(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 16: Sư phụ
Hai canh giờ sau.
Người dân trong thôn đã cùng nhau dọn dẹp đống đổ nát do cuộc chiến vừa nãy gây ra, mọi việc giờ đây đã hoàn tất. Những thanh gỗ vụn được chất thành một đống cao như ngọn đồi.
Mạc Hàn Phi, sau khi phụ giúp người dân dọn dẹp, giờ đây cũng bắt đầu khởi hành trở về Cận Thuần Môn.
"Dù có chuyện gì xảy ra, đừng nhắc tới cháu ta!" Lý Thanh Hạc vỗ vai Mạc Hàn Phi dặn dò.
Mạc Hàn Phi vừa đi vừa nhớ lại lời dặn dò của Lý Thanh Hạc.
Căn nhà của Lý Thanh Hạc ở cuối thôn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có chút bụi bặm do cát bay đến mà thôi.
Trong căn nhà tranh đó, Sơn Thánh và Lưu Chí Vĩ đang chữa trị cho Lý Thiên và Chu Nguyên Di Tú.
Còn Lý Thanh Hạc, Tô Y Kì và Thạch Lâm thì đang đợi ở bên ngoài.
Cứ một lát lại nghe tiếng hét đinh tai nhức óc của Chu Nguyên Di Tú. Thế nhưng, mọi người chẳng ai bận tâm, vẫn cứ kiên nhẫn ngồi đợi kết quả.
Mãi cho đến xế chiều.
Lúc này, Lưu Chí Vĩ từ trong nhà bước ra.
"Sư đệ đi rồi!" Lưu Chí Vĩ duỗi người mệt mỏi nói.
"Hả? Đi rồi ư? Sao sư đệ lại đoản mệnh đến vậy... Bình thường đệ có hay chửi ta, ta đúng là rất bực bội nhưng ta vẫn yêu thương đệ nhiều lắm. Đệ đi rồi thì còn ai trò chuyện với ta nữa!" Bỗng nhiên Thạch Lâm òa khóc, nước mắt chảy ròng ròng.
"Là đi lại được rồi!" Sơn Thánh cũng từ trong nhà bước ra, dáng vẻ sảng khoái không hề mệt mỏi.
"Ủa? Vậy ư?" Thạch Lâm chợt nín khóc.
Tô Y Kì và Lý Thanh Hạc đều lắc đầu nhìn Thạch Lâm như một kẻ ngốc.
"Sao trông ngài khỏe khoắn vậy? Còn Chí Vĩ lại trông rất mệt mỏi?" Lý Thanh Hạc nhìn hai người có bộ dạng đối nghịch nhau nên tò mò hỏi.
"Ha ha, ta ngủ mà! Vừa đánh một trận nên buồn ngủ!" Sơn Thánh cười nói: "Chỉ có một mình Chí Vĩ chữa trị cho bọn họ thôi!"
"Đúng vậy!" Lưu Chí Vĩ gật gù, đôi mắt thì lim dim.
Từ trong căn nhà, tiếng bước chân chầm chậm vọng ra. Là Chu Nguyên Di Tú đang khoác tay Lý Thiên, cả hai bước đi từng bước khó nhọc. Trên mặt Lý Thiên được quấn một lớp vải trắng kín cả khuôn mặt, chỉ để lại mũi để thở và mắt để nhìn, đến cả miệng cũng bị vải che đi.
Còn Chu Nguyên Di Tú thì đôi mắt đã rơm rớm nước mắt. Hắn cứ tưởng nửa cuộc đời còn lại này đã trở thành một kẻ ăn không ngồi rồi, sống dựa dẫm vào người khác. Có lúc hắn cũng đã nghĩ đến chuyện kết thúc cuộc đời mình để nhẹ lòng, nhưng không ngờ hắn lại có thể một lần nữa được đi trên đôi chân của mình.
"Sao thế? Khóc rồi à?" Lý Thanh Hạc mỉm cười hỏi.
Chu Nguyên Di Tú bấu víu vào vai Lý Thiên rồi tiến đến chỗ Lý Thanh Hạc và Sơn Thánh. Hắn buông vai Lý Thiên ra, quỳ rạp xuống đất, dập đầu hai lạy và nói: "Sơn Thánh! Sư phụ! Đa tạ hai người! Hai người đã ban tặng một đôi chân mới cho Di Tú, ân tình này cả đời Di Tú không thể nào quên!"
Những giọt nước mắt của hắn đã rơi vãi xuống đất.
"Đứng lên đi! Đi lại được là tốt rồi!" Lý Thanh Hạc tiến lại đỡ Chu Nguyên Di Tú đang quỳ dưới đất.
"Chân mới! Nhớ sử dụng cho cẩn thận!" Sơn Thánh vỗ lên vai Chu Nguyên Di Tú. Lúc này, Sơn Thánh mới tò mò hỏi thêm một câu: "Nhưng ta vẫn chưa biết lý do tại sao ngươi lại bị như vậy?"
