Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 5: Cuộc sống mới

Con hạc đáp xuống phiến đá gần giang đình. Một ông lão nhảy từ lưng hạc xuống, trên lưng cõng theo một đứa nhóc đang bị thương. Trên bầu trời cũng xuất hiện thêm sáu con hạc, chúng bay lượn quanh đỉnh núi rồi đáp xuống bên cạnh con hạc vừa rồi. Bọn chúng cúi đầu tỏ vẻ cung kính với con hạc vừa chở người. "Tiểu Cường, con về nhà rồi, nghỉ ngơi đi..." Ông lão vuốt ve con hạc vừa đưa mình tới, rồi mới tiến vào giang đình. "Quỷ Tiên Lý Thanh Hạc, ông đến rồi." Từ trong giang đình, một bóng trắng bay ra, không ai khác chính là Chử Đạo Tổ. "Đạo Tổ biết ta đến ư?" Người được gọi là Lý Thanh Hạc ngạc nhiên hỏi, sau đó lại tự trả lời: "Nhưng ông biết trước cũng chẳng có gì lạ." "Ha ha, vào đây nghỉ ngơi!" Đạo Tổ xòe lòng bàn tay hướng vào giang đình, ý mời. "Đạo Tổ... Cháu ta..." Lý Thanh Hạc đặt Lý Thiên xuống ghế trong giang đình: "Nó có còn luyện võ được nữa không?" "Để ta xem." Chử Đạo Tổ nắm lấy tay Lý Thiên, trầm ngâm một lát rồi nói: "Đứa nhóc này có lẽ sẽ có người rất thích." "Ngài nói vậy là sao?" Lý Thanh Hạc nhìn Chử Đạo Tổ với vẻ mặt khó hiểu. "Ta tạm thời sẽ chữa trị các kinh mạch bị tổn thương, còn về phần luyện võ thì sau này nó sẽ có cơ duyên với một người." Tay Chử Đạo Tổ chạm nhẹ vào các đường Kỳ Kinh Bát Mạch: Nhâm mạch, Đốc mạch, Dương duy mạch, Âm duy mạch, Dương kiều mạch, Âm kiều mạch, Xung mạch và Đới mạch. Miệng ông lẩm bẩm đạo chú: "Đứa bé này đã được ta dùng nội công bảo vệ các kinh mạch bị tổn thương, bây giờ chỉ cần nghỉ ngơi vài hôm là cơ thể sẽ trở lại bình thường. Còn trí nhớ, ta cũng tạm phong ấn lại. Một đứa bé đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng đau thương, e rằng sẽ sinh ra tâm ma. Đến năm mười tám tuổi, ta sẽ giải trừ phong ấn trí nhớ, đến lúc đó sẽ phải xem liệu bản thân nó có thoát khỏi tâm ma này hay không." "Thế còn về dung mạo, ngài có trị được không?" Lý Thanh Hạc nở nụ cười tinh quái. "Ta là người tu đạo chứ có phải thần y đâu, mà ông còn muốn ta trị cả dung mạo nữa? Nhưng dung mạo thì sau này sẽ có người trị được cho cháu ông thôi." Chử Đạo Tổ thủ cây phất trần vào tay áo. "Là Dược Linh - Nhạt Ninh Dược?" Lý Thanh Hạc ngồi xuống ghế bên cạnh Lý Thiên, cố hỏi thêm thông tin từ Chử Đạo Tổ, tay thì tự tiện lấy ấm trà trên bàn rót một chén uống. "Nói Dược Linh cũng không sai, nhưng nói chính xác hơn, đó chính là sư phụ của cháu ông." Chử Đạo Tổ vẫn kiên nhẫn giải thích. "Sư phụ của cháu ta ư? Vậy sư phụ của cháu ta là ai?" Lý Thanh Hạc vẫn tiếp tục hỏi. "Sư phụ của nó là Sơn Thánh!" Chử Đạo Tổ cũng ngồi xuống bên cạnh.

