Đạo Trời Hữu Duyên - Chương 4: Chapter 4: Rắc Rối Dưới Gốc Đa và Bí Mật Đầu Tiên
Hoàng hôn vừa tắt hẳn, bóng tối dần bao trùm ngôi làng nhỏ dưới chân núi Trường Sơn, chỉ còn lại ánh sáng lập lòe từ những ngọn đèn dầu trong các ngôi nhà tranh và vài đốm lửa trại nhỏ mà đám trai làng đốt lên để sưởi ấm. Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của núi rừng, làm lá cây xào xạc như đang thì thầm những câu chuyện bí ẩn. Dưới gốc đa đầu làng, nơi vừa xảy ra vụ lùm xùm giữa Tuấn, Linh, và Ngọc, đám đông vẫn chưa chịu giải tán. Mấy thằng trai làng thì xúm lại bàn tán, mấy bà cô thì đứng xa xa chỉ trỏ, còn đám trẻ con thì chạy quanh gốc đa, mắt sáng rực vì tò mò. Tin tức về gã thợ săn lắm mồm nhặt được viên ngọc kỳ lạ, lại còn lơ lửng giữa không trung như tiên nhân, đã lan khắp làng nhanh hơn cả gió rừng.
Tuấn ngồi phịch xuống đất, tay ôm mông vì cú ngã lúc nãy, viên ngọc xanh lục nắm chặt trong tay, ánh mắt vừa đắc ý vừa bực bội nhìn Ngọc – cô gái tu sĩ từ làng bên vừa giật bảo vật của anh rồi làm cả ba lơ lửng giữa trời. “Em là Ngọc hả? Đẹp thì đẹp thật, nhưng đừng có cướp đồ của anh nữa nha, anh mà nổi giận là không ai cản được đâu!” Tuấn càu nhàu, tay phủi bụi trên cái áo rách, cố giữ vẻ ngầu trước mặt đám đông đang nhìn chằm chằm. Ngọc đứng đối diện, tay chống hông, đôi mắt sắc lẹm lườm lại, giọng lạnh lùng pha chút châm chọc: “Nổi giận? Anh mà nổi giận thì tôi đốt cái viên ngọc đó luôn cho đỡ rách việc! Nhìn anh chẳng giống kẻ hữu duyên gì cả, chắc nhặt được đồ giả rồi tự tưởng tượng thôi!”
Linh đứng giữa, tay ôm cái giỏ thảo dược đã rơi lộn xộn vì cú ngã, mặt hầm hầm nhìn cả hai, giọng ngao ngán: “Hai người đừng cãi nữa được không? Cả làng đang nhìn kìa, anh Tuấn thì khoe lung tung, còn cô Ngọc thì cứ thích gây chuyện! Giờ cả ba lơ lửng giữa trời, kiểu gì mấy bà cô cũng đồn là ma nhập, tôi mệt lắm rồi đó!” Tuấn quay sang Linh, cười hề hề, giọng trêu chọc: “Em lo gì, có anh đây, ma quỷ nào dám đụng em? Mà em với cô Ngọc xinh thế này, đứng cạnh anh là hợp lý rồi, anh hùng phải có mỹ nhân chứ!” Ngọc hừ nhẹ, mặt đỏ lên vì tức, tay chỉ vào Tuấn: “Anh hùng cái gì? Đồ lắm mồm! Tôi không phải mỹ nhân của anh, đừng có mơ!”
