(Đã dịch) Nhạc Đội Đích Thịnh Hạ - Chương 180: Không thỏa hiệp thẳng đến già đi!
Trên sân khấu, sau một thoáng tĩnh lặng, trong bóng tối, một vệt đèn vàng ấm áp từ từ bật sáng.
Tựa như một vầng thánh quang, chiếu rọi giữa trung tâm sân khấu.
Tiếng đàn piano trong trẻo, réo rắt đầu tiên vang lên, sau đó tiếng ghi-ta điện và nhịp trống dần hòa theo.
Diệp Vị Ương từ từ đưa một tay lên, ngón trỏ vút cao hướng bầu trời, tay kia siết chặt micro, nhắm mắt lại, cất giọng trong trẻo và mạnh mẽ hát lên:
"Tràn ngập hoa tươi thế giới đến cùng ở nơi nào, nếu như nó thật tồn tại như vậy ta nhất định sẽ đi "
"Ta nghĩ tại nơi đó ngọn núi cao nhất đứng sững, không quan tâm nó có phải hay không vách núi cheo leo "
Với trái tim son sắt, không ngại trèo non vượt biển, tìm về miền hoa tươi, ngay cả đại dương bao la cũng sẽ bị lòng dũng cảm và sự kiên trì của chúng ta chinh phục.
Chỉ với hai câu hát đầu, vô số khán giả đã bị lay động bởi ý chí kiên cường, dũng mãnh, không lùi bước ẩn chứa trong từng lời ca, như chạm thẳng vào lòng họ.
Dù là một giọng hát trong trẻo, mang nét thanh niên, mọi người vẫn cảm nhận được sự dũng khí ngập tràn.
Chỉ nghe một vài câu đầu, phần lớn khán giả đã đoán được, đây chắc chắn lại là một ca khúc hay!
Lúc này, một vệt ánh sáng khác với sắc độ đậm hơn chiếu tới một bên sân khấu.
Đứng ở phía Hoàng Bách, bên kia sân khấu của ban nhạc Không Đóng Cửa, anh giơ micro, giọng hơi run run nhưng vẫn cất lên:
"Dùng sức còn sống dùng sức yêu dù là máu chảy đầu rơi, không cầu bất luận kẻ nào hài lòng chỉ cần xứng đáng bản thân "
"Liên quan tới lý tưởng ta cho tới bây giờ không có lựa chọn từ bỏ, cho dù ở mặt xám mày tro thời kỳ "
Dù bề ngoài Hoàng Bách luôn tỏ ra nhẹ nhàng, nhưng thực chất trong lòng anh lại rất căng thẳng.
Tuy nhiên, sau một tháng luyện tập lặp đi lặp lại như ma quỷ, dù rất căng thẳng, anh vẫn có thể hát đúng từng lời ca một cách chuẩn xác.
Trong ấn tượng của phần lớn công chúng, Hoàng Bách là một diễn viên ưu tú, là Ảnh đế quốc dân, là hình mẫu của một người nỗ lực từng bước đi lên từ những vai diễn nhỏ.
Nhưng ít ai biết, Hoàng Bách thực ra lại xuất thân là ca sĩ, và ước mơ thời trẻ của anh là trở thành một ca sĩ thực thụ!
Và giấc mơ nhỏ bé vẫn ấp ủ trong lòng ấy, sau khi được Diệp Vị Ương ươm mầm, hôm nay cuối cùng đã đâm chồi nảy lộc!
Đứng trên sân khấu, Hoàng Bách siết chặt micro, lòng dâng trào cảm xúc.
Buổi biểu diễn này mang ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với anh!
Anh muốn nói cho mọi người biết rằng, anh không chỉ là diễn viên Hoàng Bách, mà còn là ca sĩ Hoàng Bách!
