Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 17: Đi thôi

Trước cửa Cận Thuần Môn.

Trời đã tờ mờ sáng, gió sớm thổi qua những tán lá ven đường làm rơi rụng những giọt sương đọng trên đó. Không khí lúc này bình yên và mát mẻ.

Cánh cửa gỗ mun được đẩy mạnh ra, phát ra tiếng kẽo kẹt. Một thanh niên với khuôn mặt thanh tú, dáng vẻ hiền hòa, trong bộ trang phục nhã nhặn bước ra từ phía sau cánh cửa.

Ngay khi bước ra, anh ta bắt gặp một nam nhân đang cõng chiếc trống đỏ, với khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và trang phục xốc xếch.

"Ồ! Về rồi à!" Người thanh niên nhìn người đàn ông đứng trước cửa, không lấy làm lạ, chỉ tùy tiện hỏi một câu.

"Để ta chợp mắt một lát!" Thì ra người đàn ông đó chính là Mạc Hàn Phi. Hắn đã đi từ hoàng hôn hôm qua đến sáng sớm hôm nay mới về đến Cận Thuần Môn. Nếu là người thường cưỡi ngựa tốt, ít nhất cũng phải mất một ngày đường mới đến nơi, nhưng Mạc Hàn Phi chỉ tốn vỏn vẹn một đêm. Ai nấy đều biết, Cận Thuần Môn nổi tiếng là nơi cung cấp tin tức giang hồ chính xác và nhanh chóng nhất. Cũng bởi vậy, thành viên Cận Thuần Môn tuy không giỏi võ công, nhưng lại tinh thông khinh công để có thể truyền tin kịp thời.

Trong Cận Thuần Môn được chia thành bốn cấp bậc: Sơ, Trung, Hậu, Đỉnh. Sơ là những thành viên mới gia nhập, phụ trách canh gác và bảo vệ, quét dọn, nấu nướng trong Môn.

Còn Trung chính là mười anh em nhà Mạc Hàn phân bố khắp giang hồ để thu thập tin tức rồi đưa về C��n Thuần Môn.

Còn Hậu là năm trưởng lão trong Môn, phụ trách phân tích các tin tức được đưa về, sàng lọc để quyết định tin nào có thể công bố, tin nào cần giữ kín.

Còn Đỉnh chính là hai người thân cận nhất với Môn Chủ, họ phụ trách quản lý các cấp bậc bên dưới và thường xuyên đại diện cho Môn Chủ đi dự những buổi tiệc của các môn phái khác.

Mạc Hàn Phi vừa chợp mắt được hơn nửa canh giờ, bây giờ phía trước Cận Thuần Môn người người tấp nập kéo đến, khiến không khí nơi đó náo nhiệt rộn ràng. Như thường lệ, họ đến để nghe ngóng tin tức.

Trong khi đó, Mạc Hàn Phi vẫn say giấc trong phòng.

"Mạc Hàn Phi!"

Một người ngoài cửa kêu lên, hắn ta gõ cửa liên tục.

Cốc! Cốc!

"Để ta ngủ thêm chút nữa..." Mạc Hàn Phi nói như rên rỉ, lúc này hắn vẫn còn rất buồn ngủ.

"Rầm!"

Lại là một âm thanh nữa vang lên, nhưng lần này không phải gõ cửa mà là đập cửa. Cánh cửa bật tung, bay thẳng vào giường, đè lên người Mạc Hàn Phi.

"Ai da!" Mạc Hàn Phi kêu thảm thiết.

Một cô nương có gương mặt xinh xắn như tranh vẽ, mặc một chiếc áo lụa gấm, cô nương nở một nụ cười rạng rỡ như vầng trăng.

"Phó Môn Chủ!" Mạc Hàn Phi hốt hoảng kêu lên, sau đó ngồi bật dậy.

"Mau dậy đi. Ta cho ngươi thời gian nửa nén hương." Cô nương được gọi là Phó Môn Chủ nói chuyện nhẹ nhàng nhưng lại khiến Mạc Hàn Phi giật mình tỉnh cả ngủ.

"Vâng! Phó Môn Chủ." Mạc Hàn Phi gượng cười.

"À mà... Cánh cửa bị hư này, tính cho ngươi." Cô nương Phó Môn Chủ chỉ vào người đàn ông vừa gõ cửa ban nãy. Nói rồi, nàng bỏ đi ra ngoài.

"Hả?" Người đàn ông hoang mang.

"Cô ấy đùa ngươi thôi!" Mạc Hàn Phi cười nói.

"Ồ vậy à! May quá." Người đàn ông dùng tay xoa xoa ngực mình.