Đám trai làng nghe xong thì phá lên cười, thằng Tèo – gã bạn thân thấp lùn của Tuấn – ôm bụng, giọng chế giễu: “Tuấn, mày mà anh hùng thì tao là thần tiên! Mày với hai cô này cãi nhau như trẻ con, buồn cười muốn chết!” Tuấn lườm Tèo, giọng gắt: “Cười gì mà cười? Tao là kẻ hữu duyên, viên ngọc nói thế, mày không tin thì kệ mày, đừng có ghen!” Tèo định cãi lại, nhưng đúng lúc đó, viên ngọc trong tay Tuấn rung lên nhè nhẹ, ánh sáng xanh lục lóe lên, làm cả đám im bặt. Tuấn giật mình, tay run run nhìn viên ngọc, lẩm bẩm: “Ủa, lại nữa hả? Đừng làm anh mất mặt trước mỹ nhân nha!” Linh và Ngọc cũng nghiêng người nhìn, mắt mở to, không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Nhưng lần này, viên ngọc không phát ra luồng khí như trước, mà chỉ sáng lên một lúc rồi tắt dần, như thể đang chờ đợi gì đó. Tuấn thở phào, nhét viên ngọc vào túi, giọng tỉnh bơ: “Thấy chưa? Nó nghe lời anh, không làm loạn nữa đâu! Mấy người giải tán đi, đừng nhìn nữa, anh mệt rồi!” Đám đông xì xào một lúc, rồi từ từ tản ra, nhưng ánh mắt ai cũng đầy tò mò và nghi ngờ. Linh thở dài, phủi áo đứng dậy, giọng cảnh báo: “Anh Tuấn, tôi nói lần cuối, đừng khoe nữa, không là rắc rối to! Tôi về đây, còn phải nấu thuốc cho bà Tư!” Cô quay lưng bước đi, nhưng Tuấn gọi với theo: “Ê, em đừng giận anh nha, mai anh qua nhà em kể tiếp, đừng đuổi anh đó!” Linh không đáp, chỉ lườm lại một cái rồi đi thẳng, đôi má thoáng đỏ vì câu trêu của Tuấn.
Ngọc thì vẫn đứng đó, tay khoanh trước ngực, mắt nhìn Tuấn từ đầu đến chân, giọng lạnh lùng: “Tôi không tin anh là kẻ hữu duyên, nhưng viên ngọc đó không phải đồ thường. Tôi sẽ ở lại làng này vài ngày, theo dõi anh, đừng hòng làm gì ngu ngốc!” Tuấn trợn mắt, tay chỉ vào Ngọc: “Theo dõi anh? Em là ai mà đòi theo dõi? Anh đẹp trai thế này, em mê anh thì nói thẳng, đừng vòng vo!” Ngọc đỏ mặt, tay siết chặt, giọng gắt: “Mê cái đầu anh! Tôi là tu sĩ, tôi có nhiệm vụ kiểm tra bảo vật, đừng tưởng bở!” Nói xong, cô quay lưng bước đi, nhưng Tuấn vẫn nghe thấy tiếng cô lẩm bẩm: “Đồ thợ săn lắm mồm, để xem anh làm được gì!”
Tuấn ngồi lại dưới gốc đa, tay sờ viên ngọc trong túi, cười khẩy: “Hai cô này ghê thật, nhưng mà xinh, đứng cạnh anh đúng là hợp! Đạo Trời gì gì đó, chắc vui lắm đây!” Nhưng gã không biết rằng, rắc rối thật sự chỉ vừa bắt đầu. Đêm đó, khi Tuấn về nhà, nằm trên cái giường tre, viên ngọc trong túi bỗng nóng lên, làm anh giật mình ngồi dậy. “Ủa, sao nóng thế này? Lại định làm gì nữa hả?” Tuấn lẩm bẩm, rút viên ngọc ra xem. Dưới ánh đèn dầu lập lòe, viên ngọc sáng rực, và lần đầu tiên, những ký tự kỳ lạ hiện lên trên bề mặt nó, như đang kể một câu chuyện cổ xưa.
Tuấn nhíu mày, cố nhìn kỹ, nhưng không hiểu gì. “Chữ gì đây? Nhìn như giun bò, ai đọc nổi!” Anh lẩm bẩm, nhưng đúng lúc đó, giọng nói trầm trầm vang lên trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết: “Kẻ hữu duyên, Đạo Trời bắt đầu. Linh mạch đầu tiên nằm dưới sông sâu, tìm nó, sức mạnh sẽ thức tỉnh.” Tuấn giật mình, suýt làm rơi viên ngọc, tay run run: “Linh mạch? Sông sâu? Nói gì mà khó hiểu vậy? Anh là thợ săn, không phải tiên nhân, đừng giao việc khó thế chứ!” Nhưng giọng nói không đáp lại, viên ngọc cũng tắt sáng, nằm im trong tay anh như chưa từng lên tiếng.