"Có lẽ ta không có thiên phú, nhưng ta có mộng ngây thơ "
"Ta sẽ đi chứng minh dùng ta cả đời "
"Có lẽ tay ta so sánh đần, nhưng ta nguyện không ngừng tìm kiếm "
"Trả giá tất cả thanh xuân không lưu tiếc nuối "
Anh ấy hát hay quá!
Vô số khán giả đều nảy lên ý nghĩ đó trong lòng.
Dù trước đây từng thấy Hoàng Bách hát trong một số chương trình tạp kỹ, cũng nghe anh tự trào về ước mơ làm ca sĩ thuở nào.
Nhưng mọi người thực sự không để tâm lắm, dù sao hình ảnh "Ảnh đế" của Hoàng Bách đã quá sâu đậm trong lòng họ, sâu đến mức khó lòng xóa nhòa.
Thế nhưng, lần này Hoàng Bách đã mang đến cho mọi người một bất ngờ lớn.
Thì ra, gạt bỏ đi danh phận Ảnh đế, Hoàng Bách lại có giọng hát hay đến thế!
Và cảm xúc anh truyền tải cũng vô cùng dạt dào!
Những đường gân xanh nổi lên trên mặt Hoàng Bách, anh siết chặt micro, nửa cúi người, gào thét hết mình, đến khàn cả giọng.
"Hướng về phía trước chạy, đón l��ng lẽ cùng chế giễu "
"Sinh mệnh rộng lớn không trải qua gặp trắc trở có thể nào cảm thấy "
"Vận mệnh nó không cách nào làm cho chúng ta quỳ xuống đất cầu xin tha thứ "
"Coi như máu tươi rải đầy ôm ấp "
"Tiếp tục chạy, mang theo Xích Tử kiêu ngạo "
"Sinh mệnh lấp lánh không kiên trì tới cùng có thể nào nhìn thấy "
"Cùng hắn kéo dài hơi tàn không bằng tận tình cháy lên đi "
"Có một ngày sẽ tái phát mầm "
Những lời ca chân thật, mộc mạc, xuất phát từ tận đáy lòng, dễ dàng chạm đến trái tim người nghe hơn nhiều so với những ca từ hoa mỹ, trau chuốt nhưng trống rỗng, vô nghĩa.
Những cảm xúc dạt dào, mạnh mẽ xuyên suốt bài hát như nói hộ lòng mỗi người đang miệt mài trên con đường theo đuổi lý tưởng!
Người trên sân khấu hát bằng cả nhiệt huyết không thỏa hiệp vì lý tưởng, còn khán giả dưới khán đài lại nghe với bao nỗi niềm, xúc động.
Mỗi người có ước mơ đều không dễ dàng từ bỏ; những năm qua, có thể chúng ta từng lạc lối, từng bất lực, từng nếm trải chua xót và đau đớn. Nhưng tất cả những điều đó đều không phải lý do để ta bỏ cuộc.
Vô số khán giả đều cảm nhận được sức mạnh mà bài hát này muốn truyền tải đến mọi người.
Chỉ cần mộng tưởng vẫn còn, chỉ cần kiên trì không từ bỏ, chúng ta có thể xông, chúng ta có thể liều!
Gục ngã hãy đứng dậy, buồn đau hãy tiếp tục chạy!
Hướng về phía trước chạy! Đón lặng lẽ cùng chế giễu!
Tiếp tục chạy, mang theo Xích Tử kiêu ngạo!
Giọng Diệp Vị Ương lại cất lên.
"Tương lai mê người chói lọi đều ở hướng ta triệu hoán "
"Dù là chỉ có đau đớn làm bạn cũng muốn dũng cảm tiến tới "
"Ta muốn nơi đại dương xanh thẳm nhất giương buồm "
"Tuyệt không quan tâm chính mình có thể hay không trở về "
Giai điệu vốn dồn dập nay lại chậm rãi, cho khán giả một khoảng lặng để hít thở.
