Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 1350:

Trước chuyện này, ông ta chỉ còn biết thở dài cảm thán, đúng là tạo hóa trêu ngươi!

Côn Lâm Thụ cung kính nói: “Không biết chưởng môn triệu kiến có gì phân phó?”

“Cách đây không lâu, Phiễu Miễu Các triệu tập chưởng môn các phái...” Văn Vũ Yên chậm rãi thuật lại chuyện liên quan đến Thánh Cảnh.

Nghe vậy, Côn Lâm Thụ lập tức hiểu rõ, biết rằng chuyện mà sư phụ mình lo lắng đã tới, nếu không chưởng môn sẽ chẳng gọi riêng y đến để nói chuyện. Y bèn hỏi: “Có phải chưởng môn muốn đệ tử tiến vào Thánh Cảnh lịch luyện không?”

Việc y trực tiếp hỏi ra khiến ánh mắt Văn Vũ Yên hơi khựng lại, ông nhìn kỹ y.

Vị trí của mỗi người khác nhau, suy nghĩ sự việc cũng khác nhau, dù sao Văn Vũ Yên cũng là chưởng môn Thiên Hỏa giáo.

Trải qua bao nhiêu đời, người đời sau khi nhắc đến Thiên Hỏa giáo có thể nhớ chưởng môn đời nào là ai, đã làm gì cho môn phái, nhưng mấy ai còn nhớ được các trưởng lão đương thời là những ai?

Bởi vậy, suy nghĩ của chưởng môn và các trưởng lão bên dưới ít nhiều cũng có phần khác biệt. Dù cả hai đều mong Thiên Hỏa giáo phát triển hưng thịnh, nhưng chức trách và trọng trách của chưởng môn khác với trưởng lão rất nhiều: một người chỉ cần lo tốt phận sự của mình, còn một người phải suy tính cho toàn cục.

Thiên Hỏa giáo vất vả lắm mới có được một đệ tử tu luyện thành công “Thiên Hỏa Vô Cực thuật”. Đứng trên cương vị một chưởng môn gánh vác lịch sử môn phái, Văn Vũ Yên dĩ nhiên không hề muốn Côn Lâm Thụ phải đi Thánh Cảnh, mà thay vào đó ông ta muốn biến y thành trọng điểm bồi dưỡng.

Thế nhưng lần này, không có ai đứng bên phía ông ta, tất cả trưởng lão đều đem môn quy ra nói.

Mấu chốt là cả cao tầng của môn phái không một ai đứng ra nói giúp Côn Lâm Thụ, khiến cho ông ta chẳng có đường nào để cân bằng hai phía. Ông ta cũng không tiện cứng rắn chống lại môn quy, một chưởng môn như ông ta mà lại cứng rắn thay đổi môn quy thì thành ra thế nào?

Văn Vũ Yên thở dài: “Côn Lâm Thụ, ngươi cũng biết đấy, đệ tử bế quan tại cấm địa sau khi xuất quan đều phải gánh vác trách nhiệm. Đặc biệt là ngươi đã bế quan mười năm, trong suốt thời gian đó ngươi không hề làm bất cứ điều gì cho môn phái, đổi lại môn phái đã dốc toàn lực hỗ trợ ngươi. Theo môn quy, nếu có nhiệm vụ lớn, ngươi nhất định phải đứng ra gánh vác.”

Côn Lâm Thụ đáp: “Đệ tử hiểu, nguyện tuân theo pháp chỉ tông môn.”

Văn Vũ Yên nói: “Nếu như ngươi không muốn đi, ta cũng có thể cho ngươi một cơ hội. Ngươi hãy chuẩn bị thật kỹ, tìm cho mình một lý do thoái thác hợp lý, ta sẽ tổ chức một cuộc biện luận trong môn phái. Chỉ cần ngươi có lý, ta sẽ đứng ra nói giúp ngươi. Ngươi chỉ cần hiểu rằng, việc gánh vác trách nhiệm cho môn phái không nhất định cứ phải tiến vào Thánh Cảnh... ngươi có hiểu ý ta không?”

Ông ta hy vọng Côn Lâm Thụ hiểu, không phải ông ta không muốn giúp đỡ y, mà là phải có cái cớ để giúp đỡ y.