Tuấn thở dài, nhét viên ngọc vào túi, nằm xuống giường, nhưng đầu óc thì quay cuồng.
“Sông sâu thì chắc là sông Cửu Long, gần làng mình nhất. Mà linh mạch là cái gì? Nghe ghê ghê, chắc không phải cá đâu mà!” Anh lẩm bẩm, cố ngủ, nhưng cả đêm trằn trọc, mơ thấy mình đứng giữa dòng sông, viên ngọc sáng rực, xung quanh là nước cuộn chảy và những bóng dáng kỳ lạ lẩn khuất dưới đáy. Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Tuấn quyết định không kể chuyện này cho mẹ, sợ bà lại lo anh bị ma ám. Gã mặc áo, vác cung, định ra sông Cửu Long xem thử, nhưng vừa bước ra khỏi nhà, đã thấy Linh đứng trước cổng, tay ôm giỏ thảo dược, mặt hầm hầm.
“Anh Tuấn, anh lại định đi đâu nữa hả? Hôm qua chưa đủ rắc rối à?” Linh cằn nhằn, giọng bực bội. Tuấn cười hề hề, gãi đầu: “Anh đi săn thôi, em lo gì! Mà em qua đây sớm thế, nhớ anh hả?” Linh đỏ mặt, tay chỉ vào Tuấn: “Nhớ cái đầu anh! Tôi nghe mấy bà cô đồn anh bị ma nhập, sợ anh làm gì ngu ngốc nên qua xem thôi! Đừng có khoe viên ngọc nữa, tôi cảnh báo rồi đó!” Tuấn định cãi lại, nhưng đúng lúc đó, Ngọc xuất hiện từ con đường mòn, tay cầm cái túi vải nhỏ, giọng lạnh lùng: “Đi săn? Tôi không tin! Anh định làm gì với viên ngọc, khai thật đi, không tôi báo cả làng!”
Tuấn trợn mắt, tay ôm đầu: “Trời ơi, hai cô này theo anh sát thế, anh đi đâu cũng không thoát! Thôi, để anh kể cho nghe, nhưng đừng la nha, chuyện này bí mật lắm!” Anh kéo Linh và Ngọc ngồi xuống cái ghế tre trước nhà, giọng hạ thấp, kể lại chuyện viên ngọc lên tiếng đêm qua, về linh mạch dưới sông Cửu Long. Linh nghe mà mắt tròn xoe, tay run run: “Linh mạch? Sông Cửu Long? Anh đừng đùa, chỗ đó sâu lắm, cá sấu cũng có, anh xuống đó kiểu gì?” Ngọc thì nhíu mày, giọng nghi ngờ: “Linh mạch là nơi tụ linh khí, nếu thật thì viên ngọc này đúng là bảo vật. Nhưng anh mà xuống sông là chết chắc, đừng làm liều!”
Tuấn vỗ ngực, giọng đắc ý: “Chết gì mà chết! Anh là kẻ hữu duyên, Đạo Trời chọn anh, cá sấu thấy anh cũng phải sợ! Mà hai em lo cho anh thế, anh cảm động lắm, hay đi cùng anh đi, có mỹ nhân bên cạnh, anh kiểu gì cũng thành công!” Linh lườm anh, mặt đỏ lên: “Đi cùng cái gì! Anh điên rồi, tôi không biết bơi!” Ngọc thì hừ nhẹ, nhưng mắt lóe lên tia tò mò: “Tôi biết bơi, nhưng tôi không đi vì anh, tôi đi để xem linh mạch thật hay giả thôi!” Tuấn cười lớn, tay vỗ vai Ngọc: “Thế là đồng ý rồi! Linh, em ở nhà chờ anh nha, anh với cô Ngọc đi một chuyến, về kể em nghe!”
