Đạo Trời Hữu Duyên - Chapter 5: Sức Mạnh Thức Tỉnh và Làng Lắm Drama
Nước sông Cửu Long lạnh buốt, chảy qua từng kẽ tay, từng sợi tóc của Tuấn và Ngọc khi cả hai bị luồng linh khí từ viên ngọc kéo lên khỏi hang động dưới đáy sông. Mặt nước vỡ tan khi họ trồi lên, nước bắn tung tóe, ánh nắng trưa chiếu xuống làm những giọt nước lấp lánh như ngọc rơi. Tuấn ho sặc sụa, tay ôm viên ngọc xanh lục, tóc ướt dính bết vào trán, nhưng mắt thì sáng rực, như vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ mà tỉnh dậy vẫn còn nguyên cảm giác phấn khích. “Mẹ ơi, lạnh muốn chết! Nhưng mà… sao tao khỏe thế này?” Tuấn lẩm bẩm, tay sờ lên ngực, cảm nhận một luồng sức mạnh ấm nóng đang chảy trong người, khác hẳn cái lạnh buốt của nước sông.
Ngọc bơi bên cạnh, thân hình uyển chuyển như cá, nhưng mặt thì hầm hầm, tay quạt nước mạnh mẽ để lên bờ trước. Cô mặc cái áo lót mỏng ướt nhẹp, dính sát vào người, để lộ đường cong khiến Tuấn suýt chảy máu mũi lần nữa. “Nhìn gì mà nhìn? Lên bờ đi, đồ dê xồm!” Ngọc gắt, giọng vừa tức vừa ngượng, tay kéo cái áo ngoài đã ướt sũng trên bờ mặc lại, nhưng nước vẫn nhỏ giọt từ tóc dài xuống vai, làm cô trông vừa mạnh mẽ vừa quyến rũ. Tuấn cười hề hề, bơi theo, tay ôm viên ngọc, giọng tỉnh bơ: “Nhìn gì đâu, anh ngưỡng mộ em bơi giỏi thôi! Mà em ướt thế này, đẹp ghê, anh nhìn thêm chút không sao chứ?” Ngọc lườm anh, tay siết chặt, giọng gầm gừ: “Nhìn nữa là tôi đấm cho anh chìm luôn dưới sông, đừng thử!”
Tuấn leo lên bờ, ngồi phịch xuống cát, thở hổn hển, nhưng mặt thì đắc ý. “Thấy chưa? Anh nói rồi, linh mạch thật mà! Giờ anh khỏe hơn trước, chắc đánh được cả hổ, em tin anh là kẻ hữu duyên chưa?” Ngọc phủi nước trên áo, ngồi xuống cách Tuấn vài bước, mắt nhìn viên ngọc trong tay anh, giọng vẫn nghi ngờ nhưng đã bớt lạnh lùng: “Linh mạch thật thì tôi tin, nhưng anh là kẻ hữu duyên thì tôi chưa chắc. Sức mạnh đó mới thức tỉnh, anh biết dùng không mà khoe? Đừng để nó hại anh!” Tuấn vỗ ngực, giọng tự tin: “Hại gì mà hại! Anh là thợ săn đẹp trai nhất làng, Đạo Trời chọn anh, kiểu gì anh cũng dùng được! Mà em lo cho anh thế, anh cảm động lắm, hay em làm mỹ nhân của anh luôn đi?”
Ngọc đỏ mặt, tay định đấm Tuấn, nhưng dừng lại, hừ nhẹ: “Mỹ nhân cái đầu anh! Tôi là tu sĩ, không rảnh làm trò con nít với anh! Giờ về làng đi, tôi phải báo chuyện này cho sư phụ, linh mạch xuất hiện không phải chuyện nhỏ!” Tuấn gật đầu, đứng dậy, tay sờ viên ngọc, cảm giác nó vẫn ấm nóng, như đang sống trong tay anh. “Về thì về, nhưng em đừng báo ai vội, anh còn muốn thử sức mạnh này chút nữa, biết đâu anh bay được như tiên!” Ngọc lườm anh, không đáp, chỉ quay lưng bước đi, nhưng trong lòng cô bắt đầu tò mò – gã thợ săn lắm mồm này, có lẽ không chỉ là kẻ khoe khoang như cô nghĩ ban đầu.
---
Trên đường về làng, mặt trời đã ngả về tây, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm cả cánh đồng lúa phía xa. Tuấn và Ngọc đi bộ, quần áo ướt nhẹp dính vào người, để lại vệt nước trên con đường mòn. Tuấn vừa đi vừa huýt sáo, tay thỉnh thoảng giơ lên, tưởng tượng mình đang điều khiển linh khí như trong hang động. “Nếu anh búng tay mà gió nổi lên thì ngầu lắm, đúng không? Mấy thằng làng kiểu gì cũng quỳ xin làm đệ tử!” Anh lẩm bẩm, búng tay một cái, nhưng chẳng có gì xảy ra ngoài tiếng “tách” khô khốc. Ngọc nghe thấy, quay lại, giọng châm chọc: “Ngầu cái gì? Anh búng tay mà muỗi không bay nổi, đừng mơ làm tiên!” Tuấn gãi đầu, cười gượng: “Thì từ từ, mới thức tỉnh mà, em đừng gấp, anh sẽ cho em lé mắt!”
