(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 777:
Liễu Nhi, tất cả những gì ta làm, chỉ hy vọng muội có thể sống sót thật tốt. Ta có thể khiến cho tất cả mọi người trong thiên hạ tổn thương, duy chỉ có muội là không.
Thiệu Liễu Nhi lưng vẫn quay về phía y, nghe hết câu nói. Khóe miệng nàng khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai. Đến giờ phút này, y vẫn còn định dùng lời lẽ để lay động ta sao?
Làn váy đung đưa, nàng không quay đầu lại, cứ thế mà đi.
Trong sảnh, Thiệu Bình Ba nhìn theo nàng, nhắm hai mắt lại, sắc mặt tiều tụy, đau thương, đứng sững như một cây gỗ mục.
Thiệu Tam Tỉnh tiễn nàng ra ngoài, quay lại, thấy người trong sảnh nhắm mắt không nói gì, muốn nói lại thôi.
Không cần gã nói gì, Thiệu Bình Ba đã quay người đi tới bên bàn, mở chiếc hộp nhỏ, thấy bên trong có một tờ kim phiếu và ngân phiếu. Y ngửa mặt lên trời cười lớn không ngừng, thậm chí còn cười ra nước mắt, lắc đầu quầy quậy: “Trong mắt bọn họ, ta lại chỉ là kẻ chỉ biết đến tiền.”
“Đại công tử, đừng chấp tiểu thư, nàng…”
“Biết cái gì? Tính cách nó bướng bỉnh hệt như phụ thân. Chẳng phải phụ thân vẫn cứ một mực bám víu vào Ninh Vương đó sao? Ông ta nào biết được tất cả đều nhờ mẫu thân âm thầm trợ lực. Nếu không có mẫu thân, làm sao ông ta có thể khiến Ninh Vương chú ý? Thôi bỏ đi, nói mấy lời này với cha con họ cũng vô ích. Nói thật cũng không tin, thậm chí còn tưởng ta có mưu đồ khác.”
Rầm! Thiệu Bình Ba đóng mạnh hộp lại, hai tay che mắt, rồi lại thả xuống, thở ra một hơi dài: “Hè đến không thể giữ băng. Không cần nói nhiều, Hạo Chân viết thư cho Ngưu Hữu Đạo, tám chín phần mười hắn đã đoán được ta đang ở kinh thành nước Tề, xem ra hắn sắp đến đây rồi. Không thể ở lâu nơi này, chuẩn bị đi thôi.”
Thiệu Tam Tỉnh hỏi: “Đi đâu? Chẳng lẽ nhận lời Vệ tướng, đi tới nước Vệ sao?”
Thiệu Bình Ba lấy khăn tay từ trong tay áo ra, lau nước mắt, khẽ lắc đầu: “Nước Vệ giàu có, sĩ phu an nhàn, sức ỳ quá lớn, e rằng lần này sẽ hao tổn hơn phân nửa tinh lực của ta, không phải nơi để dụng công. Vệ quân ngu ngốc, mê muội mất cả ý chí, thiếu chí tiến thủ, không phải minh chủ. Nếu không có Huyền Vi vất vả chống đỡ mấy năm gần đây, nước Vệ đã tràn đầy hiểm nguy rồi. Huyền Vi và Vệ quân là tỷ đệ, được Vệ quân tin tưởng hoàn toàn. Nhưng một bầu trời không thể có hai mặt trời, điều này đã chôn giấu một họa lớn ở nước Vệ. Huyền Vi có tâm, ta lại không có ý đó, nước Vệ không phải đất dụng võ của ta.”
Thiệu Tam Tỉnh khẽ gật đầu, lại hỏi: “Chẳng lẽ đại công tử có ý với Hiểu Nguyệt Các…”
Thiệu Bình Ba khoát tay chặn lại: “Mặc kệ bọn họ có mưu đồ gì, thì những kẻ làm thích khách như họ cũng đã nợ quá nhiều máu rồi. Sống trong bóng đêm lâu ngày, không thể ra ngoài ánh sáng, họ thật sự cho rằng chư quốc là kẻ ngu sao? Kẻ không thể bước ra ánh sáng vĩnh viễn chỉ có thể nấp trong bóng tối, mưu đồ làm loạn cũng chỉ có thể tự lừa bản thân, ảo tưởng hão huyền mà thôi, không thành tài được. Ta há có thể ngang hàng với một đám người không thể lộ mặt ra ánh sáng?”