Nửa nén hương trôi qua. Mạc Hàn Phi đã thuật lại toàn bộ sự việc ở thôn Lạc Hoang cho Ngũ trưởng lão Cận Thuần Môn. Họ quyết định sẽ công bố trận chiến này.

Một thư sinh đang cầm một cuộn giấy đứng trước bảng Giang Hồ Sinh Cư.

Mọi người xung quanh đều im lặng, tập trung lắng nghe.

"Tà Giáo xuất hiện ở Thiên Sơ quốc. Có sự xuất hiện của cả Giáo Chủ, Cát Lổ Nhân, Tả Hữu s���, Lô Kỵ, Phủ Hướng của Tà Giáo. Sơn Thánh hạ sơn đánh với Quỷ Kiếm - Cát Lổ Nhân... Sơn Thánh dùng song quyền giành được chiến thắng áp đảo, trận chiến diễn ra tại thôn Lạc Hoang vào ngày hôm qua. Sơn Thánh thành công đẩy lùi Tà Giáo." Người thư sinh đọc to những dòng chữ được viết trên cuộn giấy.

"Sơn Thánh hạ sơn?"

"Đúng là chuyện lớn!"

"Tà giáo? Bọn chúng đến Thiên Sơ rồi!"

Rất nhiều người ở xung quanh xôn xao khi nghe tin về trận chiến này. Thông tin đã bắt đầu lan truyền, họ từ người này kể sang người khác, chẳng mấy chốc, cả giang hồ đều xôn xao bàn tán về sự việc này.

Phía sau Cận Thuần Môn, một căn nhà gỗ nhỏ nằm ẩn mình trên mặt hồ. Trong hồ trồng rất nhiều sen, nước hồ trong vắt, có thể nhìn rõ đàn cá bơi lội phía dưới. Phía trên, một tán cây si rộng lớn rợp bóng mát cả căn nhà và mặt hồ.

"Được rồi ngươi đi đi! Đến chỗ Tứ trưởng lão nhận lương đi." Một nam nhân nhã nhặn, mặt mày lấm lem màu vẽ, đang ngồi họa tranh ở trong một gian nhà phía sau Cận Thuần Môn. Người đàn ông ấy mặc một bộ đồ thư sinh đã cũ kỹ và dính đầy màu mực.

Xung quanh gian nhà treo vô vàn những bức tranh, có bức vẽ cảnh tỉ thí võ công, có bức lại khắc họa cảnh người chết đầy đau thương.

"Vậy ta đi nhé. Tạm biệt!" Mạc Hàn Phi đang ngồi gần người thư sinh thì đứng dậy đi ra cửa, hắn bước ra nhưng không khép cửa.

Người đàn ông cũng không để tâm hắn mà tiếp tục họa tranh. Bức tranh người này đang họa khác hẳn với những bức được treo xung quanh. Trên đó vẽ một người cầm kiếm đang bị thương, phía trước là một nam nhân thân hình lực lưỡng, nhưng đặc điểm của cả hai người này đều không có khuôn mặt.

"Hết màu đỏ luôn rồi!" Người đàn ông nhíu mày nhìn sang hũ màu mực phía bên góc bàn. Sau đó hắn đưa ngón tay trỏ lên miệng cắn một cái: "Lại có màu đỏ rồi!"

Máu từ đầu ngón tay chảy ra, hắn quẹt một vết vào bức tranh.

"Xong!" Hắn gật đầu thích thú với bức họa vừa hoàn thành.

Lúc này tại thôn Lạc Hoang.

Sơn Thánh đang ngồi trên lưng Tiểu Mao, phía dưới là Lý Thanh Hạc.

"Tại sao đám người đó lại tìm lão vậy?" Sơn Thánh còn thắc mắc chuyện hôm qua nên bèn hỏi Lý Thanh Hạc.

"Tại sao hôm nay ngài lại hỏi vậy?" Lý Thanh Hạc ngạc nhiên.

"Tại có chút hứng thú!" Sơn Thánh lấy hũ rượu bên hông lên uống một ngụm.

"Không giấu gì Sơn Thánh! Nhà họ Lý của ta được giao nhiệm vụ cất giữ một nửa tấm bản đồ long mạch của nhà họ Ngô. Nếu long mạch bị phá thì dòng tộc họ Ngô sẽ bị trời phạt dẫn đến diệt tộc. Năm xưa Hậu Ngô Đế, vị vua đầu tiên của họ, đã cải mệnh xây dựng trận pháp long mạch để giành được ngôi vị hoàng đế và truyền đời đến nay. Nhà họ Lý của ta có công giúp họ nên được giao trọng trách giữ một nửa tấm bản đồ." Lý Thanh Hạc thở dài.

"Vậy sao bọn chúng vẫn bị cướp nước?" Sơn Thánh lại càng thắc mắc thêm.

