! Đúng là phiền phức..." Sơn Thánh cũng nhảy lên, đôi tay phát ra ánh vàng sáng chói: "Cho ngươi ăn chiêu này thử!"

Đánh tay không đối chọi với kiếm. Mọi người dân đang trốn trong nhà cũng tò mò hé cửa nhìn ra. Mặc dù bọn họ rất sợ hãi, nhưng cảnh tượng như vậy chắc chắn hiếm có lần thứ hai, nên không muốn bỏ lỡ.

"Lý Thiên mau lên lưng ta!" Mắt Sơn Thánh nhìn Cát Lổ Nhân nhưng lại nói với Lý Thiên.

Lý Thiên nghe vậy liền nhanh chạy tới, y nhảy ào lên lưng Sơn Thánh.

Nếu để Lý Thiên đứng ở ngoài, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi chiêu thức tiếp theo này.

"Ngươi chết đi!" Cát Lổ Nhân hét lớn, kiếm khí mang theo oán khí đánh thẳng về phía Sơn Thánh, không có kẽ hở nào, không một lối thoát hiểm.

"Ta vẫn chưa đặt tên cho chiêu này... Không biết gọi là gì đây? Thôi đánh thử cái đã!" Sơn Thánh nhìn đôi tay của mình rồi lẩm bẩm. Kiếm khí đã đến sát mặt nhưng Sơn Thánh vẫn thản nhiên, khẽ nhếch mép cười, rồi lập tức ra quyền.

Hai tay đấm thẳng vào những luồng kiếm khí dày đặc, lên tới hàng trăm hàng vạn. Chỉ thấy song quyền vừa phát ra, tất cả những luồng kiếm khí trước mặt đều bị đánh tan. Không chỉ kiếm khí, mà nóc nhà xung quanh cũng bị thổi bay.

Song quyền vẫn chưa dừng lại, nó tiếp tục đấm thẳng về phía Cát Lổ Nhân. Cát Lổ Nhân lúc này đã không thể né tránh, toàn bộ nội lực đã dồn hết vào chiêu kiếm vừa rồi. Hắn cảm thấy cái chết đang từng bước tiến đến trước mặt mình.

Đùng!

Âm thanh vang dội tận trời cao, trên trời đám mây đen do Oán Quỷ Huyết tạo ra cũng bị thổi bay. Dưới đất cát đá bay mù mịt, tựa như một cơn sóng dữ đang nuốt chửng vạn vật. Những căn nhà gần đó sập gần hết, số còn lại thì tốc mái. Người dân đang ở trong nhà lúc này cũng không khá hơn là bao so với ở ngoài.

Cơn sóng cát lan xa đến tận cuối thôn mới chịu dừng lại, khiến trận chiến bên phía Lý Thanh Hạc cũng chịu ảnh hưởng mà tạm dừng.

"Thật là khủng khiếp!" Mạc Hàn Phi một tay ôm cạnh bàn, tay còn lại giữ lấy bánh xe lăn của Chu Nguyên Di Tú.

"Đúng là đã quá coi thường hắn. Rút!" Tả Ngạn rút liềm lại, sau đó chạy về phía trung tâm thôn. Hữu Ngạn, Lô Kỵ và Phủ Hướng cũng nối bước chạy theo.

"Sơn Thánh có vẻ hơi quá tay rồi chăng?" Lưu Chí Vĩ nuốt nước bọt rồi nói.

"Ai mà ép Sơn Thánh phải tung đòn như vậy?" Tô Y Kì hoang mang hỏi Lý Thanh Hạc.

"Chúng ta mau đi xem thử!" Lý Thanh Hạc không trả lời câu hỏi của họ mà trực tiếp lao về phía trung tâm thôn.

"Đi!" Lưu Chí Vĩ cũng chạy theo. Tô Y Kì và Thạch Lâm cũng vậy.

Mạc Hàn Phi là người muốn đến đó nhất lúc này, bởi vì nhiệm vụ của hắn chính là quan sát các trận chiến rồi báo cáo với Cận Thuần Môn. Hắn vừa định đứng dậy thì một bàn tay kéo hắn lại.

"Cõng ta theo với!" Chu Nguyên Di Tú mỉm cười nói.

"Ài! Thôi được rồi." Mạc Hàn Phi thở dài một tiếng rồi miễn cưỡng đồng ý. Hắn quẳng chiếc trống của mình lên bàn, rồi xốc Chu Nguyên Di Tú lên lưng. Mạc Hàn Phi đã quen với việc có đồ vật cồng kềnh trên lưng nên lúc này cõng thêm Chu Nguyên Di Tú cũng chẳng thành vấn đề. Hắn chạy một mạch, lập tức đuổi kịp đám người Lý Thanh Hạc.

Còn ở trung tâm thôn lúc này, đám khói bụi do song quyền của Sơn Thánh tạo ra đã tản đi. Nhưng Cát Lổ Nhân vẫn bình an vô sự. Trước mặt hắn có một ông lão xõa tóc, tóc lão vẫn đen nhánh, bộ râu đen nhánh dài đến tận yết hầu, trên người khoác chiếc áo lông sói xám.

