(Đã dịch) Đấu La: Ta Chính Là Vực Ngoại Thiên Ma - Chương 89: Đường Hạo thỉnh cầu
“Hạo ca.”
Nghe tiếng, một người đàn ông mặc đồ rách rưới, trông như thợ rèn, da dẻ thô ráp, mặt đầy râu quai nón bước vào phòng.
Ánh mắt hắn hơi né tránh nhìn Đường Nguyệt Hoa rồi cất lời: “Nguyệt Hoa, đã lâu không gặp.”
“Hạo, thật là huynh sao, huynh, huynh thế nào......”
Đường Nguyệt Hoa nhìn bộ dạng lôi thôi của Đường Hạo, quả thực không dám tin đây là người mình từng coi là thiên chi kiêu tử với phong thái ngút trời.
Đường Hạo thở dài, thần sắc có chút sa sút.
“Những năm này vì tránh né sự truy sát của Vũ Hồn Điện, ta không thể không mai danh ẩn tích, che giấu thân phận. Sao hả, không nhận ra ta nữa à?”
Nói đoạn, hắn còn lộ ra mấy phần vẻ tự giễu.
“Ca, huynh trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.”
Đường Nguyệt Hoa tiến lên nhẹ vỗ vai Đường Hạo, nhìn gương mặt tang thương của hắn, ánh mắt tràn đầy đau lòng. Người đàn ông đỉnh thiên lập địa trong lòng nàng giờ lại thành ra bộ dạng này.
Đường Hạo mỉm cười: “Nha đầu ngốc, khóc cái gì, muội trước kia đâu có thích khóc như thế.”
“Còn không phải tại vì huynh bặt vô âm tín bao nhiêu năm nay!” Đường Nguyệt Hoa giận dỗi trừng Đường Hạo một cái.
Đường Hạo trầm mặc một lát, rồi mới lên tiếng hỏi: “Đại ca dạo này vẫn ổn chứ?”
Đường Nguyệt Hoa lắc đầu: “Đại ca huynh ấy chuyện gì cũng giữ trong lòng, có gì cũng chẳng nói với chúng ta. Lần trước muội về tông môn còn thấy huynh ấy cầm chân dung của chúng ta hồi nhỏ ra xem.”
Thân ảnh của Đường Hạo cứng ngắc lại một chút: “Là ta thật xin lỗi tông môn.”
Đường Nguyệt Hoa nhìn gương mặt dãi dầu sương gió của Đường Hạo, cuối cùng không đành lòng nói thêm lời nặng lời, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Giờ nói những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa. Huynh lần này khó khăn lắm mới trở về, muội sẽ không để huynh đi đâu. Về tông môn với muội đi, tông môn cần huynh, đại ca, đại ca cũng rất nhớ huynh.”
Đường Hạo cười khổ: “Trở về sao? Ta đã bị trục xuất tông môn rồi, làm sao trở về được? Nguyệt Hoa, mặc dù ta thật xin lỗi tông môn, nhưng tất cả những gì đã qua ta đều không hối hận. Cho dù có làm lại lần nữa, ta vẫn như cũ sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.”
Sắc mặt Đường Nguyệt Hoa trầm xuống, đứng dậy nói: “Huynh vẫn cứ hành sự cảm tính như vậy! Huynh có biết tông môn bây giờ rơi vào tình cảnh nào không? Về tông với muội đi, ba huynh muội chúng ta đồng lòng, thì dù là Vũ Hồn Điện kia cũng chẳng đáng sợ gì!”
Đường Hạo lại lắc đầu: “Nguyệt Hoa, ta lần này tới là có một việc cầu muội.”
Thấy Đường Hạo vẫn cứ trốn tránh, trong m��t Đường Nguyệt Hoa không khỏi hiện lên vẻ thất vọng. Nàng lần nữa ngồi xuống, khôi phục vẻ ung dung hoa quý thường ngày, nói: “Nói đi, chuyện gì, nếu giúp được, muội sẽ cố hết sức.”
Thấy Đường Nguyệt Hoa bằng lòng, Đường Hạo liền tìm chỗ ngồi xuống, bắt đầu thuật lại: “Ta có một đứa con trai...”
“Vậy là huynh muốn muội giúp huynh tìm Diệp thần y?” Đường Nguyệt Hoa nhìn Đường Hạo với ánh mắt có phần phức tạp. Nàng không ngờ nhị ca mình qua bao nhiêu năm như vậy, vẫn không thể quên được người đó, còn đặt tên con trai mình là Đường Tam.
Đường Tam... Ba... Ha ha...
“Đúng vậy. Thân phận của ta không tiện lộ diện, nếu bại lộ, Tiểu Tam cũng sẽ gặp phiền toái rất lớn.”