Linh định cãi lại, nhưng Tuấn đã đứng dậy, vác cung, kéo Ngọc đi thẳng ra bờ sông Cửu Long, để lại cô đứng ngẩn ngơ trước cổng. “Thằng cha này… đúng là điên thật!” Linh lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại lo lắng, tay siết chặt giỏ thảo dược. Còn Tuấn, vừa đi vừa huýt sáo, tay sờ viên ngọc, giọng tỉnh bơ: “Có cô Ngọc xinh đẹp đi cùng, chuyến này vui rồi! Linh mạch gì gì đó, để anh xem mày là cái gì!” Ngọc lườm anh, nhưng không nói gì, chỉ bước nhanh hơn, như muốn chứng minh mình không thua kém gã thợ săn lắm mồm này.
---
Đến bờ sông Cửu Long, mặt nước rộng mênh mông, sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, ánh nắng trưa chiếu xuống làm nước lấp lánh như dát vàng. Tuấn đứng nhìn, tay sờ viên ngọc, cảm giác nó nóng lên từng phút. “Chắc là đây rồi, linh mạch dưới sông, nghe ghê ghê!” Anh lẩm bẩm, quay sang Ngọc: “Em biết bơi, xuống trước đi, anh đứng đây canh!” Ngọc trợn mắt, tay chỉ vào Tuấn: “Anh là kẻ hữu duyên mà bắt tôi xuống? Đồ hèn! Xuống cùng đi, không tôi về!” Tuấn cười gượng, gãi đầu: “Thì xuống, nhưng anh không giỏi bơi, em đỡ anh nha, đừng để anh chết đuối, uổng lắm!”
Ngọc hừ nhẹ, cởi áo ngoài, để lộ cái áo lót mỏng bên trong, làm Tuấn trợn mắt, suýt chảy máu mũi. “Nhìn gì mà nhìn? Xuống đi, đồ dê xồm!” Ngọc gắt, nhảy xuống nước trước, thân hình uyển chuyển như cá bơi giữa dòng sông. Tuấn nuốt nước bọt, cởi áo, nhảy theo, tay ôm viên ngọc, giọng run run: “Mẹ ơi, lạnh quá! Ngọc, đợi anh với!” Nhưng vừa xuống nước, viên ngọc sáng rực, một luồng khí tràn ra, cuốn lấy Tuấn và Ngọc, kéo cả hai xuống đáy sông trước khi họ kịp hét lên.
Dưới đáy sông Cửu Long, nước tối om, lạnh buốt, nhưng viên ngọc tỏa sáng, chiếu rõ một hang động nhỏ ẩn sau đám rong rêu. Tuấn và Ngọc bị luồng khí đẩy vào hang, ho sặc sụa, nhưng không chết đuối. Trước mặt họ, một phiến đá lớn hiện ra, trên đó khắc những ký tự cổ, và một luồng linh khí xanh nhạt đang tỏa ra, mạnh hơn bất cứ lần nào trước. Giọng nói trầm trầm vang lên: “Linh mạch đầu tiên, sức mạnh thức tỉnh. Kẻ hữu duyên, nhận lấy!” Tuấn trợn mắt, tay run run: “Nhận cái gì? Đừng làm anh sợ nha!” Nhưng trước khi anh kịp phản ứng, linh khí từ phiến đá tràn vào người anh, làm cơ thể gã nóng rực, mắt sáng lên, và một sức mạnh kỳ lạ bắt đầu chảy trong từng mạch máu.
Ngọc đứng bên, mắt mở to, giọng run run: “Anh… anh thật sự là kẻ hữu duyên!” Tuấn cười hề hề, dù người còn run vì lạnh: “Thấy chưa? Anh nói rồi, Đạo Trời chọn anh! Mà em ướt hết rồi, đẹp ghê, anh nhìn thêm chút nha!” Ngọc đỏ mặt, tay đấm vào vai Tuấn: “Đồ dê xồm! Lên bờ đi, tôi không ở đây với anh nữa!” Nhưng trong lòng cô, một cảm giác kỳ lạ nhen nhóm – gã thợ săn lắm mồm này, có lẽ không chỉ là kẻ khoe khoang như cô nghĩ.