"Đại ca!" Cát Lổ Nhân gọi ông lão trước mặt.

"Lại là ai nữa đây?" Sơn Thánh đặt Lý Thiên xuống đất, sau đó nhìn ông lão trước mặt rồi nói tiếp: "Diêm vương à?"

"Tản Viên Sơn Thánh! Lần này chúng ta có chỗ mạo phạm, xin ngài thứ lỗi." Ông lão cúi nhẹ đầu rồi nói, giọng nói rung rung của tuổi già, một tay vẫn chắp sau lưng.

Bàn tay của lão đang run rẩy. Vừa rồi, chính lão ta là người đã đỡ một đòn của Sơn Thánh để cứu mạng Cát Lổ Nhân.

Sơn Thánh chỉ lo phủi bụi đất trên người Lý Thiên mà phớt lờ lời ông lão.

Phía sau, Tả Ngạn và Hữu Ngạn cũng đã tới nơi. Tiếp đó Lô Kỵ và Phủ Hướng cũng theo sau.

"Giáo Chủ!" Cả bốn người cùng ôm quyền cúi đầu với ông lão.

"Đó là... Hắc bạch vô thường, đầu trâu mặt ngựa!" Sơn Thánh kinh ngạc nhìn: "Địa phủ kéo lên đây hết rồi hả?"

"Không phải địa phủ mà là Tà Giáo!" Lý Thanh Hạc đáp xuống sau lưng những kẻ thuộc Tà Giáo, phía sau là nhóm người Lưu Chí Vĩ.

"À! Tà Giáo... Lúc nãy có nghe kẻ kia nhắc đến." Sơn Thánh bẻ khớp cổ tay kêu rắc rắc, sau đó xòe lòng bàn tay ngửa lên trời: "Đánh nữa hay gì? Ta chấp hết!"

Lời "ta chấp hết" của Sơn Thánh mang sức nặng ngàn cân, bởi vì lúc nãy mọi người đều đã chứng kiến sức mạnh thật sự của một trong Tứ Bất Tử trong truyền thuyết.

"Không đánh nữa!" Ông lão được gọi là Giáo chủ lắc đầu.

"Vậy thì mau cút!" Sơn Thánh nhíu mày, hô to.

"Sơn Thánh! Ngài thả đám người này đi à?" Lưu Chí Vĩ không hiểu bèn hỏi.

"Lần này ta sẽ tha cho các ngươi một mạng. Đừng để ta gặp lại." Sơn Thánh nói với khí thế hùng hồn.

Trừ Giáo chủ và Cát Lổ Nhân, tất cả những người còn lại đều toát mồ hôi lạnh, lưng áo ướt đẫm, không biết là do trận đấu lúc nãy hay là do khí thế của Sơn Thánh.

"Chúng ta đi!" Ông lão quay đầu nói. Đoàn người Tà Giáo liền cất bước bỏ đi, thoáng chốc đã biến mất khỏi tầm mắt.

Lúc này Sơn Thánh mới quan sát xung quanh. Nơi đây giờ không khác gì một cánh rừng vừa bị khai hoang, chỉ còn lại những thân gỗ nằm la liệt. Mọi người đều nhìn căn nhà của mình mà nức nở khóc, và chẳng ai dám ngước nhìn Sơn Thánh.

Nhìn thấy đống hỗn độn mà mình vừa làm ra, hắn ôm đầu.

"Trời ơi! Ai làm thế này?"

"Là ngài chứ ai!" Mọi người đều đồng thanh nói.

Sơn Thánh đằng hắng một tiếng, lấy lại vẻ bình tĩnh: "Ờ... Chỗ ta có ba rương vàng của hoàng đế ban. Mọi thứ ở đây, ta sẽ bồi thường. Ít hôm nữa ta sẽ đem số vàng đó đến!"

Dân làng nghe Sơn Thánh nói vậy, trong lòng không khỏi mừng thầm. Ai nấy đều lau nước mắt, rồi chạy đến quỳ dưới chân Sơn Thánh.

"Cảm tạ đại hiệp!"

"Cảm tạ tiên nhân!"

Đám người Tà Giáo lúc này cũng đã ra đến con đường lớn phía ngoài thôn Lạc Hoang.

"Tại sao có Sơn Thánh ở đó mà lại không nói với ta?" Ông lão lườm mắt nhìn nhóm Tả Ngạn.

"Thưa giáo chủ. Trong thư có nói mà!" Tả Ngạn cúi đầu trả lời. Nhưng sau đó chợt hiểu ra điều gì đó, hắn nhìn qua phía Cát Lổ Nhân.

"Bút tích trên bức thư là của Cát Lổ Nhân!" Giáo chủ lại nói.

"Đúng vậy! Là ta đã thay đổi nội dung bức thư! Nếu nói có Sơn Thánh thì chắc chắn Đại ca sẽ ngăn cản ta." Cát Lổ Nhân chậm rãi nói, hơi thở dồn dập, mệt mỏi.

"Đúng là làm càng!" Ông lão Giáo chủ quát.

Cả đám người đều im lặng.

Toàn bộ nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free