Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đằng sau vương miện - Chapter 6: Đứa em đầu tiên

từ đứa em trai đầu tiên – Arthur Shelby Jr. Lần đầu tiên trong đời, Marcus phải đối mặt với một người không thể dùng trí để đọc, cũng không thể dùng im lặng để thao túng – một đứa trẻ đỏ hỏn chưa biết gì về thế giới, nhưng lại là mắt xích đầu tiên trong tương lai quyền lực của hắn.

chương 6: đứa em đầu tiênphần 1 – một tiếng khóc để lại

Bầu trời đổ mưa ba ngày liền trước khi Mary chuyển dạ. Những giọt mưa như kim dài, đâm từ mái vải xuống nền đất nhão, làm cho chiếc xe ngựa vốn đã nghiêng càng thêm chênh vênh. Hơi nước ngấm vào gỗ, làm bung những chỗ ghép bằng đinh rỉ. Một vài người trong trại lặng lẽ đi xa hơn về phía Nam, tránh cái gọi là “dấu hiệu sinh dữ”.

Marcus không đi đâu cả. Cậu ngồi nguyên trong xe, mắt nhìn ra khe cửa đã mục. Mỗi lần mẹ rên khẽ, cậu chớp mắt. Không một tiếng hỏi. Không một lời an ủi. Nhưng tay cậu siết chặt mảnh ván gọt thô – một khúc gỗ từ tay Brin, vốn là phần thừa khi họ xẻ sạp.

Cậu đã gọt nó nhiều tuần nay. Không ai biết để làm gì.

Cửa xe đóng lại khi một bà đỡ gypsy bước vào. Bà không phải họ hàng, chỉ là người từng sinh tám đứa con mà đứa nào cũng sống sót. Arthur Sr. đi mượn bà về từ khu trại gần Saltley. Gã say, nhưng vẫn biết đi tìm người sinh đẻ.

Mary không kêu gào. Bà siết răng, thở mạnh. Mồ hôi đọng trên trán, ngấm qua tóc, ướt cả khăn. Mỗi cơn đau quặn lại làm mặt bà tái đi, mắt giật giật như người bị sốt rét. Nhưng không ai trong trại bước vào.

Ngoài trời, sấm vẫn xa. Nhưng sấm ở trong người Mary – từng đợt dữ dội, khô và sâu.

Marcus bị đẩy ra ngoài. Cậu đứng dưới hiên bạt, mưa tạt vào má lạnh buốt. Brin mang cho cậu một miếng vải khô, nhưng Marcus không cầm. Cậu nhìn về hướng cửa xe – nơi ánh đèn bấc vẫn le lói như tim người sắp rơi vào giấc mơ tăm tối.

Gần nửa đêm, tiếng khóc bật ra.

Cao, bén, xé không khí như dao cạo.

Marcus nhắm mắt.

Không phải vì sợ.

Mà vì lần đầu tiên trong đời, cậu nghe thấy một âm thanh thật sự không thuộc về mình.

Đứa trẻ là một cục thịt đỏ ửng, mắt nhắm chặt, tay nắm hờ. Bà đỡ bọc nó trong mảnh vải bông trắng sờn, ấn nhẹ vào tay Mary. Arthur Sr. thì đứng ở góc lều, thở như kẻ vừa chạy trốn khỏi địa ngục.

“Con trai,” bà đỡ nói.

Mary gật nhẹ, không cười. Bà kiệt sức. Mắt nhắm, ngực phập phồng như vẫn đang tiếp tục rặn, dù đứa trẻ đã ra đời.

Marcus đứng sau cánh rèm.

Cậu không chạy đến. Không reo hò. Không vỗ tay.

Cậu chỉ nhìn.

Nhìn cái cách Arthur Sr. sờ lên đầu đứa trẻ. Cái cách Mary đưa tay vuốt nhẹ má con. Và cái cách bà đỡ nhúng khăn vào nước ấm, lau qua trán Marcus như thể hắn cũng vừa được sinh lại.

“Đặt tên chưa?” – bà đỡ hỏi.

Arthur Sr. lắp bắp: “Arthur... tên tôi.”

Mary không phản đối.

Và thế là định mệnh được đặt xuống như hòn đá đầu tiên xây móng nhà.

Marcus quay đi.

Không vì giận. Cũng không vì ghen.

Mà vì hắn hiểu: từ nay, mình không còn là trung tâm duy nhất nữa.

Đêm đó, mưa ngớt. Gió mát lạnh. Marcus ra ngoài, ngồi trên bậc gỗ ướt, tay cầm mảnh gỗ vẫn đang gọt dở.

Hắn khắc thêm một đường. Rồi thêm một đường nữa.

Đến khi khối gỗ dần thành hình: một con búp bê thô kệch, không mắt, không miệng – nhưng có cái đầu hơi to và phần chân được gọt thành hai nhánh song song.

Marcus nhìn nó thật lâu.

Rồi lẩm bẩm:

“Anh sẽ không bồng em.”

“Anh sẽ dạy em đứng.”

Rồi đặt nó nằm ngửa lên đầu gối, như một hình nhân chưa hồn đang chờ ai đó thổi linh hồn vào.