"Sau khi thất bại sầu não uất ức, kia là hèn nhát biểu hiện "
"Chỉ cần còn lại một hơi mời nắm chặt song quyền "
Hoàng Bách với mái tóc vàng óng, hai tay vẫn nắm chặt micro.
Tạo hình vốn dĩ hài hước nay lại khiến mọi người liên tưởng đến một con sư tử đang nổi giận, ra sức gầm thét, khiến người ta không dám đối diện.
"Tại sắc trời tảng sáng trước đó, chúng ta muốn càng thêm dũng cảm "
"Chờ đợi mặt trời mọc thì chói mắt nhất nháy mắt "
Kinh Bác An dồn sức đập trống, từng nhịp trống nặng nề như gõ vào tim mỗi khán giả, khiến lòng họ dâng lên một luồng khí phách, m���t thôi thúc muốn gầm lên, muốn gào thét!
"Hướng về phía trước chạy, đón lặng lẽ cùng chế giễu "
"Sinh mệnh rộng lớn không trải qua gặp trắc trở có thể nào cảm thấy "
"Vận mệnh nó không cách nào làm cho chúng ta quỳ xuống đất cầu xin tha thứ "
"Coi như máu tươi rải đầy ôm ấp "
Hoàng Bách biểu diễn bằng giọng hát gào thét khản đặc, thể hiện sự chấp nhất, kiên trì theo đuổi ước mơ của mình!
Toàn bộ khán giả đều đồng thanh reo hò theo Hoàng Bách!
Mặc dù mọi người không biết ca từ, không hiểu bài hát này làm sao hát!
Nhưng mọi người đều biết cách giải tỏa cảm xúc dồn nén trong lòng bằng cách nguyên thủy nhất: hô vang lên!
"Tiếp tục chạy! Mang theo Xích Tử kiêu ngạo!"
"Sinh mệnh lấp lánh không kiên trì tới cùng có thể nào nhìn thấy!"
Ở đoạn điệp khúc cuối cùng, Diệp Vị Ương và Hoàng Bách cùng lúc dồn hết toàn lực gào thét hát vang, giọng họ đều đã khàn đặc, âm cuối mang theo chút khàn khàn nặng nề, nhưng chẳng ai quan tâm, cũng chẳng ai để ý.
Tất cả khán giả đều đồng loạt hò reo theo, giải tỏa những cảm xúc kìm nén bấy lâu trong lòng.
Có thể là sự bất mãn với cuộc sống, cũng có thể là áp lực công việc tích tụ, hay sự hối tiếc vì đã bỏ lỡ, đánh mất ước mơ...
Tóm lại, ca khúc « Đuổi Theo Giấc Mơ Thuở Ban Đầu » đã giúp vô số khán giả trút bỏ hoàn toàn những áp lực bấy lâu vẫn giấu kín trong lòng!
Trên sân khấu, Hoàng Bách thở hổn hển, sau một hơi hít sâu, mặt đỏ bừng, anh dốc hết sức gào lên:
"Cùng hắn kéo dài hơi tàn không bằng tận tình cháy lên đi!"
"Vì trong lòng mỹ hảo!"
"Không thỏa hiệp thẳng đến già đi!"
Cả bài hát không mang chất Rock phê phán hay sự thâm thúy thường thấy.
Nhưng lại không hề thiếu đi tinh thần bất khuất, chống lại tử thần!
Và cả khí thế sẵn sàng hi sinh, đổ máu vì lý tưởng!
"Cùng hắn kéo dài hơi tàn, không bằng tận tình thiêu đốt!"
Bất kể cuộc sống có thế nào, hãy kiên trì, sống một đời rực rỡ, sống đúng với bản ngã của mình!
Đừng sợ hãi, đừng nản lòng, đừng sa ngã, hãy tự tin bước đi từng bước!
Vì giấc mộng trong lòng, không thỏa hiệp thẳng đến già đi!
Một sản phẩm văn học được bảo hộ bởi truyen.free, nơi giá trị tri thức luôn được tôn vinh.