(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 15:
“Vô dụng, vô dụng đến thế này sao.”
Biết Vương bộ đầu ngày hôm qua vẫn chưa có kết quả gì, Chu huyện lệnh giận tím mặt.
“Ngươi dù gì cũng là kẻ già đời, kinh nghiệm đầy mình, vậy mà vụ án mạng cỏn con này nhiều ngày nay vẫn không có lấy một manh mối!”
Trán Vương bộ đầu lấm tấm mồ hôi, đứng ngồi không yên.
Kỳ kinh sát hạch sắp đến, Chu huyện lệnh càng thêm nóng nảy. Lý điển sử không dám xen lời, dù hắn và Vương bộ đầu có giao tình mười mấy năm.
Lý điển sử biết, ông Chu huyện lệnh luôn muốn tiến xa hơn nữa, mà để thăng quan cần hai điều kiện: chỗ dựa và chiến tích!
Không có chiến tích mà chỉ có chỗ dựa, rất dễ bị dâng sớ buộc tội, vị trí chẳng vững vàng.
Chỉ khi có cả chiến tích lẫn chỗ dựa, mới có thể vững vàng thăng tiến.
Chiến tích ở đâu ra?
Kỳ kinh sát hạch chính là tiêu chuẩn đánh giá quan trọng.
Một khắc đồng hồ sau, Chu huyện lệnh rút ánh mắt lại, nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Quy củ quan trường, bưng trà tiễn khách!
Thấy vậy, Lý điển sử kéo Vương bộ đầu đang im lặng cúi đầu, hai người chật vật rời đi.
...
Vương bộ đầu với vẻ mặt khó coi trở lại phòng nghỉ, căn phòng đang ồn ào lập tức yên lặng hẳn, mọi người thận trọng nhìn Vương bộ đầu.
“Đầu nhi, Chu huyện lệnh lại mắng ngươi?”
Vương bộ đầu trừng mắt, cầm chén trà lên uống cạn một ngụm: “Con mẹ nó, hung thủ biệt tăm biệt tích, biết đi đâu mà tìm? Hôm nay xui xẻo thật, ta còn đánh rơi tiền nữa chứ.”
Tiền đó là ngươi đánh rơi ư... Hứa Thất An rụt cổ, uống trà che giấu sự chột dạ.
Tiền bạc rõ ràng chẳng có duyên với ngươi.
Sau khi nghe Vương bộ đầu oán thán, một tiểu bộ khoái hiến kế một chủ ý xấu xa cho hắn: “Hay là, mò cá?”
Lông mày Hứa Thất An giật giật.
Mò cá, thuật ngữ chuyên nghiệp trong quan trường tầng lớp dưới!
Ý là: tìm kẻ chết thay.
Bị giới hạn bởi kỹ thuật và trang thiết bị, các vụ án thời cổ đa phần đều là những vụ án không có manh mối, tỷ lệ phá án cực kỳ thấp. Có khi do quan viên muốn kiếm chiến tích, khi thì do cấp trên tạo áp lực và nhiều nguyên nhân khác, để có báo cáo kết quả công tác, họ sẽ tìm kẻ chết thay để thế chỗ.
Quá trình là như vậy: trước tiên do viên chức địa phương chọn ra một đám lưu manh, côn đồ thường xuyên vi phạm pháp luật, viết tên lên giấy rồi gấp lại, sau đó quan viên tùy tiện bốc một tờ.
Bốc trúng ai, người đó chính là kẻ chết thay.
Cho nên gọi là mò cá.
Sau khi khóa chặt mục tiêu là tên quỷ xui xẻo, viên chức đến trói người, đưa về nha môn với một "dây chuyền sản xuất" mang tên "vu oan giá họa", kẻ nào xương cốt có cứng đến mấy cũng phải khai.
Cấp trên hài lòng, quan viên cấp giữa được khen thưởng, đám viên chức cũng có phần, đôi bên cùng có lợi.
Kẻ chết thay cũng chẳng oan ức gì, dù sao cũng là kẻ xấu xa, đưa hắn luân hồi sớm một chút cũng coi như làm phúc cho dân chúng quanh vùng.
Những thủ đoạn bẩn thỉu kiểu này trong quan trường còn rất nhiều nữa.
Vương bộ đầu gật đầu: “Chỉ có thể làm vậy thôi. Tiểu Lý, chuyện này ngươi đi làm đi, chọn mấy tên ngu đần một chút, lớn tuổi một chút.”
Tiểu Lý vừa định gật đầu, Hứa Thất An đã nhíu mày nói: “Khoan đã! Đầu nhi, vụ án này có rất nhiều điểm đáng ngờ, cũng không phải là không thể điều tra.”
Hứa Thất An không chấp nhận được chuyện này.
Tuy đã không làm cảnh sát nhiều năm rồi, nhưng tam quan (thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan) được hình thành từ thuở đó vẫn còn rất kiên định.
Họ tuy là du côn, thường xuyên vi phạm pháp luật, nhưng tội không đáng chết. Cho dù có là chết cũng chưa hết tội, cũng phải là việc nào ra việc nấy.
Bên này tìm người thế thân, chẳng phải là giúp hung thủ thoát tội sao?
Vương bộ đầu sầm mặt lại, không nói lời nào, vẻ mặt không vui nhìn hắn một cái.
