(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 72:
Ba cha con Hứa gia nhìn nhau, như trút được gánh nặng.
“Là ta.” Hứa Thất An gật đầu.
Nha hoàn nở một nụ cười tươi, càng thêm cung kính, ngoan ngoãn, dịu dàng nói: “Nương tử nhà ta cho mời ạ.”
Hứa Thất An bình thản gật đầu, theo sau nha hoàn, bước về phía phòng ngủ chính ở một bên lầu các.
Cảnh tượng này khiến những vị khách đang tính nghỉ lại Ảnh Mai tiểu các xúm xít bàn tán.
“Ồ, hắn sao cũng vào trong theo?”
“Cái này, cái này... Không hợp quy củ, sao lại có hai người vào?”
“Vừa rồi nha hoàn kia hình như nói đến thơ, mà ta vừa mới thấy hắn cùng với chàng trai tuấn tú kia đang viết gì đó.”
Một người trung niên trong bộ dạng phú ông đi đến trước mặt Hứa Tân Niên và Hứa Bình Chí, chắp tay nói: “Hai vị, không biết Phù Hương cô nương đây là ý gì? Vị huynh đài kia vừa rồi sao lại vào trong, các ngươi đã viết thơ gì vậy?”
Hứa Nhị lang im lặng không lên tiếng, Hứa Bình Chí chăm chú nhìn người đàn ông trung niên, lắc đầu nói: “Chỉ là một câu vè tùy hứng mà thôi. Tôi nghe vị công tử đó nói thư pháp mình còn yếu kém, không viết ra được chữ hay, nên mới làm phiền vị công tử này giúp viết hộ.”
Hứa Nhị thúc là người từng trải, làm ra vẻ mình chỉ là khán giả, phủi sạch mọi quan hệ với cháu với con.
Mọi người lập tức nhìn về phía Hứa Tân Niên, Hứa Nhị lang hừ một tiếng, làm ra vẻ lạnh lùng, cao ngạo, không muốn tiếp chuyện, khinh thường trả lời bọn họ.
Thái đ�� như vậy của hắn khiến người đàn ông trung niên vừa tức giận vừa xấu hổ, phất tay áo trở về chỗ cũ.
Hứa Bình Chí vốn định ở lại đây, nhưng lén lút liếc nhìn con trai rồi hai người một trước một sau rời khỏi Ảnh Mai tiểu các.
“Không tiện tiếp tục ở lại bên trong, lỡ người ta nhìn ra ba chúng ta có quan hệ thì không ổn.” Hứa Bình Chí dặn dò con trai.
“Con biết.” Hứa Tân Niên gật đầu, nói xong, run lên bần bật trong gió lạnh.
Trong phòng có lửa than sưởi ấm, vừa ra ngoài, sự chênh lệch nhiệt độ lớn khiến người ta không khỏi run rẩy.
Hứa Bình Chí nhìn con trai, nói: “Vốn dĩ nếu ngủ lại Ảnh Mai tiểu các, đám hầu gái kia... chỉ cần một lượng bạc là đủ.”
“Bây giờ chỉ có thể đi biệt viện tìm nữ tử khác... Mà nếu không phải hầu gái, giá thấp nhất là năm lượng bạc, nơi này đã bao gồm tiền chầu chay rồi.”
Nói tới đây, Hứa Bình Chí dừng một chút, thấy con trai không hỏi lại với giọng điệu mỉa mai như thường lệ vì sao ông ta biết rõ ràng như vậy.
Vừa thấy lạ, ông ta cũng nhẹ nhàng thở phào trong lòng.
H���a Nhị thúc từ trong lòng lấy ra một thỏi bạc quan, thỏi bạc này có kiểu dáng thống nhất, đúng năm lượng.
“Nhị lang, bạc con cầm đi.”
Hứa gia bởi vì vụ án bạc thuế mà phá sản, cho dù đã qua một tháng, Hứa Bình Chí thông qua con đường xám kiếm được chút bạc, nhưng nhìn chung vẫn còn tương đối túng quẫn.
Hứa Nhị thúc không nghĩ rằng con trai còn có thể có bạc mà chi năm lượng.
Hứa Tân Niên hơi xúc động, thấp giọng nói: “Cha, vậy còn cha?”
Hứa Nhị thúc cười xua tay: “Khi đạt cảnh giới Luyện Tinh, cha đã không còn sợ nóng lạnh. Cho dù ngủ ven đường một đêm cũng chẳng sao. Xương cốt con chịu không nổi gió lạnh ban đêm đâu.”
Hai tay Hứa Tân Niên đút vào trong tay áo, hơi khom lưng, chịu đựng gió đêm se lạnh, ngây người nhìn chằm chằm năm lượng bạc. Sau một lúc lâu, giọng nói có chút khàn khàn:
“Con không cần.”
Hứa Nhị thúc khăng khăng muốn con trai nhận lấy.
Trong lúc giằng co, “cạch” một tiếng, từ trong ngực Hứa Tân Niên rơi ra một thỏi bạc quan, không nhiều không ít, vừa đủ năm lượng.
