Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Tiểu Nông Dân - Chương 604: Nghĩ mãi mà không rõ

Phan Tiểu An không thể ngờ được chuyện như vậy lại xảy ra ở Đăng Châu Phủ. Hắn vẫn cảm thấy mình đã làm khá tốt. Hắn nghĩ mãi vẫn không thông, rõ ràng mình đã cấp đất đai, miễn thuế cho họ, vậy mà những người này vẫn muốn ra biển kiếm tiền? Phan Tiểu An vẫn còn sống trong thế giới lý tưởng của riêng mình. Ngay cả một quốc gia tốt đẹp đến mấy thì cũng có người muốn mạo hiểm, có người sẽ tham lam. Cũng có kẻ đứng núi này trông núi nọ, và cả những người không bao giờ hài lòng.

Họ hướng tới một nơi khác, mơ tưởng rằng ở đó mình có thể đại triển quyền cước, gây dựng cơ đồ. Những người dân Đăng Châu Phủ đi làm thuyền viên cũng chính là vì lẽ đó. Họ nhìn thấy những kẻ như Kim Cơ Huân ăn ngon uống say, tiền bạc dồi dào, lại có cả mỹ nữ vây quanh. Điều này khiến họ tin rằng Tân La Quốc vàng bạc như núi, mỹ nữ như rừng. Họ chưa bao giờ suy nghĩ hay hình dung được rằng, ở cái nơi mà ngay cả củ cải trắng cũng không có đó, họ sẽ lấy gì mà ăn khi đặt chân đến?

Lưu Thành Công mang theo Vương Tiểu Dĩnh trở lại Kim Châu Phủ. Vương Tiểu Dĩnh đi tìm Trương Nguyệt Như, còn Lưu Thành Công thì đi tìm An Đại Dũng.

– Cô Nguyệt Như, con về rồi! – Vương Tiểu Dĩnh ôm chầm lấy Trương Nguyệt Như mà khóc nức nở.

Chuyến đi lần này của Vương Tiểu Dĩnh vốn rất vui vẻ, nhưng vì chuyện Lý Sư Sư mà quãng thời gian tươi đẹp của nàng đã phải vội vàng kết thúc. Điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng tủi thân. Thêm vào đó, Phan Tiểu An vì cứu Lý Sư Sư mà lại một thân một mình đi Tân La Quốc. Điều này khiến nàng có chút ghen tị. Vương Tiểu Dĩnh cảm thấy trong lòng Phan Tiểu An, Lý Sư Sư quan trọng hơn mình.

– Tiểu Dĩnh đừng khóc, – Trương Nguyệt Như vỗ lưng Vương Tiểu Dĩnh an ủi. – Phu quân không về cùng con sao?

Vương Tiểu Dĩnh ghé sát tai Trương Nguyệt Như thì thầm: – Cô Nguyệt Như, Tiểu An thúc đã đi Tân La Quốc rồi.

Trương Nguyệt Như kinh ngạc: – Phu quân làm vậy quá liều lĩnh, lỗ mãng. Nếu chàng có bề gì, chúng ta biết phải làm sao đây? Tiểu Dĩnh, chuyện này con đã nói với ai chưa?

Vương Tiểu Dĩnh lắc đầu: – Cô Nguyệt Như, lẽ này con vẫn biết.

– Tiểu Dĩnh, con biết là tốt rồi. Con nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được nói với bất kỳ người thứ hai nào khác. Mấy ngày này con cứ ở bên cô, tuyệt đối không được đi đâu cả.

Lưu Thành Công tìm tới An Đại Dũng: – An Tương Quân, Tiểu An đại nhân lệnh cho ngươi điều tra rõ toàn bộ Kim Châu Phủ. Phải bắt giữ tất cả những kẻ người Tân La đang ẩn mình tại đây và đưa về quy án.

An Đại Dũng lĩnh mệnh: – Tiểu An đại nhân còn có dặn dò gì khác không?

– Tiểu An đại nhân truyền lệnh cho ta điều động tất cả hỏa pháo thuyền ở Kim Châu Phủ. Đây là mật lệnh ngài ấy viết cho ngươi.