Đúng lúc đó, một cơn gió lạ thổi qua, mạnh hơn gió thường, làm lá cây xào xạc, cát bụi bay mù mịt. Tuấn giật mình, tay sờ viên ngọc, cảm giác nó rung lên nhè nhẹ. “Ủa, anh làm thật hả?” Anh hét lên, mắt sáng rực, nhưng Ngọc nhíu mày, giọng cảnh giác: “Không phải anh, là thứ gì đó khác! Cẩn thận, linh mạch thức tỉnh có thể thu hút yêu ma!” Tuấn trợn mắt, tay ôm viên ngọc, giọng run run: “Yêu ma? Đùa hả? Anh mới mạnh lên chút xíu, đừng cho yêu ma tới sớm thế chứ!” Nhưng trước khi Ngọc kịp đáp, một bóng đen lướt qua bụi cây ven đường, nhanh như gió, kèm theo tiếng gầm trầm thấp làm cả hai lạnh sống lưng.
Ngọc rút cái dao găm nhỏ từ túi vải, tay siết chặt, giọng gầm gừ: “Tôi nói rồi, linh mạch không đơn giản! Anh đứng sau tôi, đừng làm liều!” Tuấn lùi lại, tay cầm cây cung, nhưng mắt thì láo liên: “Đứng sau em thì anh chịu, nhưng yêu ma mà đẹp như em thì anh tán luôn, không đánh đâu!” Ngọc lườm anh, mặt đỏ lên vì tức, nhưng không kịp cãi, vì bóng đen kia lao ra từ bụi cây – một con yêu thú to bằng con bò, lông đen xù, mắt đỏ rực, hàm răng nhọn hoắt nhe ra như muốn nuốt chửng cả hai.
Tuấn hét lên, giương cung: “Mẹ ơi, xấu vãi! Không tán được đâu, bắn chết nó thôi!” Anh bắn một mũi tên, nhưng yêu thú né nhanh như chớp, lao thẳng về phía anh. Ngọc nhảy tới, dao găm chém một đường, trúng vai yêu thú, làm nó gầm lên đau đớn.
“Anh bắn kiểu gì vậy? Đứng yên đó, để tôi!” Ngọc hét lên, nhưng Tuấn không chịu thua, tay sờ viên ngọc, lẩm bẩm: “Đạo Trời ơi, cho anh sức mạnh đi, không anh chết thật!” Đúng lúc đó, viên ngọc sáng rực, một luồng linh khí tràn vào tay anh, làm mũi tên tiếp theo gã bắn ra bùng lên ánh sáng xanh, xuyên thẳng qua ngực yêu thú, làm nó ngã gục ngay lập tức.
Ngọc trợn mắt, tay cầm dao găm khựng lại, nhìn Tuấn đầy kinh ngạc: “Anh… anh làm được thật hả?” Tuấn thở hổn hển, ngồi phịch xuống đất, tay ôm viên ngọc, giọng đắc ý: “Thấy chưa? Anh là kẻ hữu duyên, yêu ma cỡ nào cũng chết dưới tay anh! Mà em ngầu lắm, đứng cạnh anh đúng là hợp!” Ngọc hừ nhẹ, quay mặt đi, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên: “Đừng khoe nữa, lần này may thôi! Giờ về làng đi, yêu thú xuất hiện là điềm xấu!” Tuấn gật đầu, đứng dậy, nhưng trong lòng gã phấn khích không tả nổi – sức mạnh từ linh mạch thật sự đã thức tỉnh, và gã thợ săn lắm mồm này giờ không còn là kẻ bình thường nữa.
---
Khi Tuấn và Ngọc về đến làng, trời đã tối mịt, ánh trăng treo lơ lửng trên cao, chiếu sáng con đường mòn dẫn vào xóm. Cả hai ướt nhẹp, quần áo dính đầy cát bụi và máu yêu thú, trông thảm hại nhưng cũng đầy vẻ oai phong. Linh đang đứng trước cổng nhà Tuấn, tay ôm giỏ thảo dược, mặt hầm hầm khi thấy hai người. “Anh Tuấn, cô Ngọc, hai người đi đâu mà thảm thế này? Tôi lo muốn chết, tưởng anh chết dưới sông rồi!” Linh hét lên, giọng vừa bực vừa lo, mắt long lanh như sắp khóc. Tuấn cười hề hề, gãi đầu: “Lo gì, anh khỏe lắm! Mà em lo cho anh thế, anh cảm động quá, hay em ôm anh cái cho anh đỡ mệt nha?” Linh đỏ mặt, tay đẩy Tuấn ra: “Ôm cái đầu anh! Nói đi, chuyện gì xảy ra?”