Côn Lâm Thụ im lặng giây lát, rồi đáp: “Không cần biện luận. Những gì đệ tử phải gánh vác, đệ tử sẵn lòng gánh vác, tuyệt đối sẽ không né tránh. Đệ tử bằng lòng đi Thánh Cảnh.”

Văn Vũ Yên nhíu mày: “Xem ra ta không nên tìm ngươi, hẳn là ngươi đã đi tìm sư phụ ngươi trước rồi.”

Côn Lâm Thụ nói tiếp: “Trước khi đi Thánh Cảnh, đệ tử có một thỉnh cầu.”

Sao tên này lại cố chấp như vậy? Văn Vũ Yên cau mày, hỏi: “Thỉnh cầu gì?”

Côn Lâm Thụ đáp: “Năm đó đệ tử thua trong tay Ngưu Hữu Đạo, khiến môn phái hổ thẹn, đệ tử khổ tu mười năm, chính là để rửa nhục cho môn phái!”

Văn Vũ Yên trầm giọng nói: “Ngươi muốn đánh lại một trận với Ngưu Hữu Đạo?”

Côn Lâm Thụ: “Vâng!”

Văn Vũ Yên: “Ngươi có biết địa vị và thân phận bây giờ của Ngưu Hữu Đạo không?”

Côn Lâm Thụ: “Đệ tử biết.”

Văn Vũ Yên: “Nếu ngươi đã biết thì nên hiểu rõ, ngươi không có tư cách để giao đấu với hắn. Đường đường là trưởng lão Tử Kim động, sao có thể chấp nhận liều mình cùng ngươi?”

Côn Lâm Thụ: “Đệ tử không phải liều mạng với hắn, chỉ muốn khiêu chiến với hắn một lần!”

“Khiêu chiến?” Văn Vũ Yên mặt mày lạnh lùng: “Buồn cười! Ngươi đi khiêu chiến trưởng lão Tử Kim động, dựa vào cái gì? Ngươi hãy đứng ở góc độ khác ngẫm thử xem, đổi lại là đệ tử Tử Kim động đến khiêu chiến trưởng lão Thiên Hỏa giáo ta, có thể đồng ý được sao? Ngay cả trưởng lão phái ta hắn cũng đừng mơ nhìn thấy mặt.”

Côn Lâm Thụ: “Chính là bởi vì đệ tử biết mình không làm được nên mới khẩn cầu tông môn giúp đệ tử, có tông môn ra mặt, chuyện hẳn là sẽ đơn giản hơn rất nhiều.”

“Hoang đường! Được rồi, tông môn không thể giúp ngươi những chuyện này đâu, việc này đừng nhắc lại nữa. Ngươi hãy chuẩn bị cho chuyện biện luận đi, cụ thể bổn tọa sẽ bàn bạc với sư phụ ngươi.” Văn Vũ Yên nói xong phất tay áo lách người bỏ đi, không nhiều lời với y nữa.

Nhìn núi xanh biển mây, sắc mặt Côn Lâm Thụ đầy đau đớn, y biết chưởng môn nói không sai, nếu y tìm tới cửa, đừng nói khiêu chiến gì đó, e là cả mặt Ngưu Hữu Đạo cũng chẳng nhìn thấy...

Văn Vũ Yên quả thực nói là làm, sau khi gặp Bàng Trác bàn bạc, ông ta lập tức mở một cuộc tranh luận về việc Côn Lâm Thụ có nên tiến vào Thánh Cảnh lịch luyện hay không. Sau đó, Văn Vũ Yên thuận nước đẩy thuyền, chuẩn bị một cuộc biện luận công khai trong môn.

Các trưởng lão của Thiên Hỏa giáo đều không phải kẻ ngu, họ đều nhận ra chưởng môn đang thiên vị Côn Lâm Thụ. Thế nhưng chưởng môn làm việc kín kẽ, xử lý sự việc công bằng, hợp lý, cho mọi người biện luận cũng chẳng có gì sai trái nên không ai tiện lời nói gì.

Điều khiến chư vị trưởng lão không ngờ tới là, ngay lúc này, Côn Lâm Thụ chủ động tới tìm bọn họ.

Mục đích của y khi tìm đến họ đại khái là: chỉ cần tông môn cho y so tài với Ngưu Hữu Đạo một trận, thì việc biện luận hay không biện luận đều không còn quan trọng nữa, y sẽ chủ động đồng ý đi Thánh Cảnh trước mặt mọi người.