An Đại Dũng tiếp nhận mật lệnh xem xét, thấy không sai.

– Được, ta sẽ dẫn ngươi đi ngay bây giờ.

Địch Đạt đã chế tạo ba chiếc hỏa pháo thuyền mới cho Phan Tiểu An. Những khẩu pháo này có uy lực lớn hơn, tầm bắn cũng xa hơn. Phan Tiểu An muốn dùng hỏa pháo thuyền để hung hăng chấn nhiếp những kẻ địch hèn mọn, vô sỉ này.

Phan Tiểu An và Lưu Thành Công đã hẹn xong, họ sẽ hội quân tại Kê Lâm Châu vào ngày mười lăm tháng chín. Nếu đến ngày mười lăm tháng chín mà Phan Tiểu An vẫn chưa tới Kê Lâm Châu, Lưu Thành Công có thể bắt đầu một cuộc chiến mà không cần báo trước.

Để không gây sự chú ý của phía Tân La Quốc, Lưu Thành Công đã đặc biệt đến hội hợp với Lưu Thành Danh. Họ muốn từ Đông Phù Quốc đi đến Kê Lâm Châu thuộc Tân La Quốc.

Lưu Thành Danh cùng Dây Leo Quỷ vẫn luôn hành tẩu trên biển Phù Tang. Hắn nhìn thấy Lưu Thành Công thì vô cùng bất ngờ.

– Huynh trưởng, huynh đây là?

– Thành Danh, đệ không cần hỏi nhiều. Đệ chỉ cần bí mật hộ tống chúng ta đến Kê Lâm Châu là được.

Lưu Thành Danh liền không hỏi nữa. Lưu Thành Danh không hề ngốc, đệ ấy thấy Lưu Thành Công mang theo nhiều hỏa pháo thuyền như vậy liền hiểu rõ sắp có chuyện lớn xảy ra.

– Huynh trưởng, chúng ta cũng muốn đi hỗ trợ sao?

– Thành Danh, các đệ cứ làm tốt việc của mình là được. Không có lệnh của Tiểu An đại nhân thì tuyệt đối không được tự ý hành động.

– Huynh trưởng quên rồi sao? Chúng ta vẫn có quyền tự chủ hành tẩu trên biển mà.

– Các đệ có bao nhiêu người?

– Huynh trưởng, bây giờ chúng ta có hơn một ngàn chiếc thuyền buồm, dưới trướng có hơn năm vạn người.

Lưu Thành Công giật mình: – Thành Danh, những việc này các đệ đã báo cáo với Tiểu An đại nhân chưa?

– Cái này... – Lưu Thành Danh cười ha hả. – Ngài ấy có hỏi đâu.

Lưu Thành Công trong lòng khẽ giật mình: – Thành Danh, lời đệ nói là có ý gì?

– Huynh trưởng, ta không có ý gì cả. Huynh đường xa mệt nhọc, nên nghỉ ngơi sớm một chút đi.

Lưu Thành Danh phất tay áo cáo từ. Hắn tự nhủ mình vừa rồi như bị ma quỷ ám ảnh mà lại nói ra những lời đó với Lưu Thành Công. Lưu Thành Công từ một kẻ không xu dính túi theo Phan Tiểu An, mà vươn lên đến chức Hải quân Đô đốc, vậy nên hắn tuyệt đối sẽ không phản bội Phan Tiểu An.

Chờ Lưu Thành Danh rời đi, Lưu Thành Công không dám chần chừ. Ngay trong đêm, hắn quay về hỏa pháo thuyền của mình.

– Lưu Hỉ, ta có một phong mật tín đây, ngươi mau chóng đưa cho Quỳnh Anh tướng quân. Bảo nàng ấy nhất định phải đến biển Phù Tang trước ngày mười lăm tháng chín.

Lưu Hỉ lĩnh mệnh mà đi.

Lúc này trong lòng Lưu Thành Công mới nhẹ nhõm được một nửa. Hắn có chút lo lắng thay cho Lưu Thành Danh. Hắn không biết vì sao Lưu Thành Danh lại biến thành ra nông nỗi này?

