Đại Việt Dị Giới Cuồng Tưởng Khúc - Chương 169: - Nguy Cơ
Thăng Long, tháng năm, năm 1015.
Hoàng Cung, nơi ngủ nghỉ của Huỳnh Minh lúc này văn võ bá quan điều đứng đầy kín trước sân. Bên trong gian phòng là Lê Hữu Trác cùng Leonardo da Vinci thay phiên nhau bắt mạch và xem đồng tử của Huỳnh Minh.
Yui Miyuki thì ngồi một gốc ôm lấy vòng eo của Ngọc Dung khóc thúc thít. Ngọc Dung tuy vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng tâm trạng bên trong đã như ngồi trên đống lửa, đau đớn nhưng lại không thể nào thổ lộ ra bên ngoài. Bởi nàng biết, nếu như nàng gục ngã, thì hoàng cung sẽ không thể chống đỡ nỗi đất nước này được bao lâu.
Kể từ ngày thăm quan thao trường huấn luyện súng đến bây giờ, thì Hoàng Đế đã hôn mê được hai mươi ngày. Sự việc này là một đả kích rất lớn với Đại Việt. Bởi lập quốc chỉ vọn vẹn mới hơn có năm năm, Huỳnh Minh khoẻ mạnh, không hề có dấu hiệu gì bất lợi cho sức khoẻ trước đó.
Bỗng dưng ôm đầu hét thẻm một tiếng rồi gục xuống ngay tại chổ, khiến cho bộ Nội Vụ dưới quyền của Trần Thủ Độ bận biệu liên tục, lục soát, kiểm tra, lấy khẩu cung của tất cả bọn học sinh và giáo quan có mặt tại hiện trường.
Thậm chí đến chổ chuồng ngựa còn lật tung lên ba mét đất vì nghi ngờ có khả năng sát thủ trà trộn và đào địa đào hòng thoát thân, nhưng kết quả cũng chỉ là con số không.
Ngay cả việc phái ra một số lớn thám tử, qua các thế lực khác để thăm dò tin tức, cũng không hề có một chút manh mối nào cho thấy, việc hoàng đế bị hạ độc hoặc á·m s·át hoặc là một âm mưu của bất cứ ai cả.
Lúc này đoàn quân viễn chinh vừa về đến cũng đã nghe tin dữ, Phạm Cự Lượng chạy một mạch từ Ngọ Môn mà vào đến Hoành Cung, lúc này gặp ngay Cao Lỗ với nét mặt già hơn mười tuổi đang ngồi thẩn thờ trước bậc tam cấp.
Phạm Cự Lượng hỏi thăm tình trạng cớ sự như nào mà bệ hạ đang độ tuổi khoẻ mạnh, không danh không khí lại liệt giường như vậy. Nghe kể ra nguyên cớ, Lượng cũng chẳng thể tin nổi, không thể nào một người đang khoẻ mạnh lại không không ngất xỉu đến hai mươi ngày. Chắc chắn là có k·ẻ g·ian nào đó đã trà trộn mà hạ độc thủ.
Cơn giận đùng đùng nổi lên, hắn lại muốn dẫn người đi tra xét hết thành Thăng Long, bất kể ngoại tộc nào cũng phải bắt giữ tra xét hỏi rõ kỹ càng.
Ngô Tuấn lúc này cũng mới vừa vào đến, nghe hùng hùng hổ hổ Phạm Cự Lượng muốn bắt gian tế, lập tức đồng ý quay xe điều động Cục Thanh Tra làm việc.
Nhưng chỉ vừa mới bước đi, tiếng thét sắc lẹm của Ngọc Dung đã vang lên.:
- Các ngươi đang làm gì, muốn tạo phản hay sao.?
Phạm Cự Lượng và Ngô Tuấn ánh mắt tròn xoe khó hiểu quay sang Hoàng Hậu, không có sự bất kính chỉ có trong lòng phức tạp, tại sao lại gán cái tội danh này cho bọn hắn, phải biết Trung Hiếu trên đầu, thờ phụng vua tôi là tín ngưỡng, huống chi Vua bảo thần c·hết, thần tử nào dám sống.