Đường Hạo nói mà trong lòng cũng có chút hối hận, vì sao lại đúng vào lần đó mình không đi cùng. Nếu như ở bên cạnh, Tiểu Tam đã không phải chịu trọng thương như vậy.
Hiện tại Đường Tam chính là niềm hy vọng duy nhất của hắn, cũng là niềm hy vọng để hắn đánh bại Vũ Hồn Điện. Hắn tự nhiên không muốn để Đường Tam phải chịu bất kỳ tổn thương nào, bình thường vẫn luôn âm thầm bảo hộ cậu bé. Thật ra lần đó đi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hắn nghĩ Triệu Vô Cực đi cùng hẳn là đủ, thêm nữa đã lâu không đi thăm A Ngân, cho nên liền lựa chọn tạm thời rời đi.
Kết quả không chỉ con trai tàn phế, A Ngân cũng biến mất, khối Hồn Cốt A Ngân để lại cũng bị người lấy mất, khiến hắn ở chỗ thác nước kia vô vọng cuồng nộ suốt một thời gian dài. Hắn cảm giác mình bị nhằm vào, phía sau chuyện này dường như có một bàn tay lớn đang nhằm vào hai cha con họ, nhưng hắn lại không tìm thấy kẻ đó.
“Muội sẽ cố gắng hết sức. Mặc dù Nguyệt Hiên tại Thiên Đấu Thành có tầm ảnh hưởng không nhỏ, nhưng Diệp thần y đã gia nhập Vũ Hồn Điện, nên muội cũng không thể cam đoan có thể mời được hắn đến.”
Đối với cháu mình, Đường Nguyệt Hoa tự nhiên muốn giúp một tay, nhưng Nguyệt Hiên của nàng tuy trông có vẻ bề thế, kỳ thực trước mặt Vũ Hồn Điện lại chẳng đáng là gì.
“Vũ Hồn Điện!”
Nghe lại hai từ Vũ Hồn Điện, sát ý trong mắt Đường Hạo chợt lóe lên. Thế mà Diệp thần y kia lại gia nhập Vũ Hồn Điện!
Nhìn thấy sát ý trong mắt Đường Hạo, Đường Nguyệt Hoa vội vàng nói: “Hạo ca, huynh tuyệt đối không được xúc động. Diệp thần y kia tuy nói đã gia nhập Vũ Hồn Điện, nhưng những năm này trị bệnh cứu người vô số, danh vọng rất cao, không thể hành động theo cảm tính.”
Nghe vậy, Đường Hạo liền thu liễm sát khí trong mắt.
“Ta đã biết. Tiểu Tam đại khái vài ngày nữa sẽ đến Thiên Đấu Thành, đến lúc đó ta sẽ bảo thằng bé đến tìm muội.”
Nói xong Đường Hạo liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Huynh lại muốn đi sao?”
Đường Nguyệt Hoa gọi Đường Hạo lại. Lần chia tay trước đã mười mấy năm, giờ khó khăn lắm mới gặp mặt một lần, còn chưa kịp vơi bớt nỗi nhớ nhung đã lại muốn rời đi. Chẳng biết lần gặp mặt tiếp theo sẽ là khi nào.
Đường Hạo khẽ dừng chân, gương mặt khuất trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm. Hắn nói: “Giúp ta chiếu cố tốt Tiểu Tam.”
Tiếng nói vừa dứt, thân hình Đường Hạo lóe lên biến mất khỏi phòng, trong phòng lại chỉ còn lại Đường Nguyệt Hoa một mình lẻ loi.
Đường Nguyệt Hoa nhìn chỗ trống trước mắt kia, bàn tay ngọc khẽ n��ng lên, dường như vẫn có thể chạm vào chút hơi ấm còn vương trong không khí.
Trong mắt nàng lộ rõ vẻ đau thương. Nàng biết trong mắt người ấy chưa bao giờ có mình, trong lòng hắn vĩnh viễn chỉ có tông môn, có người phụ nữ kia và con của người phụ nữ kia. Mà đối với nàng, người ấy thậm chí chẳng có lấy một lời quan tâm.
Giống như mấy chục năm trước, khi ba huynh muội chơi đùa, mình mãi mãi vẫn là kẻ theo sau, vẫn luôn chỉ có thể đuổi theo bóng hình hắn, mà hắn chưa từng một lần dừng bước vì mình.
Nhưng biết làm sao, mình lại lỡ thích người tuyệt đối không nên thích. Có lẽ, đây chính là số mệnh vậy.
Khi rời khỏi phòng, Đường Nguyệt Hoa vẫn như cũ là Nguyệt Hoa phu nhân ung dung hoa quý như trước, nhưng tận sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một vệt đau thương khó nói thành lời, tựa như những chiếc lá úa tàn của mùa thu, hay một đóa hồng sắp héo.
“Nguyệt Hoa dì ơi, sao dì lại ở đây ạ!”
