Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đạo Trời Hữu Duyên - Chương 1: Chapter 1: Gã Thợ Săn, Lắm Mồm !!!

Trời vừa hửng sáng, mặt trời còn lười biếng chưa chịu nhô hẳn lên khỏi dãy Trường Sơn, chỉ để lại vài tia sáng yếu ớt len lỏi qua những tán cây cổ thụ rậm rạp.

Sương mù giăng khắp lối, bám vào từng chiếc lá xanh mướt, lấp lóe như những giọt ngọc nhỏ long lanh.

Tiếng chim rừng ríu rít vang lên, hòa cùng tiếng gió luồn qua kẽ lá, tạo thành một bản hòa tấu tự nhiên mà bất kỳ gã thợ săn nào ở cái làng nhỏ dưới chân núi này cũng thuộc nằm lòng.

Nhưng hôm nay, người bước trên con đường mòn dẫn vào rừng sâu không phải ai xa lạ, mà chính là Tuấn – gã trai làng hai mươi ba tuổi, cao ráo, nước da rám nắng vì nắng gió, mái tóc rối bù như vừa bị gà mái trong chuồng bới tung.

Trên vai anh là cây cung gỗ cũ kỹ, mấy mũi tên cắm lỏng lẻo trong cái ống tre đeo sau lưng, còn tay thì cầm một cành cây khô, vừa đi vừa quơ quào như thể đang múa may gì đó để đuổi bớt cái buồn chán.

“Hôm nay mà không săn được con nai nào, chắc mẹ lại mắng mình lười cho xem,” Tuấn lẩm bẩm, giọng điệu nửa đùa nửa thật, đôi mắt nâu láo liên nhìn quanh.

Anh dừng lại một thoáng, ngước lên nhìn trời qua tán lá dày đặc, rồi thở dài đánh thượt, cái kiểu thở dài của một gã vừa đói vừa chán.

“Mà cũng tại mấy con nai khôn quá, biết mình đẹp trai nên trốn hết. Đúng là khổ cái thân này, vừa tài năng vừa phong độ mà không ai thấu!”

Gã tự cười khẩy, lắc đầu như vừa phát hiện ra một chân lý vĩ đại của đất trời, rồi tiếp tục bước đi, chân đá mấy hòn sỏi lăn lóc trên đường mòn.

Tuấn không phải là thợ săn giỏi nhất làng – cái danh đó thuộc về lão Ba đầu xóm, người từng bắn trúng con hổ chỉ bằng một phát tên trong cơn say rượu.

Nhưng nếu xét về độ lắm mồm, Tuấn chắc chắn đứng đầu bảng, không ai sánh bằng. Mỗi lần đi săn về, dù tay không hay chỉ mang được con thỏ còi cọc, gã vẫn có cách kể chuyện khiến cả đám trai làng ngồi nghe say sưa, mắt tròn xoe như nghe chuyện thần tiên.

Nào là “hôm nay tao suýt bắn trúng con hổ, tại nó nhanh quá tao không kịp ngắm”, nào là “con nai nó nhìn tao xong bỏ chạy vì sợ tao đẹp trai quá, chắc nó tự ti”.

Mấy bà cô trong làng thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán, bảo:

“Thằng Tuấn này, mồm miệng đỡ chân tay, sau này không biết ai dám lấy!”

Nhưng Tuấn chẳng bận tâm mấy lời đó, anh tự tin mình là “hàng hiếm” của cái làng nghèo này, chỉ cần gặp đúng người là sẽ “đổ” ngay tức khắc, không cần phải cố.

Hôm nay, Tuấn quyết tâm phải làm gì đó cho ra hồn.

Mẹ anh đã cằn nhằn cả tuần vì nhà hết thịt khô, mà cái bụng của gã thì cứ réo inh ỏi mỗi tối, như thể nó đang biểu tình đòi quyền lợi.

“Phải săn được con gì to to, mang về khoe với mẹ, tiện thể làm mấy cô gái làng lé mắt chơi,” Tuấn tự nhủ, tay siết chặt cây cung, bước chân nhanh hơn hẳn.

Anh vừa đi vừa tưởng tượng cảnh mình vác một con nai béo múp trên vai, bước vào làng trong tiếng xuýt xoa của đám con gái, rồi tối đó ngồi bên đống lửa, nướng thịt thơm lừng, miệng kể chuyện oai hùng.

“Đúng là cuộc đời đáng sống!” Tuấn cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa rừng, át cả tiếng chim chóc đang ríu rít trên cao.

Rừng Trường Sơn rộng lớn, sâu thẳm, đầy những câu chuyện kỳ bí mà dân làng hay kể mỗi tối bên bếp lửa.