Vua có bạo ngược thì thần tử dù có t·ự s·át ắt cũng không thể làm phản. Nay vì nóng lòng cho bệ hạ, Hoành Hậu cớ sao lại tức giận, lại gán cho bọn hắn cái danh là tạo phản, cái này là chém đầu ba họ chứ chẳng phải nói chơi.
Lúc này, Phạm Cự Lượng quay người lại, tay ôn quyền hành lễ mở miệng lên tiếng nói.:
- Bẩm hoàng hậu, thần không dám. Hạ thần vì muốn mau chóng điều tra thích khách, nên mới...
Lời còn chưa nói hết, Ngọc Dung lên tiếng cắt ngang.:
- Nên mới thế nào, bổn cung hôm đó bên cạnh bệ hạ sớm tối, kẻ nào dám đến gần người hạ độc thủ, chẳng lẽ ý của ngươi là bổn cung muốn hại người.
Nghe tiếng quát từ trong phòng vang lên, Phạm Cự Lượng không dám hỏi nữa lập tức quỳ sụp xuống vội vã nói.:
- Thần không dám.
Ngọc Dung cũng không trách móc gì nữa chỉ nói vọng ra tiếng nhỏ nhỏ.:
- Cao bộ trưởng, ngài giải thích một chút tình huống cho Phạm tướng quân nghe đi.
Lúc này, Cao Lỗ chỉ mới qua tứ tuần một chút nhưng ngoại hình nét mặt mệt mỏi tựa như ngũ tuần lão nhân gia. Nếu có thể, thì Cao Lỗ là người đầu tiên bên cạnh Huỳnh Minh, cũng là người đầu tiên được Huỳnh Minh xem trọng nhất, có thể gọi một tiếng cha nuôi.
Huỳnh Minh còn nói con của hắn sau này sẽ gọi Cao Lỗ là ông nội, việc trưởng thành của Gia Huy, sẽ gia ông nội người đây một tay dậy dỗ uốn nắn.
Huỳnh Minh liệt giường hai mươi ngày, nguy cơ của Đại Việt chập chờn sớm tối, không trách được ngoại hình của Cao Lỗ thay đổi đến như vậy, thở dài một tiếng đắng chát chậm rãi kể lại.
Thì ra, sau khi Huỳnh Minh hôn mê được ba ngày, tin tức không biết từ đâu mất kiểm soát lan truyền trong kinh đô. Một bộ phận thương nhân của các chủng tộc nhanh chóng nếm mùi được thời cơ bắt đầu thông báo và làn truyền tin tức đến bên trong lãnh địa của chính mình. Đến ngày thứ mười bốn, thì bọn tộc người Thằn Lằn đã không thể ngồi yên.
Cách đây mấy ngày, bên tình báo đã bắt được tin tức, Liên Bang Lizard đã bắt đầu tập kết binh lực chuẩn bị cho kế hoạch tái chiếm Quần Đảo Trắng.
Nhanh thì một năm, chậm thì hai năm c·hiến t·ranh giữa Đại Việt và Liên Bang sẽ lại bộc phát, cách đây một năm bọn người thằn lằn đã bắt đầu, đầu tư vào phát triển công nghiệp v·ũ k·hí.
Nghe thám tử đưa tin thì bọn người thằn lằn đã đóng tạo thành công được những chiến hạm bằng sắt to lớn chạy bằng động cơ dầu thô. Nhằm đối chọi lại với những chiến hạm mang tính uy h·iếp của Đại Việt.
Kết quả hiện tại đang là mặt giằng co về vấn đề ngoại giao, bọn chúng yêu cầu Đại Việt trao trả lại Quần Đảo Trắng, nếu không sẽ dùng vũ lực. Đại Việt không e ngại, nhưng hậu quả của cuộc chiến như vậy thì sẽ thế nào.
Nếu bây giờ bắt bớ vô tội vạ, thì sẽ đúng ý với bọn chúng quá, hợp thức hoá vấn đề Đại Việt muốn gây chiến, không muốn đàm phán ngoại giao. Đây chẳng lẽ là thứ mà Phạm Cự Lượng muốn nhìn thấy hay sao.
