(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 596:
Thiệu Bình Ba xoay người lại: – Hạo Chân không phải hạng người tầm thường, y biết rõ mình muốn gì, biết phân biệt nặng nhẹ, sao có thể để Liễu nhi làm càn theo ý mình? Đại sự thiên hạ không thể dung túng sự bồng bột của Liễu nhi. Vẫn lời xưa, rồi thời gian sẽ khiến nàng dần thấu hiểu, sẽ cần đến sự trợ giúp của đại ca này, khi ấy hận thù còn nghĩa lý gì? Nếu có một ngày nàng có cơ hội thành mẫu nghi thiên hạ trong Tề quốc, sớm muộn gì nàng cũng phải đưa ra lựa chọn tương tự cho nhi nữ của mình. Liệu một Đàm Diệu Hiển tầm thường có còn đáng giá hơn với Liễu nhi không? Phụ thân đừng bận lòng chuyện này nữa, hôn sự của Liễu nhi cứ để nhi liệu lý. Thiệu gia đã không còn đường lui. Phụ thân cứ làm người tốt, còn vai ác cứ để nhi gánh. Mọi tội nghiệt, mình nhi sẽ chịu!
Thiệu Bình Ba dứt lời, xoay người bước đi.
Thiệu Đăng Vân nhìn nhi tử đã cứng cánh, không thể níu giữ. Lão thật sự bất đắc dĩ.
Thiệu Đăng Vân vừa bất đắc dĩ vừa bi thương nói: – Ta nhớ khi con còn nhỏ thông tuệ hơn người, ngoan ngoãn nghe lời. Sao giờ lại ra nông nỗi này?
Thiệu Bình Ba dừng bước, im lặng một lúc rồi quay lưng về phía Thiệu Đăng Vân, hỏi ngược lại: – Phụ thân nhiều lần hỏi vì sao nhi biến thành như vậy, nhưng sao chưa từng hỏi nhi đã trải qua những gì?
Thiệu Đăng Vân nói: – Con từ nhỏ chẳng phải lo lắng cơm áo, có từng để con phải chịu đựng điều gì sao?
– Đó chỉ là những gì phụ thân thấy. Từ khi phụ thân cưới Nguyễn thị, từ khi Nguyễn thị sinh ra nhi tử của mụ, mụ ta diễn trò rất giỏi trước mặt phụ thân, nhưng phụ thân không thể nào tưởng tượng nổi nhi đã phải trải qua bao nhiêu điều khuất nhục. Năm đó phụ thân theo Ninh vương đơn thân cứu giá, rất nhiều người nói phụ thân không về được nữa. Nguyễn thị lại càng đối xử khắt khe. Chỉ vì Liễu nhi nhỏ tuổi vô tình làm vỡ một cái bát mà nhi và muội muội bị nhốt vào cái hầm lạnh lẽo, ẩm ướt, âm u. Liễu nhi quá nhỏ, chẳng hiểu gì, chỉ biết khóc. Nhi ôm nàng vào lòng. Nhi cũng sợ hãi, vì có kẻ ném vô số chuột vào hầm. Nhi liền bịt mắt Liễu nhi lại. Nàng la đói, nhưng không ai cho chúng con cơm ăn. Phụ thân có biết nhi và Liễu nhi đã sống sót thế nào không? Nhờ những con chuột! Chúng con phải ăn tươi nuốt sống chúng mới chống chọi được cho đến khi nghe tin phụ thân trở về.
Chuột ư? Mắt Thiệu Đăng Vân trợn tròn. Nguyễn thị có thể làm ra chuyện tày trời như vậy sao? Lão hơi khó tin, nhưng mẫu tử Nguyễn thị đã chết, Thiệu Bình Ba đâu cần phải dựng chuyện vu oan người đã khuất.
Thiệu Đăng Vân thở dốc, hỏi dồn: – Nếu có chuyện như vậy, vì sao khi ta trở về con không nói cho ta biết?
