Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Việt Dị Giới Cuồng Tưởng Khúc - Chương 167: - Diễm Ái Nhân Gian

Vụt .. phập. Vụt .. cạch cạch.

Tiếng mũi tên bay đi, một ghim thẳng vào hồng tâm. Một cái thì lăn lóc dưới đất.

- Ây dô, bệ hạ tư thế đứng đúng là... hiếm có cao thủ dùng tên nào bằng. Chỉ tiếc là thiếu một chút chính xác thôi.

Ngọc Dung vẻ mặt có phần vui vẻ quay sang hướng Huỳnh Minh mỉa mai sau khi hắn đã bắn được gần trăm chiếc, mà chưa quả tên nào bay xa được ba mươi mét... Chỉ là cực cho đám nô tài đi theo nhặt tên mệt c·hết mà thôi.

Huỳnh Minh cắn môi. Đây đúng là vả mặt mà. Cái gì mà cao thủ dùng cung, nàng ta bắn tên như nước chảy mây trôi. Mũi tên bay thẳng vào hồng tâm. Còn hắn cũng bắn ra, mà mũi tên không bay nổi mười mét, lại nằm thô kệch dưới đất kia. Huỳnh Minh lên tiếng giải bày.:

- Hừ, cây cung này quả thực nặng như vậy. Thư sinh như ta làm sao mà kéo nổi.

Lúc này, thân mặc một bộ đồ sĩ quan màu xanh than, đặc trưng của chi q·uân đ·ội Cận Vệ Hoàng Gia, thân hình lỗi lõm có điểm nhấn, gương mặt khả tú với làn da trắng như tuyết cùng với mái tóc đen dài ngang lưng, buộc cao thành chiếc đuôi ngựa thẳng tấp xinh xắn.

Yui Miyuki cũng tiến đến cầm lấy cung tên mà bắn. Khoảng cách năm mươi mét, cô gái mảnh khảnh tướng người chỉ hơn mét sáu mươi một chút, nhưng sức kéo thì hơn hẳn tên thư sinh nào đó. Ba mũi tên liên tiếp điều ghim thẳng vào hồng tâm, không sai lệch.

Bọn hoạn quan nô tài phía sau không dám hé môi cười, chỉ lộ lộ vẻ mặt kìm lại mà thôi. Lúc này Ngọc Dung cũng cười lớn mà nói.:

- Ha ha, cũng đúng lắm, thư sinh như chàng còn thua một cô gái tay yếu chân mềm trói gà không chặt như muội muội của ta kìa.

Huỳnh Minh đỏ mặt không biết nói lại thế nào. Cái gì mà yếu đuối, Yui Miyuki vốn dĩ là một sát thủ được đào tạo theo tiêu chuẩn của một ninja thì mấy cái bắn cung với phi tiêu, hoặc thậm chí ngay cả kỹ năng kiếm thuật cũng không phải là dạng thấp kém. Mà đó là tiêu chuẩn của người thường chứ thật chất Yui Miyuki đã là ở trình độ của bậc thầy, ngay cả Ngô Tuấn cũng có phần khen cho tài năng của Hoàng Phi như nàng. So với tên công tử ca như hắn thì chẳng khác nào lấy sư tử mà so với con mèo bệnh, bỏ xa cả mấy chục dặm là chuyện đương nhiên.

Lúc này Huỳnh Minh bị chọc giận rồi. Hắn ấm ức nói nhẹ nhàng, bởi không dám bật hai cái nóc nhà này, bởi một người dù gì cũng là cốt cách của một đại tướng, một người ít nhiều cũng là sát thủ hành nghề nhiều năm. Muốn cái hành cung lạnh lẽo của hắn có hơi ấm của người thì cũng nên biết đều.

- Khụ Khụ, Nguyễn Dương đâu, đến thao trường, ta muốn thử súng.

Nguyễn Dương phía sau lập tức hiểu ý, bước qua nói ngay.:

- Dạ, thần chuẩn bị ngay.

Lúc này Ngọc Dung quay sang Miyuki mà nói nhẹ nhàng:

- Tiểu muội muội, ngươi xem bệ hạ của chúng ta đi trút giận lên mấy cái hình nhân bãi thao trường này.

Nghe thấy thế, Miyuki che lấy miệng cười khẽ. Phải nói dưới ánh chiều tà nụ cười của nữ nhân kết hợp với cơn gió nhẹ thổi bay những lọn tóc nhỏ, phải nói là tuyệt phẩm của nhân gian. Bức tranh giai nhân luôn khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng, như rơi vào khoảng không gian thủy mặc long ngâm.

Một nữ nhân thân mặc bộ quần áo phúc âm cách điệu một chút, đây là dạng áo lĩnh nam đã biến tấu lại cho gọn gàng hơn, không phải rộng phồng phình như trước mà sẽ làm nổi bật hơn lại những điểm mạnh của người phụ nữ.

Tuy không lộ ra chút da thịt nào, nhưng sắc tử lan của phục trang cùng với thân hình cao gầy đầy đặn của Ngọc Dung cũng khiến người khác có chút xao động không tự chủ mà ngước nhìn, thêm vài phần ý đẹp tán dương. Đi cùng với Ngọc Dung là một cô sĩ quan mặc đồng phục của Cận Vệ Quân.

Cả hai điều có nét đẹp riêng nhưng hài hoà. Một cá tính đầy mạnh mẽ, một khác thì nữ tính phong lưu quân nhân. Nhan sắc của hai nữ tử cũng vô cùng khả ái sánh bước cùng với hắn. Như thế thì còn gì gọi là diễm ái của nhân gian.

