(Đã dịch) Đạp Tiên Lộ - Chương 21: Thi tông
Sau một chặng đường dài, ba người áo đen cuối cùng cũng đến được trụ sở Thi tông, nằm ẩn mình trong một ngọn đồi phía bắc Chính Dương thành. Vừa đẩy cánh cửa đá, hai tên đại hán cao lớn liền xuất hiện.
"Mang tên này vào hầm trồng linh thảo!" Một gã trong số đó bước lên ra lệnh. Hai tên đại hán kia chỉ vâng dạ một tiếng, rồi lôi Hạo Minh ra khỏi bao vải, sau đó vác h��n vào sâu trong hang.
...
Sáng hôm sau, khi Hạo Minh còn đang say giấc nồng, một gã đại hán bỗng nhiên bước tới, không nói một lời mà đạp thẳng một cú cực mạnh vào bụng hắn. Cú đạp khiến Hạo Minh giật mình tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn mơ hồ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Hự!" Hạo Minh ôm bụng, liếc nhìn xung quanh. Hắn chỉ thấy bên cạnh giường mình nằm là gã đại hán mặt mũi bặm trợn đang trừng mắt nhìn hắn, cất tiếng nói: "Từ hôm nay, công việc của ngươi là chăm sóc Dẫn Hồn Thảo. Nếu ngươi không hoàn thành công việc được giao, tối đó ngươi sẽ không có cơm ăn!" Nói đoạn, gã đại hán quay lưng bước ra khỏi phòng.
"Sao mình vẫn chưa chết? Chẳng lẽ mình được cứu?" Nhưng trầm ngâm một lát, hắn liền bác bỏ suy nghĩ đó, bởi hắn cho rằng nếu được cứu thì đã không có cảnh tượng xảy ra vừa rồi. Đang lúc đầu óc còn rối bời, từ phía sau lưng chợt vang lên tiếng của một lão già: "Tên kia, nhanh ra mà làm việc đi, không là ngươi bị giết đấy!"
Hạo Minh quay đầu nhìn lại, thấy một lão già thân hình gầy tong teo như que củi, chỉ còn da bọc xương. Khuôn mặt lão hốc hác, trông như ma đói, nhưng lại không phải ma; nói là người thì cũng chẳng giống tí nào. Hạo Minh chưa kịp cất lời thì từ bên ngoài, tiếng gã đại hán lại vang lên: "Sao ngươi còn chưa ra làm việc? Muốn chết sao?" Nghe vậy, Hạo Minh liền ngồi bật dậy rồi bước ra khỏi phòng.
Đập vào mắt hắn là một cảnh tượng u ám nhưng cũng đầy ma mị. Hạo Minh đứng ở cửa phòng mà ngây người nhìn ra xa, nơi những bờ ruộng trải dài đang trồng một loài hoa mà hắn chưa biết tên. Những bông hoa hơi thấp, bốn cánh, mang sắc xanh đen đậm. "Chẳng lẽ đây chính là Dẫn Hồn Thảo như lời gã kia nói?" Hạo Minh thầm nghĩ. Không chần chừ, hắn bắt đầu đi xuống, được gã đại hán cắt cử một người đến hướng dẫn cách trồng và chăm sóc Dẫn Hồn Thảo.
Hạo Minh vừa nghe người kia giảng giải, vừa thầm nghĩ trong đầu: "Mặc kệ trước kia đã xảy ra chuyện gì, trước mắt mình phải sống sót cái đã." Nghĩ vậy, Hạo Minh bắt đầu tỏ ra ngoan ngoãn, ai sai gì cũng làm, kể cả những việc vặt. Cứ thế cho đến tối, khi đến giờ phát thức ăn cho những người trong động.
Từng người một từ bên ngoài động bước vào, cứ hai người thì bê một nồi cháo. Gọi là cháo cho sang, chứ nhìn kỹ thì đúng hơn phải gọi là nước cháo loãng. Sau khi nhìn thấy thứ trong nồi, Hạo Minh lúc này mới hiểu lý do tại sao những người ở đây, dù già trẻ gái trai, đều có chung một bộ dạng: toàn da bọc xương. Nhận xong phần ăn, Hạo Minh đi tới chỗ lão già ở chung phòng lúc trước rồi ngồi xuống.
"Tiền bối, vãn bối mới tới đây nên chưa rõ mọi chuyện. Xin tiền bối có thể chỉ bảo đôi điều được không ạ?" Hạo Minh nói, nhưng đổi lại những câu hỏi của hắn không phải là câu trả lời, mà là sự im lặng từ lão già.
