(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 7: Một tháng sau
Một tháng sau…
Núi Hắc Nữ là một ngọn núi đá nhỏ nằm ở phía nam Thiên Sơ quốc. Dưới chân núi là thôn Lạc Hoang, một ngôi làng nhỏ được thiên nhiên ưu ái bao bọc.
Phía tây là cánh rừng trúc xanh mướt, nhìn từ trên cao tựa như một thảm cỏ được cắt tỉa bằng phẳng.
Phía đông là con sông Di Tượng. Tương truyền, con sông này được hình thành từ dấu vết một binh đoàn Tượng binh đi qua, tạo nên một con đường mòn sâu mười mấy mét. Nước sông trong vắt, là kết quả của những đợt mưa triền miên từ nhiều năm về trước, đứng từ trên bờ có thể nhìn rõ cả đáy.
Phía nam là núi Hắc Nữ dốc đứng, sườn núi hơi nghiêng. Mỗi buổi chiều tà, ngọn núi đổ bóng đen lớn, trông hệt như một nữ nhân thướt tha yêu kiều đang nghiêng mình nhảy múa. Cũng chính vì lẽ đó, ngọn núi mang tên Hắc Nữ. Cuối cùng, phía bắc là con đường nhỏ dẫn đến kinh đô Thiên Sơ quốc, do Minh Hoang Đại Đế đời trước đã cho người khai mở. Dù không phải một thôn trang giàu có, khang trang, nhưng Lạc Hoang lại được ban tặng phong cảnh hữu tình trời phú.
“Chúng mình cùng chơi đuổi bắt đi!” “Được.” “Nghe hay đấy!”
Tuy không đông người, nhưng thôn Lạc Hoang luôn rộn rã tiếng cười đùa của lũ trẻ, khiến không khí lúc nào cũng nhộn nhịp. Thế nhưng, có một đứa nhóc lại không chơi cùng chúng, nó núp sau gốc cây nguyện ước, lặng lẽ quan sát.
Khuôn mặt đứa nhóc bị che khuất bởi chiếc mặt nạ hình gấu trúc, trên cổ đeo sợi dây chuyền bằng ngọc. Thân hình gầy gò, nó mặc bộ y phục màu đỏ tươm tất.
“Thiên ca ca lại đây cùng chơi nè!” Một bé gái khoảng tầm bảy tuổi, khuôn mặt xinh xắn đôi mắt to tròn đang vẫy tay về phía đứa nhóc đứng sau gốc cây.
Đứa nhóc nấp sau gốc cây không ai khác chính là Lý Thiên. Sau khi Lý Thanh Hạc rời đi, Lý Thiên được cha mẹ hiện tại đưa đến thôn Lạc Hoang này để sinh sống và trị thương. Giờ đây, vết thương trong cơ thể cậu đã hoàn toàn bình phục.
“Ta... Ta sắp phải về nhà rồi!” Lý Thiên ấp úng trả lời bé gái vừa nãy.
“Thiên nhi, về thôi!” Một người đàn ông mập mạp, thân hình cao lớn, khuôn mặt tròn trịa, đứng sau lưng Lý Thiên, trên tay cầm một bó rau.
“Dạ, Tam thúc...” Lý Thiên quay người đi theo người được gọi là Tam thúc, nhưng không quên vẫy tay tạm biệt bé gái: “Yến Ninh, ta phải về rồi... Tạm biệt!”
Bé gái Yến Ninh cũng vẫy tay chào lại, rồi lẳng lặng nhìn bóng lưng Lý Thiên khuất dần, sau đó mới quay sang tiếp tục đùa nghịch cùng lũ trẻ trong thôn.
Ở cuối thôn là căn nhà tranh nơi Lý Thiên đang sinh sống. Ngôi nhà làm hoàn toàn bằng tre, hai bên trồng rất nhiều cây mai cao lớn, che mát cả căn nhà. Trước cửa có một bộ bàn ghế đá đặt trên khoảng sân trống.
Một người phụ nữ, mang vẻ ngoài tựa tiên nữ, đang ngồi vắt chéo chân trên ghế đá. Nàng mặc bộ hồng y đặc trưng, khuôn mặt xinh đẹp mê người, thân hình thướt tha. Đó không ai khác chính là nhị đệ tử Tô Y Kì, người mẹ bất đắc dĩ của Lý Thiên. Tuy nhiên, nhìn điệu bộ lúc này, dường như nàng đang tức giận điều gì đó.
