(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 535:
"Sợ nhất không khí bỗng nhiên im lặng, sợ nhất hồi ức đột nhiên quay cuồng quặn đau không yên, sợ nhất đột nhiên thấy bóng người của ngươi (bài Bỗng nhiên nhớ em của Ngũ Nguyệt Thiên)..." Hứa Thất An cảm thấy đoạn ca từ này phù hợp một cách hoàn hảo với tâm cảnh của bọn họ lúc bấy giờ.
Hắn nở một nụ cười ngượng nghịu nhưng không kém phần lễ độ: “Chào mọi người, ta tên Hứa Khiêm.”
Sớm hay muộn gì cũng sẽ có ngày gặp lại, nhưng trong suy nghĩ của Hứa Thất An, cách thức gặp lại chính xác phải là:
Đám người Dương Nghiễn sau khi về kinh, biết được tin mình đã chết đi sống lại từ các đồng nghiệp nha môn, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khôn xiết, sau đó một đám như chó dại thoát cương, chạy bổ nhào đến ôm hắn khóc lóc ầm ĩ.
Một cuộc gặp mặt ngượng ngùng như thế này, thì hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
Nhất định là Chung Ly đã mang đến vận rủi cho ta.
Lý Ngọc Xuân nhìn chằm chằm Hứa Thất An, dùng hết sức bình sinh, mới run rẩy thốt lên: “Ngươi, ngươi là Hứa Ninh Yến?”
Những người khác không ai nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, nín thở.
“Là ta, ta chưa chết.” Hứa Thất An cười nói.
Nghe được hắn trả lời, phía bên kia lặng im trong mười mấy giây, Tống Đình Phong bỗng nhiên hô to một tiếng, chạy như điên, bổ nhào vào lòng Hứa Thất An, ôm thật chặt.
“Ngươi sao lại chưa chết chứ, rõ ràng là đã chết rồi cơ mà!”
“Dung mạo thay đổi lớn đến vậy là sao? Ngươi làm sao sống lại được, mau nói cho chúng ta biết đi.”
“Sống, thật là sống... Nóng hầm hập!”
Các Đả Canh Nhân vây quanh Hứa Thất An, người này một câu, người kia một lời, mặt ai cũng đầy vẻ hưng phấn.
“Cái này giải thích sau, giải thích sau...”
Hứa Thất An đẩy đám người Tống Đình Phong ra, cười hì hì chỉ vào phù hiệu Ngân la trên ngực mình, nói với Lý Ngọc Xuân: “Đầu nhi, ta thành Ngân la rồi.”
Lý Ngọc Xuân chắp hai tay sau lưng, ra vẻ điềm tĩnh, gật đầu nói: “Không tệ, không uổng công ta vất vả bồi dưỡng.”
Hứa Thất An vẫy tay, nói: “Chung Ly, lại đây nào, để ta giới thiệu cho ngươi đầu nhi của ta.”
Lý Ngọc Xuân lúc này mới nhìn thấy Chung Ly...
Tóc tai khô héo rối bù, chiếc trường bào vải thô nhăn nhúm, đôi giày thêu lâu rồi không giặt, khuôn mặt lấm lem không rõ hình hài... Lý Ngọc Xuân cảm giác như có con rắn lạnh lẽo bò qua sống lưng, da đầu tê dại từng tấc.
Hắn hiện rõ vẻ mặt hoảng sợ, liên tục lùi về phía sau, chỉ vào Chung Ly rít gào:
“Đây là cô nương nhà ai, đây là cô nương nhà ai!!!”
“Chung Ly, ngươi cứ đến Nhất Đao đường của ta trước, phía trước rẽ phải là tới đó.” Hứa Thất An vội vàng giục ngũ sư tỷ đi.
“Ừm!”
Chung Ly cúi đầu, tủi thân và uất ức rời đi.
Lý Ngọc Xuân như trút được gánh nặng, những nốt da gà trên cánh tay hắn chậm rãi tan đi.
Tiếp đó, Hứa Thất An giải thích cặn kẽ cho mọi người về tình huống mình chết đi sống lại.
“Thoát Thai Hoàn, Thoát Thai Hoàn có thể khiến người ta bỏ đi thể xác cũ, có được thân thể mới ư? Nghe nói bệ hạ trước kia từng đòi Giám chính, nhưng Giám chính cũng không cho... Chử Thải Vi kia có phải đồ đệ thân cận của tiểu tử ngươi không?” Khương Luật Trung chậc chậc cảm thán.
Sau khi nghe hắn giải thích, một bộ phận Đả Canh Nhân trước đây không biết về Thoát Thai Hoàn mới chợt bừng tỉnh ngộ ra.
Chờ cảm xúc các đồng nghiệp dần dần ổn định, Hứa Thất An ôm bả vai Tống Đình Phong, nói: “Tối nay đến Giáo Phường Ti vui vẻ chút đi.”
Ai ngờ Tống Đình Phong lại lắc đầu, nói: “Ta sẽ không đi Giáo Phường Ti nữa đâu.”
Hắn nhìn Hứa Thất An một cái, nghiêm túc nói: “Ta đã không còn là ta trước kia nữa, Tống Đình Phong bây giờ, đã là một người có chí tiến thủ, khắc khổ tu hành.
Ninh Yến à, ngươi sẽ thay đổi, ta cũng sẽ thay đổi. Ngươi không thể dùng ánh mắt cũ mà nhìn ta.”
Hứa Thất An kinh ngạc đánh giá Tống Đình Phong, trong một tháng kể từ khi hắn chết, Tống Đình Phong quả nhiên đã trở nên trầm ổn và kiên nghị hơn rất nhiều.