Bắt trưởng lão Tử Kim động chấp nhận khiêu chiến của một đệ tử bên dưới của Thiên Hỏa giáo, việc này không dễ làm.

Hơn nữa, kiểu trao đổi này có vẻ hơi hoang đường.

Nhưng Côn Lâm Thụ nói, chỉ cần chư vị trưởng lão hết lòng giúp đỡ y là được, còn thành công hay không thì không quan trọng, chỉ cần tông môn dốc sức giúp y là đủ rồi.

Vậy là lại có chuyện để bàn. Các trưởng lão cũng thuận nước đẩy thuyền, đồng loạt tán thưởng thái độ quật cường, biết đứng dậy sau vấp ngã của Côn Lâm Thụ.

Tóm lại, dù các trưởng lão có nói thế nào đi chăng nữa, Văn Vũ Yên vẫn không đồng ý dùng danh nghĩa tông môn để làm việc này. Với ông, đó vẫn chỉ là hai từ: hoang đường!

Cuối cùng, các trưởng lão cử một người đại diện, trưởng lão Tiền Phục Thành, sẽ lấy danh nghĩa cá nhân dẫn Côn Lâm Thụ đến Tử Kim động bái phỏng, đồng thời cam đoan sẽ không gây sự.

Thái độ của bản thân Côn Lâm Thụ là điểm mấu chốt rất quan trọng, bản thân Côn Lâm Thụ không phối hợp thì còn biện luận làm gì nữa?

Mười con trâu cũng không thể kéo lại được, Bàng Trác suýt chút nữa thì thổ huyết, mắng Côn Lâm Thụ một trận xối xả.

“Gỗ mục không khắc được tượng, thôi, thôi!” Văn Vũ Yên cũng lắc đầu, phát hiện Côn Lâm Thụ này là bùn nhão không thể trét được tường, không có cái nhìn đại cục, chả trách năm đó lại chịu nhục dưới tay Ngưu Hữu Đạo, quá mức coi trọng bản thân rồi!

Loại người này sao có thể trở thành chưởng môn tương lai của Thiên Hỏa giáo? Tu vi có cao hơn nữa cũng vô dụng. Cùng lắm y chỉ có thể đứng bên làm một trưởng lão thanh tịnh, nhiều nhất cũng chỉ là một người bán mạng cho Thiên Hỏa giáo mà thôi.

Thấy Côn Lâm Thụ không xứng đáng gánh vác trọng trách, Văn Vũ Yên cũng đành từ bỏ.

Lúc đầu, Văn Vũ Yên còn muốn đích thân chủ trì hôn sự cho Côn Lâm Thụ và Hỏa Phượng Hoàng. Sau sự việc này, Văn Vũ Yên cũng mất hứng, ném trả cho Bàng Trác một câu, không nhẫn tâm hại Hỏa Phượng Hoàng trở thành quả phụ.

Ngụ ý là, Côn Lâm Thụ muốn đi tìm chết, ông ta cũng không cần thiết đích thân chủ trì hôn sự này.

Thế nhưng Hỏa Phượng Hoàng vẫn thề không quay đầu lại, mặc kệ Côn Lâm Thụ có muốn đi Thánh Cảnh hay không, nàng vẫn bằng lòng gả cho y.

Ngày đại hôn diễn ra vô cùng náo nhiệt, là một chuyện vui của môn phái. Chưởng môn cũng đích thân lộ diện, bày tỏ lời chúc mừng.

Đêm động phòng hoa chúc, ngày lành cảnh đẹp, đôi uyên ương tất nhiên ân ái mặn nồng.

Thế nhưng, ân ái chưa được mấy ngày, niềm vui còn chưa kịp lắng xuống, Côn Lâm Thụ đã rời khỏi Thiên Hỏa giáo, muốn hoàn thành tâm nguyện mười năm của mình trước khi tiến vào Thánh Cảnh.

Hỏa Phượng Hoàng sống chết nhất định đòi đi theo, nếu không nàng sẽ không để Côn Lâm Thụ rời đi. Cuối cùng, Côn Lâm Thụ đành phải mang theo cả nàng.

Đoạn văn này được biên soạn bởi truyen.free, với sự tinh tế trong từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free