Lúc này Hạo Minh chợt nói thêm: "Nếu tiền bối nói cho vãn bối biết, phần nước cháo này vãn bối sẽ nhường lại cho ngài." Nghe thấy Hạo Minh nói thế, ánh mắt lão già bỗng sáng lên, rồi lão hỏi: "Ngươi nói thật chứ?" "Tất nhiên là thật!" Hạo Minh đáp.
"Được, ta có thể nói cho ngươi biết. Ngươi đang bị nhốt trong một cái động thuộc trụ sở Thi tông, còn cái động này ở đâu thì ta cũng không rõ. Chỉ biết nhiệm vụ duy nhất của nó là trồng một loại hoa, chính là Dẫn Hồn Thảo. Hằng tháng, bọn canh gác ở đây sẽ thu gom Dẫn Hồn Thảo rồi nộp lên cấp trên." Lão già nói xong thì im bặt.
"Chỉ có thế thôi sao?" Hạo Minh lại gặng hỏi. "Đúng, chỉ có thế." Lão già cầm bát nước cháo của Hạo Minh lên, bắt đầu húp. "Không biết Dẫn Hồn Thảo này có tác dụng gì vậy?" Hạo Minh vẫn tiếp tục gặng hỏi.
"Là dùng để luyện thi." Lão già vừa nhăn mặt vừa nói, giọng vẻ khó chịu như thể những câu hỏi dồn dập của Hạo Minh làm lão phát phiền. Thấy sắc mặt lão già không được tốt, Hạo Minh cũng không dám hỏi thêm nữa, dù trong đầu hắn vẫn còn vô vàn thắc mắc. Sau khi ăn xong, đến giờ mọi người đi ngủ.
Dù luyện khí kỳ cũng được xem là tu sĩ, nhưng để nhịn ăn uống mà sống như Kim Đan thì lại là chuyện không tưởng. Luyện khí kỳ chỉ mạnh hơn phàm nhân một chút, vẫn cần ăn uống để duy trì sự sống. Trúc cơ thì khá hơn, có thể nhịn ăn một tuần nhưng vẫn phải dùng Ích Cốc Đan. Từ ngày ở trong cái động này, Hạo Minh đã chẳng còn biết đến thời gian là gì nữa, bởi vì ở đây ngày hay đêm đều như một, chẳng có gì khác biệt.
Khi nào bọn canh gác gõ chuông, mọi người tự động thức dậy rồi đi chăm sóc Dẫn Hồn Thảo; làm cho đến khi bọn canh gác gọi ăn thì ăn, ăn xong thì ngủ, ngủ dậy lại tiếp tục làm việc. Cứ như thế, mọi người trong động cứ như một con rối. Nhưng Hạo Minh thì khác. Ban ngày hắn tỏ vẻ ngoan ngoãn làm việc, nhưng trong đầu lại ấp ủ kế hoạch thoát thân. Về đêm, Hạo Minh tập thể lực trong phòng, đến gần sáng mới đi ngủ.
Không có trường thương để luyện tập, Hạo Minh liền dùng cán chổi hoặc mấy cây gánh nước thay thế. Cứ thế, hắn sống qua ngày đoạn tháng.
Một hôm, sau khi làm việc xong và dùng bữa như thường lệ, Hạo Minh vừa lên phòng thì bất ngờ phát hiện lão già đang nhìn chằm chằm vào mình. Hắn chưa kịp mở lời thì lão già đã vung cây gánh nước đánh tới. Dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cơ thể hắn vẫn theo bản năng né tránh đòn đánh của lão già. Hắn cứ tưởng sau khi né được, hắn sẽ chụp lấy cây gậy và hỏi chuyện.
Nhưng bất ngờ thay, lão già đang đâm cây gỗ tới thì bất chợt đổi chiêu, hất ngược cán gậy lên rồi đánh mạnh vào đầu Hạo Minh. Cú đánh khiến Hạo Minh trở tay không kịp, ngã cái rầm xuống nền phòng. "Nhóc con, luyện thương theo cách của ngươi thì có mà trăm năm nữa ngươi cũng chưa thành thạo được đâu."
"Cao thủ!" Hạo Minh nhìn về phía lão già với ánh mắt đầy vẻ e dè. Phải biết rằng, dù Hạo Minh chưa được coi là cao thủ dùng thương, nhưng hắn đã luyện tập trường thương trong một khoảng thời gian dài. Khoảng thời gian đó đủ để hắn nắm rõ mọi chiêu thức tấn công của thương. Thế mà một lão già thân hình chỉ còn da bọc xương lại có thể đánh hắn một cú khiến hắn không kịp trở tay. Điều này thực sự khiến hắn kinh ngạc khôn nguôi.
Truyen.free hân hạnh mang đến những câu chữ này cho bạn đọc.