Ninh Vinh Vinh với mái tóc màu hồng phấn không biết từ đâu lặng lẽ xuất hiện. Mà có thể không thông qua báo trước mà đi thẳng lên tầng cao nhất Nguyệt Hiên, thì chỉ có tiểu ma nữ này thôi.
“Là Vinh Vinh à.”
Nhìn thấy cô gái trước mắt, Đường Nguyệt Hoa thu lại vẻ u buồn, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười. Ninh Vinh Vinh đến Nguyệt Hiên học tập là do Ninh Phong Trí ủy thác, hơn nữa cô bé trời sinh quý khí nhưng không mất đi vẻ ngây thơ này xác thực rất được Đường Nguyệt Hoa yêu thích.
“Vinh Vinh hôm nay tới là có chuyện gì không?”
“Không có ạ, chính là nhớ dì Nguyệt Hoa thôi ạ.” Ninh Vinh Vinh hơi nũng nịu nói, kỳ thật nàng chỉ là có chút chán chương trình học ở trường, nên chạy sang Nguyệt Hiên này chơi thôi.
“Dì thấy con là không muốn nghe giảng thì có.” Đường Nguyệt Hoa oán trách liếc Ninh Vinh Vinh một cái, nàng đã quen với sự nghịch ngợm của Ninh Vinh Vinh.
Bỗng nhiên nàng nhớ tới người bạn tốt Diệp Linh Linh từng đi cùng Ninh Vinh Vinh trước đó. Võ Hồn của cô bé hình như là Cửu Tâm Hải Đường. Nghĩ đến đây, mắt nàng sáng rỡ.
“Vinh Vinh, con có thể giúp dì một chút sao?”
“Dì cần gì ạ? Dì cứ nói ra, con nhất định giúp.” Ninh Vinh Vinh vỗ vỗ bộ ngực nhỏ bé, hào sảng nói.
“Vinh Vinh có thể giúp dì sắp xếp cho dì một buổi hẹn với bạn học Diệp Linh Linh của con được không?” Đường Nguyệt Hoa có chút mong đợi nhìn Ninh Vinh Vinh.
“Liền cái này?”
Ninh Vinh Vinh còn tưởng rằng là cái đại sự gì đâu, thì ra chỉ là muốn gặp một chút Linh Linh.
“Được ạ, nhưng dì Nguyệt Hoa tìm bạn ấy làm gì ạ?” Ninh Vinh Vinh hơi nghi hoặc.
Đường Nguyệt Hoa cũng không giấu giếm: “Một hậu bối của dì bị trọng thương, thương thế này chỉ có Diệp thần y mới có thể chữa trị, cho nên dì muốn thông qua bạn học của con để liên lạc với vị Diệp thần y kia.”
“À, ra là vậy ạ. Chuyện đó không thành vấn đề, vài ngày nữa con sẽ đưa bạn ấy đến.” Nghe được chỉ là chuyện này, Ninh Vinh Vinh lập tức miệng đầy đáp ứng.
“Vậy thì cám ơn Vinh Vinh.” Trên mặt Đường Nguyệt Hoa hiện lên ý cười. Mặc dù nàng cũng có thể trực tiếp đi tìm Diệp Linh Linh, nhưng nàng và Diệp Linh Linh dù sao không quen, nếu có Ninh Vinh Vinh làm cầu nối thì sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
“Thôi không nói chuyện này nữa, dì Nguyệt Hoa, đi thôi, học viên bên dưới cũng đang chờ sốt ruột rồi.”
Ninh Vinh Vinh lôi kéo cánh tay Đường Nguyệt Hoa đi xuống dưới. Đường Nguyệt Hoa cũng không phản kháng, mặc nàng kéo đi.
Hai người về tới đại sảnh nơi các học viên tập trung. Lúc này, một người đàn ông ôn nhuận như ngọc đang ngồi trước cây đàn thụ cầm, khảy lên khúc nhạc êm tai. Người đàn ông nhìn qua chỉ khoảng đôi mươi, dáng người cao gầy, ngón tay tinh tế, thon dài, trên mặt còn mang theo một tia ấm áp mỉm cười, khiến người ta cảm thấy như gió xuân ấm áp.
Tiếng đàn tuyệt vời từ ngón tay hắn tuôn ra, tựa như dòng nước chảy trên núi cao, lại giống một mạch suối trong núi, tràn ngập vẻ đẹp thi vị, khiến những người trong sảnh như si như say.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, Đường Nguyệt Hoa lại nghe thấy một tia cô tịch trong đó.
“Là hắn.”
Thấy người đàn ông kia, Ninh Vinh Vinh chu chu cái miệng nhỏ nhắn của mình.
“Sao hắn cũng tới đây?”
Bản văn chương đã qua chỉnh sửa này thuộc về truyen.free.