Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Việt Dị Giới Cuồng Tưởng Khúc - Chương 168: - Tinh Thần Lực

Chưa kịp đợi hắn hoảng hốt, tiếng thông báo của hệ thống lại vang lên.

"Đinh, chúc mừng túc chủ, đội quân viễn chinh thắng lợi"

" Hệ thống ban thưởng một triệu điểm huân công, năm triệu vàng, hai mươi triệu điểm vật tư các loại."

" Một lần triệu hoán danh nhân nước ngoài miễn phí cấp bậc SR, năm lần triệu hoán danh nhân cấp bậc SR"

" Lần đầu viễn chinh q·uân đ·ội chiến thắng, ban thưởng năm điểm tinh thần lực, kỹ năng tất cả thuộc tính cơ bản cộng thêm một".

Tiếng hệ thống vừa vang lên, bảng thuộc tính của hắn cũng hiện lên ngay giữa trước tầm mắt.

Tên: Huỳnh Minh - Tuổi: 25 - Cấp Độ: ???

Chủng Tộc: Nhân Loại ( hậu duệ Thần Nông, kẻ nhận truyền thừa từ Nhân Long Tộc )

Chức Nghiệp: Đế Hoàng Vương Giả

Danh Hiệu: Hoàng Đế Việt Quốc bậc SS+ Kỹ Sư Lão Luyện bậc A, Thợ Máy Lão Luyện bậc A, Nhà Khoa Học Lão Luyện bậc A, Kiếm Sĩ Ưu Tú bậc B. Thiện Xạ Học Đồ bậc D.Tay Súng Cừ Khôi bậc S.

Kỹ Năng: Hùng Biện, Việt Nữ Kiếm Pháp, Nhất Phát Hạ Tam Bia.

Hôn Phối: Lê Ngọc Dung, Yui Miyuki

Thuộc Tính:

Thể Chất : 6

Sức Mạnh : 5

Tinh Thần : 11

Linh Hoạt : 8

Thuộc Tính chưa phân phối 10 điểm.

Đợi một chút, cái gì mà tinh thần lực, còn có điểm thuộc tính. Cấp độ ba cái dấu chấm hỏi lại là cái quái gì chứ hả. Huỳnh Minh đầu đầy nghi vấn, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì lúc này, hệ thống lại vang lên tiếng đinh đang trong não hắn. Khiến hắn đau đớn đến mức, chỉ kịp hét lên một tiếng rên thống khổ rồi ngất đi ngay tại chổ.

Bọn học sinh vừa mới phút trước còn thấy chân dung Hoàng Đế sánh bước cùng hai vị đại mỹ nhân, mới đó còn vui vẻ hướng qua giáo quan Lê Tần hỏi chuyện. Ấy vậy mà nửa phút sau hai mắt bỗng dưng trợn ngược lên, một màu trắng dã con ngươi, tay ôm đầu hét thảm một tiếng rên rồi ngã bất động trên đất. Ai nấy đều hoảng sợ, lập tức hô hoán cho mời đại phu.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, lúc này Huỳnh Minh mở mắt, nhìn thấy phong cảnh chung quanh là mảnh không gian bao la vô tận màu đen trắng xanh tinh vân đan xen nhau. Cách một khoảng thời gian sẽ có một ngôi sao vụt mất trên bầu trời xa xăm, hoặc một cơn mưa sao băng lướt ngang trên đỉnh đầu.

Phóng ra xa tằm mắt khoảng chừng cuối chân trời là một ngôi sao lớn với ánh sáng chói mắt màu hoàng kim kèm theo vô số mãnh vỡ của những thiên thể bay tán loạn, dường như đang bị tan ra sau một vụ chạm hoặc tự nổ tung. Huỳnh Minh cũng mơ hồ không thể nào biết được đáp án chính xác, nhưng khung cảnh đáng sợ kia, lại vô cùng đẹp mắt khiến người ta vừa sợ trong tâm thần, lại vừa mang một ý niệm thưởng thức.