– Tướng quân, Lưu Tương Quân và những người của hắn đã rời đi rồi. – Một tên lâu la đến bẩm báo.

– Đi thì cứ đi đi. Huynh trưởng cũng là một kẻ cổ hủ. – Lưu Thành Danh nhìn về phía biển cả. Biển cả rộng lớn như vậy, ta hà cớ gì cứ phải mãi ở dưới trướng người khác.

Lưu Thành Danh lại nhìn về phía phương bắc: – Phan Tiểu An muốn Tân La Quốc sao? Dã tâm của hắn thật không nhỏ!

May mà Lưu Thành Công kín miệng nên không nói ra chuyện Phan Tiểu An một mình đi Tân La Quốc. Lưu Thành Danh lấy bụng ta suy bụng người, cho dù có suy nghĩ nát óc cũng sẽ không thể nghĩ tới Phan Tiểu An đã đến Tân La Quốc.

Giang Nam Đạo.

Giang Nam Đạo là đất phong của Hàn Thần. Đây là một trong những đạo phủ nằm ở phía nam Tân La Quốc. Đây cũng là một trong số ít những khu vực giàu có nhất của Tân La Quốc. Điều này cũng có thể cho thấy địa vị của Hàn Thần ở Tân La Quốc. Tại Giang Nam Đạo, Hàn Thần chính là vị vương độc nhất vô nhị.

Hắn được thị nữ Xuân Hương nâng đỡ xuống thuyền, Lý Sư Sư liền theo sau lưng hắn.

– Sư Sư cô nương, hoan nghênh cô nương đến với Tân La Quốc. Giang Nam của ta so với Kim Châu Phủ của Phan Tiểu An thì thế nào?

Một đường đi tới, Lý Sư Sư đã sớm biết được sự tự đại và ngạo mạn của Hàn Thần. Lý Sư Sư lại cố tình không nói chuyện theo ý của Hàn Thần.

– Nếu ví Kim Châu Phủ như một con cự long trên biển, có thế cưỡi mây đạp gió. Vậy thì Giang Nam Đạo chẳng khác nào con cá chạch trong vũng bùn, chỉ biết quanh quẩn trong vũng bùn mà thôi.

Hàn Thần tức tối nói: – Sư Sư cô nương, quý quốc có câu "cường long không đè đầu rắn". Nàng đã đến địa bàn của ta thì phải nghe lời ta.

Lý Sư Sư lại cười khẩy: – Chúng tôi còn có một câu là "Phi mãnh long bất quá giang".

Hàn Thần cứng họng: – Quý quốc bản lĩnh khác thì không thấy đâu, chỉ thấy ba cái lời nói dí dỏm thì nhiều.

– Dù sao cũng mạnh hơn cái quốc gia chỉ biết tự đại kia! – Lý Sư Sư không hề lùi bước.

Hàn Thần cứng họng: – Còn dám mạnh miệng, ta sẽ hung hăng trừng phạt ngươi!

Lý Sư Sư mới không sợ. Nàng từ nhỏ đã lăn lộn trong chốn thị phi, chuyện hung hiểm nào mà chưa từng trải qua? Kẻ hiểm ác nào mà chưa từng gặp? Cái loại tiểu nhân vật như Hàn Thần, Lý Sư Sư có thể nắm gọn trong lòng bàn tay.

Những người đến đón Hàn Thần đã chờ sẵn ở bến tàu từ sớm. Trận thế đón rước này hoành tráng đến kinh người, so với nghi trượng của Hoàng đế Tống Đình cũng không kém là bao. Tổng cộng có ba cỗ xe ngựa giống hệt nhau, và thị vệ đi bên cạnh mỗi cỗ đều có tướng mạo y đúc.

– Là sinh ba sao? – Lý Sư Sư cảm thán. – Để bảo vệ Hàn Thần, e rằng họ đã tốn bao nhiêu công sức!

Mọi bản dịch từ tác phẩm này đều thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free