... Hai cha con nhìn bạc trên đất, lặng thinh.
Bên kia, nha hoàn đẩy cánh cửa phòng ngủ chính, ý bảo Hứa Thất An đi vào, còn bản thân thì không có ý định vào theo.
“Dương công tử mời vào!”
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một làn hương ấm áp sực tới. Trên sàn trải một tấm thảm lụa thêu đắt đỏ, không chỉ vì giá thành cao mà còn cực kỳ tốn nhiều công sức để dệt.
Trên tấm thảm thêu những đóa hoa sen xanh biếc và những đám mây lành.
Nữ nhân đi trên thảm, gót sen nở hoa. Quan lớn đi trên thảm, bước lên mây xanh.
Tâm tư thật tinh tế.
Một bức bình phong gấp ba vẽ bức danh họa 《Mưa đánh lá chuối》 ngăn cách chỗ ngủ và phòng chính trải gấm. Một nữ tử trẻ tuổi phong tư tuyệt luân đang ngồi trên chiếc giường thấp trước tấm bình phong, trên giường đặt một chiếc đàn đuôi phượng.
Nàng mặc áo lụa mỏng nhẹ, làn da trắng ngần như ngọc ẩn hiện, đang cười tủm tỉm nhìn về phía cửa.
Ánh mắt hai người giao nhau, nàng khẽ cúi đầu, khóe miệng mang theo ý cười ngượng ngùng.
Sự dịu dàng trong cái cúi đầu đó, giống như một đóa hoa sen thẹn thùng e ấp trư��c gió... Trong đầu Hứa Thất An chợt hiện lên câu thơ này.
Khi hành tửu lệnh thì tao nhã như tiểu thư khuê các, khi ở bên giường lại quyến rũ đến mức khiến người ta ngập ngừng muốn nói.
Đây là mị công chỉ có nữ nhân Giáo Phường Ti mới có thể rèn luyện mà có.
Hứa Thất An thấy đầu óc rối bời.
“Công tử?” Hoa khôi mỉm cười ngây dại nói: “Công tử cớ gì nhìn nô gia như thế?”
Bởi vì ngươi quá đẹp... Hứa Thất An than thở: “Sớm nghe nói Phù Hương cô nương thiên tư tuyệt sắc, là người đẹp hiếm có trên đời, ta trước kia không tin, bây giờ tin rồi. Cho dù nói Phù Hương cô nương là mỹ nhân số một thiên hạ, ta cũng tin.”
“Dương công tử chớ giễu cợt nô gia.” Phù Hương khẽ mím môi, thẹn thùng cúi đầu, nụ cười mỉm trên khuôn mặt, hiển nhiên là rất vui vẻ.
...
Trong phòng trà cách vách, Triệu công tử uống hết một ấm trà, đã hai lần cảm thấy nóng ruột, đến lần thứ ba thì hắn rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm.
Hắn đến đây để uống trà sao?
Triệu công tử ấm ức trong lòng rời khỏi phòng trà, đi về phía phòng ngủ chính, nhưng lại bị nha hoàn ngăn lại ở cửa.
“Ta ở phòng trà đợi mãi rồi, vì sao Phù Hương cô nương còn không gặp ta?” Triệu công tử chất vấn nha hoàn.
“Triệu công tử xin đừng trách, nương tử đã chọn người khác rồi ạ.” Nha hoàn trả lời.
“!!!” Triệu công tử cảm thấy như sét đánh ngang tai, ngay sau đó, cơn giận bùng lên, hắn lớn tiếng nói:
“Phù Hương cô nương rõ ràng là chọn ta, vì sao đột nhiên thay đổi chủ ý, đùa giỡn ta sao? Ngươi nếu không cho ta câu trả lời thỏa đáng, đừng trách bản công tử không khách khí!”
Giọng điệu hung hăng và lời lẽ hằn học của hắn khiến nha hoàn có chút sợ, theo bản năng định gọi tùy tùng trong sân.
“Bình nhi, nếu Triệu công tử còn nghi ngờ, ngươi mang thơ ra ngoài để hắn xem.”
Trong phòng truyền đến giọng nói đầy vẻ quyến rũ nữ tính của hoa khôi nương tử.
Nha hoàn cẩn thận nhìn Triệu công tử, kéo cánh cửa trượt ra một khe hở chỉ cho phép một người thông qua, rồi vội vàng chui vào.
Vài giây sau, nàng lại chui ra, mang giấy Tuyên Thành đưa cho Triệu công tử.
Hắn nhận lấy, nhìn lướt qua, vẻ mặt phẫn nộ nhất thời đông cứng trên mặt, rồi dần tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc, xúc động và khó tin...
Hắn đứng ngây người một lúc lâu, ngón tay buông lỏng, tờ giấy Tuyên Thành từ từ bay xuống.
Truyện được biên tập độc quyền tại truyen.free, mong quý độc giả đón đọc.