Tuấn kéo Linh và Ngọc ngồi xuống cái ghế tre trước nhà, kể lại chuyện dưới sông Cửu Long – từ lúc tìm linh mạch, nhận sức mạnh, đến trận đánh với yêu thú. Linh nghe mà mắt tròn xoe, tay run run: “Yêu thú? Trời ơi, anh điên thật rồi, dám xuống sông tìm linh mạch! Mà anh khỏe hơn thật hả?” Ngọc chen vào, giọng lạnh lùng: “Thật, tôi thấy tận mắt. Anh ta bắn mũi tên có linh khí, giết yêu thú một phát. Nhưng đừng khoe, sức mạnh mới thức tỉnh, anh chưa kiểm soát được đâu!” Tuấn vỗ ngực, giọng đắc ý: “Kiểm soát gì mà kiểm soát! Anh là kẻ hữu duyên, Đạo Trời chọn anh, yêu ma thấy anh là chạy hết!”
Linh lườm anh, giọng cảnh báo: “Anh đừng có tự tin quá, yêu thú xuất hiện là điềm xấu, cả làng sẽ xôn xao nữa cho xem! Mà cô Ngọc, cô định ở lại đây thật hả?” Ngọc gật đầu, tay khoanh trước ngực: “Thật, tôi phải theo dõi anh ta và viên ngọc. Linh mạch thức tỉnh, yêu ma sẽ đến nhiều hơn, tôi không để anh ta làm loạn!” Tuấn cười lớn, tay vỗ vai Ngọc: “Theo dõi anh thì cứ việc, nhưng em đừng mê anh quá nha, anh còn phải để dành cho mấy cô khác!” Ngọc đỏ mặt, tay đấm vào vai Tuấn: “Mê cái đầu anh! Đồ lắm mồm!” Linh thì thở dài, nhìn cả hai, giọng ngao ngán: “Hai người đúng là một cặp trời sinh, tôi mệt với anh quá!”
Đúng lúc đó, bà Năm – mẹ Tuấn – bước ra từ trong nhà, tay cầm cái đèn dầu, mắt trợn tròn khi thấy cả ba ngồi trước cổng, quần áo thảm hại. “Thằng Tuấn, mày làm gì mà cả làng đồn mày thành tiên, giờ lại dẫn hai cô gái về nhà? Mày bị ma nhập thật hả?” Bà hét lên, giọng vừa lo vừa bực. Tuấn giật mình, xua tay: “Mẹ ơi, không phải ma! Con tìm được linh mạch, mạnh lên rồi, yêu thú con giết luôn, mẹ khen con đi!” Bà Năm nhíu mày, nhìn Linh và Ngọc, giọng nghi ngờ: “Linh mạch? Yêu thú? Mày đừng bịa chuyện, còn hai cô này là sao? Đừng nói mày tán gái về nhà nha, tao không nuôi thêm đâu!”
Linh đỏ mặt, vội giải thích: “Bà Năm, không phải vậy! Cháu lo cho anh Tuấn thôi, còn cô Ngọc là tu sĩ, ở lại theo dõi viên ngọc!” Ngọc gật đầu, giọng lạnh lùng: “Đúng vậy, tôi không phải người của anh ta, bà đừng hiểu lầm!” Tuấn cười hề hề, chen vào: “Mẹ cứ yên tâm, con là anh hùng, hai cô này là mỹ nhân của con, hợp lý mà!” Bà Năm lườm anh, tay cầm đèn dầu chỉ vào mặt: “Anh hùng cái gì? Mày mà làm loạn, tao lôi mày đi cúng trừ tà, đừng trách! Giờ vào nhà hết đi, đừng đứng đây cho làng đồn!”
Cả ba miễn cưỡng vào nhà, Tuấn ngồi xuống cái bàn gỗ, tay sờ viên ngọc, cảm nhận sức mạnh mới trong người. Linh và Ngọc ngồi đối diện, mắt nhìn anh đầy nghi ngờ nhưng cũng xen lẫn tò mò. Đêm đó, cả làng xôn xao vì tin tức yêu thú xuất hiện, mấy bà cô thì đồn Tuấn bị ma nhập, mấy thằng trai làng thì ghen tị vì gã thợ săn lắm mồm giờ có hai cô gái xinh đẹp bên cạnh. Nhưng Tuấn chẳng bận tâm, gã nằm trên giường, tay ôm viên ngọc, lẩm bẩm: “Đạo Trời này vui thật, vừa có sức mạnh, vừa có mỹ nhân, anh hùng kiểu gì cũng là anh!”