Câu trả lời tất nhiên là không, chỉ cần bệ hạ tỉnh lại, mọi thứ sẽ điều được giải quyết. Mới đây tộc người Tiên, tại đại lục Valtos cũng yêu cầu các bên kiềm chế và gửi lời mời đến thế lực các nơi tham dự Đại Hội Mùa Đông vào tháng mười năm nay tại Thánh Quốc Alfheim.
Đây được xem như kỳ lễ linh thiêng của Tiên Tộc mỗi bảy năm mới tổ chức lại một lần và lần này đã là lần thứ hai trăm chín mươi tám. Ngoài mặt là dự tiệc, yến hội và các cuộc thi khác nhau thì cũng là nơi các thế lực xoá bỏ hận thù, hoặc kết minh, hoặc buôn bán với nhau.
Tùy mục đích của các bên mà đến với Đại Hội Mùa Đông với những mưu mô khác nhau. Nhưng tất cả cũng không trọng yếu bằng việc hơn hai ngàn năm nay, lần đầu tiên kể từ khi thất quốc của loài người bị diệt, thì loài người đây là lần đầu tiên mới được mời đến đại hội lần này.
Nhưng nếu Đại Việt tham dự Đại Hội Mùa Đông kia, chứng tỏ các chủng tộc đã bắt đầu chú ý đến Đại Việt và xem trọng sức mạnh của Đại Việt. Chỉ cần có tiếng nói, thì mọi thứ khác sẽ dễ làm.
Một quốc gia không thể đối đầu với cả thế giới, muốn có thời gian phát triển thì phải giảm đi khoảng cách về khác biệt hoặc phải có đồng minh, muốn có đồng minh thì phải có sức mạnh.
Nếu không cũng chỉ là quả hồng mềm mặc người chà đạp. Mà sự chà đạp này là diệt vong, là án tử được viết bằng máu của mấy triệu người con dân nước Việt hiện tại.
Nhưng hết thẩy, mọi thứ dần tươi sáng, con đường vận mệnh phía trước chuẩn bị mở ra, thì lại vào đúng lúc này, bệ hạ mắc chứng bệnh lạ mà rơi vào hôn mê.
Cao Lỗ nói xong, thì Phạm Cự Lượng mới hiểu được, tình hình trong ngoài Đại Việt hết sức mong manh. Giải quyết không tốt, thì Quần Đảo Trắng sẽ lại rơi vào tay kẻ thù, biên giới của Đại Việt lần nữa nguy cơ khi đối mặt với một cuộc chiến tổng lực từ bên ngoài.
Chiến tranh là đều không thể nắm chắc, sức mạnh uy thế không phải tự nhiên mà có. Vũ khí tối tân mang tính uy h·iếp, cũng không phải là vô tận. Tổng binh lực chưa đến năm trăm ngàn người, dù có trưng thu binh lực cũng không đến một triệu người.
Chưa nói đến các vấn đề hậu cần, trang thiết bị chiến đấu. Thắng thì cũng là một tổn thất to lớn, nhưng bại là diệt quốc đây tất nhiên không phải là kết quả mà bọn hắn muốn.
Nhưng hết thẩy những chiến thắng bên ngoài đã trải qua cũng chỉ là mang đi một phần binh lực đi đánh xứ người, làm tốt thì chỉ được một chút hữu dụng về mặt lý thuyết, ngoại giao và kinh tế.
Nhưng nếu như làm không xong là thiệt hại về người và của. Đại Việt đang không ngừng phát triển, nhưng muốn vô địch khắp thiên hạ là điều không thể. Cái mà Đại Việt cần là thời gian.
Cũng không quá khi Ngọc Dung mắng hắn tạo phản, mặc dù không phản, nhưng gây loạn cho đất nước diệt vong thì điều đó có khác gì.
Hắn thực sự hối hận vì bản thân không kiềm chế cảm xúc, không tìm hiểu tình hình hiện tại thế nào mà lại manh động làm liều.