Thiệu Tam Tỉnh ngạc nhiên: “Vậy đại công tử định đi đâu?”
Thiệu Bình Ba chầm chậm thở dài: “Nước Tấn tuy chỉ là một quốc gia gầy trơ xương nhưng lại có ý chí hổ lang, có thể dung hạ ta.”
Thiệu Tam Tỉnh rầu rĩ: “Hoàng đế nước Tấn có thể tiếp nhận công tử sao?”
“Ta đã có quyết định, đương nhiên sẽ có biện pháp. Không thể kéo dài nữa, ngươi mau chóng tìm người liên hệ với sứ thần nước Tấn đi, nói rằng có việc gấp, lập tức mời họ đến đây gặp ta. Đến lúc đó, ta sẽ có biện pháp để họ giúp ta thoát thân khỏi nơi này.”
“Vâng!” Thiệu Tam Tỉnh vội vàng lĩnh mệnh rời đi.
Chạng vạng tối.
Bốn kỵ sĩ đi qua cửa thành phía đông, chính là Ngưu Hữu Đạo, Quản Phương Nghi, Trần Bá cùng lão Thập Tam đã cải trang.
Ngưu Hữu Đạo không cưỡi phi cầm vào thành, quá nổi bật, Viên Cương cũng quá nổi bật, nên bị để lại ở ngoài thành trông coi Ngân Nhi và phi cầm, đồng thời cũng có thể tiếp ứng vào lúc cần thiết.
Lần nữa nhìn thấy những con đường quen thuộc trong thành, mấy người Quản Phương Nghi không khỏi cảm khái.
Nhóm người đi tới một nơi hẻo lánh trong thành, gặp nhãn tuyến Ngũ Lương Sơn.
Kết quả khiến Ngưu Hữu Đạo khá thất vọng: không tìm được Thiệu Bình Ba ở đâu. Nhưng cũng không trách tội họ được, những người của Ngũ Lương Sơn bố trí ở đây hiện tại cũng chỉ có thể làm nhiệm vụ nhãn tuyến, hoặc xử lý một chút việc đơn giản, không có đủ thế lực để lục soát khắp cả kinh thành nước Tề rộng lớn này.
Dặn nhãn tuyến tiếp tục tìm kiếm, Ngưu Hữu Đạo quay sang Quản Phương Nghi hỏi: “Các ngươi quen thuộc nơi này, cứ theo ý các ngươi đi.”
Quản Phương Nghi ra hiệu cho lão Thập Tam. Lão Thập Tam lập tức biến mất ở cuối ngõ.
“Lập tức liên hệ với Hầu Tử, dặn hắn truyền tin cho Hạo Chân và Hiểu Nguyệt Các, hỏi xem Thiệu Bình Ba ở đâu?” Ngưu Hữu Đạo tiếp tục hạ lệnh. Có thể nói, hắn cùng lúc dùng đến nhiều phương pháp.
Một lát sau, nhóm người tìm được một khách sạn thích hợp để nghỉ lại.
Tại Anh Vương phủ, Hạo Chân cùng Thiệu Liễu Nhi đang dùng bữa, bên cạnh còn có hai vị Vương tử và nô tỳ hầu hạ.
Tổng quản thái giám Mộc Cửu vào sảnh, lấy một khăn mặt ấm đưa tới cho Hạo Chân.
Thiệu Liễu Nhi nhìn, nàng biết, Mộc Cửu có việc.
Hạo Chân lau miệng và tay, đứng dậy đi ra ngoài.
Ra ngoài đình viện, Mộc Cửu lấy ra một phong thư, dâng lên: “Ngưu Hữu Đạo có gửi thư hỏi vị trí Thiệu Bình Ba.”