“Kêu cái tên chết tiệt đó đi mua rau đúng là sai lầm!” Tô Y Kì khẽ nhíu mày, trên tay vẫn cầm chặt chiếc chảo.
“Thôi... thôi đi! Nóng tính mau già lắm!” Một âm thanh vang lên từ trong nhà. Ngay sau đó, một bóng người dần xuất hiện, ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ đang được đẩy ra.
Tiếng cót két của chiếc xe lăn từ từ tiến lại gần Tô Y Kì.
Người ngồi trên xe là một nam nhân trung niên mặc y phục màu nâu, khuôn mặt tuấn tú với hàng ria mép, đôi tay đặt gọn gàng hai bên bánh xe.
“Tứ thúc nói đúng, giận là mau già, giận là mau già...” Tô Y Kì quay sang nhìn người được gọi là Tứ thúc, đoạn tiến lại gần chiếc xe lăn: “Thế thì ta phải trút giận mới được!”
Lời nói vừa dứt, chiếc chảo đã vút bay đến trước mặt người sư đệ mặc y phục màu nâu kia.
Vừa nghe một tiếng “keng!”, chiếc chảo đã bật ngược trở về tay người phụ nữ. Trên chảo lõm vào một lỗ, còn mặt của ngư���i sư đệ thì dính đầy lọ nồi, máu mũi cũng chảy ra.
“Sư tỷ, đệ đã thành ra thế này rồi mà tỷ không thể nhẹ tay một chút sao?” Người sư đệ lúc này mới bỏ tay khỏi bánh xe, ôm lấy mũi mình.
“Thành ra thế này rồi mà vẫn còn thích chọc ta à? Đáng đời!” Người phụ nữ cao giọng nói.
Đúng lúc này, một âm thanh quen thuộc vang lên.
“Sư tỷ! Ta mua rau về rồi!”
Người chưa thấy, tiếng đã vang.
“Được, về đúng lúc lắm!” Tô Y Kì nhếch mép cười, bước ra sân, trên tay vẫn nắm chặt chiếc chảo, khí thế hừng hực.
“Sát khí!” Cách căn nhà tranh chừng trăm bước chân, người trung niên mập mạp kia bỗng khựng lại, khuôn mặt đã đổ đầy mồ hôi. “Lý Thiên, con mau mang rau về cho mẫu thân đi, ta nhớ ra có việc bận nên phải đi trước.”
Người trung niên đó run rẩy đưa bó rau cho Lý Thiên.
“Dạ. Vậy thúc mau đi đi. Mẫu thân mà đến là thúc khỏi đi được đấy.” Lý Thiên lúc này vẫn đeo mặt nạ gấu trúc nên không ai thấy vẻ mặt cậu, nhưng cả cơ thể rung bần bật thì chắc hẳn là đang cười.
Lý Thiên cảm nhận được sát khí ư? Không, cậu vốn là đứa bé thông minh, có lẽ đã sớm hiểu rõ tính khí của mẫu thân mình.
Tam thúc vừa quay người định bỏ đi, một bóng đen đã bay xẹt tới. Không phải ám khí, mà chính là chiếc chảo của sư tỷ. Cơ thể Tam thúc tuy mập mạp nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn, chỉ nhoài người một cái là đã né được. Chiếc chảo bay vụt qua, cắm sâu xuống đất, chỉ còn một nửa ló lên trên mặt đất.
Một bóng hồng từ căn nhà tranh vụt đến, đứng ngay cạnh Lý Thiên: “Né giỏi lắm, hôm nay còn dám né à! Vậy thì ta cho ngươi né tiếp...”
“Sư tỷ, đệ biết sai rồi, xin tỷ tha cho đệ lần này đi!” Tam thúc khoanh tay đứng thẳng người, giọng nói đầy thành khẩn.
“Tha ư?” Tô Y Kì lập tức định lao đến phía Tam thúc, nhưng lại bị một bàn tay kéo lại.
“Mẫu thân! Tha cho Tam thúc đi, con đói rồi.” Lý Thiên đưa tay phải tháo chiếc mặt nạ gấu trúc xuống, để lộ khuôn mặt với vết bỏng ở má trái, miệng nở nụ cười hồn nhiên.
Tô Y Kì quả nhiên tha cho Tam thúc. Khóe môi nàng cong lên một nụ cười, sát khí lập tức tiêu tan, nàng trở lại thành mỹ nhân dịu dàng thường ngày: “Được. Để mẫu thân đi nấu cơm.”
Tô Y Kì nói xong, liền cầm lấy bó rau từ tay Lý Thiên rồi quay người về nhà, dáng đi vô cùng quyến rũ.