Sơn Thánh là một cái tên không hề xa lạ đối với giang hồ. Nếu trong triều đình, hoàng đế là người đứng đầu, là đấng chí tôn được mọi người kính trọng, thì trong giang hồ, Tứ Bất Tử cũng tương tự như vậy. Võ công hay danh tiếng của họ đều có thể sánh ngang với hoàng đế, thậm chí ngay cả hoàng đế cũng không dám đắc tội. Chử Đạo Tổ - Chử Đồng Tử đang có mặt tại đây là một trong bốn vị đó. Những người còn lại bao gồm: Tản Viên Sơn Thánh - Sơn Tinh, Phù Đổng Thiên Vương - Thánh Gióng, Mẫu Thượng Thiên - Mẫu Liễu Hạnh. Năm xưa, do Lê Khang làm phản nên tình hình trong nước loạn lạc, nội chiến kéo dài hơn ba tháng. Nước Nam Kim thừa cơ hội đem ba vạn quân sang đánh chiếm thành Hoa Lư ở Ái Châu, phía nam nước Thiên Sơ. Nhưng khi đến núi Tản Viên, chúng lại bị Sơn Tinh một mình đánh tan nát, tổn thất hơn một vạn hai ngàn quân. Sau lần đó, hoàng đế Ngô Tầm Mệnh đích thân đến núi Tản Viên cảm tạ. Cũng từ đó, Sơn Tinh được hoàng đế phong là Thánh. Bởi từ trước đến nay Sơn Tinh vẫn luôn ở trên núi, nên từ đó dùng chữ "Sơn" làm tên hiệu, và được gọi là Sơn Thánh. Hoàng đế cũng tặng núi Tản Viên cho Sơn Thánh để trả ơn. Cũng từ đó, cái tên Sơn Thánh tạo thành một làn sóng mới trong giang hồ, rất nhiều người đã đến núi Tản Viên tỉ thí nhưng chưa có ai thắng được. Vị nhân vật đó đã trở thành truyền thuyết trong giang hồ, được đồn thổi cho đến tận ngày nay. Lý Thanh Hạc vừa nghe đến chữ "Sơn Thánh" thì phun phụt ngụm nước vừa uống. "Cái gì?" Lý Thanh Hạc mừng rỡ cứ như một đứa nhóc. "Sau khi Lý Thiên khỏe hẳn, ông hãy đến núi Tản Viên, kể với Sơn Thánh về chuyện của cháu ông thì tự khắc Sơn Thánh sẽ nhận cháu ông làm đệ tử. Thứ mà Sơn Thánh luyện không phải người thường có thể luyện. Người muốn luyện thì phải sở hữu một cơ thể "luyện cân", sau đó phá hủy các kinh mạch rồi xây dựng lại. Thường thì kinh mạch bị hủy sẽ dẫn đến cái chết, nhưng người có cơ thể luyện cân mà còn được phá đi xây dựng lại như thế này thì lại càng hiếm, nên Sơn Thánh nhất định sẽ nhận cháu ông làm đệ tử." Chử Đạo Tổ chậm rãi giải thích cho Lý Thanh Hạc. Lý Thanh Hạc im lặng chăm chú lắng nghe giải thích, đến cả chén trà trên tay rơi xuống bàn từ lúc nào cũng không hay biết. Trong lúc đó, cơ thể Lý Thiên đã bắt đầu cử động nhẹ, hơi thở đã ổn định, đôi mắt dần hé mở. "Đây... đây là đâu?" Lý Thiên nhỏ giọng hỏi: "Còn ông là ai?" "Con tỉnh rồi à! Đây là núi Tuyết Sơn, còn ta là ông ngoại của con." Lý Thanh Hạc rót một chén trà khác đưa cho Lý Thiên: "Uống miếng nước đi con!" Lý Thiên nhìn thấy chén trà, liền không do dự mà chụp lấy uống cạn ngay lập tức. Uống xong chén trà, Lý Thiên lại mở miệng hỏi tiếp: "Ông là ông ngoại của con sao?" "Chứ còn ai vào đây nữa. Con thấy sợi