Nào là ma rừng dẫn người lạc lối, yêu quái ăn thịt người, hay thần núi hiện lên ban phúc cho kẻ có duyên.

Với Tuấn, những chuyện đó chỉ là trò dọa trẻ con, hoặc cùng lắm là để mấy bà già thêm mắm muối cho vui miệng.

“Ma quỷ gì nổi tao? Tao mà gặp, tao bắn cho một phát là chạy mất dép, không thì tao tán luôn cho nó mê tao!”

Anh lại cười, cái kiểu cười ngạo nghễ của một gã chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chỉ sợ mẹ ở nhà mắng vì không mang gì về.

Đi được một lúc lâu, khi mặt trời đã lên cao hơn, xuyên qua tán lá rọi xuống những vệt sáng loang lổ trên nền đất, Tuấn chợt nghe thấy tiếng nước chảy róc rách đâu đó phía xa.

Anh nhíu mày, nghiêng đầu lắng nghe, tay ngừng quơ cành cây khô.

“Ủa, chỗ này có suối à? Sao trước giờ không để ý nhỉ?”

Tính tò mò của Tuấn nổi lên, mạnh hơn cả cái ý định săn thú ban đầu.

Anh rẽ đám lá dày, bước theo hướng âm thanh, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Chỗ này mà có suối thật thì ngon, nghỉ chân một lát, biết đâu gặp con thú nào xuống uống nước thì bắn luôn. Hai công một việc, vừa mát vừa no!”

Càng đi, tiếng nước càng rõ, kèm theo làn gió mát lành thổi qua, làm Tuấn khoan khoái.

Anh hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi đất ẩm và hương lá rừng thoảng qua, rồi tự nhủ:

“Nước ngọt thế này, chắc cá dưới suối cũng ngon. Để mai mang lưới ra bắt, tối về làm món cá nướng muối ớt, thêm chén rượu nữa là hết sảy!”

Ý nghĩ đó làm Tuấn cười hề hề, bước chân nhanh hơn, mắt sáng lên như vừa tìm thấy kho báu.

Cuối cùng, sau khi luồn lách qua mấy bụi cây gai xước cả tay, làm cái áo rách te tua của anh thêm vài lỗ thủng, Tuấn đứng trước một cảnh tượng bất ngờ:

Một dòng thác nhỏ, cao chừng vài mét, đổ xuống từ vách đá rêu phong.

Nước trong veo, lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua tán rừng, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất, như thể ai đó vừa rải ngọc xuống đây.

Dưới chân thác là một vũng nước nhỏ, trong suốt đến mức có thể thấy cả mấy viên sỏi tròn lẵn nằm im dưới đáy.

“Đẹp vãi! Sao giờ tao mới biết chỗ này nhỉ?”

Tuấn trầm trồ, đặt cây cung xuống một tảng đá gần đó, bước lại gần để nhìn cho rõ.

Anh cúi xuống, vốc một ít nước suối lên mặt, cảm giác mát lạnh làm gã sảng khoái đến mức suýt hét lên.

“Mát thế này, tắm một cái chắc đã lắm! Mà thôi, để lúc về hẵng tắm, giờ tìm con mồi cái đã,” Tuấn lẩm bẩm, lau mặt bằng tay áo, rồi đứng dậy nhìn quanh.

Anh tưởng tượng cảnh mình ngồi bên suối, tay cầm con mồi vừa săn được, miệng nhai miếng thịt nướng thơm lừng, bên cạnh là chén rượu gạo mẹ ủ ở nhà.

“Đời thế này là quá đủ, cần gì tiên với chả thánh!”

Tuấn cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, làm mấy con chim gần đó giật mình bay vụt lên.

Nhưng khi đang mải mê nghịch nước, vốc thêm vài lần để uống cho đã khát, Tuấn chợt để ý một khe hở nhỏ sau dòng thác.

Nước chảy qua đó, để lộ một khoảng tối đen ngòm như lối vào hang động. Anh nhíu mày, đứng thẳng người, tay chống hông nhìn chằm chằm.

“Hang à? Chỗ này có hang mà sao không ai kể nhỉ? Hay là… kho báu?”

Tính tò mò của Tuấn lại trỗi dậy, lần này còn mãnh liệt hơn cả lúc nghe tiếng suối.

Anh bước lại gần, đưa tay vạch dòng nước chảy để nhìn rõ hơn, nhưng ánh sáng không đủ xuyên qua bóng tối bên trong.