Thiệu Bình Ba vẫn quay lưng về phía Thiệu Đăng Vân: – Nói cho người sao? Nói thế nào đây? Chẳng lẽ nhi chưa từng nói với phụ thân về Nguyễn thị sao? Nguyễn thị lúc ấy còn ra vẻ dạy dỗ chúng con như con ru���t, lau nước mắt nói rằng kế mẫu thật khó làm, không răn dạy thì bị người ta nói ra nói vào, mà dạy dỗ nghiêm khắc cũng bị trách móc. Phụ thân nghe vậy thì rất mực đồng tình, hoàn toàn ủy quyền mọi chuyện trong nhà cho Nguyễn thị. Nhi nói với phụ thân thì có ích gì? Khi chịu thiệt thòi, chẳng lẽ nhi không một lần kể cho người nghe sao? Nhưng Nguyễn thị bảo nhi nói dối, đám hạ nhân đều làm chứng rằng nhi nói dối, thế là phụ thân cho rằng nhi không học tốt, cố ý nói dối. Phụ thân đã quên khi ấy người dùng gia pháp dạy dỗ nhi thế nào sao? Khi nương còn sống, người sẽ không bao giờ đối xử với nhi như vậy!
– Lần đó phụ thân trở về, nhi từng hy vọng có người sẽ kể chuyện này cho người biết, nhưng chẳng một ai nói ra những gì huynh muội chúng con đã trải qua. Nguyễn thị là chủ mẫu của Thiệu gia, phụ thân hết sức yêu thương mụ, dù mụ có làm sai chút gì thì phụ thân sẽ ruồng bỏ mụ sao? Không, xong chuyện Nguyễn thị vẫn là chủ mẫu của Thiệu gia. Bọn hạ nhân nào dám đắc tội với mụ? Ai dám nói cho phụ thân biết chúng con đã trải qua những gì?
– Phụ thân không phát hiện sao? Từ khi mẫu thân chết, những hạ nhân hầu cận mẫu thân khi còn sống lần lượt bị Nguyễn thị tìm cớ đuổi đi. Trong Thiệu phủ, liệu còn tìm thấy một người hầu nào do mẫu thân nhi để lại không? Chẳng ai nói giúp cho chúng con. Nguyễn thị nói nhi sai, mọi người cùng nói nhi sai, vậy nên phụ thân cho rằng nhi thật sự sai.
– Cái lần suýt chết trong hầm ấy đã khiến nhi hoàn toàn thấu hiểu rằng, không có thực lực mà cứ làm ầm ĩ thì đến chết cũng không biết lý do. Trước khi mẫu thân lâm chung dặn nhi phải chăm sóc tốt cho muội muội, nên nhi phải sống sót. Sau đó, nhi tỏ ra yếu thế trước mặt Nguyễn thị, nhẫn nhục chịu đựng, sống tạm bợ, nịnh hót đủ điều. Thật ra, đồ ngu đó không khó nịnh, chẳng qua ban đầu nhi không xác định rõ tâm thái mà thôi. Chờ đến khi nhi có thực lực, có cơ hội, phụ thân đoán xem nhi đã làm gì?
– Chuyện đầu tiên là nhi gạt bỏ những cánh tay đắc lực bên ngoài của Nguyễn thị. Tất cả thành viên gia tộc của Nguyễn thị bên ngoài Thiệu phủ đều không bị bỏ sót một ai. Nhi nhốt họ vào một cái hầm được chế tạo riêng, rồi thả vô số chuột đói lả vào trong, để chúng cắn xé họ thành xương trắng. Sau đó, nhi giả bộ điều tra được địa điểm xảy ra vụ án, cho Nguyễn thị tự mình nhận lãnh thi thể người nhà. Nguyễn thị chỉ thoáng nhìn qua liền biết là nhi làm, nhưng mụ không dám nói ra lý do nghi ngờ nhi, không dám nói ra huynh muội chúng con từng gặp đãi ngộ tương tự.