Marcus không cần ai làm điều đó thay.

Hắn sẽ là người thổi.

Arthur được đặt nằm trong một cái giỏ gỗ lát vải vụn, sát vách bên trong xe ngựa. Mary trải thêm một tấm khăn trắng có thêu viền, cũ nhưng còn thơm mùi nắng cũ. Đêm đầu tiên, bà không ngủ. Không phải vì Arthur khóc – mà vì bà sợ thằng bé ngừng thở. Bà để tay mình lơ lửng ngay trên bụng con, như thể chỉ cần nhấc nhẹ lên là có thể kéo thằng bé trở lại nếu lỡ nó rời khỏi thế giới này.

Arthur Sr. ngủ gục ở cuối giường, mồm há, tay vắt qua áo khoác dơ bẩn. Gã đã uống từ chiều.

Marcus ngồi ở góc đối diện, lưng dựa vào khung xe, đầu gối co sát vào ngực. Cậu không ngủ. Nhưng mắt không nhìn vào em bé. Cậu nhìn tay Mary. Nhìn vào những run rẩy thoáng qua rồi biến mất. Nhìn vào cách bà điều chỉnh hơi thở khi nghĩ con sắp tỉnh. Nhìn vào cả ánh mắt bà, giờ đây mỗi lần rời khỏi Arthur đều mang theo một giọt tiếc nuối.

Cậu không thấy ghen.

Vì cậu không cần tranh.

Cái cậu muốn không phải là tình thương.

Mà là ảnh hưởng.

Và Arthur – trong mắt cậu – giờ là một tờ giấy trắng chưa có ai viết gì lên.

Sáng hôm sau, Marcus dậy sớm. Mary vẫn thiếp đi. Arthur ngủ ngon, miệng hơi há, tay nắm hờ một mép vải. Marcus không lại gần. Cậu không chạm vào. Chỉ đứng sát thành giường, cúi đầu nhìn đủ lâu để nhớ khuôn mặt.

Rồi cậu rời xe, mang theo mảnh gỗ gọt dở.

Hôm đó, cậu đến tìm Brin.

“Em tao ra đời rồi,” Marcus nói, đơn giản, không biểu cảm.

Brin gật.

“Con trai?”

“Ừ. Đặt tên là Arthur.”

“Giống cha mày à?”

“Không. Giống người mà cha tao muốn.”

Brin cười hềnh hệch.

Marcus không cười. Cậu chỉ nhìn vào ngón tay mình, rồi hỏi:

“Lúc mày còn nhỏ, ai dạy mày đánh nhau?”

“Không ai,” Brin nói. “Tự học. Bị đập rồi đập lại.”

“Lỡ tao muốn Arthur học theo tao thì sao?”

Brin chớp mắt.

“Lúc nó còn đỏ hỏn thế kia à?”

Marcus gật.

“Bắt đầu từ lúc người ta chưa dạy gì. Lúc đó học dễ nhất.”

Brin không hiểu hết. Nhưng cảm thấy rờn rợn.

Chiều hôm đó, Brin mang đến cho Marcus một cái lục lạc cũ – bằng gỗ, rỗng ruột, có hai viên sỏi nhỏ bên trong. Đám trẻ con gypsy thường chơi để dỗ nhau ngủ.

“Cho Arthur,” Brin nói.

Marcus cầm, lắc thử một cái. Tiếng lạch cạch nhỏ, đều, không chói tai. Cậu lắc thêm lần nữa. Rồi cười nhẹ.

“Không để nó ngủ.”

“Để nó quen với tiếng đều. Sau này sẽ thích những thứ lặp lại. Dễ bảo hơn.”

Brin im lặng.

Marcus mang lục lạc về, đặt vào góc giường, sát tầm tay Arthur. Không ai thấy.

Mary tỉnh dậy, mỉm cười khi thấy con trai lớn đã ra ngoài. Bà không biết Marcus để lại gì.

Ba ngày sau, Arthur đã mở mắt. Nhìn mờ mịt, không rõ hình. Nhưng mỗi khi tiếng lục lạc vang lên, thằng bé quay đầu theo hướng đó. Mary mừng. Bà nghĩ con lanh.

Marcus không nói gì.

Cậu tiếp tục đến bên giường mỗi sáng. Không chạm, không đùa. Chỉ lặng lẽ lắc lục lạc hai lần. Không lệch nhịp.

Một lần, Mary hỏi:

“Sao con không thử bồng em?”

Marcus đáp:

“Vì con không cần làm vậy để khiến nó nhớ con.”

Mary lặng người.

Tối hôm ấy, gió lại thổi mạnh. Đám lá khô bay vào khe cửa. Arthur khóc.

Marcus bước tới, lặng lẽ nhặt lấy lục lạc, lắc hai tiếng.

Thằng bé im.

Arthur Sr. ngồi ở góc phòng, say mèm, không biết gì.

Mary ngồi dậy, ngạc nhiên.

Marcus đặt lục lạc xuống, nhìn mẹ:

“Sau này, nó sẽ nghe con trước khi nghe người khác.”