Khung cảnh bao la, rộng lớn trong thế giới hư không thật khiến cảm giác con người thật nhỏ bé. Lúc này, một thanh âm trầm, giọng đượm buồn nhưng lại cảm giác hoài cổ, tựa như một lão ông đã trải qua nhiều thăng trầm của năm tháng, lại nói tiếng nói kia mang khá nhiều trọng lượng, nét đặc trưng của tiếng nói chuẩn của người Hà Thành từ phía sau vang lên một vẻ đồng cảm.

- Phong cảnh này đẹp chứ, đúng không.?

Huỳnh Minh không có suy nghĩ nhiều, chỉ trả lời theo bản năng.:

- Phải, thật đẹp. Nếu như không biết, người ta còn dễ b·ị đ·ánh lừa bởi vẻ đẹp của nó. Vũ trụ rộng lớn, tuy là đẹp, nhưng cũng đầy rẫy sự hủy diệt.

Giọng nói kia lại phát lên âm thanh.:

- Khá hay, thật là khá. Hiếm có tiểu tử nào như ngươi có suy nghĩ như vậy. Cái đẹp trong tinh không, luôn luôn hấp dẫn sự hủy diệt.

Huỳnh Minh lúc này mới trả lời tiếp.:

- Thực sự là như vậy, thế giới nhỏ bé của chúng ta cũng như thế. Văn minh phát triển rực rỡ, nhưng cũng mang lại nhiều rủi ro mang tính hủy diệt. Không phải nhân hoạ, thì cũng t·hiên t·ai địa cầu, hoặc loạn thế thời không do tinh vân vũ trụ mang đến.

Lúc này, người phát ra giọng nói kia cũng đã bước đến bên cạnh Huỳnh Minh. Thân thể cao lớn vạm vỡ, nét mặt cương nghị với bộ trang phục trắng viền vàng nhưng vẫn mang đến cho người khác một cảm giác cao quý, không phải đơn giản là một loại quý tộc quen trong sự sung túc. Mà là người có khả năng tạo lập lên một sự nghiệp rực rỡ và huy hoàng.

Giọng nói kia lại phát lên.:

- Đúng là như vậy.

Thế giới phồn hoa luôn là sự hấp dẫn của mọi hủy diệt. Thời đại mà ngươi từng sống, công nghệ mà ngươi từng biết, những thành tựu mà loài người luôn tự hào. Thật ra chúng chỉ là hào quang của hạt cát trong sa mạt, nói không quá, đó cũng chỉ là ánh sáng chớp nhoáng trong màn đêm kéo dài vô tận.

- Dòng máu Lạc Hồng, ý niệm cuối cùng của ta, cũng chỉ là chấp niệm. Ngươi đừng tự hỏi tại sao lại là ngươi, tại sao ta lại chọn ngươi, ai cũng vậy thôi. Dòng dõi Lạc Việt liệu có thể tồn tại được bao lâu, cũng chỉ nhờ vào ngươi.

Huỳnh Minh biết, giọng nói kia là ai. Đó chính là truyền thuyết thủy tổ của tộc Việt ngàn xưa. Tục truyền chính là người khai sáng ra dòng dõi Bách Việt Lạc Long Quân. Qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, có lúc chìm đắm trong đem dài nô lệ không lối thoát, có khi lại hùng cường vang danh khắp khỏi địa cầu.

Nhưng đó cũng chỉ là thế giới mà hắn đã từng biết, còn hiện tại thì khác. Thế giới mà hắn đang sống là thế giới của thời kỳ loạn lạc, c·hiến t·ranh đẫm máu giữ các chủng tộc, hay nói cách khác đó là mọi loại thanh trừng nòi giống của tất cả những chủng tộc khác nhau.

Mà hắn lại chính là loài người yếu kém, trong mắt bọn quái vật yêu tinh xanh, hoặc tộc người thằn lằn. Loài người không khác gì lũ gia súc được nuôi nhốt để làm thức ăn. Tộc tiên tai nhọn hoặc lũ người lùn tại thung lũng sắt, lại xem con người như lũ mọi lao động miễn phí.

