Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 8: Sơn Thánh

Mùi thơm lan tỏa khắp căn nhà tranh. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, những món ăn dân dã được bày biện tươm tất: nào cá kho, rau luộc, trứng rán, thịt gà nướng. Tuy chỉ là những món giản dị, nhưng với những người sống nơi đây, chúng đã là một bữa tiệc thịnh soạn vô cùng tuyệt vời.

"Sư tỷ, tay nghề của tỷ lại lên cao rồi." Người trung niên ngồi trên chiếc xe lăn, được Lý Thiên từ từ đẩy đến, cất tiếng khen.

"Không chỉ lên tay, mà còn lên chảo cháy đen nữa đây này!" Tam thúc vừa bưng nồi cơm từ nhà sau lên, mặt mày dính đầy nhọ nồi, vừa cằn nhằn.

"Tam thúc bị làm sao vậy?" Lý Thiên và người ngồi trên xe lăn đồng thanh hỏi.

"Tại hắn lề mề quá, nên ta đánh cho đấy." Tô Y Kì từ phía sau nhà bước lên, buông một câu lạnh nhạt rồi xoa đầu Lý Thiên: "Mau ăn cơm đi con. Cha con phải đi hái thuốc, chắc đến chiều mới về lận."

Cả bốn người quây quần bên mâm cơm. Tam thúc cứ thế gắp lia lịa, hệt như đã bị bỏ đói lâu ngày.

"Tên mập nhà ngươi đi đánh giặc đấy à!" Tô Y Kì khẽ gõ đũa lên đầu Tam thúc: "Chừa phần cho sư phụ nữa chứ!"

"Biết rồi, biết rồi!" Tam thúc gật đầu lia lịa, trên mép vẫn còn dính vài ba hạt cơm.

"Mẫu thân ăn miếng cá này." Lý Thiên vừa nói, đôi tay ốm yếu còi xương đã nhanh nhẹn gắp thức ăn cho Tô Y Kì, rồi lại gắp cho Tứ thúc đang ngồi xe lăn: "Cả Tứ thúc nữa ạ!"

"Lý Thiên nhà mình ngoan quá, không như một số người nào đó!" Tứ thúc đặt tay lên vai Lý Thiên, miệng cười không ngớt, nhưng vẫn không quên châm biếm vị sư huynh của mình.

Tô Y Kì bất chợt đặt chén đũa xuống bàn, ôm chầm lấy Lý Thiên vào lòng. Bộ ngực đầy đặn của nàng ép cậu bé đến đỏ bừng mặt: "Lý Thiên của mẫu thân lớn rồi, phải kiếm con dâu mới được thôi!"

Cả Tam thúc và Tứ thúc nhìn cảnh tượng trước mắt mà đũa trên tay rơi lúc nào không hay.

"Sư huynh còn đói sao? Sao mà chảy nước miếng dữ vậy?" Tứ thúc nở nụ cười gian xảo, nhìn Tam thúc trêu chọc.

"Đúng đúng, còn hơi đói thật!" Tam thúc vội vàng dùng ống tay áo lau đi vệt nước miếng trên miệng: "Làm trẻ con thật là sướng!"

"Hai người các ngươi ăn chưa no phải không?" Tô Y Kì quay mặt lại, ánh mắt sắc lẹm như hổ rình mồi lướt qua hai người sư đệ.

"Không không, no rồi!" Cả hai vị sư đệ đồng thanh trả lời, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Mẫu thân! Con mới có tám tuổi mà người lại đòi con dâu rồi?" Lý Thiên cố gắng thò đầu ra khỏi vòng tay mẹ, bất đắc dĩ cất tiếng hỏi.

Câu hỏi ngây thơ của Lý Thiên khiến mọi người bật cười ồ ạt, không khí trong nhà trở nên vô cùng vui vẻ và náo nhiệt.

Ngoài cửa, một con bồ câu xám bất ngờ bay vào, cắt ngang tiếng cười đùa trong nhà. Nó đáp xuống vai Lý Thiên, trên cẳng chân đỏ như ớt chín còn buộc một cuộn thư nhỏ chỉ bằng lóng tay.

"Bồ câu đưa thư của sư phụ!" Tô Y Kì liền tháo cuộn thư trên chân bồ câu, vẻ m���t lộ rõ sự tò mò.

"Trong thư viết gì vậy sư tỷ?" Tứ thúc cũng tò mò cất giọng hỏi, nhưng đôi mắt lại không quên liếc nhìn vòng một đầy đặn của nàng.

Còn Tam thúc vẫn dửng dưng như không có chuyện gì, tiếp tục ăn không ngừng.

"Sư phụ nói phải đi đến một nơi, khoảng hai ngày sau sẽ về." Tô Y Kì đặt bức thư xuống bàn rồi nói tiếp: "Và điều quan trọng là, có cả cách chữa đôi chân cho Tứ đệ nữa."

"Thật sao?" Tứ thúc mừng rỡ khôn xiết khi nghe tin này.