"Chuyện này nói ra thì dài lắm." Chu Nguyên Di Tú dùng tay áo lau đi những giọt nước mắt trên mặt rồi nói: "Vào hai năm trước, vãn bối có gặp một cô nương rất xinh đẹp tên Trịnh Mục Khê. Vãn bối và cô ấy đã ngao du khắp thiên hạ suốt hai năm ròng rã. Nhưng không ngờ cô ấy lại là con gái thứ hai của Trịnh Lang Tấn, gia tộc giàu nhất Thiên Sơ quốc này – Trịnh gia. Lúc đó phụ thân cô ấy cho người tìm cô ấy về, nhưng ta đã ngăn cản. Đáng tiếc là tài nghệ không bằng người nên đã bị đánh trọng thương và phế đi đôi chân này."
"Ồ! Lại là chuyện tình cảm nam nữ, thật đúng là phiền phức!" Sơn Thánh gãi đầu cười.
"Ngài đã là thánh nhân đương nhiên không hiểu được chuyện tình cảm nam nữ này rồi!" Chu Nguyên Di Tú ngượng ngùng nói.
"Ha ha, có lẽ là vậy!" Sơn Thánh nhìn sang phía Lý Thiên, hỏi: "Còn Lý Thiên chừng nào mới tháo lớp vải đó ra đây!"
Lý Thiên bị tấm vải che luôn cả miệng nên chẳng thể nói chuyện được, chỉ ú ớ vài tiếng.
"Là bây giờ!" Lưu Chí Vĩ từ phía sau bước tới, đưa tay lên lớp vải trên mặt Lý Thiên rồi từ từ kéo xuống. Tấm vải rơi xuống cổ Lý Thiên, để lộ một khuôn mặt tuấn tú như cẩm thạch, toát lên vẻ lãng tử.
Mọi người ai nấy đều kinh ngạc tròn mắt nhìn.
"Nếu ta là nữ nhân, không khéo cũng mê cái nhan sắc này mất!" Chu Nguyên Di Tú cố gắng lắm mới thốt lên từng chữ.
Sau câu nói của Chu Nguyên Di Tú, Lý Thiên đã đỏ cả mặt. Mọi người cũng đều bật cười bởi câu nói đó.
"Cái này phải gọi là, vẻ đẹp khó tả hết bằng lời!" Lưu Chí Vĩ nhìn Lý Thiên rồi thốt lên.
"Không không! Phải là 'trăm năm khó gặp'!" Tô Y Kì cũng khen ngợi.
"Ta lại nghĩ là 'đẹp như tranh vẽ'!" Lý Thanh Hạc cao hứng nói thêm.
Không khí lúc này vô cùng vui vẻ. Còn Lý Thiên thì mặt mày đỏ chót vì ngại.
"Để ta đi làm một bữa ăn mừng!" Tô Y Kì vui vẻ đi vào trong nhà, cô vừa đi vừa hát vu vơ.
"Ta phải ngủ một chút! Khi nào ăn cơm thì gọi ta vậy!" Lưu Chí Vĩ ngáp dài, quay sang nói với Thạch Lâm, sau đó cũng đi vào nhà.
Sơn Thánh đi ra chỗ mã hồng mao đang nằm để lấy bình rượu nhưng lại chợt nhớ là mình đã lỡ tay làm vỡ trong lúc tỷ thí cao hứng.
Lý Thanh Hạc hiểu ý liền gọi Thạch Lâm: "Thạch Lâm, đến Tra Tuy quán mua rượu đi!"
Nghe đến rượu thì đôi mắt Thạch Lâm sáng lên, hắn gật đầu một cái liền chạy vụt đi.
"Ông Lý Thanh Hạc! Sơn Thánh! Con đến nhà Yến Ninh, lát nữa sẽ về." Lý Thiên đi ra cổng nhà, tay y đang cầm chiếc mặt nạ hình gấu trúc của mình.
Mặc dù lúc trước y đeo mặt nạ là vì tự ti về nhan sắc, nhưng theo thời gian, y cũng đã quen với việc luôn có một chiếc mặt nạ trên mặt. Y lại một lần nữa đeo nó lên. Lần này, cảm giác tự ti lúc xưa đã không còn, chỉ còn lại một thói quen mà thôi.
"Tiểu Mao! Chở Lý Thiên đi!" Sơn Thánh nhìn con mã hồng mao đang ăn cỏ ngoài cổng.
Tiểu Mao đang ăn, bị sai bảo nên nó lườm mắt tỏ thái độ với Sơn Thánh.
"Tiểu Mao! Chúng ta đi!" Lý Thiên vỗ mông Tiểu Mao một cái rồi mới leo lên. Đối với những loại ngựa khác thì đều được chủ nhân gắn yên cương trên lưng và đeo dây cương vào miệng, còn Tiểu Mao lại không như vậy, toàn thân nó đều trống trơn.
Sơn Thánh không xem Tiểu Mao như một con vật mà xem nó như là một người bạn của mình, nên ngài ấy luôn luôn đối xử rất tử tế.