Mary định nói gì đó, nhưng không thành lời.

Marcus rời xe, ra ngồi dưới gốc cây, mắt nhìn lên trời.

Hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết:

Tình thương không cần ôm.

Chỉ cần được lặp lại đúng nhịp – và gieo vào đúng lúc.

Một tuần sau khi Arthur chào đời, trại gypsy chuyển sang vùng đất mới gần phía nam Digbeth. Mưa đã ngớt, trời se lạnh. Những đứa trẻ lớn được giao chở thùng đồ, dắt ngựa, nhổ cọc. Marcus không tham gia.

Cậu ngồi trong xe, bên cạnh cái giỏ nơi Arthur nằm ngủ. Mary đang mệt, mắt thâm quầng, tay thỉnh thoảng chạm vào mép vải như để chắc chắn con vẫn còn đó. Bà không hỏi vì sao Marcus không ra ngoài. Cũng không hỏi vì sao gần đây hắn cứ ngồi lặng như đá mỗi khi Arthur ngủ.

Thật ra, Marcus không ngồi đó để canh.

Hắn đang quan sát.

Và thử nghiệm.

Lần đầu tiên, Marcus đưa một ngón tay chạm nhẹ lên trán Arthur. Không mạnh. Cũng không ấm áp. Chỉ như một dấu nhấn. Arthur khẽ cựa, không khóc. Đôi mắt vẫn nhắm, nhưng mí hơi run.

Lần thứ hai, Marcus đặt ngón tay lên ngực em, rồi rút ra ngay. Như thể thử gõ một cửa nhà lạ, rồi chạy.

Lần thứ ba, hắn ngồi bên giường, không chạm gì cả. Chỉ nhìn. Mỗi lần em quay đầu về một hướng, hắn lại lặng lẽ xoay nhẹ cái giỏ về hướng ngược lại.

Kết quả là… Arthur dần hình thành thói quen quay về phía có ánh mắt.

Không phải vì tình thân.

Mà vì người duy nhất nhìn em lâu như vậy là Marcus.

Mary để ý.

Bà nhận ra mỗi lần Marcus có mặt, Arthur ít khóc hơn.

Ban đầu, bà nghĩ đó là điều tốt.

Cho đến khi bà thử ôm Arthur lúc Marcus vừa bước ra khỏi xe – đứa bé cựa quậy mạnh hơn, nhăn mặt như muốn rút khỏi tay mẹ.

“Lạ thật,” Mary lẩm bẩm.

Marcus, đứng ngoài rèm, nghe rõ.

Hắn biết: thằng bé bắt đầu nhận ra người nào không giữ tay nó nhưng khiến nó dễ chịu hơn.

Một chiều, Marcus lén giấu một viên sỏi nhỏ bên dưới chiếc chăn mà Arthur thường nằm. Khi em cựa, chăn kêu nhẹ.

Cậu ngồi gần đó, lặp lại âm thanh tương tự bằng đầu móng tay gõ lên khung xe.

Một lần. Hai lần. Rồi dừng.

Khi Arthur lại cựa, tiếng sỏi cạ vào vải – cậu gõ lại lần thứ ba.

Vài hôm sau, chỉ cần Marcus gõ nhẹ ba tiếng – Arthur dừng khóc.

Mary tưởng đó là kỳ tích. Bà không biết Marcus đã luyện phản xạ đó hàng trăm lần mỗi khi không ai để ý.

Tối hôm đó, Arthur Sr. trở về trại với đôi mắt đỏ ngầu.

“Thằng bé này có mắt giám sát rồi đấy,” gã nửa cười nửa mắng.

“Ý anh là sao?” – Mary hỏi.

Arthur Sr. liếc Marcus, rồi chỉ tay:

“Nó không chơi với em. Nhưng em lại quen hơi nó. Như kiểu… bị nó dạy từ lúc còn trong bụng mẹ.”

Mary lạnh sống lưng.

Arthur Sr. không sai. Dù gã chỉ nói đùa.

Marcus không phản ứng. Cậu cúi đầu, gấp lại mảnh vải vừa khâu xong.

Trong đầu hắn, câu nói của cha chỉ làm một điều:

Xác nhận rằng thí nghiệm đã có kết quả.

Cuối tuần, Mary ốm nhẹ. Cả ngày nằm không dậy nổi. Arthur khóc. Marcus ngồi bên, không vỗ về, không dỗ. Cậu chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào em trai cho đến khi tiếng khóc nhỏ dần.

Brin ghé ngang, ngạc nhiên:

“Mày có phép gì thế?”

Marcus không quay lại.

“Không. Chỉ là em tao học cách im khi thấy người không cần hét.”

Đêm ấy, trong bóng tối, khi cả trại đã ngủ, Marcus ngồi một mình, tay ôm khúc gỗ gọt dở.

Hắn vẽ lên mặt gỗ ba đường chéo, một vòng tròn, rồi đặt nó lên bụng – ngay nơi Arthur thường nằm.

“Em sẽ lớn lên như đất mềm sau mưa,” hắn thì thầm.

“Không vì anh yêu em.”

“Mà vì em được trồng bằng tay anh.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free