Mọi người nhao nhao khuyên bảo:
“Ninh Yến, ngươi đừng nhiều chuyện.”
“Đầu nhi mỗi ngày bị mắng cũng là điều bất khả kháng, vả lại, đơn giản chỉ là tên lưu manh thường xuyên phạm tội thôi mà.”
Những người có quan hệ thân thiết hơn một chút thì nói: “Đầu nhi, trong nhà Ninh Yến vừa gặp nạn lớn, khó tránh khỏi có chút mẫn cảm với những chuyện như thế này.”
Vương bộ đầu làm ngơ, nhìn chằm chằm Hứa Thất An, mất hứng sầm mặt lại: “Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi muốn điều tra như thế nào!”
“Đưa hồ sơ cho ta!” Hứa Thất An dứt khoát nói.
Vương bộ đầu ngồi ở ghế chủ vị, sầm mặt, không nói một lời.
Những ngày qua, Chu huyện lệnh vừa rời giường, việc đầu tiên chính là hỏi tiến độ vụ án. Vương bộ đầu không đưa ra được nội dung giá trị nào, liền bị ông ta mắng xối xả.
Áp lực do người bộ đầu này phải gánh hết, đám cấp dưới trú dưới cái ô của hắn để che mưa chắn gió, chẳng những không giúp hắn san sẻ lo toan, lại còn đối đầu với hắn!
Vương bộ đầu hoàn toàn có lý do để tức giận. Hắn cho rằng mình đã phải chịu đựng áp lực ở cái tuổi này vốn không nên chịu đựng.
Hứa Thất An nhận được hồ sơ, ngồi ở một góc bàn, tập trung nghiên cứu. Xung quanh đều là đồng nghiệp đang lặng lẽ trao đổi ánh mắt.
Cách nghĩ của Hứa Thất An là phải tìm tòi nghiên cứu kỹ càng, phương pháp tốt nhất để xoa dịu lão Vương chính là phá được vụ án.
Thật sự không được, thì mời lão Vương đi chốn đào nguyên vui chơi, mọi người quen biết nhiều năm như vậy, tình cảm bao năm vẫn rất vững vàng.
Huống hồ, việc Hứa Thất An cản việc mò cá, không chỉ vì tam quan không chấp nhận, mà còn ôm tâm tư muốn san sẻ lo toan cho lão Vương.
【 Người chết tên Trương Hữu Thụy, năm nay 51 tuổi, là một nhà giàu có ở phố Khang Bình, huyện Trường Nhạc, có hơn mười khoảnh ruộng tốt. Tại kinh thành, ông ta còn có ba cửa hàng, chuyên bán tơ lụa, phấn son và tạp hóa.
Vợ cả mất sớm, ông ta tái hôn với một vị tiểu thư con nhà tử tế kém mình hai mươi tuổi. Trương Hữu Thụy có một người con trai độc nhất do người vợ đã mất để lại, ngoài ra không có thêm người con nào khác. 】
Kém hai mươi tuổi, trâu già gặm cỏ non, già mà mất nết... Hứa Thất An thầm khinh bỉ một tiếng trong lòng.
Đây chính là câu nói, chỉ cần cố gắng kiếm tiền, vợ tương lai của ngươi đang học mẫu giáo đó sao?
【 Bốn ngày trước, Trương Hữu Thụy đến nông thôn thu tiền thuê nhà đất, khoảng giờ Dần thì quay về nhà. Vợ ông ta đang ngủ say trong phòng bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm, liền ra ngoài xem xét thì thấy Trương Hữu Thụy đã chết trong sân. Vợ ông ta còn nhìn thấy một bóng đen trèo tường rồi bỏ đi... 】
Tình huống sự việc là như vậy.
Sau khi Hứa Thất An nhìn thấy báo cáo khám nghiệm tử thi của ngỗ tác, liền phát hiện ra một điểm đáng ngờ.
Kiên nhẫn đọc tiếp, lật xem hết lời khai của người nhà và người hầu của người chết, hắn nhắm mắt lại, sắp xếp lại dòng suy nghĩ.
Vương bộ đầu hừ lạnh một tiếng, chế nhạo: “Xin hỏi Hứa bộ khoái, hung thủ là ai, đang ở đâu?”
“Đừng vội, đầu nhi.” Hứa Thất An mở mắt ra: “Ta thấy trong hồ sơ ghi, trên tường ngoài nhà họ Trương để lại dấu chân, đúng không? Ngươi căn cứ vào đó suy đoán rằng tên trộm đã trèo tường bỏ trốn, lời tiểu phụ nhân kia nói không sai.”
Vương bộ đầu “Ừm” một tiếng.
“Dấu chân là hướng ra ngoài, cho nên là lưu lại khi bỏ chạy.” Hứa Thất An nói.
“Có vấn đề gì?” Vương bộ đầu nhíu mày.
“Tại sao lại có dấu chân?”
“Bởi vì lòng bàn chân có bùn.”
“Tại sao lại có bùn?”
“Bởi vì bên tường là vườn hoa.”
Hứa Thất An gật đầu: “Như vậy, trong hồ sơ tại sao lại không có dấu chân tiến vào sân?”
Vương bộ đầu ngây người. Đoạn văn này là thành quả chuyển ngữ của truyen.free.