"Không lẽ lại là giả? Thôi mau ăn đi, kẻo đồ ăn nguội hết bây giờ." Tô Y Kì nói đoạn, thả con bồ câu ra ngoài. Nó vỗ bành bạnh đôi cánh rồi nhanh chóng bay đi.

Núi Tản Viên.

Dưới chân núi, một con voi lạ thường đang ngâm mình trong hồ nước. Nó không chỉ có hai mà có tới chín chiếc ngà. Trên lưng nó, một con gà cũng kỳ dị không kém với chín cựa đang đứng. Phía bờ hồ còn có một con huyết mã sặc sỡ, bộ lông của nó ánh lên chín màu khác nhau.

Cả ba con thú kỳ lạ này đều do chính tay Sơn Thánh nuôi dưỡng. Chúng thường ngày canh giữ dưới chân núi, chỉ khi được Sơn Thánh gọi tên mới được phép lên núi.

Đến giữa trưa, mặt trời đã đứng bóng. Một đám mây xanh khổng lồ bay ngang, che khuất ánh mặt trời, khiến cả ngọn núi trở nên mát mẻ.

Trong đám mây đó, một bóng chim khổng lồ bỗng xuất hiện.

"Bay thấp thấp thôi, nắng muốn chết luôn vậy!" Một giọng nói cằn nhằn phát ra từ phía con chim khổng lồ.

Con chim dần hạ cánh xuống gần hồ nước. Hóa ra, đó chính là con hạc tên Tiểu Cường, và giọng nói lúc nãy là của Lý Thanh Hạc.

"Ê ê, sao lại đáp ở đây? Bay thẳng lên núi luôn đi chứ..." Lý Thanh Hạc nắm lấy phần lông ở cổ Tiểu Cường, miệng không ngừng phàn nàn.

Tiểu Cường chỉ khẽ lắc đầu rồi hạ thấp xuống. Chân nó cào cào xuống phần đất dưới chân.

"Ngươi làm gì vậy? Viết chữ à?" Lý Thanh Hạc tò mò nhìn Tiểu Cường. Đúng lúc đó, dòng chữ đã hoàn thành: "Khát nước rồi."

Nói rồi, nó tiến về phía hồ nước. Nhưng không biết từ lúc nào, một con gà chín cựa đã đứng chắn ngang phía trước. Lông cổ nó dựng đứng, đầu cúi sát đất, một chân cào cào, đôi cánh xòe ra, trông hệt như đang vào thế chiến đấu.

Phía sau con gà, còn có một con voi và một con ngựa nữa.

"Uống miếng nước thôi mà có cần căng thẳng vậy không?" Lý Thanh Hạc nhìn vẻ mặt cảnh giác của lũ thú, lên tiếng hỏi.

"A Kê, dừng lại!" Một âm thanh vang vọng giữa núi rừng.

Con gà sau khi nghe tiếng gọi, lập tức dừng thế tấn công.

Một bóng người cao lớn đứng trên tảng đá ở sườn núi. Người đó mặc bộ y phục đơn giản, để lộ đôi cánh tay rắn chắc, toát ra khí chất uy nghiêm. Chỉ thấy người đó khẽ nhún chân, tảng đá dưới chân liền rạn nứt, rồi ông ta nhẹ nhàng nhảy xuống đến chân núi.

"Người đến là ai!" Giọng nói hùng tráng cất lên.

"Tại hạ là Lý Thanh Hạc, hôm nay đến đây vừa muốn nhờ Sơn Thánh giúp đỡ, vừa muốn giúp lại Sơn Thánh một tay." Lý Thanh Hạc cao giọng đáp.

"Lý Thanh Hạc? Chưa từng nghe danh..." Bóng người đó thoáng chốc đã xuất hiện ngay trước mặt Lý Thanh Hạc: "Lão nói rõ hơn xem."

"Ta có một đứa cháu trai, nó mang thân thể... Luyện Cân. Không biết Sơn Thánh có muốn nhận nó làm đệ tử không?" Lý Thanh Hạc vừa nói vừa múa tay múa chân diễn tả.

Sau khi nghe đến hai chữ "Luyện Cân", mặt mày Sơn Thánh bỗng sáng rỡ, rồi ông ta phá lên cười lớn: "Ha ha, trời quả không phụ lòng người! Cháu của ông bây giờ đang ở đâu? Ta muốn gặp nó!"

"Nó đang ở thôn Lạc Hoang, cách đây khoảng nửa ngày đường bộ." Lý Thanh Hạc ấp úng nói thêm: "Nhưng ta muốn ngài giúp ta hai điều."

"Được thôi! Ông đã mang đến tin tốt lành như vậy, đương nhiên ta sẽ giúp ông, chỉ cần chuyện đó nằm trong khả năng của ta." Sơn Thánh vỗ vai Lý Thanh Hạc, miệng vẫn còn cười chưa dứt.

"Chuyện này đối với ta thì hơi khó, nhưng đối với ngài thì chẳng hề hấn gì. Cháu ta có một vết bỏng trên mặt, và một người đệ tử của ta bị đánh gãy chân, giờ cần thuốc để chữa trị." Lý Thanh Hạc vừa xoa xoa lòng bàn tay, vừa nở nụ cười gian xảo quen thuộc.