"Chẳng phải vẫn còn giữ được một nửa à. Bọn nhà họ Lê tự ý xưng hoàng đế nhất định sẽ bị trời phạt. Nên chính vì vậy bọn họ muốn cướp nốt nửa bản đồ long mạch chỗ ta để phá hủy trận pháp đó." Lý Thanh Hạc chộp lấy hũ rượu trên tay Sơn Thánh.

"Làm hoàng đế rắc rối muốn chết, sao ai cũng ham?" Sơn Thánh nhoẻn miệng cười. "Mà còn nửa kia ở đâu?"

"Ta cũng không biết!" Lý Thanh Hạc lắc đầu.

Lúc này Lý Thiên và mọi người trong nhà cũng đã từ biệt xong xuôi, y bước ra cổng. Theo sau y là Lưu Chí Vĩ, Tô Y Kì, Thạch Lâm và Chu Nguyên Di Tú.

Mặt y không vui không buồn, cũng chẳng rơi một giọt lệ nào. Y ung dung tiến về phía Sơn Thánh và Lý Thanh Hạc.

"Ông ngoại! Con đi đây! Khi nào con trở về sẽ trở thành một đại cao thủ!" Lý Thiên ôm Lý Thanh Hạc.

"Được! Nam nhi nói được làm được đấy. Ta đợi con ở giang hồ." Lý Thanh Hạc cười đáp, trong lòng ông lúc này đã nhẹ nhõm vô cùng.

"Được rồi đi thôi!" Sơn Thánh vỗ vai Lý Thiên.

"Vâng thưa sư phụ." Lý Thiên mỉm cười rồi nhảy lên lưng Tiểu Mao.

Thạch Lâm đã rưng rưng muốn khóc, nhưng hắn nhìn thấy sắc mặt của Tô Y Kì nên đành phải kìm lại.

Sơn Thánh cũng leo lên lưng Tiểu Mao, ngồi phía sau Lý Thiên. "Tạm biệt!" Ông vẫy tay về phía mọi người.

Tiểu Mao chạy được một đoạn. Bất chợt, một âm thanh lớn hòa lẫn tiếng nức nở cất lên: "Đại cao thủ Lý Thiên sẽ về sớm thôi!" Lý Thiên hô rất to, khóc cũng rất to. Y đã kìm nén nước mắt từ nãy đến giờ.

"Mạnh miệng dữ ta!" Sơn Thánh xoa đầu y nói.

Bên phía Lý Thanh Hạc đương nhiên cũng nghe được câu nói đó. Lưu Chí Vĩ cũng rơi lệ, còn Tô Y Kì thì mắt đã đẫm lệ. Thạch Lâm thì nằm vật vã dưới đất mà khóc.

"Được lắm!" Chu Nguyên Di Tú thì không khóc.

Lý Thanh Hạc thì mặt vẫn như cũ, chẳng vui cũng chẳng buồn, ông chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.

Bốn người họ, tưởng chừng chỉ giúp đỡ một đứa nhóc đáng thương, không ngờ lại bất đắc dĩ trở thành người nhà của Lý Thiên. Theo thời gian, tình cảm ấy được vun đắp, biến họ thành một gia đình thực sự. Họ sớm đã gạt bỏ đi ý nghĩ Lý Thiên là một người không thân không thích gì.

Ngay từ giây phút này, y đã bắt đầu bước đi trên con đường mà mình hằng mơ ước. Dù không biết phía trước sẽ ra sao, nhưng đây chính là lựa chọn của y. Có thể sẽ đầy gian nan, cực khổ, hay ẩn chứa hiểm nguy, song y tin tưởng vào quyết định của mình, và mọi người cũng tin tưởng vào y.

"Bây giờ các con có thể trở lại giang hồ..." Lý Thanh Hạc nhìn bốn người đệ tử sau lưng, nói.

"Vâng! Thưa sư phụ." Cả bốn người đều cúi đầu đáp lời.

Sau đó Lý Thanh Hạc cũng đi đến phía Tiểu Cường. "Đợi Lý Thiên vào giang hồ... chúng ta cũng lên đường thôi!"

Tiểu Cường bắt đầu dang cánh, nó vỗ một nhịp rồi bay vút lên bầu trời, mang theo Lý Thanh Hạc. Cả hai đi ngược hướng với Sơn Thánh và Lý Thiên.

"Được rồi đại cao thủ, nín khóc đi!" Sơn Thánh trêu chọc.

"Đây sẽ là lần cuối đệ tử khóc!" Lý Thiên đáp trả.

"Ha ha, được!" Sơn Thánh cười ha hả.

Nội dung này được biên tập và sở hữu bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free