Sau đó, Tam thúc mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy Lý Thiên, mọi cảm xúc bộc lộ rõ qua tiếng cười ha hả: “Con đúng là phật sống cứu độ chúng sinh!”
“Thúc đừng có thói gặp người khác uống rượu là thèm, đi mua rau mà ngồi uống đến tận trưa chứ!” Lý Thiên thở dài, giọng nói chậm rãi.
“Sao con biết?” Giọng điệu của Tam thúc vô cùng ngạc nhiên.
“Đương nhiên con biết rồi. Con còn biết thúc đang nợ bà chủ Tra hai bình Kim Sơn nữa cơ.” Lý Thiên lắc đầu, đáp lời Tam thúc đầy nghi vấn.
Lúc này, mặt mày Tam thúc đã tái xanh, chân mềm nhũn. Ông vội cầm lấy tay Lý Thiên, gằn từng chữ một: “Thiên nhi! Từ trước tới giờ thúc luôn yêu thương và che chở con, con chính là thứ quý giá nhất của thúc, nên con...”
“Sẽ không nói chuyện thúc nợ rượu cho mẫu thân biết.” Tam thúc chưa dứt lời, Lý Thiên đã hiểu ý.
“Ha ha, trẻ con dễ dạy!” Tam thúc vỗ vai Lý Thiên, miệng cười không ngớt: “Mau về ăn cơm thôi.”
Sau đó, cả hai cùng từ từ đi về nhà.
Phục Hưng quốc.
Không lâu sau thảm kịch của Mộc gia, vua Lê Khang đột ngột qua đời vì bạo bệnh. Nhị hoàng tử Lê Thực kế nhiệm ngai vàng. Vị hoàng đế mới lên có tính tình ngang ngược, hành sự theo cảm tính, thẳng tay giết hại tất cả quan thần có ý chống đối, liên tục tăng thuế khiến dân chúng oán hận. Hắn còn chú trọng đầu tư vào việc đào tạo quân đội để xâm chiếm các nước láng giềng.
Tuy nhiên, Thiên Sơ quốc lại không thể bị tấn công. Bởi vì, năm xưa Phục Hưng quốc và Thiên Sơ quốc vốn là một. Sau đó, Lê Khang, một quan thần trong triều, đã lập mưu xây dựng thế lực và khởi quân tạo phản. Do bị tấn công bất ngờ, Hoàng đế Ngô Tầm Mệnh không kịp cầu viện binh từ các Châu, đành bị đánh lui xuống phía nam. Không chỉ kinh thành Thăng Long bị chiếm giữ, Lê Khang còn bắt giữ Đại hoàng tử Ngô Kiệt và biến năm trong số chín Châu thành lãnh thổ của mình, lập nên Phục Hưng quốc.
Hoàng đế Ngô Tầm Mệnh lập tức đích thân đến làng Phù Đổng để cầu viện một người. Người đó không ai khác chính là đại tướng quân Thánh Gióng (Phù Đổng Thiên Vương) năm xưa. Ngài đã từ quan về quê ẩn cư từ lâu, nhưng trong tình hình hiện tại, chỉ có ngài mới có thể giúp Ngô Tầm Mệnh. Niệm tình năm xưa, Thánh Gióng đã đồng ý giúp đỡ. Ngài cầm cây côn hình tre làm bằng thép cùng với con Thiết Mã của mình, thẳng tiến đến kinh thành Thăng Long, ép Hoàng đế Lê Khang thả người. Dọc đường không ai cản nổi ngài, nhưng khi đến kinh thành, ngài lại gặp một địch thủ ngang tài ngang sức, tự xưng là Hải Thánh. Trận chiến giữa hai người diễn ra suốt hai ngày một đêm, gần một nửa kinh thành bị ảnh hưởng nặng nề, khiến mọi thứ tan nát.
Nếu cứ tiếp tục giao chiến, e rằng không chỉ một phần, mà cả kinh thành sẽ tan tành. Vì vậy, Hoàng đế Lê Khang đành bấm bụng đồng ý thả người, rồi ký hiệp định ngưng chiến với Hoàng đế Ngô Tầm Mệnh, cam kết không giao tranh trong vòng mười năm. Từ đó, đất nước hoàn toàn bị chia cắt. Ngô Tầm Mệnh giữ bốn Châu phía nam gồm: Diễn Châu, Phong Châu, Ái Châu, Trương Châu, lập nên Thiên Sơ quốc và xây dựng kinh thành tại Diễn Châu, đặt tên là Hạ Long.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.