Cái quốc gia Đại Việt mà hắn đang gây dựng bất quá cũng chỉ có lãnh thổ rộng hơn một ngàn dặm vuông với ba cái thành trì và một cái đảo. Dân số cũng chưa đến năm triệu người. Thì so với những chủng tộc khác, hắn chỉ đang là món mồi ngon đang mời chào những thế lực khác đến sâu xé.

Tâm tính của hắn phức tạp có thể hiểu, gia đình của hắn, con trai của hắn, những anh hùng hắn đã triệu hồi liệu có đủ sức ngăn cản lại kết cục đã định kia hay không. Chẳng qua hắn biết, tất cả những gì hắn phải làm là phải cố gắng hơn nữa. Lúc này Lạc Long Quân mới nói tiếp.:

- Đây là sức mạnh tinh thần, chỉ khi nào ngươi thăng đến cấp độ nhất định sẽ kế thừa lại một phần sức mạnh của ta. Nắm giữ sức mạnh tinh thần, ngươi sẽ có thể nắm giữ được cái gọi là sức mạnh ý chí, hay tại thế giới mà ngươi đang ở được gọi là ma pháp. Hãy tận dụng nó thật tốt, vinh quang cho dòng máu Lạc Hồng. Con trai của ta.

Dứt lời, Lạc Long Quân đưa tay chỉ thẳng vào giữa trán ngay tại mi tâm của Huỳnh Minh. Một vệt sáng màu vàng kim rực rỡ từ đầu ngón tay của Lạc Long Quân tựa như một dòng nước tràn vào người Huỳnh Minh.

Ngay tại khắc đó, thân thể Huỳnh Minh lập tức mất đi ý thức tự chủ, luồng ánh sáng kia len lỏi vào khắp các tĩnh mạch, hàng triệu tơ máu cùng lúc phát sáng ra đường vân màu vàng kim loại trên khắp các làn da, như những sợi tơ tĩnh điện thoát ẩn thoát hiện vô cùng ly kỳ. Đại lượng ký ức khổng lồ làm não bộ của Huỳnh Minh không cách nào chịu đựng nổi.

Một tiếng hét thảm vang lên, ngay lúc đó không gian bắt đầu phá toái. Trong con mơ hồ, hắn thấy được một quả cầu đỏ sậm như máu đột ngột xuất hiện cách đó không xa. Trong khoảng khắc, ở trung tâm quả cầu xuất hiện một vết đen dài bán nguyệt chậm chậm mở ra, vô số hình thù kỳ dị của những sinh vật ghê tởm lít nhít tràn ra kèm theo âm thanh chói tai khén cho tâm thần hắn vô cùng sợ hãi.

Phía sau lưng hắn, thân hình của Lạc Long Quân bắt đầu loé sáng, toàn thân bọc lên một loại vòng ánh sáng vàng kim, trong tay nắm lấy một đầu trường thương, khí thế hiên ngang đối mặt với vô tận quỷ dữ từ trong đôi mắt màu đỏ máu kia mà không trùng bước.

Huỳnh Minh thấy được một vẻ mặt cười khổ hướng về phía hắn, sau đó chỉ nghe thấy tiếng lẩm nhẩm rồi ngươi bị đẩy vào bên trong một cánh cổng màu vàng mà bay ngược vào trong. Huỳnh Minh thấy được có vô số những tướng sĩ trên người mặt áo giáp đồng, đầu đội mũ có gắn lông tước đối đầu với làn sóng thủy triều của quỷ dữ. Nhưng hết thẩy cũng quá mức nhỏ bé, hàng trăm triệu đến hàng tỷ con quỷ dữ lần lượt bước ra rồi thôn tính từng người từng người một.

Mà hết thẩy những thứ đó, Huỳnh Minh chỉ có thể trơ mắt nhìn lấy trong vô vọng, cảm giác cơ thê vô lực không có một chút sức phản kháng nào cả, giống như rơi xuống vực sâu của đại dương vô tận, mọi thứ rực rỡ dần dần tối sầm lại. Một tiếng kêu thất thanh từ hư vô mờ mịt kéo Huỳnh Minh trở về lại thực tại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free