dây chuyền trên cổ con không? Ông cũng có một sợi y hệt đây này." Lý Thanh Hạc lấy trong túi ra một sợi dây chuyền sáng lấp lánh, y hệt sợi của Lý Thiên đang đeo. Lý Thiên nhìn sợi dây chuyền của mình, sau đó nhìn sợi dây chuyền của Lý Thanh Hạc: "Ông quả thật là ông ngoại của cháu rồi." Nó dễ tin người như vậy sao? Trong lòng Lý Thanh Hạc không khỏi ngạc nhiên về đứa cháu của mình. Sau đó, Lý Thanh Hạc cũng rót thêm một chén cho mình rồi uống. Khi nãy ông vẫn chưa kịp nếm mùi vị đã phun ra rồi. "Nước trà không nóng, không mùi cũng không vị, mang lại cảm giác mát lạnh nơi đầu lưỡi và cổ họng, quả đúng là th�� mà tiên nhân uống có khác..." Lý Thanh Hạc nhắm đôi mắt lại không ngừng cảm thán chén trà đang uống. "À... ừm, thứ đó không phải trà!" Chử Đạo Tổ ấp úng trả lời. "Vậy là cái gì?" Lý Thanh Hạc giật mình hỏi. "Mấy tháng nay ta bế quan tu luyện, chỉ mới xuất quan vào sáng nay, nên thứ nước đó là để ta súc miệng chứ không phải trà... Nhưng ông yên tâm, nước đó được lấy từ con suối trên sườn núi, nên uống vào cũng không sao cả." Chử Đạo Tổ mỉm cười nói. "Sao đến giờ Đạo Tổ mới nói?" "Khi nãy ta đang giải thích chuyện Sơn Thánh cho ông nên chưa kịp nói!" Chử Đạo Tổ vuốt ve cây phất trần trên tay, khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, sau đó chuyển sang một chuyện khác: "Còn về thứ ông đang giữ trong người, ông định giải quyết thế nào?" "Vậy Đạo Tổ an bài giúp ta đi! Ngài xem xem liệu tương lai của ta có bị nó ảnh hưởng nhiều không?" Lý Thanh Hạc nhướng hàng chân mày, điệu bộ tinh quái lại hiện ra. "Ông thật là... Cứ như một đứa trẻ con vậy." Chử Đạo Tổ vỗ nhẹ lên vai Lý Thiên: "Không chỉ ông mà còn ảnh hưởng đến cả cháu ông nữa đấy!" "Căng vậy à?" "Đúng vậy! Nhưng..." "Nhưng sao?" "Nhưng cháu ông thì được Sơn Thánh bảo vệ nên chắc sẽ không sao, còn ông thì hãy cố gắng cẩn thận..." Chử Đạo Tổ phẩy tay, màn sương dày đặc lại bao trùm. "Ra là vậy à! Đa tạ Đạo Tổ chỉ điểm." Lý Thanh Hạc nghe xong liền vội vàng đứng dậy: "Lý Thiên! Chúng ta đi!" Lý Thiên từ nãy đến giờ chỉ ngơ ngác nhìn cả hai trò chuyện mà không hiểu gì, hai tay vẫn cầm chén nước khi nãy. Đến bây giờ Lý Thiên mới mở miệng hỏi thêm một câu: "Chúng ta đi đâu?" "Bây giờ ta dẫn con về nhà gặp phụ thân và mẫu thân." Lý Thanh Hạc nói với Lý Thiên xong liền quay sang than thở với Chử Đạo Tổ: "Đạo Tổ phong ấn ký ức của nó, ít ra cũng chừa một ít về ta chứ. Bây giờ nhìn đứa cháu ta như một thằng ngốc vậy!" "Lại đòi hỏi. Đã phong ấn thì phong ấn hết, làm gì có chuyện phong ấn chừa lại một ít chứ." Chử Đạo Tổ chỉ biết lắc đầu cười khổ. "Ha ha... Nhưng vẫn phải đa tạ Đạo Tổ, bây giờ xin cáo từ." Lý Thanh Hạc ôm quyền cáo từ Chử Đạo Tổ, một tay nắm lấy cổ áo Lý