“Thử vào xem, biết đâu có vàng hay ngọc gì đó hay ho. Lỡ trúng số thì khỏi phải đi săn nữa, ngồi nhà tán gái cho sướng!”

Tuấn tự nhủ, mắt sáng lên, miệng cười hề hề như vừa nghĩ ra kế hoạch làm giàu không cần vốn.

Không chần chừ, Tuấn nhặt cây cung, cẩn thận bước qua dòng nước mát lạnh.

Anh phải khom người để chui qua khe hở, nước từ thác bắn tung tóe lên đầu, làm tóc anh ướt nhẹp, dính bết vào trán.

“Mẹ ơi, lạnh muốn chết! Nhưng vì kho báu, tao chịu!”

Tuấn vừa đi vừa càu nhàu, tay quờ quạng trong bóng tối để tìm đường.

Bên trong hang, không khí ẩm ướt, mùi đất và rêu thoảng qua mũi, kèm theo cái lạnh thấm vào da thịt.

Ánh sáng từ ngoài chỉ le lói đủ để anh thấy đường, nhưng càng đi sâu, bóng tối càng dày đặc, như thể đang nuốt chửng mọi thứ.

Đi được chừng chục bước, chân Tuấn vấp phải một hòn đá nhỏ, làm anh suýt ngã nhào.

“Đùa à, tối thế này mà còn bày đá ra chơi tao nữa!”

Anh chửi đổng, tay bám vào vách hang để giữ thăng bằng, rồi tiếp tục bước đi, chậm rãi hơn.

Hang động không rộng lắm, nhưng sâu hun hút, và càng vào trong, Tuấn càng cảm thấy một luồng khí lạ lùa qua, không phải gió thường mà như có gì đó sống động, lành lạnh nhưng lại làm anh rùng mình.

“Chỗ này ma quái thật, hay là quay ra nhỉ?”

Tuấn lẩm bẩm, nhưng rồi gã tự cười khẩy.

“Sợ gì chứ? Tao là Tuấn, đẹp trai nhất làng, ma quỷ cũng phải mê tao, làm sao dám hại!”

Đúng lúc đó, Tuấn chợt dừng lại, mắt mở to.

Trước mặt anh, giữa hang động, là một phiến đá lớn, phẳng lì như bàn thờ, cao chừng ngang ngực.

Trên phiến đá, một viên ngọc xanh lục to bằng nắm tay đang lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, chiếu sáng cả không gian xung quanh.

Những ký tự kỳ lạ khắc trên phiến đá lấp lóe theo nhịp sáng của viên ngọc, như thể chúng đang sống, đang thở.

Tuấn đứng sững, miệng há hốc, quên luôn cái lạnh và cái mông đau vì ngã lúc nãy.

“Cái quái gì đây? Ngọc đẹp vãi! Bán chắc được cả đống tiền!”

Anh cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hang, át cả tiếng nước chảy từ ngoài vọng vào.

Không nghĩ ngợi nhiều, Tuấn bước tới, đưa tay định chạm vào viên ngọc.

“Để tao xem mày đáng giá bao nhiêu nào! Một viên thế này, chắc đủ cưới cả chục cô vợ!”

Nhưng ngay khi đầu ngón tay anh chạm vào bề mặt trơn nhẵn của nó, một luồng sáng chói lòa bùng lên, kèm theo tiếng “ầm” vang vọng khắp hang, như sấm sét giữa trời quang.

Tuấn giật bắn người, ngã nhào ra sau, mông đập xuống đất đau điếng, cây cung văng sang một bên.

“Mẹ ơi, ma à? Đừng hù tao, tao còn muốn lấy vợ sinh con!”

Anh hét lên, tay ôm mông, mắt nhìn chằm chằm viên ngọc, tim đập thình thịch như trống làng.

Từ viên ngọc, một giọng nói trầm trầm, uy nghiêm vang lên, như vọng từ cõi nào xa xăm:

“Kẻ hữu duyên, bước vào Đạo Trời!”

Tuấn trợn mắt, nhìn quanh quất, tay quơ loạn xạ như muốn tìm xem ai đang nói.

“Ai? Ai nói đấy? Ra mặt đi, đừng giả thần giả quỷ với tao!”

Nhưng chẳng có ai, chỉ có viên ngọc sáng rực hơn, và rồi, một luồng khí mát lạnh từ nó tràn ra, cuốn lấy Tuấn.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như bị nhấc lên khỏi mặt đất, đôi chân không còn chạm đất nữa.

“Ờ… chắc trúng số thật rồi,” Tuấn lẩm bẩm, cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói run run, tay vẫn ôm chặt cái mông đau.