– Từ ngày đó trở đi, nhi thấy rõ nỗi sợ hãi trong mắt Nguyễn thị, thái độ của mụ đối với huynh muội nhi cũng thay đổi. Nhưng nhi không hề tha cho mụ, cũng không cho mụ có cơ hội phản công! Trước tiên, nhi chặt sạch mọi sự trợ giúp bên ngoài của Nguyễn thị. Không có sự giúp đỡ từ bên ngoài, mụ ta chẳng là gì cả. Sau đó, nhi lập tức thanh trừng nội bộ Thiệu gia: một đám chết vì tai nạn khi đi làm việc bên ngoài, một đám khác bị xử lý vì dính líu đến vụ án ăn cắp được thiết kế tinh vi, số ít còn sót lại thì về sau cũng lần lượt bị thanh lý.
– Từ đó, ba mẹ con mụ bị nắm chặt trong tay nhi, làm việc gì cũng phải nhìn sắc mặt nhi. Nhi vốn nghĩ nể tình phụ thân nên chỉ định cho họ chịu đủ giày vò chứ không giết, ai ngờ, bọn họ lại xuống tay với nhi trước. Nhi không còn cách nào khác ngoài việc diệt trừ cả ba!
Nghe đến đây, Thiệu Đăng Vân đã khóc ròng, lão đã hiểu ra mọi chuyện lộn xộn trong Thiệu gia năm đó là vì sao. – Phụ thân, khi đó Liễu nhi còn nhỏ, không rõ xảy ra chuyện gì, đừng nói cho nàng biết chuyện trong hầm, đừng để nàng biết mình từng ăn những gì trong đó. Nhi tử xin cáo lui trước!
Thiệu Bình Ba bỏ lại câu cuối, rồi bước đi. Từ đầu đến cuối, y vẫn quay lưng về phía hai người, không hề quay đầu lại.
Thiệu Đăng Vân khóc nức nở, tựa vào cây cột, liên tục đấm vào nó: – Dương Song, năm xưa ngươi chẳng phát hiện chút gì những chuyện này sao?
Dương Song cũng khóc: – Lão gia, lão nô có phát hiện chút ít, nhưng lão gia đã giao hết quyền hành trong nhà cho phu nhân, mọi chuyện trong nhà đều bị phu nhân một tay khống chế. Hạ nhân không vừa ý đều bị phu nhân đuổi đi hết, chẳng ai dám nói thật với lão nô. Phu nhân là chủ mẫu, lão nô là hạ nhân, chuyện không có chứng cứ thì bảo lão nô nói làm sao? Lão nô chỉ có thể cố gắng che chở Đại công tử, Tiểu thư một chút, tránh cho kẻ khác làm quá mức. Nếu không vì vậy, thì khi Đại công tử làm cuộc thanh trừng trong Thiệu gia đã không bỏ qua cho lão nô rồi. Riêng chuyện hầm thì lão nô thật sự không biết, năm đó lão gia đi theo Ninh vương cứu giá, lão nô cũng dẫn theo những gia đinh có thể dùng đi cùng. Lão gia cũng biết lão nô không có mặt trong nhà, nếu không thì phu nhân đã chẳng dám làm quá đáng như thế đâu.
Thiệu Đăng Vân gào khóc, liên tục đập đầu vào cột: – Trời ơi! Ta đã tạo ra nghiệt chướng gì thế này!
Ngoài sân, Thiệu Bình Ba thấy Chung Dương Húc bước vào liền hành lễ.
Chung Dương Húc hỏi: – Nghe nói mới rồi Liễu nhi bị kéo đi, hai người phụ nữ kia có trách móc ngươi vì việc gả con gái không?
Thiệu Bình Ba nói: – Không sao, bọn họ rồi sẽ nghĩ thông, sẽ suy xét vì đại cục. An nguy của Liễu nhi gần đây cần nhờ Đại Thiền Sơn trông chừng. Ta lo Yến quốc hoặc Hàn quốc sẽ phá hỏng cuộc liên hôn này.
Chung Dương Húc nói: – Chuyện đó thì ngươi yên tâm, sau khi nhận được tin tức của ngươi, Đại Thiền Sơn đã phái thêm người đến đây canh giữ rồi, sẽ không để muội muội của ngươi gặp chuyện gì đâu.
Mọi quyền lợi đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.