Thiên. "Chịu đi rồi sao? Không đợi ta tiễn sao?" Chử Đạo Tổ mỉm cười nhẹ. "Đợi gì cơ?" "Đợi ta đuổi đi đấy!" Cả hai đều cất giọng cười lớn. Lý Thanh Hạc hô lớn một tiếng "Tiểu Cường" thì con hạc khi nãy liền bay đến. Sau đó, Lý Thanh Hạc tung người nhảy lên nóc giang đình, rồi từ đó nhảy phóc lên lưng con hạc. "Nhớ chăm sóc Tiểu Cường cho tốt!" Chử Đạo Tổ thì thầm câu này trong miệng, không nói lớn ra ngoài. Bóng dáng của con hạc dần dần hòa lẫn vào màn sương mù dày đặc rồi biến mất. Con hạc tên Tiểu Cường cũng chính là con hạc do chính tay Chử Đạo Tổ nuôi dưỡng từ bé. Cũng nhờ việc sinh sống gần con người nên nó không chỉ hiểu được tiếng người mà về bản tính cũng giống loài người, nên được tất cả con hạc khác tôn làm vua. Sau một lần Lý Thanh Hạc lên núi Sơn Tuyết vấn đạo với Lưu Phong Chân Nhân nên đã gặp Tiểu Cường. Cả hai vô cùng hợp tính nhau, nên Tiểu Cường quyết định cùng Lý Thanh Hạc xông pha giang hồ. Cũng từ đó, một người một hạc khuấy đảo giang hồ, tiếng tăm lừng lẫy, không ai là không biết đến.

Thiên Sơ Quốc. Cận Thuần Môn. Đây là nơi hầu như bất kỳ ai bước chân vào giang hồ đều mong muốn đặt chân tới. Nơi đây không có mỹ nữ, không có rượu hảo hạng hay đồ ăn ngon, cũng chẳng phân phát tiền bạc, mà là nơi tập hợp tất cả thông tin của giang hồ. Mọi phong ba biến động trong giang hồ đều được thu vào tầm mắt họ, thứ đó chính là Giang Hồ Sinh Cư Bảng. Lúc nào nơi đây cũng vô cùng náo nhiệt, người người tụ tập bàn tán. Nhưng hôm nay, dù người đông hơn bình thường rất nhiều, nơi này lại không hề náo nhiệt như mọi ngày. Tất cả đều yên ắng đến mức đáng sợ, bởi trên bảng đã viết những dòng chữ màu đỏ: "Bích Hằng Tiên Tử - Lý Mộng Thu và Dạ Đao - Mộc Đinh Tùng đã qua đời, Mộc gia bị diệt." Hôm nay, rất nhiều nhân vật danh tiếng lẫy lừng trên giang hồ cũng đang đứng phía dưới bảng. Có Đại trưởng lão của Dừng Chân Tự - Tỉnh Thức Đại Sư cùng các đệ tử; Phó đường chủ của Trạch Khánh Đường - Tuy Lan Ngọc; Đại đệ tử phái Du Vân - Hàn Hồ. Hai trong số Tứ Tung Đại Hiệp là Linh Vũ Song Châm - Yểm Linh Ngân và Đoản Côn Đoạt Hồn - Từ Nghiêm cũng có mặt. Ngoài ra còn có những đệ tử bình thường của các phái, hay những người vân du tứ hải. "A di đà phật! Cuộc đời là hư không, sống cũng như chết, chết cũng như sống." Giọng nói cất lên từ một ông lão mặc tăng bào màu vàng, khoác trên mình chiếc áo cà sa đỏ sẫm, cổ đeo một chuỗi phật châu nhỏ. Các đệ tử đứng sau ông cùng đồng thanh cất giọng: "A di đà phật!" "Mộc gia từng là bằng hữu của Dừng Chân Tự, bây giờ chúng ta về tự làm lễ cầu siêu cho họ." Người mặc tăng bào thở dài một tiếng, rồi nói với các đệ tử phía sau.

Công sức hiệu đính này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free