“Nhanh vậy đã nhận được thư rồi sao?” Hạo Chân hơi bất ngờ, nhận lấy thư, xem xong, khẽ thở dài: “Xem ra nhất định phải đẩy Thiệu Bình Ba vào chỗ chết, không tha đây mà!”
Y cũng không nói xử trí thế nào, đưa lại thư cho Mộc Cửu rồi xoay người rời đi.
Mộc Cửu hiểu ý y. Ngưu Hữu Đạo đã nể mặt Vương gia như vậy, nếu chút chuyện nhỏ này mà Vương gia lại từ chối thì có vẻ khó nghe, coi như không có thành ý kết giao.
Nhưng dù sao Thiệu Bình Ba cũng là đại cữu ca của Vương gia. Vương gia cũng không dễ dàng bỏ qua. Có một số việc, không cần chủ tử nói ra, không thể hiện thái độ gì cũng chính là một loại thái độ.
Mộc Cửu đã biết nên làm thế nào.
…
Trời tối, trong Phù Dung Viên, Ngọc Thương đứng ngoài đình nhìn lên bầu trời đêm.
Độc Cô Tĩnh bước nhanh vào, dâng lên một phong mật thư: “Sư phụ, Ngưu Hữu Đạo hỏi vị trí Thiệu Bình Ba.”
Hỏi một đằng, Ngọc Thương trả lời một nẻo: “Bên Thiệu Bình Ba có trả lời chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Không cần để ý đến Ngưu Hữu Đạo, còn bên Thiệu Bình Ba, chờ đến sáng mai, nếu vẫn chưa có tin tức gì, thì hãy cho y biết thế nào là lễ độ, kẻo y không biết tốt xấu.” Ngọc Thương hừ lạnh.
…
Trong khách sạn, Ngưu Hữu Đạo cùng Quản Phương Nghi đang dùng bữa, Trần Bá, người phụ trách đợi tin, bước nhanh đến, cúi người giữa hai người họ, thấp giọng nói: “Bên Vương phủ đã có câu trả lời…”
“Quả nhiên là ở kinh thành nước Tề.” Ngưu Hữu Đạo hừ lạnh, quăng đũa xuống, đứng dậy: “Chưa bỏ chạy thì tốt. Đi!”
Quản Phương Nghi vội vàng đứng dậy giữ chặt lấy hắn: “Ngươi điên rồi. Đó là nơi tiếp đón khách quý của một nước, có tu sĩ chuyên trách hộ vệ, không phải nơi có thể làm càn được.”
“Ta tự có tính toán. Tới Hoàng cung.”
Không đến nửa giờ sau, ba người xuất hiện bên ngoài Hoàng cung nhưng không thể xông thẳng vào, bị thủ vệ ngăn cản. Trên cổng thành và cửa cung cũng có tu sĩ nhìn chằm chằm xuống dưới.
Ba người đợi bên ngoài cửa cung một lúc, thủ vệ ra thông báo: “Ngươi đi theo ta. Hai người các ngươi ở lại bên ngoài.” Gã chỉ Quản Phương Nghi và Trần Bá.
Hai người kia không được vào, thủ vệ chỉ dẫn Ngưu Hữu Đạo, mở một khe cửa nhỏ rồi đi vào trong.
Đây là lần đầu tiên Ngưu Hữu Đạo vào trong Hoàng cung nước Tề. Vừa vào đến cửa cung, thủ vệ đã giao hắn cho một thái giám dẫn đi.
Thái giám kia không đưa hắn vào trong mà dẫn tới một gian phòng trong góc nội cung, dặn hắn chờ ở đó.
Trong phòng bày biện đơn sơ, mấy cái ghế dài quanh một cái bàn, đoán chừng là nơi quân tốt nghỉ chân, đến trà cũng không có. Thái giám kia vẫn đứng bên cạnh canh giữ.
Một lúc sau, một bóng người xuất hiện ngoài cửa.
Ngưu Hữu Đạo quay đầu đứng dậy, chắp tay cười nói: “Bộ Tổng quản, gặp được ngài một lần thật không dễ dàng. Đã lâu không gặp, ta nhớ ngài đến chết rồi.”
Truyen.free giữ quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này, chân thành cảm ơn sự tôn trọng của quý vị.