Trời đã bắt đầu chuyển tối, không khí trong thôn cũng se lạnh hơn. Người dân trong thôn lúc này đa phần nhà cửa đã tan hoang, bởi vậy họ đã tổ chức một lễ hội ở giữa thôn. Những thanh gỗ vụn không còn dùng được đã được họ đốt thành một đống lửa to. Ánh lửa đỏ đó bắt đầu xua tan cái lạnh bên ngoài, mọi người quây quần bên đống lửa cùng nhau ca hát, cùng nhau uống rượu, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lý Thiên lúc này cũng đã về nhà. Y đã nghe ông lão của Yến Ninh thuật lại mọi chuyện. Trong lòng y lúc này có chút buồn bã, nhưng đồng thời cũng thêm phần động lực.
Yến Ninh đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình, y cũng nên như vậy. Nhiệt huyết cháy bỏng trong lòng y đã được thắp lên, y chạy thẳng vào nhà gặp Sơn Thánh.
Y đứng trước mặt Sơn Thánh, quỳ gối xuống, dập đầu ba lạy và nói: "Sư phụ!"
"Ha ha! Đồ nhi... Đứng lên đi!" Sơn Thánh vui mừng tiến đến đỡ Lý Thiên.
Mọi người trong nhà đều đứng hình vì ngạc nhiên, sau đó thì ôm quyền chúc mừng Sơn Thánh.
Lý Thiên đứng dậy, liền hỏi thêm một vài thắc mắc: "Sao sư phụ lại muốn nhận con làm đệ tử?"
"Bởi vì con có một thân thể gọi là 'Luyện Cân Thể', lại từng được sửa chữa kinh mạch. Cả hai điều này đều là điều kiện để luyện Vô Tận Sơn Công của ta." Sơn Thánh chậm rãi trả lời thắc mắc.
"Ra là vậy!" Lý Thiên gật gật đầu: "Con nhất định sẽ cố gắng luyện tập để một ngày nào đó được bước chân vào giang hồ!"
"Ta đã từng nói giang hồ không thật sự tốt đẹp như con tưởng đâu! Đó chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm. Giang hồ là nơi sống chết chỉ trong chớp mắt, đó là một thế giới mạnh thì sống, yếu thì chết! Nhưng..." Sơn Thánh ngừng một chút rồi nói tiếp: "Nếu con có đủ năng lực để thay đổi nó. Thì nhất định nó sẽ giống với tưởng tượng của con."
"Là sao? Con vẫn chưa hiểu?" Lý Thiên gãi đầu, miệng lại hỏi tiếp.
"Nói như vầy cho dễ hiểu. Nếu con và một người khác giao đấu, nhưng con thua... thì điều gì sẽ xảy ra?" Lần này là Sơn Thánh hỏi Lý Thiên.
"Là chết!"
"Đúng vậy! Nhưng nếu con là người thắng?"
"Con có thể tha mạng cho họ!"
"Đúng vậy!"
Lý Thiên lúc này đã hiểu được vấn đề.
"Thôi thôi. Giang hồ gì giờ này nữa. Ăn cơm đi!" Tô Y Kì từ sau nhà đi lên, mang theo những món ăn nóng hổi trên đĩa.
"Ăn cơm thôi!" Bụng Thạch Lâm đã kêu èo ọt từ nãy đến giờ.
Dưới chân núi Tản Viên. Một bóng người lặng lẽ đi trong đêm, người đó mặc một bộ giáp nhẹ đã cũ kỹ, với khuôn mặt anh tuấn của một tướng quân. Người nọ đang nhảy lên các phiến đá nhô ra trên sườn núi để đi lên đỉnh núi.
Núi Tản Viên là một ngọn núi không có đường lên, xung quanh bốn bề đều cao dựng đứng. Muốn lên đỉnh núi thì bắt buộc phải có khinh công thượng thừa, sau đó men theo những phi��n đá xung quanh sườn núi để leo lên.
Người nọ chỉ sau vài nhịp thở đã lên đến đỉnh. Người nọ lại cất giọng gọi.
"Sơn huynh!"
"Sơn huynh!"
Không có tiếng trả lời.
"Đi đâu rồi ta?" Người nọ không thấy ai trả lời nên không gọi tiếp. Hắn lại men theo con đường lúc nãy để xuống núi. Chỉ vài nhịp thở đã xuống đến chân núi.
Người nọ đi lại chiếc hồ gần đó, sau đó ngồi xuống lấy trong áo ra một cây sáo. Lúc này, trăng đã lên cao, người nọ vẫn cứ ngồi trên bờ hồ rồi thổi một khúc du dương.
Bỗng nhiên phía sau xuất hiện thêm một con gà có chín cựa, nó đi đến trước mặt người nọ rồi cúi đầu chào.
"Chà chà! Ở với hắn riết thành tinh rồi!" Người nọ cười ha hả, tay vuốt đầu con gà đó. "Cất công đến đây mà hắn lại không có mặt!"
Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ truyen.free, mong bạn đọc đón nhận.