Luồng khí ấy không chỉ nâng anh lên, mà còn len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu.

Tuấn cảm nhận được một sức mạnh kỳ lạ, như thể có thứ gì đó đang thức tỉnh trong người mình.

Đầu anh ong ong, mắt hoa lên, và rồi, những hình ảnh mơ hồ hiện ra trước mắt: Núi rừng bạt ngàn trải dài bất tận, sông nước mênh mông cuồn cuộn chảy, những bóng người mặc áo giáp cổ xưa đứng giữa trời, tay cầm kiếm sáng rực, khí thế ngút ngàn.

“Cái gì thế này? Tao đang mơ à? Hay là… ma nhập?”

Tuấn lẩm bẩm, nhưng giọng nói kia lại vang lên, rõ ràng hơn, như gầm thẳng vào tai anh:

“Ngươi là kẻ hữu duyên, mang dòng máu Thiên Mệnh. Đạo Trời mở ra, vận mệnh đất trời nằm trong tay ngươi.”

“Đạo Trời? Thiên Mệnh? Nói gì mà tao chả hiểu!”

Tuấn hét lên, tay quơ loạn xạ, nhưng cơ thể anh vẫn lơ lửng, linh khí từ viên ngọc tràn vào ngày càng mạnh.

Anh cảm thấy mình như được tắm trong một dòng suối vô hình, vừa mát lạnh vừa ấm áp, vừa lạ lùng vừa quen thuộc.

Đầu óc anh dần tỉnh táo, và rồi, viên ngọc từ từ hạ xuống, nằm gọn trong tay anh.

Ánh sáng tắt dần, hang động trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy từ thác vọng vào, đều đều như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tuấn ngồi phịch xuống đất, tay cầm viên ngọc, thở hổn hển như vừa chạy cả chục cây số.

“Mẹ ơi, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Tao thành tiên hay thành ma đây?”

Anh nhìn viên ngọc, rồi tự cười khẩy, cái kiểu cười của một gã vừa sợ vừa phấn khích.

“Mà thôi, đẹp thế này, bán chắc được khối tiền. Đạo Trời gì kệ nó, tao về tán gái đã!”

Nhưng khi anh vừa đứng dậy, định bước ra khỏi hang, một cơn gió lạ lùa qua, làm cây cung trên vai anh rung lên bần bật.

Tuấn giật mình, quay lại nhìn phiến đá.

Những ký tự trên đó sáng lên một lần nữa, như muốn nói với anh rằng:

Hành trình của gã thợ săn lắm mồm này chỉ vừa mới bắt đầu.

---

Tuấn không biết rằng, từ khoảnh khắc này, cuộc đời anh sẽ thay đổi mãi mãi.

Viên ngọc không chỉ là một món bảo vật để bán lấy tiền, mà là chìa khóa dẫn anh vào con đường tu tiên "Đạo Trời" – nơi anh sẽ gặp những cô gái định mệnh, đối mặt yêu ma, và khám phá bí mật về chính mình.

Nhưng lúc này, gã chỉ nghĩ đơn giản:

“Về khoe mẹ cái đã, tiện thể kể chuyện này cho mấy em làng nghe, kiểu gì cũng có đứa mê tao!”

Anh nhét viên ngọc vào túi áo rách, cẩn thận vuốt lại tóc cho “đẹp trai”, rồi bước ra khỏi hang, miệng huýt sáo một bài dân ca làng, như thể vừa đi dạo chơi chứ không phải vừa trải qua chuyện kỳ lạ nhất đời.

Trời đã sáng hẳn khi Tuấn bước ra khỏi thác nước, nước suối vẫn chảy róc rách, ánh nắng chiếu qua tán lá làm viên ngọc trong túi anh lấp lóe.

Anh không để ý rằng, từ phía xa, một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng bên suối, đôi mắt tò mò nhìn theo gã thợ săn vừa lẩm bẩm vừa cười hề hề.

Linh – cô gái y thuật của làng, người nổi tiếng với đôi tay khéo léo chữa bệnh và tính hay đỏ mặt khi bị trêu – đã vô tình chứng kiến khoảnh khắc Tuấn bước ra từ thác nước.

Cô khẽ nhíu mày, tay ôm cái giỏ thảo dược, lẩm bẩm:

“Thằng cha này lại làm gì kỳ quái nữa đây? Chắc lại định kể chuyện vớ vẩn khoe làng!”

Nhưng trong lòng Linh, một cảm giác lạ lùng thoáng qua, như thể số phận vừa khẽ chạm vào cô, kéo cô vào câu chuyện của gã thợ săn lắm mồm kia.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free