"Ta làm gì có thuốc?" Sơn Thánh tỏ vẻ khó hiểu.

"Có một nơi có thuốc, tuy khó xin, nhưng có lẽ ngài lại xin được." Lý Thanh Hạc cặn kẽ giải thích.

"Ta hiểu ý ông rồi! Được, vậy ông và ta cùng đến Dược Linh Cốc một chuyến."

Dược Linh Cốc được biết đến là nơi trời đất ưu ái, thích hợp để trồng các loại linh dược. Những linh dược quý hiếm khó lòng sinh trưởng ở nơi khác, thì tại đây lại phát triển mạnh mẽ. Chủ cốc là một vị thần y lừng danh, biệt danh Dược Linh Lão Chủ – Nhạt Ninh Dược, một kỳ tài ngàn năm có một. Ông ta có tính tình vô cùng kỳ quái, dù là một thần y nhưng lại hề không thích bào chế thuốc.

Ngay cả hoàng đế cũng chỉ được chủ cốc ban tặng ba viên linh đan, dùng để phòng lúc nguy cấp.

Buổi chiều tại thôn Lạc Hoang, quán Tra Túy.

Nơi đây vừa là quán rượu, vừa là quán trọ. Trước kia chỉ là một quán trà nhỏ, nhưng sau khi được người khác mua lại, nó đã được sửa sang thành một điểm dừng chân tiện lợi cho những lữ khách lỡ đường.

Lúc này trong quán Tra Túy có kha khá khách, chính xác hơn là tám người. Đa số đều là những lữ khách bình thường, chỉ có hai trong số họ là có vẻ ngoài khác biệt. Có lẽ họ là người trong giang hồ, bởi cách ăn mặc có phần dị thường, và họ đang say sưa kể những câu chuyện giang hồ một cách sôi nổi.

"Bọn ta còn từng chứng kiến đại đệ tử phái Du Vân là Hàn Hồ giao đấu với Loạn Chùy Lạc Huy Hoàng... Lúc đó, một người cầm kiếm mơ hồ như mây khói, một người cầm chùy cuồn cuộn như gió bão. Cả hai đã giao chiến dưới chân núi Kiếm." Một người gầy còm gác chân lên ghế, tay rút thanh kiếm sau lưng ra để minh họa câu chuyện.

"Đúng vậy! Kiếm khí ngút trời, nhưng do chênh lệch cảnh giới, Hàn Hồ đành chịu thua dưới tay Lạc Huy Hoàng. Một chùy nặng ngàn cân giáng xuống, khiến cả ngọn núi chấn động... Ta và sư đệ đứng khá xa mà vẫn cảm thấy rùng mình trước luồng khí đó. Cảnh tượng lúc ấy thật sự vô cùng tuyệt vời!" Người gầy còm vừa dứt lời, người thấp bé bên cạnh đã tiếp lời kể tiếp, cả hai kẻ tung người hứng vô cùng nhịp nhàng.

Một vài người dân trong thôn cũng tò mò kéo đến để lắng nghe những câu chuyện giang hồ.

"Sau đó, vị ca ca dùng kiếm có sao không?" Một bé gái khoảng tám tuổi cất tiếng hỏi. Nhìn cách ăn mặc, có lẽ cô bé là một tiểu thư con nhà giàu có, trên y phục còn đeo m���t miếng ngọc bội.

"Cũng may là Hư Không Kiếm Thánh La Chư Tôn xuất hiện kịp thời để ngăn cản, bằng không hắn ta đã trở thành người thiên cổ rồi." Người gầy còm trả lời thắc mắc của bé gái.

Ngoài cửa, một đứa nhóc đeo chiếc mặt nạ gấu trúc đang đứng lắng nghe câu chuyện bên trong.

"Lý Thiên ca ca cũng đến đây ạ!" Một bé gái xuất hiện từ phía sau lưng Lý Thiên.

"Yến Ninh... Muội cũng đến nghe kể chuyện à!" Lý Thiên vui vẻ đáp, rồi hỏi thêm: "Hôm nay không luyện võ sao?"

"Có luyện, nhưng muội trốn đến đây... Vì nghe nói ở đây có người giang hồ kể chuyện. Không ngờ Lý Thiên ca ca cũng ở đây." Yến Ninh mừng rỡ nắm lấy tay Lý Thiên, đôi tay mềm mại đó khiến cậu bé khẽ ngẩn người.

"Hai đứa không vào nghe kể chuyện à! Nhanh lên kẻo hết bây giờ!" Một cô nương có khuôn mặt dễ nhìn từ trong tửu quán bước ra, trên tay cầm một cây kẹo hồ lô.

"Bà chủ Tra!" Cả Lý Thiên và Yến Ninh đều cúi người chào cô nương trước mặt.

Cả hai lúc này mới cùng tiến vào quán Tra Túy. Truyen.free tự hào là đơn vị chuyển ngữ tác phẩm này, xin vui lòng không sao chép và phát tán nội dung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free