Thao trường huấn luyện súng.

Lúc này đám thiếu sinh quân đang luyện tập với súng ngấm Ka98 và Mas49 loại bắn từng viên. Theo hiệu lệnh của sĩ quan huấn luyện, từng tiếng súng chát chúa vang lên khắp bãi thao trường.

Phải nói ngày hôm nay đám học sinh thiếu sinh quân này mệt như chó. Bởi cái ý định bất ngờ của Huỳnh Minh mà bọn chúng phải chỉnh sửa tác phong, dọn dẹp phòng ốc các thứ trong vòng ba mươi phút phải thật sạch sẽ và tươm tất.

Ngay cả thao trường cũng không được phép có một cộng rác. Bởi trong điều luật quân nhân ngoài các điều lệ ra thì môi trường cơ quan, tác phong của quân nhân phải được chú trọng. Quân đội chính là nguồn lực thể hiện sức mạnh của một quốc gia. Mà người quốc nhân chính là đại diện cho sức mạnh ấy.

Thử nghỉ xem, một tên lính ăn mặc lê thê, trang phục v·ũ k·hí lè tè thì cũng đủ hiểu sức chiến đấu của hắn chẳng ra làm sao. Tính kỷ luật không thể hiện ra sức mạnh, nhưng nó lại toát lên khí thế của một đội quân chuyên nghiệp và có bài bản được huấn luyện tốt.

Quay trở lại thao trường, mặc dù phải quần quật chuẩn bị mọi thứ nhưng không có tên nào tỏ vẻ chán ghét cả. Bởi vì Hoàng Đế của Đại Việt và Hoàng Hậu cũng như Hoàng Phi sẽ đến đây thị phạm cho bọn chúng. Đây chính là cơ hội cả đời mà chưa chắc khoá học sinh nào cũng có thể có hội gặp được.

Lúc này, đám học sinh giỏi dự bị của Đại Học An Ninh Quốc Gia là Trung Học Thiếu Sinh Quân đang diễn tập bắn đạn thật bắt đầu tiến lên thực hiện phần thi của mình. Nhóm học sinh này đa phần đều đã được xét tuyển thẳng vào trường Đại Học An Ninh Quốc Gia một phần là do những chiến công một năm trước khi thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại thành phố Zaragoza khi cuộc chiến giữ Thú Nhân và Hapry Empire diễn ra.

Mặc dù chỉ là công tác hậu cần nhưng cũng có một vài cá nhân biểu hiện xuất sắc, thậm chí dẫn đội vệ cũng như tiến công vào tiền đồn của địch quân dành thắng lợi. Như là Kiều Công Hãn, Trần Quốc Toản, Đỗ Cảnh Thạc, Nguyễn Khoan, Kiều Thuận, Lý Khuê, Nguyễn Siêu, Lữ Đường, Trần Lãm, Phạm Bạch Hổ, Nguyễn Thủ Tiệp.

Vừa đúng lúc những người này bắt đầu lên trước bàn chuẩn bị nơi để sẵn một khẩu Ka98 với năm viên đạn cùng với một hộp đạn rỗng. Huỳnh Minh cùng với Ngọc Dung và Miyuky cũng vừa hay đi tới.

Theo sự giới thiệu của giáo quan trưởng của thao trường, thì đám thiếu sinh quân này đã đủ tiêu chí sát hạch vào trường đại học An Ninh. Không những về thành tích huấn luyện mà ngay cả chiến công cũng đã đầy đủ để tốt nghiệp. Nhưng mà theo biên chế thì phải hoàn thành nghiệp vụ và có văn bằng thực tế thì mới được nhận binh quyền.

Huỳnh Minh gật đầu xem như đã hiểu, nếu xét về biên chế thì cách hành quân cũng như thời đại Lý Trần, nhưng theo một phương diện nào đó thì lại lấy kỹ thuật huấn luyện của hiện đại mà áp chế thành qui củ. Điều này một là tránh tình trạng c·hạy đ·iểm, theo dạng xu hướng thành tích.

Lãnh đạo sĩ quan bằng cấp thì nhiều, mà kinh nghiệm chiến đấu bằng không. Hoặc là kinh nghiệm chiến đấu đã có mà kiến thức chuyên môn vận hành kỹ thuật rớt yếu kém. Đội quan quân mà Huỳnh Minh hướng đến là đội quân nhân chuyên nghiệp, vừa có thực tài lại có kỹ năng chuyên môn. Nhìn thấy đám học sinh này hắn cũng có một chút hài lòng của thành tựu.

Nhưng mà hệ thống hiển thị thông tin cùng với tiểu sử một chút thì thật hắn có chút cạn lời. Đây là ý gì, Trần Quốc Toản thì cũng thôi đi, đoạn khác những người còn lại là sao. Đây chẳng phải là những sứ quân trong thời kỳ loạn lạc của nước Đại Cồ Việt xưa hay sao.

Chưa kịp đợi hắn hoảng hốt, tiếng thông báo của hệ thống lại vang lên.

"Đinh, chúc mừng túc chủ, đội quân viễn chinh thắng lợi"

" Hệ thống ban thưởng một triệu điểm huân công, năm triệu vàng, hai mươi triệu điểm vật tư các loại."

" Một lần triệu hoán danh nhân nước ngoài miễn phí cấp bậc SR, năm lần triệu hoán danh nhân cấp bậc SR"

" Lần đầu viễn chinh q·uân đ·ội chiến thắng, ban thưởng năm điểm tinh thần lực, kỹ năng tất cả thuộc tính cơ bản cộng thêm một".

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free