Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 305:

Hoàng hôn ngày hôm sau, đoàn người rời khỏi Vũ Châu, tiếp tục đi thuyền tới Vân Châu.

Ban ngày, Hứa Thất An cùng Hổ Bí vệ và Đả Canh Nhân vào thành mua một ít rau dưa, nước sạch, rượu, lương thực dự trữ. Tiền do nha môn thủy vận chi trả, coi như là miễn phí.

Đến tối, đầu bếp trên thuyền chiêu đãi đội ngũ khâm sai một bữa tối thịnh soạn. Sau khi ăn uống no say, Hứa Thất An ngồi xếp bằng thổ nạp trong phòng.

"Trữ Yến à, việc ngươi hôm qua không ngủ cùng hoa khôi Giáo Phường Ti Vũ Châu thật sự quá đáng tiếc." Tống Đình Phong thậm chí còn tiếc nuối hộ đồng nghiệp, người đẹp như thế mà nói bỏ là bỏ ngay.

"Hắc hắc, Hồng Tụ nương tử khinh thường hạng võ phu thô lỗ như bọn ta thôi." Hứa Thất An đáp.

"Đó là vì ngươi không lộ thân phận. Nếu ngươi nói nàng biết ngươi chính là đại tài tử viết ra "Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn", nàng không vội vàng dâng mình mới là lạ." Tống Đình Phong trả lời.

Hứa Thất An có chút buồn bực: "Nếu vậy thì sao ngươi không nói giúp ta?"

Tống Đình Phong cười lạnh: "Cái rắm, lão tử ghen tị muốn chết, còn chưa kịp đâu, giúp ngươi nổi danh rồi trơ mắt nhìn ngươi ngủ với hoa khôi lần nữa à?"

"Ngươi chẳng phong lưu khoái hoạt gì so với cái tên Đình Phong của ngươi cả."

"Có thể giống nhau sao?"

"Tắt đèn rồi thì cũng thế thôi."

"Là thổi đèn mới đúng." Tống Đình Phong đính chính.

Ngọn đèn phải thổi mới tắt, chứ tự nó tắt thế nào được?

Chu Quảng Hiếu cũng đang thổ nạp, nghe vậy, tạm dừng một lát, mở mắt ra nói: "Trừ hoa khôi Giáo Phường Ti, ta thấy vị bộ đầu Lữ của phủ nha kia cũng rất thích Trữ Yến."

Tống Đình Phong lập tức càng thêm ghen tị ra mặt: "Sao ngươi làm được? Cái bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt của ngươi mạnh thật, dạy huynh đệ vài chiêu được không?"

"Huynh đệ?"

"Dạy đệ đệ đi mà."

"Ngươi phải gọi ta là cha."

"Cút!" Tống Đình Phong cự tuyệt thẳng thừng, hắn trước kia từng bị Hứa Thất An lừa gạt bằng thủ đoạn tương tự.

"Gọi hay không?"

"Cha."

Hứa Thất An nở nụ cười: "Các cô nương này, như hạt cát, càng nắm chặt thì càng trôi tuột. Ngươi phải nhẹ nhàng một chút, làm các nàng ẩm ướt, như vậy không những nắm được, mà còn khiến các nàng quy phục trăm bề theo ý mình."

"Nghĩa là sao?" Tống Đình Phong cùng Chu Quảng Hiếu chưa hiểu rõ.

"Phải lấy được trái tim người ta trước, ban đầu đừng chỉ chú ý đến thân thể." Hứa Thất An nói.

"Hình như có chút đạo lý, nhưng ngươi có tư cách nói lời này sao?" Tống Đình Phong nói rồi, bỗng nhiên giận dữ quát: "Ngươi lại lừa lão tử gọi cha, gọi lại mau, không thì ta đánh cho ngươi ra bã."

Hắn nói xong liền lao tới, định đè Hứa Thất An xuống.

Lúc này, ba người cùng lúc vểnh tai, nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng kêu cứu.

"Đã xảy ra chuyện..." Hứa Thất An đá bay Tống Đình Phong, chưa kịp xỏ giày đã chạy ra khỏi phòng.

Hai đồng nghiệp cũng theo sát sau đó.

Hầu như cùng lúc, các Ngân la tu vi cao thâm cũng vọt ra, sau cùng là các Đồng la.

Ban đêm, thuyền neo đậu ở một đoạn sông nước chảy êm ả, mặt nước tối đen. Một Hổ Bí vệ đang gắng sức giãy giụa, lúc chìm xuống, lúc gắng sức ngoi lên khỏi mặt nước.

Hắn có vẻ biết bơi, nhưng dường như có thứ gì đó từ dưới nước kéo hắn xuống, muốn dìm chết hắn.

"Hừ!"

Trong khoang thuyền, tiếng hừ lạnh của Khương Luật Trung truyền ra.

Hổ Bí vệ bị rơi xuống nước lập tức như được cởi trói, nổi lên mặt nước, không còn bị kéo xuống nữa.

Trên boong tàu, Đả Canh Nhân thả dây thừng xuống, kéo hắn lên.