Lý Ngọc Xuân tán thưởng: “Đình Phong nói rất đúng, chuyến đi Vân Châu lần này, sự thay đổi của ngươi là lớn nhất. Ta rất vui.”
Tống Đình Phong điềm tĩnh cười cười.
Hứa Thất An vỗ tay, nhìn quanh mọi người, nói: “Chờ sau khi mọi người hoàn thành báo cáo công tác, tối nay cùng đến Giáo Phường Ti uống rượu, ta mời khách.”
Nói xong, Hứa Thất An lại ôm bả vai Chu Quảng Hiếu, nói: “Ta còn nợ ngươi năm lượt Giáo Phường Ti, từng lập chứng từ ghi nợ.”
Các đồng nghiệp mừng rỡ.
Tống Đình Phong nuốt nước bọt: “Ninh Yến, trong chứng từ cũng có phần của ta... Tối nay, ta cũng phải đi Giáo Phường Ti uống rượu.”
“Ngươi không thể đi.”
Hứa Thất An sắc mặt nghiêm túc, chính trực nói: “Ngươi đã không còn là Tống Đình Phong trước kia nữa rồi, uống rượu mua vui, hành vi phóng đãng, cứ để ta cùng Quảng Hiếu đi làm, còn ngươi là Tống Đình Phong có chí tiến thủ.”
...
Điểm dừng chân của sứ đoàn Phật môn là dịch trạm Tam Dương ở Tây Thành, cũng là dịch trạm lớn nhất ngoại thành, có hai sân, trong sân trồng ba trăm cây liễu già trăm năm.
Tên gọi của dịch trạm cũng vì thế mà có.
Một dịch tốt của dịch trạm bước ra từ cổng, nhìn quanh một lát, rồi im lặng rẽ vào một ngõ nhỏ.
Trong ngõ, có một người trẻ tuổi mặc sai phục Đả Canh Nhân đứng đó, một tay đặt trên chuôi đao, lưng tựa vào vách tường, trong tay kẹp một mảnh bạc vụn, đã chờ sẵn từ lâu.
“Đại nhân, đây là danh sách sứ đoàn Tây Vực lần này, đại sư dẫn đầu có pháp danh “Độ Ách”.”
Dịch tốt đưa tờ giấy nhắn lên, ánh mắt đảo qua mảnh bạc vụn, nói: “Độ Ách đại sư vừa ứng triệu vào cung, hiện không có mặt ở dịch trạm.”
“Làm không tệ.”
Hứa Thất An búng ngón tay, mảnh b��c vụn bay ra một đường cong, được dịch tốt vững vàng đón lấy, người kia mặt mày hớn hở: “Cảm ơn đại nhân.”
Tiễn dịch tốt đi, Hứa Thất An nhanh chóng cởi bỏ sai phục Đả Canh Nhân, sau đó, từ trong mảnh vỡ Địa Thư lấy ra một bộ tăng bào mặc vào.
Hắn sờ sờ mái tóc ngắn của mình, trong lòng thầm nhủ, an ủi bản thân:
Có th�� mọc lại.
Vài phút sau, một vị hòa thượng dương cương tuấn lãng từ ngõ nhỏ đi ra, tăng bào khẽ phất phơ.
Tới cửa dịch trạm, người gác cổng không phải dịch tốt, mà là hai tăng nhân trẻ tuổi.
“Vị sư huynh này, xưng hô như thế nào?”
Hai vị tăng nhân trẻ tuổi nghênh đón và cản đường lại.
Hứa Thất An chắp tay, niệm pháp danh: “A Di Đà Phật, bần tăng Thanh Long tự Hằng Viễn, biết được đồng môn của bản tông từ Tây Vực mà đến, đặc biệt đến bái kiến.”
Thanh Long tự Hằng Viễn... Hai tăng nhân cũng không phải dễ lừa gạt đến thế, đánh giá Hứa Thất An, nói: “Hằng Viễn sư huynh chưa từng giữ giới luật sao?”
“Bần tăng tu là võ tăng.” Hứa Thất An nói với giọng điệu đầy hàm ý "chuyện trong nhà thì người trong nhà tự hiểu".
Hai tăng nhân bừng tỉnh ngộ ra, giọng điệu lập tức trở nên khách khí: “Hằng Viễn sư huynh, mời vào trong!”
Hứa Thất An dưới sự chỉ dẫn của tăng nhân gác cửa, xuyên qua tiền viện để đến nội viện.
Tăng nhân trẻ tuổi dừng lại giữa sân, chắp tay nói: “Hằng Viễn sư huynh ở đây chờ một chút, ta đi thông báo Tịnh Trần sư thúc.”
Hứa Thất An chắp tay hành lễ đáp lại: “Làm phiền sư đệ.”
Nhìn tăng nhân trẻ tuổi tiến vào một căn phòng nào đó, Hứa Thất An nhớ lại những nhân vật trên danh sách.
Lần này sứ đoàn Tây Vực tổng cộng có hai mươi mốt người.
Dịch tốt phải sắp xếp phòng cho sứ đoàn, phòng của dịch trạm được chia theo cấp bậc, tất nhiên hòa thượng bối phận cao sẽ ở phòng tốt, không thể nào một tiểu sa di lại ở phòng tổng thống, hoặc một cao tăng đắc đạo dẫn đội lại ở trong phòng đơn không có cửa sổ được.
Bởi vậy, dịch tốt có sự nhận thức rõ ràng về địa vị của những người trong sứ đoàn.
Mọi bản quyền đối với phần dịch thuật này đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép.