(Đã dịch) Dân Quốc Chi Văn Hào Quật Khởi - Chương 175 : 176 【 một đầu chó ngoan 】 Converted by MrBladeOz MrBladeOz
176. Một Con Chó Ngoan
Sắc quỷ thì muôn đời vẫn là sắc quỷ, đừng hòng chơi trò trong sáng với hắn.
Sau gần nửa tháng "yêu đương tự do", Chử Ngọc Phượng rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa. Hắn không phải là kẻ sẽ thỏa mãn chỉ với việc qua lại hờ hững như vậy.
Chín giờ tối, Chử Ngọc Phượng cùng Liêu Nhã Tuyền rời rạp chiếu phim. Hắn ân cần mở cửa xe, đỡ "bạn gái" của mình lên, rồi quay sang tài xế hô: "Đi thôi!"
– Bộ phim hôm nay thật hay, Tiết Mai Khang, người đóng vai Đường Tăng, thật tuấn tú làm sao! – Liêu Nhã Tuyền hào hứng bàn chuyện phim.
Chử Ngọc Phượng cười gian: – Ta lại thấy cô nhện tinh đẹp mắt hơn, ai đóng vai nhện tinh đó vậy?
Liêu Nhã Tuyền đáp: – Anh không xem bảng phân vai sao? Cô nhện tinh tên là Ân Minh Châu, là một nữ minh tinh rất nổi tiếng ở Thượng Hải đấy.
– Đúng, đúng, đúng, chính là Ân Minh Châu! – Chử Ngọc Phượng cũng hùa theo cười, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Tiếc thật, lại là nữ minh tinh ở Thượng Hải. Nếu ở Thiên Tân, lão tử đã phải đưa cô ta lên giường rồi.
Bộ phim hai người vừa xem là "Bàn Tơ Động", do một công ty điện ảnh ở Thượng Hải sản xuất. Phim vừa công chiếu vào mùng 1 Tết đã gây chấn động lớn, tạo nên cảnh "người người đổ xô ra đường" rầm rộ ở Thượng Hải, đến nỗi các nhà phát hành phim ở khu vực Nam Dương xa xôi cũng tranh nhau đặt mua bản sao.
Hai năm sau, bộ phim này thậm chí còn được phát hành đến Châu Âu. Báo chí ở Na Uy đã đặc biệt đăng cả áp phích bằng tiếng Trung và tiếng Na Uy để giới thiệu.
Thế nhưng, "Bàn Tơ Động" đã bị chính phủ Dân quốc cấm vào những năm 30, với lý do tuyên truyền mê tín phong kiến.
Vậy nên, những kẻ cứ ra rả rằng "sau khi lập quốc không cho phép thành tinh" thì đừng có mà nói bậy, bởi vì ngay cả trước khi "lập quốc" cũng đã chẳng cho thành tinh rồi!
Chử Ngọc Phượng trong đầu bắt đầu mơ mộng về các nữ minh tinh. Giờ đây, tầm mắt của hắn ngày càng cao. Đã có cô bạn gái sinh viên đại học rồi, đương nhiên hắn lại muốn có bạn gái là minh tinh. Tiếc rằng, tất cả các nữ minh tinh nổi tiếng đều đang ở Thượng Hải, hiển nhiên Chử nhị gia không thể với tới được.
Ô tô chạy được một đoạn, bỗng nhiên rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Liêu Nhã Tuyền kinh hãi kêu lên: – Đi nhầm đường rồi!
– Không nhầm đâu, hắc hắc, chính là chỗ này! – Chử Ngọc Phượng với vẻ mặt gian tà nói. Sau khi dừng xe, hắn lập tức mở cửa bước ra. Đám vệ sĩ ngồi xe phía sau cũng đã rút đi hết, đứng canh ở đầu hẻm để bảo vệ chủ nhân.
Liêu Nhã Tuyền định bỏ chạy, nhưng bị Chử Ngọc Phượng một tay kéo lại. Hắn cười hắc hắc nói: – Tiểu nương tử, trò mèo vờn chuột này, ta cũng đã chơi đủ với nàng rồi. Hôm nay nàng cũng phải để nhị gia nếm chút "ngọt ngào" chứ, nếu không thì ta sẽ chẳng còn kiên nhẫn mà chơi đùa với nàng nữa đâu.
– Nhị gia, anh vội vàng gì chứ? Sớm muộn gì người ta cũng là người của anh thôi mà. – Liêu Nhã Tuyền cười duyên đáp.
– Đừng có giở cái trò đó với ta! – Chử Ngọc Phượng đột nhiên đổi sắc mặt dữ tợn. – Lão tử "yêu đương tự do" với nàng, chẳng qua là để tìm chút mới mẻ thôi, nàng thật sự muốn xem ta như chó sai khiến sao? Hôm nay nàng không theo cũng phải theo, ngoan ngoãn làm di thái thái của ta đi! Các nữ sinh viên các cô đầu óc thông minh, sinh con trai ra chắc chắn cũng thông minh, nhà họ Chử ta nói không chừng còn có thể ra được một học giả lớn. Nàng không biết đấy, anh ta không thể sinh con, lại muốn đứa con trai thông minh nhất của ta về cho hắn để nối dõi, trong lòng ta hận biết bao! Nàng mau sinh cho ta bảy tám đứa con trai đi, nếu sau này con cái có tiền đồ, ta sẽ cho nàng làm chính thất phu nhân.
Liêu Nhã Tuyền không hề coi trọng chuyện trinh tiết. Nếu có thể hoàn thành nhiệm vụ, ngủ với mười tám gã đàn ông cũng chẳng sao. Nhưng mục tiêu lần này của nàng là Chu Hách Huyên, mà đàn ông Trung Quốc lại rất coi trọng trinh tiết, nên nàng nhất định phải giữ thân trong sạch vẹn toàn để Chu Hách Huyên yêu nàng say đắm, chết đi sống lại.
Huống chi, dù là tướng mạo hay nội hàm, Chu Hách Huyên đều hơn hẳn Chử Ngọc Phượng cả trăm lần. Dù là nữ gián điệp thì cuối cùng cũng là phụ nữ, tự nhiên ai cũng hi vọng lần đầu tiên của mình có thể tìm được người tốt, ít nhất cũng không cảm thấy kháng cự trong lòng.
Ngay khi Chử Ngọc Phượng đang cưỡng ép cởi nút áo của Liêu Nhã Tuyền, cô gái này bỗng bật cười. Bàn tay ngọc trắng nõn, tưởng chừng yếu ớt của nàng, giữ chặt cổ tay Chử Ngọc Phượng rồi bất ngờ vặn ngược lại, đồng thời một cú đấm thẳng vào hạ bộ của hắn.
– Ôi trời, ôi trời, đau quá, đau quá... – Chử Ngọc Phượng bị đè dúi xuống ghế sau, vừa kêu đau vừa van xin, – Nữ hiệp, chuyện gì cũng từ từ nói, nàng giết ta thì bản thân nàng cũng khó thoát.
Thì ra, ở cổ họng Chử Ngọc Phượng, đang cắm một cây bút máy, ngòi bút sắc nhọn đã đâm thủng da thịt.
Liêu Nhã Tuyền quả thực không mang theo vũ khí nào trên người, nhưng đối với một đặc vụ đã nhận huấn luyện chuyên nghiệp như nàng mà nói, cứ tùy tiện nhặt một món đồ cũng có thể giết người.
Liêu Nhã Tuyền nghĩ đến bao nhiêu phiền muộn trong khoảng thời gian qua, lập tức cơn giận không có chỗ trút. Nàng rút khăn tay ra nhét vào miệng Chử Ngọc Phượng, rồi lột tung quần áo đối phương, nhấc bút máy lên, nhằm thẳng vào ngực hắn mà đâm loạn xạ.
– Ô ô ô ô... – Chử Ngọc Phượng đau đến rên ư ử, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào khác.
Liêu Nhã Tuyền hơi hả dạ, kéo khăn tay ra khỏi miệng Chử Ngọc Phượng, chậm rãi hỏi: – Chử nhị gia, anh có biết ta là người như thế nào không?
Chử Ngọc Phượng liên tục cầu xin tha thứ: – Nữ hiệp, ta có mắt không biết Thái Sơn, van xin cô nương hãy tha cho ta!
– Tha cho anh, làm sao mà tha cho anh được? Tha anh xong, rồi anh quay đầu mang binh đến tìm ta gây sự sao? – Liêu Nhã Tuyền cười hỏi.
Chử Ngọc Phượng bị nói trúng tim đen, vội vàng thề thốt: – Sẽ không, tuyệt đối sẽ không! Nếu sau này ta mà dám tìm cô nương gây sự, thì ta không phải là cha mẹ sinh ra, ta chính là con rùa đen, đồ vương bát đản!
– Ha ha, ta cũng không tin anh. – Liêu Nhã Tuyền ghé sát vào tai hắn, thấp giọng nói, – Nói thật cho anh biết nhé, ta là người Nhật Bản.
Chử Ngọc Phượng hai mắt trừng trừng, sợ đến run rẩy: – Cái gì? Cô là người Nhật... Ôi trời, đừng đâm, đừng đâm!
– Suỵt!
Liêu Nhã Tuyền dùng ngón tay vuốt ve mặt Chử Ngọc Phượng, chạm vào một lớp mỡ nhầy nhụa khiến nàng buồn nôn, vội lau chùi tay, rồi thong thả nói: – Đế quốc phái ta đến để tiếp cận Chu Hách Huyên, có nhiệm vụ đặc biệt đấy, suýt chút nữa bị anh phá hỏng. Anh nói xem, ta nên báo đáp anh thế nào đây, Chử nhị gia?
– Nhiệm... nhiệm... nhiệm vụ? – Chử Ngọc Phượng chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Hắn vốn đã sợ người Nhật đến tận xương tủy, nay nghe Liêu Nhã Tuyền là người Nhật Bản, hơn nữa còn là gián điệp Nhật Bản, thì đã sợ đến nỗi sắp tè ra quần. Hắn run rẩy nói: – Chu... Chu Hách Huyên chỉ là một thằng viết văn thôi, cô tìm hắn làm gì chứ? Cô có nhiệm vụ gì, ta giúp cô, cứ phái người bắt thằng nhóc đó lại mà tra tấn dã man.
– Bốp!
Liêu Nhã Tuyền giáng một bạt tai, mắng: – Ngớ ngẩn! Bạo lực mà có thể giải quyết vấn đề, còn cần đến bản tiểu thư ra tay sao? Ta nói cho anh biết, Chu Hách Huyên là một nhân vật cấp cao của một tổ chức thần bí, chỉ cần tùy tiện một câu là có thể giết chết vài mạng nhà anh! Anh sau này không được phép đánh chủ ý lên hắn, cũng đừng hòng phá hoại hành động của ta.
– Hả? Chu Hách Huyên là đại nhân vật sao? – Chử Ngọc Phượng càng lúc càng ngẩn người, đồng thời lại cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
Người Nhật Bản mà lại còn phái một nữ gián điệp đẹp như hoa như ngọc để tiếp cận, chẳng phải là đại nhân vật thì sao?
Chử Ngọc Phượng dù giữ chức vị quân trưởng (thực chất là sư trưởng) cao ngất, nhưng vẫn không thoát khỏi tâm tính của một kẻ tiểu nhân. Bị Liêu Nhã Tuyền vừa nói như thế, hắn lập tức đề cao Chu Hách Huyên đến vô hạn và tự hạ thấp mình đến vô hạn. Đời này, hắn chắc chắn cũng không dám gây sự với Chu Hách Huyên nữa.
Liêu Nhã Tuyền đe dọa nói: – Chuyện này anh không được kể cho bất cứ ai, kể cả anh trai anh, Chử Ngọc Phác. Nếu không thì, cho dù anh có trốn vào trong quân đội, ta cũng đảm bảo anh sống không quá mấy ngày đâu!
– Tôi tin, tôi tin, cô nãi nãi, cô hãy bỏ qua cho tôi đi mà! – Chử Ngọc Phượng liên tục van xin.
Sau gần nửa tháng "yêu đương tự do", Liêu Nhã Tuyền đã nắm rõ tính cách của Chử Ngọc Phượng như lòng bàn tay, cho nên lúc này nàng mới dám cho thấy thân phận của mình. Nàng cười nói: – Vừa hay ta đang thiếu một chân chạy vặt ở Thiên Tân, chỉ cần anh chịu làm tay trong cho ta, ta đảm bảo anh sẽ có lợi ích. Anh trai anh không phải vừa nếm mùi thất bại thảm hại, đang khắp nơi tìm mua súng ống đạn dược sao? Ta có thể giúp anh dàn xếp chuyện đó.
– Thật sao? – Chử Ngọc Phượng vui mừng quá đỗi, sự tham lam lập tức chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng. Nếu hắn có thể bám vào tuyến của người Nhật Bản, giúp anh trai mua sắm súng ống đạn dược, vậy địa vị của hắn tuyệt đối sẽ "nước lên thuyền lên", trở thành một nhân vật không thể xem thường trong liên quân Trực Lỗ.
Còn việc làm tay trong cho người Nhật Bản, bán nước gì đó, thì Chử Ngọc Phượng làm gì có giác ngộ cao như thế. Chỉ cần có đủ lợi ích, hắn ngay cả cha mẹ cũng có thể bán.
Liêu Nhã Tuyền buông Chử Ngọc Phượng ra, thu bút máy lại, bỏ vào túi xách, rồi cười nói: – Giúp đế quốc làm việc, đế quốc đương nhiên sẽ không đối xử tệ bạc với anh. Thậm chí có một ngày, anh có thể cùng anh trai mình, trở thành một vị đại soái, làm Đốc quân một tỉnh.
Đúng vậy, Trương Tác Lâm chẳng phải là nhờ người Nhật Bản chống đỡ, mới lên làm Đông Bắc Vương sao?
Trương Tác Lâm có thể thăng tiến nhanh chóng, Chử Ngọc Phượng ta vì sao lại không thể chứ!
Chử Ngọc Phượng kích động đến nỗi quên cả đau đớn từ vết thương, tuyên thệ trung thành như một con chó: – Liêu tiểu thư, cô sau này sẽ là chủ tử của tôi, cô nói gì tôi cũng nghe. Vậy, cô... cô thật sự có thể giúp tôi kiếm được súng ống đạn dược sao?
– Ha ha, anh đang nghi ngờ ta sao? – Liêu Nhã Tuyền cười hỏi.
– Không dám, không dám, là tôi lỡ lời. – Chử Ngọc Phượng cười ha hả.
Liêu Nhã Tuyền ra lệnh: – Sau này ta vẫn là bạn gái của anh, đừng để người ngoài nghi ngờ. Thế nhưng, anh phải tìm cơ hội để "đuổi" ta đi, ta còn phải tiếp cận Chu Hách Huyên. Còn chuyện súng ống đạn dược, tự nhiên sẽ có người tìm anh bàn bạc, nhưng phải nhớ kỹ, chuyện đó không liên quan gì đến ta, cũng đừng nhắc đến ta với người Nhật Bản.
– Vâng vâng vâng, tôi nhớ kỹ rồi. – Chử Ngọc Phượng cúi đầu khom lưng vâng dạ.
Liêu Nhã Tuyền châm chọc: – Đúng là một con chó!
Chử Ngọc Phượng nghe vậy lập tức sủa ngay: – Gâu gâu gâu!
– Khặc khặc khặc. – Liêu Nhã Tuyền che miệng cười rộ lên, nàng thật sự đã bị chọc cho bật cười.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, là một làn gió mới mẻ trong từng câu chữ.