Lúc này, lại có rất nhiều Hổ Bí vệ từ khoang thuyền đổ ra, mặc áo giáp, cầm binh khí, vẻ mặt căng thẳng.

"Không có việc gì, chỉ là có người rơi xuống nước thôi." Hứa Thất An quay đầu trấn an một câu, rồi lại quay nhìn kỹ người đàn ông rơi xuống nước, và thấy một dấu tay xanh tím hằn trên mắt cá chân hắn.

"Chuyện gì xảy ra?" Một Ngân la hỏi, đó là một Ngân la dưới trướng Khương Luật Trung.

Lần này dẫn đội là Kim la Khương Luật Trung, trừ Hứa Thất An được Ngụy Uyên trực tiếp điều động, những Đả Canh Nhân còn lại đều nằm dưới quyền Khương Luật Trung.

Về phần Tống Đình Phong cùng Chu Quảng Hiếu, thì lại được Hứa Thất An kéo theo, vì tiền trợ cấp đi công tác khá hấp dẫn, lại còn có cơ hội lập công nữa.

Người đàn ông kia ói ra mấy ngụm nước, rất nhanh liền tỉnh táo lại, chỉ là sắc mặt trắng bệch đi, chắc là do bị dọa cho khiếp vía.

"Hạ quan uống rượu say, vừa nãy ra một bên đi tiểu tiện... Đột nhiên nghe thấy dưới nước có tiếng người gọi mình, cúi đầu nhìn xuống, lại là mẹ hạ quan đã khuất."

"Không hiểu sao, khi nhớ lại những tháng ngày mẹ nuôi nấng ta khôn lớn, hạ quan bỗng buồn vô hạn, nên đã nhảy xuống."

"Rơi xuống nước hạ quan liền tỉnh táo, cho dù mẹ có hóa thành quỷ, thì cũng đâu thể xuất hiện ở chốn này. Nhưng thứ kia lại nắm chặt chân hạ quan, kéo xuống tận đáy sông..."

"Là thủy mị," Một thuyền viên giàu kinh nghiệm, sắc mặt có chút hoảng sợ, nói: "Thi thể người chết lâu ngày có thể hóa thành âm vật, thường hay dụ dỗ người qua đường xuống nước. Cái kênh đào này hàng năm không biết đã chết bao nhiêu người, âm khí tích lũy nhiều năm, thủy mị xuất hiện là điều khó tránh."

"Đêm nay các đại nhân không cần ra ngoài, thủy mị không thể lên cạn, chỉ cần không xuống nước là sẽ không sao. Mỗi lần chúng ta đi thuyền, vào ban đêm, ăn uống hay vệ sinh đều ở trong khoang thuyền. Đây là quy định."

Mọi người đều không khỏi quay đầu, nhìn về phía mặt nước tối đen. Giữa đêm hôm gặp phải chuyện này, quả thật khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Xảy ra chuyện này, ban đêm Hổ Bí vệ không còn ra ngoài giải quyết nỗi buồn nữa, Đả Canh Nhân cũng thế.

Còn Hứa Thất An mỗi đêm đều cố ý ra boong thuyền đi tiểu, nhưng không gặp được thủy mị trong truyền thuyết.

Cũng không phải Hứa Thất An gan lớn muốn bắt thủy mị, hắn chỉ là muốn nhìn xem thủy hầu tử có hình dáng gì mà thôi. Kiếp trước hắn đã bị những chuyện về thủy hầu tử dọa sợ từ bé.

Cuối cùng hôm nay, đội ngũ khâm sai cũng đã đến bến tàu Thanh Châu.

Đến Thanh Châu rồi, cần chuyển sang đi đường bộ, mà đi đường bộ cần có xe ngựa, ngựa, những thứ này thì đoàn khâm sai không có.

Cần tìm quan phủ Thanh Châu giúp đỡ một tay.

Xuống thuyền, Trương Tuần phủ cười ha hả tiến lại gần Hứa Thất An mà nói: "Tri phủ Thanh Châu là đại nho thư viện Vân Lộc, Dương Cung Dương Tử Khiêm."

Hứa Thất An nhất thời chưa hiểu rõ, Trương Tuần phủ nói thêm: "Cũng chính là Tử Dương cư sĩ."

Là ông ta ư?... Hứa Thất An bỗng nhiên bừng tỉnh, nhớ tới đại nho ăn không thơ từ của mình.

Dương Cung thì Hứa Thất An không biết, nhưng nhắc tới Tử Dương cư sĩ thì đúng là như sấm bên tai. Lão già này lợi dụng lúc mình quên tên bài thơ đưa tiễn, sau khi Nhị lang ngâm xướng bài thơ, liền ngang nhiên đặt tên.

Quả thực vô liêm sỉ đến cực điểm.

Sau đó Hứa Thất An lại dùng thi từ khiến ba vị đại nho thư viện phải bái phục, cuối cùng thoải mái ăn uống miễn phí của họ, chính là được Tử Dương cư sĩ "dẫn dắt", mà một chút áy náy cũng không hề có.

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free